Ta! Thiên Mệnh Đại Nhân Vật Phản Phái

Chương 13: : Châm Ngòi Ly Gián!




"Cố Trường Ca ngươi thật hèn hạ vô sỉ, không chỉ cướp đi Thanh Ca của ta, bây giờ lại dám đánh chủ ý lên sư tôn ta."Sắc mặt Diệp Trần vô cùng khó coi.Thậm chí có chút vặn vẹo, vô cùng phẫn nộ, tức giận mắng.Hắn theo bản năng cho là Cố Trường Ca đang đánh chủ ý lên sư tôn hắn, căn bản là không nghĩ tới chuyện châm ngòi ly gián.Nhất là đối với Diễm Cơ, hắn còn có một loại tình cảm không nói rõ được.Ngày thường coi nàng như sư tôn.Nhưng trong tâm lại coi nàng như thuộc về mình, độc chiếm của riêng mình, không cho người khác động vào.Lúc này bị Cố Trường Ca nói như thế, phẫn nộ cùng hận ý mấy ngày qua cơ hồ đều bạo phát."Nga? Cướp đi Thanh Ca của ngươi, cái nồi này Cố mỗ không đội nổi a."Nghe thấy Diệp Trần tức giận mắng, Cố Trường Ca không ngạc nhiên chút nào, ngược lại nhẹ nhàng mà cười một tiếng."Nên biết từ đầu tới đuôi, tất cả đều là chính nàng tự nguyện, ta không hề bắt ép Tô Thanh Ca.

Ngươi không nên hiểu lầm ta chứ? Mặt khác lời ta vừa mới nói, xin hỏi Cố mỗ nói sai chỗ nào?""Người đi chỗ cao, nước chảy chỗ trũng.

Đây là định luật sinh tồn của vạn vật trên thế gian này.""Ngược lại ngươi nếu quả thật muốn tốt cho sư tôn ngươi thì không nên làm chậm chễ nàng, ngươi thật sự cho rằng một sợi tàn hồn có thể trường tồn ở thế giới này sao?"Từng câu từng chữ như cầm dao cắt vào da thịt Diệp.Khuôn mặt Diệp Trần khó coi tới cực điểm nắm tay nắm chặt.Hắn đương nhiên biết tàn hồn rất khó tồn tại ở thế giới này, nên hắn mới có suy nghĩ muốn nhanh chóng trở nên mạnh mẽ, khiến sư tôn hắn có được thân thể."Tiểu Trần, mau bình tĩnh.

."Diễm Cơ thầm than một tiếng, vận chuyển pháp lực.Tức khắc một cỗ năng lượng mát lạnh truyền vào trong đầu Diệp Trần, ép hắn tỉnh táo lại.Suy cho cùng, hắn ta cũng là một chàng trai đang ở độ tuổi thiếu niên đầy nhiệt huyết, bốc đồng, sốc nổi.Cố Trường Ca nói dăm ba câu, đã khiến cho tâm cảnh hắn đại loạn, không có trầm ổn kiên nghị ngày thường chút nào.Nàng cũng không biết vì cái gì, ngày thường Diệp Trần rất thông minh, chỉ cần ở trước mặt Cố Trường Ca sẽ phạm những sai lầm ngu xuẩn.Chẳng lẽ lùi một bước nhỏ cũng khiến hắn không chịu được sao?"Sư tôn.

