Tà Thiếu Dược Vương

Chương 830: Thánh nhân, chỉ bằng vào ngươi cũng xứng




Nhậm Kiệt rời đi, Ngưu Lão Nhị, Thiên Kiếm đạo nhân cùng Long Quy đã biến lại thành thân người, một bộ dáng lão đầu chậm rãi giống như còn chưa tỉnh ngủ... đều nhìn vào Tề Thiên.

- Khó lường... Long Quy khẽ lắc đầu, cảm khái thế sự khó lường. Bọn họ là tồn tại của hỗn độn sơ khai sinh ra, Duy Nhất Chân Thánh cũng là như vậy, nhưng cuối cùng lại không phải là bọn họ thành Thánh trước, điều này đích thực làm cho bọn họ có hơi khó tin.

- Có phải nghĩ sai rồi hay không? Làm sao có thể, nếu nói là Duy Nhất Chân Thánh có lẽ còn tạm được... Tuy nhiên lão già này đã bị giết, bây giờ nói là hoàng đế kia, hắn thì tính là gì chứ! Ngưu Lão Nhị nghe nói, không thể tin nói.

- Cái này không có nói trước sau, bước ra một bước kia chính là thiên địa mới, còn không nhảy qua thì vĩnh viễn khó có thể thấy được độ cao đó. Con bà nó! Còn tưởng rằng chính là tên Nhậm Kiệt này, không nghĩ tới tên hoàng đế chó má gì kia lại thành... Chỉ sợ lão tứ dữ nhiều lành ít! Trong mắt Tề Thiên lóe lên sát khí vô tận.

- Sát! Thiên Kiếm đạo nhân nói rất đơn giản, bất kể là Duy Nhất Chân Thánh hay là hoàng đế giờ này, không quản hắn là Bán Thánh hay là trở thành Thánh nhân chân chính, nếu như lão tứ thật sự bị hắn giết, vậy tuyệt đối không chết không thôi.

Lời nói của hắn, cũng là tâm tư của mấy người Nghịch Thiên Thất Đại Thánh khác, ai nấy đều cùng lúc gật gật đầu.

Sau đó Tề Thiên lập tức bảo mọi người mau mau đi xuống, dựa theo Nhậm Kiệt phân phó chuẩn bị sẵn sàng, bởi vì hắn cũng càng lúc càng có cảm giác bất an. Vừa rồi Nhậm Kiệt cảm nhận được gì đó, lúc này hắn mới cảm nhận được rõ ràng.

Mọi người Nhậm gia rối rít thức tỉnh, có Tề Thiên bọn họ tương trợ, cho dù là trước mắt đang sắp đột phá, đều lập tức đột phá, rất nhanh ổn định lại tu vi, sau đó đầu nhập vào trong đại trận.

Nghịch Thiên Thất Đại Thánh năm đó tung hoành thiên địa, tuy rằng huynh muội bảy người, nhưng đều là độc lai độc vãng. Mặc dù năm đó bị Duy Nhất Chân Thánh nắm lấy cơ hội, cũng bởi vì đều là chiến với mỗi người bọn họ, cho dù cùng chung đối địch, cũng chưa nói tới hợp tác là gì.

Nhưng đi theo Nhậm Kiệt, bất tri bất giác sáp nhập vào Nhậm gia, bọn họ đã thành thói quen tác chiến đoàn đội.

Bọn họ rất rõ ràng, bất luận mạnh như Tề Thiên hay là mấy người bọn họ liên hợp lại, thì với Vẫn Thánh Cốc trước đó cũng không thể có trái cây ngon để ăn, nhưng ở dưới khống chế của Nhậm Kiệt, lại có thể khống chế cả đoàn đội cuối cùng nắm trong tay toàn bộ Vẫn Thánh Cốc, mức chênh lệch trong đó đâu chỉ ngàn vạn trong một.

Cho nên hiện tại bọn họ sẽ không bỏ qua một người nào, đều thức tỉnh lại tất cả để họ đầu nhập vào trong đại trận, phát huy uy lực chân chính của đại trận Vẫn Thánh Cốc.

Bách Thánh Sơn đã vỡ nát, vô số mảnh vỡ bắn tung tóe trong thiên địa, mặc dù là mảnh vỡ, nhưng Bách Thánh Sơn vẫn như cũ là chí bảo, mảnh vỡ có thể xuyên thấu không gian, có một số thậm chí trong lúc nổ tung cuối cùng trực tiếp xuyên thấu phương thiên địa này, đi vào thiên địa mờ mịt khác.

Mà ngay chỗ Bách Thánh Sơn tọa lạc trước đây, đã hoàn toàn không có bộ dáng Tiên giới, đã bị hủy diệt, đoạn tuyệt hết thảy sinh cơ.

