Tà Thiếu Dược Vương

Chương 191: Cường thế áp chế




Lập tức, Nhậm Quân Dương nguyên bản bạo nộ đã chuẩn bị cuối cùng trở mặt thân thể cứng đờ, thoáng cái ngẩn ra ở đó.

Nhậm Cường bị bắt, Nhậm Hạo đồng dạng bị bắt không dám động cũng đều biến sắc mặt. Nhậm Cường lập tức vẫn chưa hoàn toàn kịp phản ứng, còn đang giãy giụa, trong miệng rống giận không cam lòng bị bắt giữ, nhưng Nhậm Hạo giờ khắc này lại sắc mặt trở nên cực kỳ khó coi.

Lúc trước Nhậm Kiệt đột nhiên làm khó dễ, hắn cảm giác Nhậm Kiệt giống như điên, quả thật không thể nói lý, nhưng giờ khắc này hắn quả thật mồ hôi lạnh ròng ròng.

Chuyện phát triển đến loại trình độ này, nếu như thật sự lại náo loạn lớn, như vậy thì nghiêm trọng.

Thì ra Nhậm Kiệt nhắc là chuyện này, trên thực tế ngay lúc đó ở trước hoàng cung gặp được Nhậm Kiệt, Nhậm Cường và Nhậm Hạo thật sự không để trong lòng, bởi vì mặc dù biết phần đông lời đồn và chuyện của Nhậm Kiệt nhưng ấn tượng của bọn họ một mực dừng lại ở trước kia.

Hơn nữa lúc ấy vừa khéo nhìn thấy Nhậm Kiệt đang bị Thiệu Đức làm khó, thân là gia chủ thậm chí ngay cả vào hoàng cung tham gia mừng thọ Hoàng thái hậu đều không vào được, cái này thật sự là mất mặt hết mức. Bọn họ thật sự cảm thấy có gia chủ như vậy là sỉ nhục, cho nên lúc ấy mới có thể như vậy.

Chỉ là không nghĩ tới về sau Nhậm Kiệt lại khiến cho tất cả mọi người đi ra đại điện, càng thêm không nghĩ tới Nhậm Kiệt làm ra điềm lành, dị tượng.

Nhưng hôm nay nghĩ lại, lúc ấy bọn họ quả thật gặp Nhậm Kiệt mà không đi tham kiến, càng thêm nói một số lời. Loại chuyện như vậy và loại lời ấy, nếu như không tra sâu căn bản không tính là gì, nhưng nếu như nghiêm túc bắt lấy không buông cũng là chuyện lớn, gia tộc lớn không cho phép nhất chính là điều này.

Nếu như thật sự liên hệ với Nhậm Thiên Hoành, Nhậm Thiên Kỳ, có lẽ cuối cùng có thể khiến cho Nhậm Kiệt bởi vậy không làm được gia chủ, nhưng hai người bọn họ chỉ sợ cũng sẽ rất thảm. Nhậm Thiên Hoành và Nhậm Thiên Kỳ còn không so với người bình thường, bọn họ quy củ rất nghiêm, hơn nữa cũng rất chú trọng những thứ này, ngay lúc đó thật sự hoàn toàn không nghĩ tới sẽ như thế, sẽ bị hắn túm được gáy...

Nhậm Hạo giờ khắc này càng nghĩ càng hối tiếc, mà giờ khắc này ba người Nhậm Quân Dương cũng chợt quay đầu nhìn về phía hai người. Nhậm Hạo đối mặt với cái nhìn chăm chú của ba người, bất đắc dĩ gật gật đầu bày tỏ quả thật có chuyện này, bởi vì loại chuyện này là không có khả năng che giấu được.

- Ai nha. Ba người Nhậm Quân Dương, Nhậm Hàn Lâm, Nhậm Văn Húc đồng thời nhắm mắt lại, không trách được Nhậm Kiệt này lớn lối, lớn gan như thế, không hề sợ hãi như thế. Bắt được lời của hai người này tựa như lúc trước Nhậm Kiệt ở cửa trừng phạt Nhậm Tiền Trình vậy.

