Tà Thiếu Dược Vương

Chương 151: Bổn đại gia tên Tề Thiên




- Tề Thiên Đại Thánh, Tề Thiên, rất tốt, rất tốt. Nhưng mà Tề Thiên ngươi biến thân quá hung mãnh đi! Mập mạp nhớ lại chuyện vừa rồi, nhớ lại cảnh tượng Tề Thiên biến thành cự viên, nàng vẫn cảm giác sau lưng bốc lên từng hơi khí lạnh.

- Chỉ mượn ánh trăng tròn, kích phát một chút lực lượng, để ta khôi phục được đôi chút.

Tề Thiên ngẩng đầu nhìn ánh trăng tròn, dường như nhớ lại chuyện gì đó.

Nhớ lại năm tháng huynh đệ bọn họ cùng quây quần vui vẻ bên nhau.

Hơn nữa nghe Nhậm Kiệt kể chuyện Tề Thiên Đại Thánh Tôn Ngộ Không, trong lòng hắn càng xúc động.

- Không thể nào, ha ha... Nghe những lời này, lại nhìn ánh trăng trên bầu trời lớn hơn ánh trăng ở địa cầu vô số lần, có thể nhìn rõ ràng khung cảnh mặt trăng, Nhậm Kiệt nhớ lại một chút chuyện xưa, không khỏi bật cười.

- Tiểu tử xấu xa ngươi cười cái gì? Tề Thiên kỳ quái nhìn Nhậm Kiệt.

- Phiếu cơm lão đại, hôm nay ngươi bị sao thế?

- Không sao, không sao... Ha ha... Nhậm Kiệt cười xua tay, một hồi lâu mới nói: - Ta chỉ nghĩ tới một ít chuyện xưa cho nên không nhịn được cười thôi.

- Chuyện xưa gì, phiếu cơm lão đại, ngươi kể nghe một chút đi! Nghe Nhậm Kiệt kể chuyện về Tề Thiên Đại Thánh Tôn Ngộ Không, mập mạp nghiện rồi, cho nên hưng phấn hối thúc.

- Được, chúng ta vừa đi vừa nói. Tề Thiên, ngươi theo tốc độ của chúng ta đi là được, với tốc độ này sẽ không ảnh hưởng tới ngươi, ngươi cũng có thể dưỡng thương, thuận tiện ta kể cho ngươi nghe. Nhân vật kia cũng gọi là Tôn Ngộ Không, cũng đến từ tinh cầu xa xôi, cũng có thể biến thân thành cự viên được...

Tuy rằng không nổi danh như Tề Thiên Đại Thánh Tôn Ngộ Không bên kia, nhưng ở thế hệ trẻ của Nhậm Kiệt ở địa cầu, bảy viên ngọc rồng rất nổi tiếng.

Bởi vì Tề Thiên nhìn ánh trăng cảm khái, Nhậm Kiệt không khỏi nhớ lại chuyện này, dù sao đang rảnh rỗi, hắn cũng thuận tiện kể một chút.

Mập mạp nghe cảm thấy mới là, lần này Tề Thiên có cảm giác nhưng không nhiều lắm, dù sao bối cảnh, tình huống bất đồng, Nhậm Kiệt cũng chỉ nói chơi, ba người dần từ trong Yêu Thú Thâm Uyên đi ra. ......

Sâu trong Yêu Thú Thâm Uyên 3000 dặm, cạnh sào huyệt một đám yêu thú cấp chín, một đám người đang thu thập tàn cục, chung quanh có không ít thi thể yêu thú cấp bảy, yêu thú cấp sáu. Càng tiến vào sâu trong Yêu Thú Thâm Uyên, yêu thú càng ngày càng cường đại, thường thường một con yêu thú cấp chín cường đại đều tụ tập rất nhiều yêu thú yếu hơn, tạo thành một thế lực cường đại.

- Đội trưởng, chỗ chúng ta đã kinh động yêu thú trong phạm vi ngàn dặm chung quanh, bọn chúng đang hội tụ lực lượng. Trừ không có đại yêu thú hóa hình ra, thanh thế cũng ngang ngửa với Kim Sư lần đó. Làm sao bây giờ, chúng ta còn tiếp tục tiến vào không?

Lúc này, Tiểu Điểu vừa đi trinh sát trở về, trên người đã bị thường, bộ dáng còn có chút mệt mỏi bẩm báo với Đồng Cường.

