Ta Sinh Con Cho Tổng Tài

Chương 177: Nhận lấy cái chết cuối cùng




Edit + Beta: Vịt

Từ ngày đó, Cố Phong phát hiện, Dư Bảo Nguyên ngày từng ngày trở nên uất ức.

Cậu thường xuyên ôm Cố Gia Duệ thất thần, mắt không có tiêu cự, trống rỗng nhìn nơi nào đó. Hoặc chính là ngẩng đầu nhìn bầu trời âm u trời trong trẻo biến đổi, không có bất kỳ biểu cảm gì, cả người tràn đầy kháng cự.

Cố Phong đương nhiên lo lắng, nhưng hắn cũng không dám hỏi thẳng Dư Bảo Nguyên, sợ đâm vào trái tim cậu. Hắn đành phải bóng gió tìm Bạch Hướng Thịnh, tìm Lộ Dương hỏi, cũng không có kết quả, cuối cùng nghĩ đến Đỗ Hành ngày đó gặp sau khi kết thúc lớp nuôi trẻ con, bèn nhờ mấy lớp quan hệ tìm được người.

Vừa hỏi mới biết được, hóa ra một giáo viên đối xử vô cùng vô cùng tốt với Dư Bảo Nguyên đã qua đời, sắp tới sẽ tổ chức tang lễ.

Hắn suy nghĩ cẩn thận chút, liền biết nguyên nhân Dư Bảo Nguyên sa sút.

Dư Bảo Nguyên đi cả con đường như vậy, vốn là bụi gai xung quanh, sườn dốc nguy hiểm tràn lan. Cuộc đời cậu vốn giống như đêm tối cô đơn, lạnh lẽo lại dài dằng dặc. Từng người đã buông ra chút thiện ý với cậu, đã trở thành động lực và cứu giúp để cấu sống tiếp.

Những người này giống như những ngôi sao trong đêm tối, để người ta biết trong đêm tối vẫn có ánh sáng phát sáng. Hèn mọn hơn nữa cũng có người yêu bạn.

Nhưng trải qua khó khăn nhất, chính là nhìn những ngôi sao sáng này tối đi.

Rõ ràng từng nhìn thấy ánh sang, hiện tại lại phải nhìn những ánh sáng này vụt tắt, trở lại đêm tối, cái này có thể khiến Dư Bảo Nguyên khổ sở tuyệt vọng. Đến ngày tang lễ của cô Giang, Cố Phong cố ý giành ra một ngày, ở nhà cùng Dư Bảo Nguyên.

Đến lúc sắp bắt đầu tang lễ, hắn mới nhẹ nhàng nắm tay Dư Bảo Nguyên: "Chúng ta đi tiễn cô Giang đi."

Dư Bảo Nguyên chợt quay đầu, mắt hơi sưng nhìn Cố Phong, sau đó lại quay đầu lại: "...... Anh biết rồi."

"Ừ," Cố Phong nhẹ nhàng ôm cậu vào ngực, lần này, Dư Bảo Nguyên không có từ chối, "Đi tiễn cô Giang đoạn đường cuối cùng đi, tôi nghĩ cô ấy trên trời có linh thiêng nhất định sẽ kiêu ngạo về tất cả học sinh ưu tú của cô."

Dư Bảo Nguyên ngơ tại chỗ một lúc lâu, mới từ từ đứng dậy: "Duệ Duệ đâu?"

"Tôi để chú Hà chăm sóc rồi," Cố Phong nói, "Xe đã dừng bên dưới, tôi ôm em xuống."

(Truyện chỉ được đăng tại Wattpad humat3 và Wordpress humat170893.wordpress)

Đợi đến sân tang lễ, bọn Đỗ Hành đã sớm chờ ở đó.

Cùng ở tang lễ, còn có những bạn học khác đã lâu không gặp. Cha mẹ cô Giang đã sớm mất, chồng cô cũng đã sớm kết nhân duyên với người phụ nữ khác. Ghế người nhà trống rỗng, chỉ có hai con gái của cô Giang, tuổi không lớn, ăn mặc rất mộc mạc, mạnh mẽ nhịn nước mắt, nhịn đến mắt cũng đã đỏ.

Dư Bảo Nguyên vào linh đường của cô Giang, nhìn dung nhan già nua rất nhiều trên di ảnh, giọt nước mắt cứ như vậy rơi xuống.

Lời trách mắng chỉ tiếc rèn sắt không thành thép của cô Giang dường như vẫn còn bên tai, đôi tay nứt nẻ lén nhét tiền vào cặp kia vẫn dường như ở trước mắt......

Dư Bảo Nguyên đưa tay lau mắt.

Cậu dựa theo hướng dẫn của người bên cạnh, theo quy trình làm xong lễ nghi truy điệu truyền thống, lúc Cố Phong bảo vệ cậu ra khỏi linh đường, Dư Bảo Nguyên bỗng nhiên quay đầu lại.

Cậu nhìn đôi mắt của cô Giang trong di ảnh, rơi xuống giọt nước mắt, sau đó lẩm bẩm nói: "Cám ơn."

Cố Phong đau lòng dùng tay áo lau nước mắt cho cậu.

"Cám ơn cô," Dư Bảo Nguyên cúi người thật sâu, "Cám ơn cô, đã theo em đến tận bây giờ."

Dựa theo phong tục địa phương, trong tang lễ phải uống một chén rượu trắng, để trọn vẹn nghi thức.

Dư Bảo Nguyên biết tửu lượng mình kém, nhưng không từ chối, một ngụm uống xuống.

Tác dụng chậm của rượu trắng tự ủ rất lớn, đến lúc tang lễ kết thúc, Dư Bảo Nguyên cũng gần như đã say. Cố Phong cõng người trên lưng, nhân lúc xung quanh không có ai, lén lút nhét cho hai con gái của cô Giang một tấm chi phiếu, quay đầu đi ra bên ngoài.

Trời tối thui, gió rất lớn.

Dư Bảo Nguyên được Cố Phong cõng, không có chút ý thức ôm chặt cổ Cố Phong.

Lúc Cố Phong tưởng người đã ngủ, Dư Bảo Nguyên bỗng nhiên phát âm không rõ lẩm bẩm: "Tại sao lại rời đi......"

"Không đi, không đi," Cố Phong quay đầu lại, "Tôi không đi, tôi ở đây cùng em, ngoan."

"Không còn có người đối xử tốt với tôi giống mẹ tôi, giống cô Giang nữa," Nước mắt Dư Bảo Nguyên tuôn xuống, cậu say mèm hoàn toàn không phát hiện ra nước mắt của mình, tùy hứng mang theo lẩm bẩm tủi thân, "Trên thế giới này tôi cứ như vậy mất đi thứ trân quý nhất, người kính trọng nhất. Tôi thật sự chỉ còn lại những thứ đó, tại sao ông trời còn độc ác quyết tâm mang từng người rời đi......"

Cố Phong không nói ra lời, nhưng trong lòng đau giống như dao găm cứa qua.

"Là tôi không xứng sao......" Dư Bảo Nguyên dùng tay áo dày cộm lau mắt, "Là tôi trời sinh đã không xứng với chút ấm áp sao......"