Mà Nhậm Cường, Nhậm Hạo thân là người nắm giữ quyền to của gia chủ trở về, phương diện này lại càng trọng yếu, huống chi còn là ở trong hoàng cung, bọn họ còn nói lời khác, cái này...

- Ặc... khụ, gia chủ... Bớt giận, hai người bọn họ dù sao còn chỉ là đứa trẻ, tuổi nhỏ không hiểu chuyện, ở quân đội thời gian dài làm việc lỗ mãng, quên mất quy củ gia tộc cũng là có thể tha thứ. Làm sao bây giờ, có thể làm sao bây giờ, giờ khắc này Nhậm Quân Dương cho dù khó chịu mấy cũng không thể không đem lời ném trở lại, tuy nhiên mặt hắn lúc này đã sắp nung đỏ.

Nhưng cũng không thể nhìn đám người Nhậm Cường, Nhậm Hạo thật sự xảy ra chuyện gì, nếu không Nhậm Thiên Hoành và Nhậm Thiên Kỳ hận Nhậm Kiệt, nhưng đồng thời cũng sẽ oán hận bọn họ. Huống chi bọn họ còn muốn giành được sự ủng hộ của Nhậm Thiên Hoành và Nhậm Thiên Kỳ.

- Nhỏ không hiểu chuyện, bọn họ nhỏ không hiểu chuyện, các ngươi cũng không hiểu chuyện à. Vừa rồi các ngươi không phải còn muốn nói mở đại hội trưởng lão toàn thể gia tộc gì đó bãi miễn bản gia chủ sao. Mở đi, hiện tại, lập tức, lập tức mở, bản gia chủ thật muốn xem xem ngươi làm sao bãi miễn bản gia chủ. Nhậm Quân Dương này rốt cuộc đem lời nói ra, Nhậm Kiệt giờ khắc này cũng không khách khí với hắn, chỉ vào hắn cho hắn tiếp tục.

Tiếp tục, này còn làm sao tiếp tục hả. Nhậm Quân Dương tâm tình muốn khóc đều có.

Vốn cho là cùng lắm thì trở mặt, bởi vì hắn nghĩ rằng Nhậm Kiệt nổi đóa, chính là lấy Nhậm Cường, Nhậm Hạo không làm lễ ra mắt, không qua báo cáo, đáp lời, ở đại điện hoàng cung có thể giải thích vì mừng thọ Hoàng thái hậu, thậm chí hắn có thể đem nguyên nhân kéo lên người mình, nói chính mình cho bọn họ trở về rồi mới báo cáo. Sau khi trở về liền mở hội nghị trưởng lão gia tộc, vốn là tính toán sau hội nghị trưởng lão gia tộc mới tới ra mắt, báo cáo hắn.

Nhưng thế nào cũng không nghĩ tới, trước đó Nhậm Cường, Nhậm Hạo đã từng gặp mặt Nhậm Kiệt, còn có qua lại còn nói một số lời không nên nói.

Cái này nếu như làm náo loạn, với sự hiểu biết của Nhậm Quân Dương đối với Nhậm Thiên Hoành, Nhậm Thiên Kỳ, bọn họ cũng sẽ không tha cho con trai mình. Rất đơn giản, bọn họ có lẽ sẽ tranh quyền, nhưng mục đích của bọn họ cũng là muốn dẫn dắt gia tộc này cường thịnh hơn, cho nên quy củ gia tộc bọn họ sẽ tuân thủ đầu tiên. Chỉ cần Nhậm Kiệt này một ngày còn là gia chủ, lễ phép, quy củ cơ bản liền không thể thiếu. Cứ như vậy, đến lúc đó nếu như náo loạn quá lớn, Nhậm Cường, Nhậm Hạo chết cũng có khả năng, nếu vậy thì phiền toái.