- Như vậy mới phải, gia chủ để chúng ta đến Yêu Thú Thâm Uyên là để chúng ta ma luyện, để gia tăng lực lượng. Mọi người nghe kỹ cho ta, trước khi tìm được gia chủ, trừ phi chết, nếu không không được dừng lại, giết, giết hết cho ta. Chính vì chúng ta không đủ mạnh cho nên mới khiến gia chủ gặp nguy hiểm, cho nên chúng ta phải mạnh, cho dù phải chết, nhưng quyết không làm kẻ yếu.

Ánh mắt Đồng Cường chậm rãi quét đám cận vệ đội, kiên định nói.

- Oanh... Đồng Cường nói xong, cận vệ đội đều đứng lên, bạo phát khí thế.

Có người hy sinh, có người đột phá, cận vệ đội bây giờ chỉ còn lại 105 người. Cộng thêm Tạ Kiếm đang lau Nhân Long Phi Kiếm là 106. Người yếu nhất cũng là Chân Khí Cảnh. Lấy Đồng Cường, Tạ Kiếm dẫn đầu, hiện giờ có tới hơn 15 người đột phá Thần Thông Cảnh, mà hơn 30 người đạt tới Chân Khí Cảnh tầng tám trở lên.

Tích tụ, tích tụ, ma luyện, huấn luyện, sửa đổi công pháp, sửa đổi phương thức chiến đấu, chiến đấu sống chết, cùng nhau tiến tới. Sau khi Nhậm Kiệt rời khỏi, bọn họ dựa vào dược phẩm phụ trợ y để lại, cộng thêm nỗ lực phấn đấu, thực lực mỗi người đang điên cuồng gia tăng.

Chiến đấu điên cuồng cũng không phải đi chịu chết. Đồng Cường tiến hành bố trí, địch nhân lần này mạnh nhất, bọn họ muốn chơi với đám yêu thú cấp chín liên hiệp với nhau một chút.

Mà Tạ Kiếm cũng lấy ra đan dược Kiệt cho hắn, đây là đan dược lão Đan Vương bồi thường. Hắn phải nhanh chóng đề thăng thực lực, thị vệ mình phải bảo vệ tốt Nhậm Kiệt, ít nhất mấy năm này mình tuyệt đối không thể để cho hắn xảy ra chuyện, nếu không còn tư cách gì đi khiêu chiến Lam Thiên, lấy lại tất cả nữa.

Chính vì vậy, hắn không chút do dự nuốt vào.

Hai chiếc linh thú tọa giá to lớn vững vàng chạy trên đường trở về Ngọc Kinh Thành, tuy rằng tốc độ không nhanh, nhưng không có ai dám tới gần. Người có linh thú tọa giá đều không phải người bình thường, huống chi lại còn có hai cái.

- A... Ngọc Vô Song ngáp một cái, đột nhiên cảm thấy đang di chuyển, mơ màng nhìn xung quanh. Sao lại di chuyển, chẳng lẽ mình đang mơ sao?

Nàng không nhịn được híp mắt vén màn nhìn ra ngoài...

- A Ánh nắng rọi vào mắt, nàng vội vàng che mắt lại, từ khe tay nhìn thấy ánh mặt trời to lớn. Nhưng tiếp đó nàng lại phát hiện không đúng, chuyện gì vậy, bởi vì đọc đường nàng nhìn thấy núi non, thấy rượng nương hai bên.

Đây là nơi nào, mình đang đi đâu vậy?

- Trời ạ... Ngọc Vô Song che miệng kinh hô.

- Tỉnh rồi sao? Đúng lúc này, cửa bị đẩy ra, trang chủ Minh Ngọc sơn trang Ngọc Thành tiến vào, nhìn thấy bộ dạng của nàng mỉm cười nói.

Đứa nhỏ đáng thương này, từ nhỏ đến lớn chưa từng ra khỏi Minh Ngọc sơn trang, phần lớn thời gian nàng đều dùng để ngủ.

- Gia gia, ta không nhìn lầm chứ, chúng ta đang ngồi trong linh thú tọa giá sao, bên ngoài... chúng ta thật ra khỏi Minh Ngọc sơn trang sao?

Ngọc Vô Song còn chưa dám tin mọi chuyện trước mắt.