Thiên hà chảy ngược, cùng cái chắn hạ giới đã hoàn toàn vỡ vụn, thiên địa không ngừng diễn biến sụp đổ.

Hủy diệt đang tiến hành, nhưng lúc này ở giữa không trung lại có một đoàn tia sáng đang từ từ tản ra thánh quang vô tận, cổ thánh quang này không phải bình thường, cũng không chỉ là thánh quang giống như Thánh Đan kia, mà càng thêm kinh người chính là, trong đó mang theo hoàng uy vô thượng.

Có một loại xu thế thiên địa đều phải hướng về phía nó triều bái, chỗ tia sáng bao phủ, hết thảy đều phải thần phục.

Từ từ, trong bầu trời kia dường như xuất hiện một chiếc long ỷ khổng lồ, long ỷ này như có Chân Long quấn quanh, lại có thần thú phủ phục quỳ lạy ở chung quanh, trong thánh quang có các loại tồn tại rối rít lễ bái.

Vốn người ở trên không trung chậm rãi ngồi xếp bằng trên long ỷ, người ngồi ở bên trên, tựa hồ ngay cả quy tắc đều phải thuận theo ý mà động, thuận theo tâm mà đi.

"Ầm..." Đúng lúc này, không gian dao động, Nhậm Kiệt bước ra một bước, vừa lúc xuất hiện ở cách đó không xa.

Dường như đang chờ đợi giờ khắc này, ngay trong nháy mắt Nhậm Kiệt xuất hiện, hoàng đế vừa mới ngồi xuống hoàn thành một loại lột xác, ngay sau đó, một cổ uy áp vô hình tán phát ra trong thiên địa.

Thân mình hơi nghiêng về phía bên phải, một tay chống cằm, ánh mắt nhìn về phía trước, trong tay trái lại cầm một cái đầu người, đó... lại là cái đầu của Duy Nhất Chân Thánh.

Mà giờ khắc này, thiên địa đều đang hướng về phía hắn lễ bái, cổ lực lượng này xuyên thấu qua thiên địa, cuối cùng từ vô hình biến thành hữu hình.

Người, động vật, thậm chí những động thực vật có linh tính kia, đều rối rít lễ bái, lạy bái Thánh.

Giờ khắc này, rốt cục hoàng đế trở thành Thánh Hoàng có một không hai, vang dội cổ kim.

Cổ uy thế của hoàng đế bao phủ phương thiên địa này, giờ khắc này hoàng đế đã chân chính là Thánh Hoàng, vượt qua Bán Thánh, chân chính đi vào cảnh giới Thánh nhân.

"Ông..." Nhậm Kiệt mới vừa mới xuất hiện, thì có biến cố này, hơn nữa hắn cách gần như vậy, cổ uy áp Thánh nhân đó khiến trong lòng Nhậm Kiệt run lên, nhưng cũng chỉ có như thế, ngay sau đó Nhậm Kiệt lập tức khôi phục bình thường.

Uy áp Thánh nhân sao?

Nhậm Kiệt từ lúc chỉ là một đại thiếu gia quần áo lụa là yếu ớt đã không ngừng cảm nhận Thánh nhân trong đoạn phim, cùng so sánh với uy áp đó, cái này còn kém rất nhiều, mặc dù đây mới thực là đối mặt, nhưng loại cảm giác này cũng chênh lệch rất nhiều.

Mấu chốt là, bản thân Nhậm Kiệt hiện tại cũng đủ cường đại rồi.

Vốn hoàng đế đang ngồi trên long ỷ, trở thành Thánh nhân thứ nhất của phương thiên địa, thời khắc này với tư thái Thánh Hoàng nhìn xuống thiên địa, nhìn thấy tình huống như vậy không khỏi rất là ngoài ý muốn. Đây là hoàng đế hoàn toàn không nghĩ tới, làm sao có thể? Nhậm Kiệt đột nhiên chạy đến cũng nằm trong dự liệu, Vẫn Thánh Cốc bên kia xuất hiện tình huống, hoàng đế cũng đã biết.

Ngay khoảnh khắc bước vào Thánh nhân kia, hoàng đế mới biết, bên trong này chênh lệch to lớn biết bao! Tuy rằng chỉ là vừa mới bước vào cảnh giới Thánh nhân, nhưng hắn cũng đã có thể biết được một ít chuyện phát sinh ở Vẫn Thánh Cốc bên kia.

Cho nên hoàng đế đang ngưng tụ hoàn chỉnh thánh hồn, thành tựu thánh vị, đồng thời, cũng cố ý công kích Vẫn Thánh Cốc bằng cách đánh thi thể của Duy Nhất Chân Thánh tới, chính là để cho bọn họ tự mình đến đây.

