Ta Vì Tiên Quân Gieo Tình Cổ

Chương 43: Là nụ hôn đầu sao




Phượng Chương Quân và Đại Tư Mệnh đang ác chiến, cách đó không xa, Luyện Chu Huyền lại không hề hay biết.


Khi choáng đầu ù tai dần dần biến mất, Luyện Chu Huyền mới mơ hồ tìm lại thần trí.


Lúc rơi xuống ban nãy hắn đã sờ miệng vết thương bên eo. Thương thế không nghiêm trọng lắm, thậm chí chưa chắc đã ảnh hưởng đến việc chiến đấu. Thứ phiền toái nhất là vết thương khi hắn rơi xuống mặt đất —— thật bất hạnh, hắn ngửa mặt lên trời ngã thẳng xuống tảng đá.


Hiện giờ tuy thân thể còn không nhúc nhích được, nhưng Luyện Chu Huyền vẫn có thể cảm nhận được mình đang nằm trên mặt đất, bên cạnh không có lệ khí của Đại Tư Mệnh, cũng không có khí tức của Phượng Chương Quân.


Luyện Chu Huyền mau chóng ý thức được điều này có nghĩa là mình hơn phân nửa là chưa thanh tỉnh mà đang lâm vào mê cung ý thức bên trong đại não. Mà suy đoán thêm một bước nữa, thân thể mình lúc này sợ rằng đang nằm dưới ma trảo cảu Đại Tư Mệnh, thậm chí không chừng đã bị xé thành mảnh nhỏ......


Không... Cũng không đúng!


Về bản chất mà nói, Đại Tư Mệnh ở Tây Tiên Nguyên kia cũng không phải hiện thực mà chỉ là cảnh trong mộng. Nhớ lúc đó, hắn và Phượng Chương Quân là ở trong thần nữ đường lâm vào hôn mê, sau khi tỉnh lại đã đứng trong xái thế giới điên cuồng kia.


Cho nên, hiện tại rốt cuộc là cảnh trong mơ hay là hiện thực?


Cùng với ý niệm này, tay chân Luyện Chu Huyền cũng đột nhiên có tri giác. Hắn lập tức mở to mắt, lại bất ngờ phát giác mình không phải đang nằm ở sườn dốc phủ tuyết bên ngoài khuyết lâu kia.


Hắn dọc theo từng khối gạch lớn ngọc trắng nhìn về phía trước, đầu tiên là nhìn thấy một cái bệ kim bích rực rỡ phát sáng, trang trí hoa văn cuốn thảo hoa chi khảm trânchâu đá quý.


Tiếp tục nhìn về phía trước, một đôi chân trần mảnh khảnh tuyết nộn, lắc chân màu vàng dưới mắt cá như ẩn như hiện dưới làn váy lụa trắng.


Luyện Chu Huyền khựng một chút, nhanh chóng ngẩng đầu lên, đối diện với một đôi mắt mỹ lệ mê ly ảo mộng.


"Ngươi cuối cùng cũng tới, ta đã đợi ngươi rất lâu rồi."


Người nói là nữ nhân ngồi ngay ngắn trên giường bảo kia ——Kết Hương.


Ở thế giới này, nàng không phải một pho mỹ nhân ngủ cao lớn, càng không phải một khối thi thể dữ tợn. Vẻ đẹp của nàng chân thật, linh động, thậm chí không cần danh hiệu như "thần nữ" đến để tô điểm vô nghĩa.


Luyện Chu Huyền đang thầm cảm thán dung nhan mỹ lệ của nàng, lại thấy Kết Hương đi xuống giường bảo, từng bước một đi về phía hắn, đem vật ôm trong lòng giao vào tay hắn.


Là pháp hoa kính tinh mỹ kia.


Cùng lúc hắn tiếp được pháp hoa kính, hắn cũng nhận được một câu nói nhỏ của Kết Hương.


"Giúp các nàng, cũng là giúp các ngươi......"


Luyện Chu Huyền vừa định hỏi lời này là có ý gì, ngẩng đầu lên đã phát hiện Kết Hương tựa như sương mai, tiêu tán không còn.


Pháp hoa kính nạm vàng trụy ngọc nặng trĩu đè trên tay Luyện Chu Huyền. Nghĩ đến đây là chí bảo của Tây Tiên Nguyên, Luyện Chu Huyền khó tránh khỏi khẩn trương. Nhưng rồi hắn lại nhớ tới, vật kim ngọc hoa lệ này bản chất là một cái đầu lâu, hắn lại sinh ra một luồng chán ghét mãnh liệt.


