Tà Phượng Nghịch Thiên

Quyển 3 - Chương 67: Thiếu



*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Edit: Thiên Hạ Đại Nhân

"Đây... Đây sao lại thế này?"

Mọi người đều bị sự cố đột phát làm cho kinh sợ, vì sao thứ bọn họ cho là thần vật, lại là... Người? Nhưng lại là người cường đại không gì sánh kịp...

Sau đó một màn xuất hiện khiến người ta khiếp sợ, chỉ thấy nam tử được bọn họ lầm cho rằng là thần vật, cơ thể chợt lóe, biến mất từ không trung, lúc lại hiện thân đã đến trước mặt Hạ Như Phong, hắn vươn bàn tay của mình ra, nắm lấy bả vai của Hạ Như Phong.

"Dừng tay!" Đông Phương Thanh Tuấn biến sắc, một mình chắn trước người Hạ Như Phong, nhìn thấy động tác của hắn, người của Đông Phương thành đều biến sắc, mà trong mắt Lý Bích Du biện ra tia ghen tị.

"Tuấn nhi!" Đông Phương Khoảnh hét lớn một tiếng, chỉ một thoáng mặt xám như tro tàn, ông muốn ra tay nhưng đã không còn kịp nữa rồi, bởi vì Mị Mị đã đến trước mặt hai người.

Vẻ mặt của Mị mị âm lãnh, cả người tỏa ra một hơi thở như quỷ mỵ, đôi mắt xanh biếc kia lạnh lùng nhìn chằm chằm nam tử tuấn tú che ở trước người Hạ Như Phong, sương mù màu đỏ vây khắp người, mở môi mọng ra, theo tiếng nói hạ xuống phát ra khí thế cường đại.

"Cút ngay!"

Đông Phương Thanh Tuấn kinh ngạc nâng khuôn mặt tuấn tú lên, cổ khí thế kia đánh vào trong ngực hắn, lập tức bay ra như đường vòng cung, ngã thật mạnh xuống mặt đất, "Phụt" một tiếng, một ngụm máu đỏ tươi từ trong miệng hắn phun ra.

"Tuấn nhi!" Đông Phương Khoảnh lâm vào kinh hãi, ông rõ ràng cảm nhận được, thực lực của nam tử này còn ở trên mình rất xa.

Ngay ở lúc yêu quái định ra tay với Đông Phương Thanh Tuấn lần thứ hai, một giọng nói lạnh nhạt từ từ bay vào tai: "Không được tổn thương hắn."

Nam tử vốn hung mãnh ngoan độc, sau khi nghe thấy câu này của Hạ Như Phong, thu tay lại như kỳ tích, hung hăng trừng mắt nhìn Đông Phương Thanh Tuấn một cái, ngoan ngoãn đi đến bên cạnh Hạ Như Phong, đôi mắt ủy khuất: "Vì sao không cho ta giết hắn?"

Mọi người cũng không thấy ngây dại, đây là nam tử ra tay tàn nhẫn kia sao? Vì sao cảm giác như hắn là một hài tử vậy? Đây... Đây chuyển biến cũng quá nhanh đi?

"Vậy vì sao ngươi lại muốn giết hắn?" Hạ Như Phong bất đắc dĩ nhìn về phía yêu quái, có lẽ là hắn thường xuyên ngủ say ở đây, Hạ Như Phong cảm giác được hắn như một hài tử đơn thuần.

"Hắn không cho ta đến gần ngươi." Yêu quái hung ác trừng mắt nhìn Đông Phương Thanh Tuấn trên mặt đất đang bò lên, giọng nói lộ ra một tia âm lãnh trầm thấp: "Không cho ta đến gần ngươi, đều phải chết! Hơn nữa ta mới vừa ở trong mộng hẹn hò với ngươi, bọn họ lại đánh thức ta từ trong mộng đẹp, ta còn chưa thanh toán với bọn họ đâu!"

Mắt xanh lạnh lùng nhìn mọi người xung quanh, bị ánh mắt của hắn nhìn, mọi người đều cùng nhau đánh cái rùng mình.

"Yêu quái, hắn là cho rằng ngươi muốn tổn thương ta, mới muốn bảo vệ ta, ngươi hiểu lầm rồi." Hạ Như Phong bỗng nhiên cảm thấy có chút đau đầu, bất đắc dĩ thở dài,: "Hơn nữa, nếu như ngươi không thức dậy, không phải chúng ta sẽ không thể gặp lại nhau sao?"

Yêu quái trầm tư trong giây lát, ngẩng đầu lên, khuôn mặt tuyệt thế nở nụ cười nhạt, mắt xanh lóe ra tia sáng khác thường: "Mặc dù ở trong mộng hẹn hò với nữ thần rất tốt, chỉ là ta càng muốn làm bạn ở bên cạnh nữ thần hơn, bây giờ ngươi có danh ngạch khế ước chưa? Mau khế ước ta đi!"