- Dĩ nhiên, vừa lúc Hoàng đế mời tới Ngọc Kinh Thành, gần một tháng nữa là tới đại thọ của Hoàng thái hậu, gia gia liền mang người theo. Ngọc Thành cười gật đầu nói.

- Ngọc Kinh Thành...

Đại thọ của Hoàng thái hậu, Ngọc Vô Song trực tiếp bỏ qua, nghe thấy Ngọc Kinh Thành mà trợn tròn mắt lên nói: - Đây... Đây chẳng phải là nói, ta có thể gặp được Nhậm Kiệt Nhâm đại ca sao?

- Hiện tại chắc bọn họ còn đang ở Yêu Thú Thâm Uyên, nhưng ta tin không lâu sau bọn họ sẽ trở về. Dù sao hắn là một trong năm đại gia chủ, đại sự như vậy tất nhiên phải tham gia.

- Thật tốt quá, được ra ngoài rồi, ta được ra ngoài rồi... Ngọc Vô Song ngoái đầu ra ngoài, dang hai tay ra bắt chước cánh én.

Nhìn nàng, Ngọc Thành lại cười hiền hòa, trìu mến.

- Ầm! Đúng lúc này, một cỗ uy áp từ chiếc linh thú tọa giá phía sau vọt tới, trong nháy mắt đã chạy song song với bọn họ.

- Nghe kỹ cho ta, không được rời khỏi đó.

Đúng lúc này, Ngọc Nhân Long vén màn lên quát.

- Ca... Ngọc Vô Song ngẩn người, muốn đưa tay ngăn lại nhưng không kịp.

Ngọc Vô Song mất vui, cau mày lại, mặt như đưa đám, Ngọc Thành nhìn mà đau lòng, ánh mắt nhìn về phía Ngọn Nhân Long rời đi mà tức mà không biết làm sao. ........

Tuy rằng dọc đường không còn truy binh, Cửu Đầu Long Vương cũng không đuổi tiếp, nhưng ba người Nhậm Kiệt, mập mạp, Tề Thiên lại không dám sơ suất. Bởi vì nếu toàn lực phóng đi, rất có thể kinh động yêu thú cường đại báo tin cho Cửu Đầu Long Vương, mà Cửu Đầu Long Vương sẽ có chuẩn bị nghênh địch. Nhậm Kiệt luôn khống chế, tránh gây động tĩnh quá lớn.

Trên thực tế nếu cách Cửu Đầu Long Vương quá gần, yêu thú cường đại bị giết cũng sẽ khiến nó chú ý tới.

Hơn nữa Tề Thiên cũng đã nói, thương thế của hắn cũng phải mất mười mấy ngày mới khỏi, cho nên mười mấy ngày tiếp theo đám người Nhậm Kiệt không nhanh không chậm chạy trong Yêu Thú Thâm Uyên.

Nhưng mà trong những ngày này, ba người vô tình phát hiện một chuyện kinh ngạc. Tề Thiên bị thương, Nhậm Kiệt quyết định dựa theo tốc độ mập mạp mà chạy đi. Nhưng tốc độ và biến hóa của mập mạp lại khiến Nhậm Kiệt và Tề Thiên kinh ngạc. Nhậm Kiệt biết thân pháp của hắn rất thần kỳ, rất huyền diệu, nhưng hiện tại mới chân chính phát huy. Chẳng những Nhậm Kiệt thất kinh, mà ngay cả đại yêu hóa hình ngàn năm như Tề Thiên cũng bất ngờ.

Trong lúc vô tình, Tề Thiên áp chế lực lượng tới cảnh giới của mập mạp, sử dụng thân pháp không nhừng nhún nhảy đuổi theo.

Thân pháp của mập mạp và Tề Thiên quá huyền diệu, ở cảnh giới đồng dạng hắn bị thua thiệt. Sau khi bị bỏ lại phía sau, hắn phải dùng cách thức nguyên thủy nhất, dùng lực lượng mạnh mẽ của thân thể đuổi theo.

Nhưng rất nhanh khiến mập mạp và Tề Thiên chấn kinh, thân pháp Nhậm Kiệt càng phát càng hoàn thiện, càng phát nhanh chóng.