Hắn muốn ngồi ở trên ngôi vị hoàng đế, nhìn thấy vẻ mặt khiếp sợ của bọn họ, thấy bọn họ thần phục.

Nhưng khiến hoàng đế không nghĩ tới là chỉ có Nhậm Kiệt đến đây, hơn nữa Nhậm Kiệt cũng chỉ hơi sững sờ một chút, sau đó cũng không có phản ứng gì... Đây... Đây là chuyện gì xảy ra?

Điều này cũng quá khó tin đi! Hắn đây là chuyện gì xảy ra?

Mình chính là Thánh nhân, là chí cao vô thượng của phương thiên địa này, là Thánh nhân nắm trong tay hết thảy.

Trong lòng cực kỳ phẫn nộ, nhưng ngay sau đó hoàng đế lại cả kinh, bị hành động của Nhậm Kiệt chấn nhiếp kinh ngạc, sau đó hắn dò xét mới phát hiện không ngờ lực lượng của Nhậm Kiệt lại... kinh khủng như vậy, đơn thuần lực lượng, thân thể đã không thua gì Duy Nhất Chân Thánh cùng Kim Sí Đại Bằng trước đây.

Nhậm Kiệt mới tu luyện có bao lâu, ở trong trí nhớ của hoàng đế, Nhậm Kiệt còn là đại thiếu gia quần áo lụa là bình thường của một cái thế gia ở Minh Ngọc Hoàng Triều, giờ này lại đã đạt đến cảnh giới và tu vi như thế, điều này thật sự khiến người ta khó có thể tin!

- Trẫm đã từng nói, ngươi rất khác biệt với người khác, hơn nữa rất là tà môn, nhất định phải diệt trừ, nếu không sẽ rất phiền toái. Quả nhiên, suy đoán không sai! Không ngờ ngươi dùng thời gian ngắn như vậy, đi hết con đường người khác phải đi mấy vạn năm! Rất tốt! Tuy nhiên dù ngươi có cố gắng thế nào đi nữa, vẫn là chậm một bước so với trẫm, giờ này trẫm trở thành Thánh nhân duy nhất của phương thiên địa này. Từ nay về sau, trong thiên địa chỉ có bổn Thánh Hoàng, ngươi, Nhậm Kiệt! Lập tức lãnh đạo Nhậm gia các ngươi tới lễ bái thụ phong! Thân là vị Thánh nhân thứ nhất của phương thiên địa này, lại là Hoàng giả chí tôn, với Thánh Hoàng tự cho mình là ngồi trên thiên địa.

Nhìn Nhậm Kiệt, thấy Nhậm Kiệt cũng không có bị thánh uy ảnh hưởng, hoàng đế cũng rất ngạc nhiên, hơn nữa phát hiện Nhậm Kiệt rồi lại có thể đạt tới cảnh giới ngang với Duy Nhất Chân Thánh và Kim Sí Đại Bằng sau khi uống Thánh Đan, điều đó càng làm cho hoàng đế giật mình.

Nhưng cũng chỉ vẻn vẹn như thế, nếu là trước đây Nhậm Kiệt có thể đạt tới trình độ này, đích xác có thể đứng ngang hàng với người cường đại nhất thế gian, có thiên địa thuộc về hắn.

Nhưng hôm nay không giống ngày xưa, hiện tại hoàng đế đã thành Thánh, dùng uy thế mênh mông cuồn cuộn của Thánh Hoàng bao phủ phương thiên địa này, cho dù là Duy Nhất Chân Thánh thì như thế nào, còn không phải chết ở trong tay mình. Cho nên hoàng đế ngồi ở trên long ỷ, nhìn Nhậm Kiệt, bảo hắn và Nhậm gia phải lập tức tới lễ bái thụ phong.

Đây là một loại biểu lộ thái độ, chính là hoàng đế muốn nói cho Nhậm Kiệt biết, bao gồm đám người Tề Thiên không có chạy đến: hiện tại hoàng đế là Thánh nhân duy nhất của thiên địa này, không quản bọn họ là Bán Thánh cũng vậy, là gia tộc khổng lổ cỡ nào cũng vậy, chỉ cần là tồn tại bên trong phương thiên địa này, thì phải hướng về phía hoàng đế thần phục. Mà với khí thế phong cách cao nhìn xuống thiên địa, trực tiếp hạ ý chỉ.

Giống như hoàng đế tán dương một số thần tử biểu hiện không tệ, sau đó nói một câu hãy đến đây nhận thụ phong bình thường.

Nhưng Nhậm Kiệt đối với lời nói của hoàng đế, làm như hoàn toàn không có để ý tới hoàng đế, sau khi đi tới nơi này Nhậm Kiệt đưa mắt nhìn một vòng chung quanh. Ánh mắt có thể chạm tới, giống như xuyên thấu hết thảy, nhìn nơi này bị hủy diệt cũng không tốt hơn bao nhiêu so với bộ phận Tiên giới bị Vẫn Thánh Cốc cắn nuốt, càng thêm triệt để càng thêm thảm thiết.