Nói đến đây, hắn dừng lại một chút, ánh mắt ai oán nhìn mắt Hạ Như Phong, giọng âm u nói: "Ta ở đây đợi ngươi nhiều năm như thế, lần này cho dù thế nào, cũng sẽ không nữa để ngươi bỏ lại ta một mình nữa."

Nghe lời nói chứa tia ai oán của yêu quái, trong lòng Hạ Như Phong không khỏi mềm một chút, một ngày ở đại lục bằng mười năm ở Minh Giới, yêu quái ở trong này quả thật đã đợi mình nhiều năm, thật sự vất vả cho hắn. Không biết vì sao yêu quái lại xem mình trở thành nữ thần, nhưng Hạ Như Phong có thể biết đến, yêu quái rất ỷ lại mình.

Suy nghĩ một chút, Hạ Như Phong gật đầu, một giọt máu từ đầu ngón tay bay ra, bắn vào nốt chu sa đỏ giữa trán yêu quái kia.

Triệu hồi thư đồng thời hiện ra, tỏa ra ánh sáng màu xanh, bởi vì khế ước yêu quái đã có quá nhiều kinh nghiệm, lại trực tiếp khiến Triệu Hồi Thư từ Triệu Hồi Thư kim cương tấn chức lên Triệu Hồi Thư vương miện.

Đồng thời như thế, các thú trong Triệu Hồi Thư và Tiểu Bạch ở Phong Tà đại lục, đều được Hạ Như Phong thả ra, ở dưới ánh sáng của Triệu Hồi Thư, cấp bậc của các triệu hồi thú đều tăng lên, cũng may yêu quái có thể tự mình hiểu lấy, không có đi lên xen vào một chân, nếu không những kinh nghiệm đó chỉ đủ bị một mình hắn hấp thu.

Sau khi hấp thu xong kinh nghiệm, Vật Nhỏ được thăng đến bát giai nhị cấp, Tiểu Bạch đến thất giai cửu cấp, cách bát giai cũng chỉ là một bước xa, Tuyết Thiên đột phá đến bát giai, Quang Khâu là thất giai lục cấp, Đại Bằng và Tiểu Kim phá tan bờ lục giai, trở thành thất giai cửu cấp, cũng là thời điểm để bọn nó biến hóa, khiến người ta kinh ngạc là, lần này Hỏa Nhi cũng thẳng hướng tiến vào thất giai.

Nhìn thấy kẻ thù của Hạ Như Phong càng ngày càng mạnh, nó vẫn không thể giúp được chủ nhân mà cảm thấy thương tâm, vì vậy lần này sau khi Triệu Hồi Thư thăng cấp, nó liều mạng hấp thu, mới đột phá đến thất giai.

Hạ Như Phong thu Triệu Hồi Thư lại, ánh mắt nhìn bốn phía xung quanh, phát hiện mọi người đều thạch đá, ánh mắt đều dại ra nhìn nàng...

Trời ạ, nàng lại là Triệu Hồi Sư, nữ tử này là Triệu Hồi Sư trân quý, Triệu Hồi Sư ở Minh Giới rất thưa thớt, bởi vì có một số người khi qua đời, Triệu Hồi Thư đi trở về không gian khác, sẽ không tiến vào Minh Giới, mới dẫn đến Triệu Hồi Sư Minh Giới còn ít hơn luyện dược sư.

Hơn nữa, Triệu Hồi Thư của nàng rõ ràng vừa tấn chức là Triệu Hồi Thư vương miện, lại có thể khế ước nhiều triệu hồi thú như vậy, hơn nữa triệu hồi thư thăng cấp tỏa ra một ánh sáng khiến triệu hồi thú cũng thăng cấp theo, đây... Đây quả thật chính là thần thoại: "Triệu Hồi Thư, huyết khế." Đông Phương Khoảnh nhướng mày, ánh mắt quang lãnh khốc nhìn về phía Hạ Như Phong, như là nhớ đến cái gì đó, đột nhiên trừng lớn đôi mắt: "Chẳng lẽ nàng... Đúng vậy, chỉ có Triệu Hồi Thư của viễn cổ thời đại, mới có thể thiết lập ra loại này..."

Hạ Như Phong không phát hiện ra Đông Phương Khoảnh khác thường, nàng đi về phía Đông Phương Thanh Tuấn, vươn tay ra, phía trên lòng bàn tay trơn bóng như ngọc, xuất hiện viên đan màu dược xanh đen: "Ăn viên đan dược này vào, thương thế của ngươi 


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.