Hắn lại nhớ tới Phượng Chương Quân đã từng nói, Pháp Hoa Kính sở dĩ có thể câu thông với Thiên giới và Nhân gian là bởi trong "chén" có "Thiên hà thủy".


Hắn cúi đầu nhìn vào trong "chén", phát hiện bên trong quả nhiên đựng đầy chất lỏng, nhìn qua trong suốt vô sắc, nhìn kỹ lại tựa như nguyệt quang thạch phát ra ánh sáng năm màu nhàn nhạt.


Đây chính là "Thiên hà thủy"?


Ngay lúc hắn nghi hoặc, mặt nước trong chén bắt đầu lờ mờ hiện ra hình ảnh.


Đó là từng nữ tử xuất thân tiên môn hoặc hậu duệ quý tộc, khuôn mặt hoặc u sầu, hoặc hoảng sợ bất kham, hoặc bi thương muốn chết, đều bị ép buộc ấn đầu chui vào trong màn chướng xe ngựa màu trắng. Sau hành trình trong đêm tối, bị đưa vào trong Tây Tiên Nguyên thiên địa hư vô một mảnh trắng tinh.


Ở chỗ này, các nàng uống chén thuốc "Ngưng thần tĩnh khí", bị đẩy vào trong sương trì hương khí mờ mịt, thay váy trắng ngân sa cao khiết quý trọng*, sau đó dâng lên ngón tay út và chung thân của mình.


(*từ trọng ở đây vừa có nghĩa kính trọng vừa có nghĩa là nặng nề)


"Tí tách ——"


Luyện Chu Huyền nghe thấy tiếng nước, sau đó sờ sờ lên mặt mình.


Những chuyện cũ bi thương đó rõ ràng không có quan hệ gì với hắn, nhưng lúc này đây, hắn vậy mà rơi vào cộng tình sâu nặng, không thể tự kiềm chế.


Những giọt nước mắt không thuộc về Luyện Chu Huyền, từng giọt từng giọt rơi xuống Pháp Hoa Kính, chìm xuống rồi nổi lên, sau đó tan ra, phát ra ánh sáng nhu hòa như ngọc trai.


"Giúp các nàng, cũng là giúp các ngươi......"


Âm thanh Kết Hương bỗng nhiên lại vang bên tai, Luyện Chu Huyền tựa hồ như minh bạch điều gì.


Hắn giơ Pháp Hoa Kính cao quá đỉnh đầu, sau đó lấy bình sinh lớn nhất khí lực ném xuống mặt đất!


Chén vàng rơi xuống đất, châu phi ngọc bắn. Mà lệ quang đầy chén kia dường như giành lấy được tự do trút xuống, tràn ra.


Trong nháy mắt, trước mắt Luyện Chu Huyền bạch quang mãnh liệt, sau lưng như bị ai tàn nhẫn đẩy một cái, sợ hãi ngã về phía trước.


Hắn theo bản năng duỗi tay muốn phòng ngự, lại bắt được một tầng vải dày dặn. Ngay sau đó, thiên địa điên đảo, hắn từ bổ nhào biến thành nằm ngửa, ngã vào trong lòng ngực người nào đó.


Khi cảm giác choáng váng trời đất quay cường dừng lại, hắn cố gắng mở mắt, đối diện với đôi mắt hiếm thấy lo lắng của Phượng Chương Quân: "Ngươi làm sao vậy?"


Biết hắn đang lo lắng cho mình, Luyện Chu Huyền không muốn làm hắn lo, liền nở nụ cười: "Ta chỉ bị đụng đầu mà thôi, ngươi còn cho là ta chết?"


"......" Phượng Chương Quân không nói lời nào, lại đưa tay không nặng không nhẹ ấn vào vết thương bên eo hắn một cái.


"Tê ——!!"


Cảm giác tê rần này ngược lại khiên Luyện Chu Huyềnthanh tỉnh không ít. Hắn lúc này mới chú ý tới, Phượng Chương Quân từ trước đến nay thành thạo lúc này thế mà có chút chật vật. Quần áo nguyên bản là màu nguyệt bạch giờ đã nhuộm máu tươi, nhìn qua manh theo ba phần sát khí, ba phần tà khí.


...... Không thể không nói, hình như càng thêm mê người.