Có thể cảm nhận được trong thân pháp của Nhậm Kiệt lại sáp nhập chỗ huyền diệu thân pháp của bọn họ, nhưng mập mạp lại càng biến hóa hơn, càng kích thích hơn. Mà Tề Thiên cũng không ẩn tàng gì, ba người áp chế lực lượng so thân pháp, thỉnh thoảng mập mạp hô lên khiến Tề Thiên ngậm miệng.

Bởi vì Tề Thiên nói không ngớt lời, nhưng mà Nhậm Kiệt lại kinh ngạc phát hiện một chuyện, sau khi Tề Thiên biến thân, mình kể cho hắn Tề Thiên Đại Thánh trong Tây du, y và mập mạp gọi hắn là Hầu Tử.

Mập mạp đôi lúc gọi là Viên Hầu, Tề Thiên cũng không quan tâm, đôi lúc lại giảng giải một vài chuyện cho mập mạp, Nhậm Kiệt vậy mới biết, tên khốn Tề Thiên này cái gì cũng hiểu.

Căn bản không phải Hầu Tử chỉ biết chiến đấu như trong tưởng tượng của hắn. Thiên văn địa lý, cầm kỳ thư họa đều biết.

Nhậm Kiệt cũng ngoài ý muốn, tên khốn Tề Thiên này vậy mà thật bác học tinh thâm.

Vì vậy dọc đường không tới nỗi buồn chán, mập mạp đành phải thường xuyên che tai, cũng may cuộc sống như vậy cũng qua.

- Cây cối, yêu thú, địa hình nơi này đều ghi lại tỉ mỉ, có thể rồi.

Mười mấy ngày sau, Nhậm Kiệt dừng lại kiểm tra hoản cảnh xung quanh, thở phào nhẹ nhõm.

- Bụp! Hắn bóp nát một khối linh ngọc. Tới đây là có thể tìm được đường ra rồi.

Đây là linh ngọc đặc thù dùng để phong tỏa vị trí, dùng phù văn đặc thù luyện chế hai hay nhiều khối. Bóp nát một khối, thì khối kia sẽ cảm ứng được vị trí, từ đó dễ dàng tìm được. Dĩ nhiên cũng hạn chế khoảng cách, linh ngọc lúc trước Nhậm Kiệt tự tay luyện chế giao cho đám người Đồng Cường, tối đa chỉ có hiệu quả ở trong phạm vi 5000 đến 8000 dặm mà thôi.

Nhìn hoàn cảnh xung quanh, biết nơi này cách Minh Ngọc sơn trang 5000 dặm, cho nên hắn mới yên tâm liên lạc với đám người Đồng Cường.

- Gia chủ...

Đồng Cường và Tạ Kiếm chạy tới đầu tiên, hai người một trước một sau dùng tốc độ cao nhất vọt tới. Tuy rằng vững tin Nhậm Kiệt còn sống, sẽ không xảy ra chuyện, nhưng khi gặp được hai người mới như trút được gánh nặng.

Sau đó hơn mười tên cận vệ Thần Thông Cảnh tới, tiếp đó là gần một nửa Chân Khí Cảnh tầng bảy trở lên chạy tới, cuối cùng là người còn lại.

Đám người Đồng Cường, Tạ Kiếm kinh ngạc, thực lực mập mạp lại tăng vọt trong thời gian ngắn, gia chủ lại còn mang về một đại hán hung hãn, khí phách hơn cả Thiết Tháp nữa, tên cũng rất cổ quái, tên là Tề Thiên.

Bởi vì cận vệ đội bị một chút thương vong, nhưng thực lực mọi người cũng nhảy lên một bậc mới, 17 tên Thần Thông Cảnh, hơn 40 tên đạt tới Chân Khí Cảnh tầng bảy trở lên, hơn 40 người yếu nhất cũng đều là Chân Khí Cảnh tầng ba trở lên.

Đồng Cường lại đạt tới Thần Thông Cảnh tầng thứ tám, Tạ Kiếm đề thăng nhanh hơn, đã đạt đến Thần Thông Cảnh tầng thứ sáu đỉnh phong, cộng thêm bên cạnh có Tề Thiên, trong Ngọc Kinh Thành còn có Thường lão tứ, lực lượng bên mình cũng đủ quy mô rồi. Ra ngoài lâu như vậy, cũng tới lúc trở về rồi.