Cho dù Nhậm Kiệt không làm gia chủ nữa, Nhậm Thiên Hoành, Nhậm Thiên Kỳ cũng chưa chắc sẽ cùng bọn họ hợp tác, huống chi bằng vào tình huống hiện tại thật đúng là rất khó nói. Nhất là Nhậm Kiệt còn muốn liên hệ tất cả thành viên trọng yếu gia tộc, trong đó người ủng hộ Nhậm Thiên Hành nhưng là có khối người.

- A... Nhậm Quân Dương lúng túng cười, chỉ có thể mặt dày mày dạn nói tiếp: - Vừa rồi không phải là nhất thời nói lẫy sao, gia chủ vừa mới vì gia tộc tranh thủ được mạch khoáng linh ngọc Ngọc Tuyền Sơn, chúng ta lần này tới cũng là muốn cùng gia chủ thương lượng một chút chuyện phân phối mạch khoáng linh ngọc này. Bất kể thế nào gia chủ cũng ra sức, gia tộc trước tiên sẽ xem xét chia cho gia chủ một phần. Kỳ thật đây còn là đề nghị của Nhậm Cường, Nhậm Hạo, chuyện lúc trước bọn họ cũng là trẻ không hiểu chuyện, chính bọn họ kỳ thật đã biết sai rồi, nể tình đều là huynh đệ huyết mạch, vẫn xin gia chủ tha thứ.

Hiện tại quyền chủ động nắm giữ trong tay Nhậm Kiệt, cái tội này có thể lớn có thể nhỏ, chỉ xem nói như thế nào. Nói nghiêm trọng một chút có thể nói Nhậm Thiên Hoành, Nhậm Thiên Kỳ có lòng phản bội gia tộc, hoàn toàn không coi gia chủ vào đâu, nói nhỏ một chút cũng chính là hai đứa trẻ không hiểu chuyện.

Mà Nhậm Kiệt vừa nghe Nhậm Quân Dương rồi lại đưa ra phân phối mạch khoáng linh ngọc Ngọc Tuyền Sơn, suýt nữa không nhịn được bật cười, thầm nghĩ lệnh còn chưa tới tay, mình và lục thúc đều cho rằng trong đó nguy hiểm tầng tầng, bọn họ rồi lại nghĩ như thế nào phân phối ích lợi.

- Chuyện mạch khoáng linh ngọc Ngọc Tuyền Sơn bản gia chủ không có hứng thú, bản gia chủ đã nói rồi, ta cũng không tin chuyện tốt trên trời rơi bánh, cảm giác trong này khẳng định có vấn đề. Chỉ là bản gia chủ còn chưa làm rõ, các ngươi nguyện ý làm thì các ngươi làm, nếu như thật sự có thu hoạch các ngươi tùy tiện phân phối, nếu như xảy ra chuyện cũng đừng trách bản gia chủ chưa nhắc nhở các ngươi. Về phần bọn họ...

Tuy nhiên Nhậm Quân Dương hôm nay lại lần nữa chịu thiệt, lại nói như vậy, ánh mắt của Nhậm Kiệt chậm rãi nhìn về phía Nhậm Cường và Nhậm Hạo.

Nhậm Kiệt trước đem lời nói thả ra đó, đồng thời cũng không ở mặt này dây dưa với đám người Nhậm Quân Dương, lần nữa nhắc tới Nhậm Cường và Nhậm Hạo.

- Nhậm Cường, Nhậm Hạo, còn không mau hướng về gia chủ nhận sai. Thân ở biên cương lâu rồi, không ngờ ngay cả quy củ gia tộc đều không hiểu. Chuyện này cho dù để hai vị đại tướng quân biết đều sẽ tức giận, đều sẽ phạt nặng các ngươi. Gia chủ hôm nay không so đo với các ngươi, còn không mau nhận sai. Nhậm Quân Dương vừa thấy có cơ hội, cũng không để bụng vấn đề Ngọc Tuyền Sơn Nhậm Kiệt nói, ngược lại là nghe hắn không ngờ lo lắng ra vấn đề không chịu lấy chia phần, trong lòng ngược lại là cao hứng, cộng thêm thấy được cơ hội vội vàng nói với Nhậm Cường và Nhậm Hạo.