Ra sức mắng lui tạp niệm không đúng lúc trong nội tâm, Luyện Chu Huyền hỏi ngược lại: "Ngươi không sao chứ?"


"Ta rất tốt." Phượng Chương Quân lắc lắc đầu, nhìn thần sắc cũng không giống như đang cậy mạnh.


Xác nhận tình trạng của nhau xong, Luyện Chu Huyền lúc này mới nhớ ra sự kiện quan trọng trước khi mình hôn mê: "......con ngài kia đâu?"


"Ở bên kia."


Theo hướng ngón tay của Phượng Chương Quân, Luyện Chu Huyền nhìn thấy mảnh xác trùng, chân đứt cùng máu tươi dữ tợn uốn lượn trên đất. Mà cuối đường máu là một đoàn nữ nhân đen nghìn nghịt, không biết đang vây quanh thứ gì, liều mạng đấm đánh xé rách.


Phượng Chương Quân nâng tay, chỉ nghe một tiếng phượng hót, Phượng Khuyết kiếm lập tức từ trong đám hỗn loạn kia bay trở về, nửa đường còn cố ý lắc thân kiếm rũ tàn huyết, rồi mới tự động trở về trong vỏ kiếm.


"Bị vây bên trong kia là Đại Tư Mệnh?" Luyện Chu Huyền có điểm khó tin nổi, "Ngươi vừa mới giết một chân tiên?"


"Không phải ta." Phượng Chương Quân lập tức sửa lời hắn, "Vừa rồi ta và Đại Tư Mệnh đang giằng co, những vu nữ kia đột nhiên vây quanh Đại Tư Mệnh. Ta vốn tưởng cảnh tượng trước đó lại tái diễn, không dự đoán được các nàng cũng không bị Đại Tư Mệnh khống chế...... Sự tình tiếp theo, như ngươi chứng kiến."


"Là vu nữ ra tay?" Luyện Chu Huyền đối với những lời nhẹ nhàng bâng quơ của Phượng Chương Quân bán tín bán nghi, nhưng rồi hồi tưởng lại ban nãy gặp gỡ Kết Hương, lại ném vỡ Pháp Hoa Kính, hắn như đã hiểu ra.


Hắn đang suy nghĩ, lại thấy âm thanh Phượng Chương Quân đột nhiên trở nên nghiêm túc: "Ngươi vừa rồi tại sao lại làm vậy?"


"Cái gì?" Luyện Chu Huyền ngốc nhiên ngẩng đầu, "Ta làm gì?"


Phượng Chương Quân: "Ngươi vì sao phải mạo hiểm như vậy công kích Đại Tư Mệnh?"


Ta lo lắng ngươi đánh không lại con trùng kia —— Luyện Chu Huyền há mồm muốn giải thích, nhưng lời đến miệng lại thành một câu nhẹ nhàng bâng quơ: "Ta chỉ định giúp ngươi."


Phượng Chương Quân vẫn cau mày, nhưng ánh mắt đã mềm mại: "Lần sau đừng làm như vậy, tin ta."


Một tiếng "Tin ta" trầm thấp dễ nghe. Luyện Chu Huyền lỗ tai nóng lên, ngực nhảy thình thịch, sợ mình đỏ mặt sẽ bị nhìn thấu suy nghĩ trong lòng, hắn lập tức xoay đầu đi làm bộ tìm người: "Lạ thật...... Hai tiểu tử kia sao không thấy đâu rồi?"


Phượng Chương Quân nghe vậy, cũng nhìn xung quanh, nhưng màu vàng gạch hay màu đen tuyền đều không tìm thấy.


"Không lẽ đã chạy đến phía sau khuyết lâu?" Luyện Chu Huyền vừa mới đưa ra giả thuyết này, đột nhiên phát hiện đám vu nữ cách đó không xa cũng biến mất không thấy đâu, trong tuyết chỉ còn dư lại một đoàn hài cốt đỏ đen giao nhau, dữ tợn xấu xí.


Vẫn là Phượng Chương Quân ngộ ra đáp án trước: "Mộng cảnh sắp kết thúc, bọn họ đã tỉnh."


Hắn vừa nói xong câu đó, sắc trời xung quanh đã lần nữa trở nên ảm đạm, Luyện Chu Huyền còn chưa kịp điều chỉnh tư thế, cũng gục đầu xuống, mềm mại ngả xuống trong lồng ngực Phượng Chương Quân.