."Diệp Trần cắn chặt hàm răng, tâm trạng phiền não cũng dần dần ổn định lại.Những lời Cố Trường Ca nói vô cùng tàn nhẫn, tựa như lưỡi dao sắc bén không thấy máu, chọc thẳng vào trái tim hắn."Đinh, Diệp Trần tâm cảnh liên tục bị hao tổn, khí vận tổn thất hai mươi điểm, giá trị thiên mệnh tăng thêm một trăm."Lúc này, trong đầu hắn truyền đến tiếng nhắc nhở của hệ thống.Tuy nhiên Cố Trường Ca không hề để ý."Tiền bối nghĩ xem, nếu như người đi theo ta, ta không chỉ có thể giúp người khôi phục thân thể, thậm chí còn có thể đưa ngươi trở lại trạng thái đỉnh phong năm đó.""Nói vậy tiền bối chắc cũng rõ lai lịch của ta, phía sau lưng ta là thế lực lớn như thế nào, tiền bối chắc hẳn biết rõ hơn bất kì kẻ nào.""Hơn nữa bất kỳ phương diện nào Cố mỗ cũng ưu tú vượt xa Diệp Trần."Hắn lại mở miệng như cũ, thái độ chân thành, phảng phất đang nghiêm túc mời chào người tài vậy.Về phần Diệp Trần bên kia, hắn hoàn toàn không để ý tới.Ngay cả Diễm Cơ cũng phải nhíu mày, lúc này cũng khó có thể thăm dò ý đồ chân chính của Cố Trường Ca.Châm ngòi ly gián?Với thực lực của Cố Trường Ca, muốn giết chết Diệp Trần rất đơn giản, cần gì phải dùng thủ đoạn như vậy.Có lẽ là nàng đa nghi rồi.Nhìn qua có vẻ hắn đơn giản là muốn mời mình đi theo hắn.Thành thật mà nói, ấn tượng của nàng với Cố Trường Ca thật sự không tệ.Dù sao nàng đã trải qua rất nhiều chuyện, tầm mắt đủ rộng, nàng biết chuyện gần đây Cố Trường Ca cũng không có làm gì sai.Ngược lại là Diệp Trần, thái độ vẫn luôn không tha thứ, thậm chí thề giết chết Cố Trường Ca.Nhưng Cố Trường Ca lại không có tính toán.Đại độ đại lượng như vậy, khí chất bất phàm như vậy, thành tựu tương lai quả thực không thể lường được."Cố công tử, ngươi không cần nói nhiều, ta thiếu ân tình của tiểu Trần, khi hắn chưa trưởng thành ta sẽ không bỏ hắn mà đi."Sau đó Diễm Cơ lắc lắc đầu, nói thẳng mong Cố Trường Ca không cần mời chào nàng nữa.Tuy rằng điều kiện rất hấp dẫn, nhưng cũng không thể khiến nàng quay lưng với lương tâm của mình.Cố Trường Ca đối với lời từ chối này phảng phất có chút thất vọng.Thở dài một cái."Đương nhiên, ta sẽ cho tiền bối một khoảng thời gian suy xét, nếu ngươi đi theo ta, chuyện Diệp Trần mạo phạm ta cũng không so đo nữa, thậm chí khiến Thái Huyền thánh địa hủy bỏ xử phạt với hắn, cũng chỉ là một câu nói mà thôi.""Dù là Tô Thanh Ca, ta cũng có thể ban thưởng cho hắn.""Ngươi.

."Gân xanh trên trán Diệp Trần lại nổi lên.Hắn đang cố gắng đè nén cảm xúc của mình.Đến bây giờ Diệp Trần cũng hiểu ra, Cố Trường Ca không chỉ muốn nhục nhã hắn, còn muốn cướp đi tất cả của hắn.Hắn không nói thêm gì nữa, chỉ là ánh mắt lạnh như băng.Hắn vô cùng ngưỡng mộ Tô Thanh Ca, nhưng trong miệng Cố Trường Ca cũng chỉ là một câu ban thưởng đã có thể quyết định tương lai vận mệnh của nàng.Trong thế giới cá lớn nuốt cá bé này, có thực lực mới có địa vị, có thực lực mới là tất cả."Cố công tử đừng nói nữa, thành ý của ngươi ta xin ghi trong lòng.

."Diễm Cơ cũng có chút sững sờ, không nghĩ tới Cố Trường Ca lại nói những lời này.Có thể nói vô cùng thành ý."Tiền bối cứ suy nghĩ thật kỹ, Cố mỗ cũng sẽ không ép buộc người khác, càng sẽ không dùng tính mạng Diệp Trần để uy hiếp tiền bối."Lúc này, Cố Trường Ca lên tiếng lần nữa, mắt trong mang theo dị sắc.Nếu hắn thật sự có thể giết Diệp Trần, lại sao kéo dài tới hiện tại.Diễm Cơ này tuy rằng sống lâu, tính tình lại có chút đơn thuần, đối phó dễ dàng hơn nhiều so với Tô Thanh Ca.Dăm ba câu liền hóa giải thành kiến trong lòng nàng.Dù sao hắn cũng đã chuẩn bị rất lâu rất kỹ cho màn kịch này rồi.Lời nên nói hắn đã nói, lúc này chỉ cần đợi đôi thầy trò này kẽ nứt càng ngày càng lớn thôi.Hắn chỉ cần ngồi yên làm ngư ông thủ lợi."Viên thuốc này tên là Tụ Thần Đan tiền bối chắc hẳn nhận ra nó."Lúc này, Cố Trường Ca mỉm cười, không nhanh không chậm móc từ trong ngực ra một vật.Đây là một viên đan dược bên ngoài tỏa ra bảy màu của cầu vồng.Có rất nhiều dị tượng hiện lên ở xung quanh, núi sông trăng tròn mặt trời hiện lên lại biến mất, nhìn vô cùng thần kì."Đây là Tụ Thần Đan?"Diễm Cơ lúc này cũng không khỏi có chút kinh hô, đôi mắt đẹp khó nén nổi khiếp sợ."Tiền bối hiện giờ trạng thái không ổn, viên đan dược này cứ coi như quà gặp mặt của Trường Ca ngày hôm nay đi."Cố Trường Ca mặt mang ý cười.Dứt lời, để lại đan dược, không đợi Diễm Cơ cự tuyệt, đi thẳng ra khỏi đại lao.Có câu nói rất hay.Thả con săn sắt bắt con cá rô.Nụ cười trên mặt Cố Trường Ca dần dần biến mất, hắn cảm thấy rất thú vị..