- Ta mới không sai, bộ dạng đó của hắn... Ta... Nhậm Cường bị áp chế ở đó, liều mạng muốn giãy giụa không phục, mắt trừng to như mắt trâu.

- Nhậm Cường không biết nói chuyện, ta có thể đại biểu hắn. Nhậm Hạo, Nhậm Cường lúc trước vội vàng trở về, trong lúc sơ ý quên ra mắt, vẫn xin gia chủ trách phạt. Nhậm Hạo thần thức vừa động, hắn cũng không muốn không chết ở trên chiến trường ngược lại chết ở chỗ này, bởi vì hắn có thể nhìn ra được Nhậm Kiệt tuyệt đối không phải là nói giỡn. Đối với vị gia chủ này hắn cũng có nhận thức mới, cho nên ngay lập tức thông báo Nhậm Cường thành thật một chút.

Nhậm Cường tuy rằng lớn hơn Nhậm Hạo một chút, nhưng vẫn là nghe lời Nhậm Hạo. Hai người mặc dù ở địa phương bất đồng nhưng lúc nhỏ quan hệ không tệ, lúc trước đánh trận Nhậm Hạo còn từng cứu Nhậm Cường, cho nên rất hợp.

Nhậm Cường nghe thấy Nhậm Hạo nhắc nhở lập tức ngậm miệng, Nhậm Hạo thì lên tiếng nhận sai, tuy nhiên hắn cũng không nhận không thể kịp thời đáp lời, bởi vì chuyện đó nếu thật sự bị nắm cán, tra sâu phi thường nghiêm trọng. Hắn chỉ sợ Nhậm Kiệt đặt bẫy, cho nên nhận sai không thành vấn đề, nhận phạt cũng không thành vấn đề, trách phạt cũng không thành vấn đề. Đồng thời hắn cũng muốn thông qua chuyện này để xem xem Nhậm Kiệt có phải là mưu kế sâu xa hay không...

- Như này còn có chút bộ dáng, quy củ chính là quy củ, bản gia chủ chỉ cần một ngày là gia chủ Nhậm gia, cũng sẽ không cho phép các ngươi phá hủy quy củ Nhậm gia. Một gia tộc có thể tồn tại, không có quy củ làm sao được, các ngươi sớm biết sai, cần gì phải như thế, thật cho rằng bản gia chủ sáng dậy rất rảnh sao? Người đâu, đem Nhậm Cường, Nhậm Hạo kéo ra cửa, mỗi người trượng 100, tất cả chi tiêu gia tộc cung cấp ngừng nửa năm, ngoài ra mỗi người đến tàng thư các đem gia quy sao chép 100 lần. Nhậm Kiệt cũng không phải là thật sự muốn giết bọn họ, hoặc là chân chính ra sao, chẳng qua là cho bọn họ một chút dạy dỗ đồng thời cũng lười theo tiết tấu của bọn họ, trực tiếp dùng phương thức của hắn đem những người kia đều đuổi đi.

Trừng phạt này không nhẹ không nặng, Nhậm Hạo lại trong lòng một trận sôi trào, thế nào cũng không nghĩ tới kẻ quần là áo lượt phá sản lúc trước này không ngờ thật sự có thể đem chính mình và Nhậm Cường trái ngược coi là trẻ nhỏ mà trừng phạt.

Nhậm Quân Dương vừa nghe cũng âm thầm thở phào nhẹ nhõm, hắn thật sự sợ Nhậm Kiệt phát điên không chịu buông tha, như vậy thì phiền toái. Hiện tại Nhậm Kiệt nếu là từ bỏ mạch khoáng linh ngọc Ngọc Tuyền Sơn, chuyện này cũng có thể giải quyết như thế là tốt nhất.

- Khởi bẩm gia chủ, Minh Ngọc sơn trang Minh Ngọc Đan Vương Ngọc Thành ở ngoài cầu kiến. Đúng lúc này, thị vệ bên ngoài đi vào.