- Hừ, biết đám người kia sẽ không đi, tên đầu lĩnh sớm hay muộn cũng sẽ trở lại, quả nhiên không sai. Đang lúc mọi người chuẩn bị xuất phát, xa xa truyền tới một tiếng thét dài, sau đó chung quanh vang lên vô số tiếng tê tê, khiến người ta có cảm giác rợn tóc gáy.

- Oanh... Oanh... Xa xa truyền tới từng tiếng sấm kinh khủng, rất nhiều cây cối bị gãy đổ.

Mà lúc này trong thần thức đám người Nhậm Kiệt lại phát hiện ra, xung quanh có vô số cự mãng, vô số xà độc vọt tới, mặt đất dày đặc, bọn họ bị rơi vào biển rắn.

- Gia chủ, ta... Đồng Cường biến do mình sơ suất cho nên chuyện thành ra thế.

- Là Mị Xà, tên khốn này cũng thông minh đấy. Nơi này là rừng rậm, cho dù các ngươi lịch lãm thanh toán một nhóm lớn yêu thú thì cũng không chú ý tới đám yêu thú nhỏ, cho nên mới bị theo dõi. Hơn nữa, rất có thể là Mị Xà tự mình theo dõi, cho nên các ngươi mới không nhận ra. Nhậm Kiệt cười tà nói.

Bởi vì Mị Xà tới đây, cho nên không rõ tình huống chỗ Cửu Đầu Long Vương.

- Tuy rằng cái tên Kim Sư kia làm cho người ta chán ghét, ta cũng lười phản ứng hắn, nhưng mà các ngươi khiến cho Long Vương tức giận, vậy tội đáng chết vạn lần. Thì ra là ngươi, xem ra quan hệ giữa ngươi với Minh Ngọc sơn trang không giống bình thường a, nếu không Ngọc Trường Không sao lại đưa sừng Long Vương Giao long cho ngươi.

Đúng lúc này, trên bầu trời một thân ảnh bay tới, đúng là một trong tứ đại yêu hóa hình thuộc hạ của Cửu Đầu Long Vương - Mị Xà.

Mị Xà rất vui vẻ, nàng phụng mệnh theo dõi xung quanh Minh Ngọc sơn trang, sau đó mới biết Kim Sư bị Long Vương bị giết chết.

Cửu Đầu Long Vương rất tức giận, sau đó lệnh cho Mị Xà điều tra, Mị Xà cũng đã đến chỗ Cửu Đầu Long Vương bị giết, từ tình huống lúc đó nàng đã đoán ra đối phương hẳn lưỡng bại câu thương mới giết chết được Kim Sư, bản thân Kim Sư đã yếu hơn nàng, hơn nữa còn là hạng người không có đầu óc.

Sau đó Mị Xà phát hiện đám người cận vệ đội, nhưng lại phát hiện bọn họ dường như chỉ đi quanh quanh, cho nên cũng không vội hành động, một mực đợi tới bây giờ.

Hiện giờ mọi người tụ tập hết lại, lại phát hiện Nhậm Kiệt, nàng cũng lập tức nhận ra Nhậm Kiệt, cho nên mới ra lệnh động thủ.

- Bày trận. Đồng Cường thét lên, ra lệnh toàn đội bày trận.

- Hắc... Phiếu cơm lão đại, dường như nàng còn không biết à? Mập mạp vui sướng nhìn về phía Nhậm Kiệt.

- Nàng khẳng định không biết, nếu không cũng không nói vậy. Nhậm Kiệt cũng cười gật đầu.

- Hôm nay chuyện tốt liên tục tìm tới, tên khốn này đã nhịn rất lâu rồi. Thấy nhóm người Đồng Cường bày trận, mập mạp cười nói.

- Hả? Đồng Cường kỳ quái nhìn về phía mập mạp và Nhậm Kiệt.

Tuy rằng dù gặp chuyện gì gia chủ cũng rất lãnh tĩnh, nhưng cũng không như thế vậy, trong ấn tượng của hắn, lúc đại yêu hóa hình Kim Sư xuất hiện, trận chiến ấy còn nghiêm trọng hơn lúc này vài lần.

Hơn nữa Mị Xà còn mạnh hơn Kim Sư không ít, tuy rằng bọn họ đều đột phá, nhưng cũng không đủ để chống lại.

- Trước khác nay khác, lần này chúng ta ở bên xem náo nhiệt.

