Ta Sinh Con Cho Tổng Tài

Chương 184: Nếu trong lòng em có tôi




Edit + Beta: Vịt

Dư Bảo Nguyên cũng không biết ngủ bao lâu, mới từ trong giấc ngủ sâu tỉnh lại.

Cậu mở mắt, trước mắt lại là một mảnh bóng tối không chút ánh sáng, cậu sợ tới mức mồ hôi lạnh đầy người, giật mình ngồi dậy, lúc này mới nghĩ đến, là mình trước khi ngủ đã đóng cửa, kéo rèm cửa sổ lại còn tắt đèn.

Cậu vẫn chưa mù.

Trong lòng cậu không khỏi có chút run rẩy.

Hy vọng có thể khôi phục sớm chút đi, nhất định không được xảy ra sự cố, hàng vạn hàng nghìn không được...... trong lòng cậu cầu nguyện, cậu còn muốn nhìn Duệ Duệ trưởng thành, cậu còn muốn nhìn Duệ Duệ trở thành niềm kiêu hãnh của cậu, mắt cậu không thể cứ hỏng như vậy.

Cậu duỗi tay bật đèn, ánh sáng ấm áp khiến trong lòng cậu yên bình chút.

Bụng kêu ùng ục mấy tiếng, Dư Bảo Nguyên từ trên giường ngồi dậy, choàng đơn giản cái áo khoác, nhìn đồng hồ báo thức mới phát hiện, đã muộn lắm rồi.

Cậu đẩy cửa đi ra ngoài, định đến phòng bếp tìm chút gì ăn.

Vừa đi ra ngoài, phát hiện đã không còn ai. Đèn đều đã tắt, chỉ có trong phòng khách, còn có một ngọn đèn bàn đế cao phát ra ánh sáng vàng mờ, mà Cố Phong, vẫn chưa thay chính trang, trầm mặc ngồi trong góc.

Dư Bảo Nguyên nhìn bóng dáng cô đơn của hắn ngồi dưới đèn, trong lòng không biết làm sao lại xao động. Cậu không lên tiếng, đi tới phòng bếp làm cho mình bát mì canh suông, bưng đến bàn xì xụp ăn.

Chờ cậu ăn xong, Cố Phong dường như vẫn đờ đẫn ở vị trí đó, không động đậy.

Hầu kết cậu chuyển động, thu dọn bát. Vốn định cứ như vậy về phòng ngủ, nhưng nhìn thấy bộ dạng Cố Phong cô đơn ngồi dưới đèn như vậy, trong lúc nhất thời lại có chút xoắn xuýt.

Do dự tại chỗ chốc lát, Dư Bảo Nguyên mới đi tới bên cạnh Cố Phong, vươn năm ngón tay quơ quơ trước mắt hắn: "Anh không sao chứ?"

Cố Phong không phản ứng.

Dư Bảo Nguyên lại quơ quơ: "...... Nói chuyện đi?"

Cậu vừa dứt lời, Cố Phong liền vươn tay, chợt bóp chặt cổ tay Dư Bảo Nguyên.

"**, anh đây là sao thế?" Dư Bảo Nguyên nhìn tay Cố Phong nắm chặt cổ tay mình, cau mày nói.

Đôi con ngươi đen nhánh của Cố Phong tựa hồ tràn ngập cảm xúc phức tạp khó tả.

Dư Bảo Nguyên đang không biết nên làm thế nào mới được, Cố Phong đè mạnh Dư Bảo Nguyên trên sofa, đè dưới người mình.

Hơi thở hai người gần đến vậy.

"Đệt, anh làm gì vậy? Đột nhiên tập kích......"

Cố Phong không nói gì, một tay khác nắm thật chặt tờ giấy, đặt vào trước mắt Dư Bảo Nguyên: "Báo cáo kiểm tra của bệnh viện hôm nay, phù não, thị lực xảy ra vấn đề. Dư Bảo Nguyên, là báo cáo của em nhỉ?"

Trong lòng Dư Bảo Nguyên cả kinh, vội vàng tránh thoát khỏi tay cướp lại đơn báo cáo của mình: "Anh xem lén đồ của tôi!"