Mà Phượng Chương Quân vẫn còn tỉnh táo, lại cúi đầu nhìn khuôn mặt đang ngủ của Luyện Chu Huyền, khe khẽ thở dài.


"Xin lỗi...... Ban nãy làm ngươi lo lắng."


Nói xong câu đó, hắn nhẹ nhàng xoa lên vết trầy sưng đỏ trên môi Luyện Chu Huyền, sau đó cúi người, dịu dàng cọ xát.


——


Bên tai mơ hồ truyền đến mấy tiếng vang kì quái, Luyện Chu Huyền hít mạnh một hơi mở to mắt ra.


Cánh đồng tuyết trống trải đã biến mất, hắn hiện tại đang nằm trên sàn nhà Thần Nữ đường, lại còn cuộn trong lòng Phượng Chương Quân. Miệng vết thương trên eo cũng hoàn toàn biến mất.


Phượng Chương Quân vẫn dùng đôi tay ôm chặt Luyện Chu Huyền còn chưa tỉnh lại. Hắn dựa vào lưng giường bảo, đầu cúi xuống, vài sợi tóc mai còn rũ trước mắt, khiến cho nam nhân lãnh suất này bỗng thêm chút nhu hòa.


Gương mặt này, thật là xem thế nào cũng không chán.


Luyện Chu Huyền cầm lòng không được muốn chạm vào tuấn nhan gần trong gang tấc kia, như cố tình ngay lúc này, hắn thình lình nghe thấy trên đỉnh đầu truyền đến âm thanh gãy nứt.


Không ổn!


Bản năng phản đoán còn nhanh hơn lí trí —— Luyện Chu Huyền ôm lấy Phượng Chương Quân lộn nhào một cái, hai người thuận lợi trốn sau một cái cột cách đó gần nhất.


Hắn quay đầu nhìn lại, chỉ thấy vị trí ban nãy của hai người bị một tảng lớn màu đen tuyền nhìn như gỗ mục nện xuống. Lại nhìn kỹ, có thể nhận ra đây là mấy cái sương sườn mục nát.


Hắn ngạc nhiên lập tức ngẩng đầu nhìn lên trên giường bảo.


Thần nữ Kết Hương vốn vô cùng thanh nhã cao quý, vẫn mặc giáp trụ vàng ngọc châu báu váy tiên thêu chỉ bạc, nhưng thân hình nàng giờ đây đã hóa thành một đống thịt thối xương khô, đang không ngừng sụp đổ xuống dưới.


"...... Nàng đã tự do."


Trong lồng ngực đột nhiên phát ra thanh âm. Luyện Chu Huyền cúi đầu, đối diện với tầm mắt Phượng Chương Quân.


Nam nhân vừa tỉnh lại tựa hồ còn chưa khôi phục khí lực, lười biếng nửa nằm trong lòng Luyện Chu Huyền.


Hắn ngửa đầu nhìn Luyện Chu Huyền: "...... Ta vừa rồi cũng gặp Kết Hương, nàng nói cảm tạ hai chúng ta, sau đó thì biến mất."


Luyện Chu Huyền cảm thấy ngực bị hắn đè có chút nóng lên, tim đập cũng không tự chủ được nhanh hơn, vì thế nhanh chóng tùy tiện tìm một đề tài khác: "Vậy toàn bộ chuyện này rốt cuộc là thế nào?"


Phượng Chương Quân nói: "Ta đoán rằng ——"


Hắn vừa mới nói ba chữ, bên ngoài Thần Nữ đường đã truyền đến một trận tiếng bước chân. Ngay sau đó liền thấy năm tiểu nữ hài đáng yêu ngọc mài chạy về phía bọn họ.


"Thúc thúc, đại ca ca! Quả nhiên hai người ở đây!!" Diệp Trăn Trăn đi đầu vui vẻ lớn tiếng gọi.


Luyện Chu Huyền giật mình đẩy bả vai Phượng Chương Quân, mà Phượng Chương Quân cũng nhanh chóng ngồi dậy từ trong lòng Luyện Chu Huyền, hai người nhanh như chớp ngồi nghiêm chỉnh nghênh đón đám trẻ con chạy tới.


Luyện Chu Huyền hỏi các nàng: "Các ngươi làm sao chạy tới đây?"