Cũng không tìm được Kim Sí Đại Bằng, thậm chí ngay cả khí tức thân thể cũng không thấy, ngược lại thì ở trên người hoàng đế đã thành Thánh này, cảm nhận được một loại hào quang rất tương tự với Kim Sí Đại Bằng.

Loại hào quang đó đã bị mạnh mẽ ngưng tụ nén ép đi vào trong thánh quang thoạt nhìn vô cùng cường đại kia; tiếp đó chính là nhìn thấy cái đầu của Duy Nhất Chân Thánh trong tay hoàng đế.

Trông thấy hết thảy, Nhậm Kiệt không nhịn được khẽ lắc đầu, sắc mặt cũng khó coi chưa từng có.

- Trẫm chính là Thánh nhân, là Thánh Hoàng của phương thiên địa này, lời nói của trẫm là pháp chỉ quy tắc của thiên địa, là pháp chỉ đại đạo, còn không mau mau đến đây nghe thụ phong! Hoàng đế không nghĩ tới, Nhậm Kiệt lại xem mình như không khí, ngay cả lời nói của mình đều không thèm để ý tới, ngược lại thì phân tâm chú ý tới những thứ khác. Điều này làm cho hoàng đế rất là khó chịu, hắn là tồn tại gì chứ? Tên Nhậm Kiệt này cũng quá không biết sống chết mà!

Lần nữa hoàng đế lên tiếng liền kèm theo một loại lực lượng quy tắc, mỗi một chữ đều giống như quy tắc, sau khi phát ra rung động thiên địa.

Lập tức trong thiên địa tạo thành uy áp vô thượng, rồi lại chèn ép Nhậm Kiệt như bức phải lập tức quỳ xuống, nếu không hắn sẽ bị thiên địa trừng phạt.

"Bùng... Bùng... Ầm..." Đột nhiên, Nhậm Kiệt nắm chặt hai nắm tay khẽ chấn một cái, trong nháy mắt vận chuyển lực lượng cuồn cuộn mãnh liệt của Thánh Hoàng Quyết, thánh hồn bạo phát, lập tức chấn vỡ nát hoàn toàn hóa giải lời nói có chứa lực áp bách của hoàng đế kia.

Đồng thời trong nháy mắt Nhậm Kiệt đạt tới độ cao đồng dạng, thậm chí còn cao hơn hoàng đế một chút. Hắn cũng không có biến thân thể thành lớn chỉ là với thân thể vốn có nhìn hoàng đế, mà uy áp Thánh nhân, khí tức Hoàng giả của Thánh Hoàng Quyết của thân thể hắn, rồi lại không kém chút nào so với hoàng đế.

Nhậm Kiệt thừa kế Ngọc Hoàng Quyết, rồi dựa trên Ngọc Hoàng Quyết lần nữa sáng lập Thánh Hoàng Quyết, giờ khắc này, lại hoàn toàn không kém chút nào so với hoàng đế đã thành Thánh.

- Hả? Thấy biến hóa bực này của Nhậm Kiệt, hoàng đế cũng rất là ngoài ý muốn: - Nhậm gia ngươi chính là gia nô của hoàng tộc ta, còn thừa kế Ngọc Hoàng Quyết của hoàng tộc thượng cổ ta, nếu không ngươi cũng không có khả năng một đường đi tới một bước này... Hiện tại trẫm lệnh cho ngươi, quỳ xuống, lĩnh chỉ... lĩnh chỉ...

Dư âm tiếng lĩnh chỉ, lần nữa ầm ầm giống như tiếng sấm động, mang theo uy áp vô biên.

- Phì... Nhậm Kiệt trực tiếp xì một tiếng, sau đó cho hoàng đế một ngón giữa cả giận nói: - Còn Thánh nhân à, bổn gia chủ chưa từng thấy, chưa từng nghe nói thiên địa này có Thánh nhân như vậy, hy sinh một phương thiên địa để thành Thánh, Thánh nhân giống như ngươi vậy thì có ích lợi gì, cần ngươi đến để thống trị, hay là cần ngươi đến để hủy diệt. Còn bảo bổn gia chủ quỳ xuống, ngươi thì tính là gì chứ, ngươi thật cho mình là Thánh nhân... Cái rắm! Ở trong mắt bổn gia chủ xem ra, ngươi chẳng qua là tên thất đức đến cực điểm, đi sai lệch đường đến cực hạn... tự cho là Thánh nhân. Thánh nhân ư? Chỉ bằng vào ngươi cũng xứng ư?!?