- Tốt rồi, nếu như không có chuyện khác thì đều mau chóng ai đi việc nấy đi, cho rằng bản gia chủ mỗi ngày đều thanh nhàn như các ngươi hả, cả ngày không có chuyện làm. Nhìn thấy không, Minh Ngọc Đan Vương lại tới cầu kiến, bản gia chủ còn phải chiêu đãi khách quý. Nhậm Kiệt nói, bộ dạng đuổi ruồi cho đám người Nhậm Quân Dương mau rời đi.

Đám người Nhậm Quân Dương, Nhậm Hàn Lâm, Nhậm Hạo vừa nghe lời này đều có một loại cảm giác không kìm được muốn phì cười. Hắn rồi lại nói chúng ta cả ngày không có chuyện để làm, thật sự thiệt thòi hắn nói ra được.

Tuy nhiên giờ khắc này bọn họ không thể không thừa nhận, Nhậm Kiệt ít nhất trên danh nghĩa treo thân phận gia chủ Nhậm gia, đến đâu đều có đủ tư cách cùng người khác ngang vai phải lứa, chỉ có thể cảm thán.

Chỉ là Nhậm Hạo trước khi đi không nhịn được quay đầu lại nhìn Nhậm Kiệt rất tùy ý ngồi ở đó, trong đầu nghĩ chuyện hoàng cung, luôn cảm giác có chuyện gì. Chẳng lẽ Nhậm Kiệt này là giấu sâu không lộ? Nhưng là hắn cũng không phải là giấu sâu không lộ a, hắn là hận không thể lớn lối đến trên trời, hận không thể giày vò ra sóng.

Cái này kỳ quái, có người nói sau lưng hắn hoàn toàn là lục thúc đang chống đỡ, sẽ là thật sao?

Chẳng lẽ điềm lành kia cùng với hết thảy hôm nay cũng là lục thúc chỉ điểm, lại hoặc là hắn cố ý, nhưng cố ý lại không nói nổi a.

Có lẽ nhị trưởng lão nói thật đúng, người điên điên khùng khùng như vậy thật sự không quá thích hợp làm gia chủ Nhậm gia, để hắn giày vò như vậy, nói không chừng ngày nào đó sẽ xảy ra chuyện lớn, đến lúc đó cả Nhậm gia đều sẽ bị liên lụy.

Nhậm Quân Dương, Nhậm Hàn Lâm âm thầm cũng đều thở ra một hơi rời đi, chỉ là trong lòng càng trở nên không phải là tư vị. Trải qua chuyện trống trận khiến cho bọn họ biết, vận dụng nhân viên bên trong gia tộc áp bách Nhậm Kiệt không có khả năng, nói không chừng lúc nào hắn gõ vang trống trận, lần nữa làm lớn chuyện. Nhưng tiếp tục như vậy sẽ càng ngày càng bị động. Nhậm Quân Dương nhanh chóng cùng Nhậm Hàn Lâm, Nhậm Văn Húc trao đổi ánh mắt, thần thức không ngừng nói chuyện với nhau, đã quyết định mượn tài nguyên mạch khoáng linh ngọc Ngọc Tuyền Sơn này làm một ít chuyện, mau chóng hoàn thành mục đích.

Bọn họ nghĩ như thế nào, thậm chí có cách nghĩ, hoài nghi gì Nhậm Kiệt giờ khắc này đã lười để ý tới, đến hiện tại Nhậm Kiệt đã dần nắm giữ quyền chủ động nhất định, cùng mới đầu đi tới thế giới này hoàn toàn bất đồng. Tuy nhiên sau khi bọn họ rời đi, Nhậm Kiệt đi ra ngoài đón tiếp Ngọc Thành, đột nhiên ngầng đầu hướng về phía bên cạnh làm ra dấu tay OK, sau đó cũng không quản ánh mắt quỳ quái của thị vệ chung quanh, cất bước ra ngoài.