Trăn trăn lắc lắc đầu nhỏ: "Ta cũng không biết! Chúng ta vẫn luôn trốn trong nhà gỗ nhỏ, đột nhiên thấy buồn ngủ quá, sau khi tỉnh lại thì đã trở về chỗ cũ......Đúng rồi! Dây tơ hồng của đại ca ca, trả lại cho ngươi!"


Nói rồi nàng vươn cánh tay muốn Luyện Chu Huyền lấy lại tiền Thanh Phù đã buộc cho nàng, nhưng phát hiện ra trên cổ tay trống rỗng.


"Sao lại như vây?! Sao ngươi lại đánh mất?!" Mấy tiểu nữ hài sốt ruột kêu lên.


Luyện Chu Huyền lại nở nụ cười, nâng lên sợi tơ hồng buộc trên cánh tay mình: "Không phải đánh mất, đã trở lại nha!"


Nói xong hắn và Phượng Chương Quân trao đổi ánh mắt.


Tơ hồng trên tay, điều này có nghĩa là bọn hắn đã thật sự trở lại thế giới hiện thực.


————


Luyện Chu Huyền và Phượng Chương Quân vừa trấn an năm bé gái xong, lúc này có mấy vị Vu nữ lục tục đi vào trong Thần Nữ đường.


Ánh mắt các nàng đầu tiên là nhìn về phía thi thể hủ bại đã nửa sụp đổ của Kết Hương, không hề có biểu tình ngạc nhiên, tựa như đã sớm biết được điều này.


Luyện Chu Huyền và Phượng Chương Quân yên lặng nhìn, các nàng tiến về phía trước thi hài, thong thả ưu nhã cúi đầu hành lễ, lẩm nhầm thầm khấn cầu. Mà khi các nàng ngẩng đầu lên, trên mặt là nước mắt trong suốt, biểu tình lại không có bi thương.


Chờ khi các nàng thoạt nhìn bình tĩnh hơn một chút, Phượng Chương Quân lúc này mời tiến lên nói chuyện. Vu nữ cúi đầu hành lễ với y và Luyện Chu Huyền, cảm tạ việc bọn họ đã làm vì Tây Tiên Nguyên. Rồi sau đó, trường Vu nữ nhắc tới một ít chi tiết bọn họ cảm thấy hứng thú.


Trước khi rơi vào mộng cảnh, nàng cùng vài vị đồng liêu dẫn năm nữ đồng đi Thần Nữ đường, vừa tới bên ngoài tế đàn thì nghe thấy có người thông truyền, nói ở sương trì xảy ra nhiễu loạn. Nàng đang muốn sai người đi xin chỉ thị của Đại Tư Mệnh, đột nhiên nghe thấy trong Thần Nữ đường truyền ra một tiếng thở dài sâu kín, ngay sau đó trước mắt tối sầm, toàn bộ thế giới trở nên thay đổi.


Còn về việc bên trong mộng cảnh các vu nữ tao ngộ cái gì, Phượng Chương Quân cũng không truy hỏi, bởi ấy đều là chuyện tư của các nàng.


Các vu nữ bắt đầu thu dọn thi hài của Kết Hương, Phượng Chương Quân và Luyện Chu Huyền lui ra một phía muốn xâu chuỗi lại sự việc.


"...... Vậy, mộng cảnh chúng ta vừa trải qua hẳn là do Kết Hương làm ra. Nàng dùng biện pháp khiến mọi người rơi vào say ngủ này để ngăn các Vu nữ tiếp cận sương trì. Mà những người rơi vào say ngủ bên trong sương trì cũng không lọt vào công kích của quái vật."


"Đúng thế." Phượng Chương Quân tán đồng, "Mà pháp thuật với quy mô lớn như thế chỉ sợ cũng đã hao hết toàn bộ pháp lực cuối cùng của Kết Hương. Bởi vậy khi mộng cảnh kết thúc nàng mới hoàn toàn biến thành bộ xương khô."


"Có lẽ điều này cũng là mong muốn của nàng."


Nói tới đây, Luyện Chu Huyền đột nhiên nghĩ tới cái gì, lại quay đầu nhìn về phía vị trưởng Vu nữ vừa rồi: "Xin hỏi, ngài có biết Pháp Hoa Kính trong tay Kết Hương được tạo ra từ cái gì không?"


Trường Vu nữ nhìn đôi tay rỗng tuếch của thi cốt trên giường bảo, lại quay đầu nhìn về phía Luyện Chu Huyền, thình lình hỏi ra