Thấy Đồng Cường nghi ngờ, khó hiểu, Nhậm Kiệt giơ tay lên chỉ chỉ Tề Thiên:

- Đây là người chuyên để đánh nhau bổn gia chủ tìm được.

Tuy rằng lúc từ Cửu Long Đàm trốn thoát, mà Tề Thiên chỉ là phân thân, nhưng Tề Thiên rất không thích chuyện này, chỉ có điều cho dù ở gần Cửu Long Đàm gặp những yêu thú khắc, Tề Thiên cũng không có hứng thú động thủ.

Mà không có đại yêu hóa hình, Tề Thiên không còn hứng thú với yêu thú, cho nên dọc đường, tay chân ngứa ngáy, không có chiến đấu, không có chỗ phát tiết

- Long Vương, chẳng lẽ niên đại các ngươi không có người quản sao, một con tiểu trùng cũng dám xưng vương, xưng rồng, nó là loại rồng gì vậy, ngay cả trùng còn không bằng đấy.

Tề Thiên nghe Mị Xà nhắc tên Cửu Đầu Long Vương, lập tức khó chịu.

- Càn rỡ, muốn chết. Mị Xà phẫn nộ quát. Nhưng mà nàng cũng không ngu ngốc như Kim Sư, thấy đám người Nhậm Kiệt khác lạ, Tề Thiên không động thủ, nàng cũng không nhìn ra sâu cạn, nhưng những lời không chút kiêng kỵ đám người Nhậm Kiệt nói với nhau nàng cũng nghe rõ ràng.

Lập tức cảnh giác, tuy rằng dựa vào tình huống chiến trường chỗ Kim Sư chết, những người đó khẳng định liều mạng mượn ngoại lực pháp bảo mới giết được Kim Sư, hơn nữa còn là pháp bảo Linh khí tuyệt phẩm. Dù theo dõi đám cận vệ đội, nhưng cũng không phải nàng muốn báo thù cho Kim Sư.

Long Vương hạ lệnh truy tìm nguyên nhân Kim Sư chết, nếu như mình bắt được bọn họ, lấy lại sừng rồng thì lập công lớn rồi, rất có thể còn chiếm được Linh khí tuyệt phẩm, chuyện tốt như vậy nàng sao bỏ qua.

Nhưng lúc này, nàng lại cảm thấy tình huống có chút quỷ dị.

- Oanh... Mị Xà nổi giận quát một tiếng, cả người biến thành một cự xà, thân dài trăm thước, lực lượng được thúc dục tới cực hạn. Bản thể uốn éo, cây cối xung quanh bị nghiền nát.

Thân thể to lớn dựng lên, uy thế vô cùng, miệng tản ra mùi nọc độc, quanh người bao phủ sương mù hồng nhạt. Sương mù này lại khiến đám yêu xà gia tăng lực lượng.

- Dám giả yêu thú với bổn đại gia, muốn chết. Nhìn Mị Xà biến thành bản thể từ trên cao nhìn xuống, Tề Thiên biến mất tại chỗ.

Người đâu?

Ngay lúc Mị Xà, thậm chí đám người Đồng Cường không thấy đâu, Nhậm Kiệt ngẩng đầu nhìn về phía sau Mị Xà.

- A...

Một tiếng thét kinh hãi từ miệng cự xà truyền ra, mọi người đều thấy thân thể to lớn của Mị Xà bay đi.

- Oanh... Oanh... Không biết từ lúc nào Tề Thiên xuất hiện phía đuôi Mị Xà, cả người nhanh chóng bành trướng, mặc dù so với nhân loại hắn rất lớn, nhưng so với cự xà trăm thước thì lại có vẻ nhỏ bé.

Nhưng khiến đám yêu xà xung quanh hoảng sợ, khiến đám người Đồng Cường trợn mắt há hốc mồm chính là, Tề Thiên trực tiếp tóm lấy đuôi Mị Xà quăng đi.

Rầm rầm nện lên mặt đất, đất đá vỡ vụn, hai đầu yêu thú cấp chín không tránh kịp cũng bị đập chết. Về phần đám yêu xà nhỏ bị chết đếm không hết, có rất nhiều bị thương.

Nhưng vậy còn chưa hết, Tề Thiên tiếp tục nhấc thân thể to lớn của Mị Xà lên.