"Phải, tôi đã nhìn lén!" Cố Phong lẽ thẳng khí hùng, đôi mắt kia còn chứa đựng tức giận nhìn chằm chằm, "Nhưng Dư Bảo Nguyên, chuyện quan trọng như vậy, em có từng nghĩ sẽ nói với tôi không? Lâu như vậy, em có nhắc nửa chữ với tôi không?"

Dư Bảo Nguyên nhìn khí thế sắc bén toàn thân Cố Phong, ngậm miệng.

"Em rốt cuộc coi tôi là cái gì?" Âm thanh Cố Phong càng thấp, "Tôi thừa nhận lúc trước tôi mắc sai lầm rất lớn, tôi không nên đối xử với em lạnh lùng như vậy. Nhưng, tôi thật lòng muốn ăn năn, muốn bắt đầu một lần nữa với em...... Nhưng Dư Bảo Nguyên, em sao có thể lòng dạ ác độc đến vậy, trong đầu em sưng phù chuyện lớn như vậy, em vậy mà không nhắc đến một chữ với tôi!"

Dư Bảo Nguyên hất đầu đi, một lúc lâu mới lên tiếng: "...... Tôi cũng không nhắc đến với ai."

"Em cố tình muốn hành hạ chết tôi sao?" Cố Phong đưa tay nắm cằm Dư Bảo Nguyên, "Phải không?"

"Anh nghĩ nhiều rồi."

"Em biết tôi hiện tại yêu em, đau lòng em," Cố Phong khống chế cằm Dư Bảo Nguyên, nhẹ nhàng gõ một cái trên môi Dư Bảo Nguyên, "Em bị thương không có ai đau lòng hơn, đau khổ hơn tôi. Em độc ác như vậy, đến bây giờ, một chữ cũng không nói cho tôi biết...... sao em có thể tàn nhẫn với tôi như vậy? Tôi thật sự không thể tha thứ đến vậy sao? Ngay cả cơ hội sám hối, ngay cả cơ hội chăm sóc em cũng không có sao?"

Dư Bảo Nguyên nhìn đôi mắt rõ ràng bị thương của Cố Phong, ngẩn người.

Đây là lần đầu tiên nhìn thấy vẻ mặt như thế của Cố Phong.

Cố Phong mà cậu biết, tới giờ đều là hờ hững mà bá đạo, khiến hắn vì người khác đau lòng đến nước này, khiến hắn bị thương chịu uất ức đến nước này, là Dư Bảo Nguyên trước đây căn bản không nghĩ đến.

Cố Phong bá đạo như vậy vì bản thân như vậy, hắn sao có thể sẽ vì người khác mà uất ức đến mức này! Trong lòng Dư Bảo Nguyên kêu gào như vậy.

Nhưng mà......

Cố Phong trước mắt giống như con sói bị thương nặng bị thợ săn rập bẫy, lại chân thật đến thế.

"Tôi xin lỗi," Cố Phong nhìn Dư Bảo Nguyên, cuối cùng không tức giận được lâu, ngữ khí lại dịu dàng xuống, thở dài nói, "Là tôi nên chịu phạt. Nếu như tôi sớm biết mình có một ngày sẽ yêu em như vậy, vậy thì tôi tiêu tốn hết tất cả của bản thân cũng phải trở lại thời điểm mới quen em, sau đó thật thương em, yêu em, không để em chịu chút xíu tổn thương...... Nhưng thuốc hối hận như vậy, trên đời này có thể mua ở đâu? Tôi thật sự muốn mua, thật sự muốn mua, tôi mỗi lần cảm giác được kháng cự của em đối với tôi, trong lòng tôi liền cảm thấy bị dao đâm một đường."

Dư Bảo Nguyên nắm chặt nắm đấm, âm thanh hơi run rẩy: "Anh khiến hai chúng ta đều rất đau khổ."

"Xin lỗi, tôi không hề muốn mang lại cho em bất kỳ đau khổ nào," Cố Phong hôn xuống khóe miệng Dư Bảo Nguyên, tùy ý cướp lấy hơi thở đám áp của cậu, "Tôi hi vọng quãng đời còn lại có thể mang đến cho em chỉ có hạnh phúc. Tôi nên bị phạt, nên bị trách cứ nặng nề...... Nhưng mà, Bảo Nguyên, nếu như...... tôi là nói nếu như, trong lòng em còn có chút vị trí của tôi, có thể...... có thể bày tỏ với tôi một chút được không?"