- Bịch bịch bịch... Đất đá, cây cối, yêu thú nổ tung.

- Đây... Đây là người sao?

Đám người Đồng Cường, Tạ Kiếm trợn tròn mắt, ngay cả Tạ Kiếm cũng không nhịn được lẩm bẩm nói.

Tên này cũng quá điên cuồng đi!

Đám yêu xà liên tiếp tránh né, không có thời gian tấn công bọn họ.

- Tên này thật không đơn giản, Mị Xà dường như còn mạnh hơn hắn đấy, hắn chưa biến thân mà đã biến thái như vậy, nếu biến thân thì không biết cỡ nào. Mập mạp cũng không nhịn được cảm khái.

- Dường như hắn thi triển phù văn đặc thù nào đó tiếp cận Mị Xà, dùng pháp lực đánh vào thân thể nàng. Sau đó dùng công pháp độc đáo tóm lấy nàng. Nhậm Kiệt lập tức phân tích tình huống.

Động tác của Tề Thiên nhìn như đơn giản, nhưng lại ẩn chứa rất nhiều bí ẩn, dĩ nhiên, nguyên nhân lớn nhất là lực lượng và phương thức chiến đấu hung hãn của hắn.

- A... Mị Xà đầu óc choáng váng, đường đường là đại yêu hóa hình, còn biến thành bản thể, cho dù Âm Dương Cảnh ngưng tụ dương hồn muốn giết được nàng cũng phải mất một phen công phu, mà nàng cũng có năng lực đánh một trận với cường giả ngưng tụ âm hồn.

Liên tục bị đối phương đập, nàng cảm thấy đau đớn và nhục nhã vô cùng.

Lúc này nàng mới hiểu ra vì sao đám người Nhậm Kiệt lại nói như vậy.

Tên khốn này rốt cuộc có phải là người hay không?

Người gì mà lại biến thái như vậy, cho dù tồn tại Âm Dương Cảnh dương hồn cũng không được như vậy à!

- Còn biến thành yêu thú với bổn đại gia, còn biến thành yêu thú với bổn đại gia, tên tiểu trùng kia, sớm muộn gì bổn đại gia cũng giết chết hắn.

Mặc dù Tề Thiên nhiền uy mãnh, bạo phát ra lực lượng đặc thù, nhưng mà miệng đã rỉ máu, hiển nhiên chưa hoàn toàn khôi phục thương thế.

Bình thường hắn cũng không dùng phương thức này đánh với Mị Xà, chẳng qua là muốn bạo phát, muốn phát tiết, cũng không phải giết chết đối phương, cho nên mới như thế.

Rống giận một tiếng, tốc độ đập của Tề Thiên càng lúc càng nhanh, yêu thú xung quanh chết hầu như không còn, mà mặt đất bị xới tung, thân thể Mị Xà cũng nứt vỡ.

- Hầu Tử quả nhiên hung mãnh, không ngờ mình lại tìm được một đả thủ tốt, mình thích phong cách chiến đấu tên này!

Nhậm Kiệt nhìn mà cũng vui sướng, nghĩ thầm ngày nào đó để Tề Thiên phát uy ở Ngọc Kinh Thành một trận, có lẽ rất có ý tứ.

Cận vệ đội đã hết chỗ nói rồi, cũng yên tĩnh lại, bởi vì đám yêu thú còn sống đều bỏ chạy sạch.

Đám yêu xà xông tới đều bị đập chết, về phần đó Mị Xà liên tục bị đập.

Nhưng mà nghĩ tới, đường đường là đại yêu thú hóa hình, lại biến thành bản thể, còn chưa đánh đấm gì đã bị đối phương dùng phương thức này giết chết, tất cả mọi người đều cảm thấy không rét mà run, con bà nó, thật là hung mãnh.

- Bịch... - Vù... Rốt cục, Tề Thiên cũng ném Mị Xà sang một bên, sau đó thở dài một hơi, móc bình rượu trên người ra nốc vào.

- Sảng khoái, con bà nó thật sảng khoái! Tề Thiên vô cùng sảng khoái nói.

- Thống khoái, sảng khoái! Nhậm Kiệt giơ ngón tay cái lên khen.

- Ừ, có ý tứ, ha ha, đúng, con bà nó sảng khoái, rốt cuộc bổn đại gia lại ra ngoài được, ha ha... Tề Thiên cười to nói.