Ta Vô Địch Từ Phá Của Bắt Đầu

Chương 17: 17: Lạc Vô Danh Choáng Váng Hoàn Toàn Xứng Đáng Là Thần Tài





Bạch Thiên Hồng nghe đối phương khiêu khích, dùng hai chữ biểu đạt cảm xúc của mình.

"Xong!""Ta không muốn phát triển tông môn, vô duyên vô cớ có hai đệ tử coi như xong, tại sao lại có thêm một cửu phẩm Luyện Đan Sư.

"Lúc này, tâm tính Lạc Thiên Tuyết lại triệt để sập, như vậy sao nàng có thể tu luyện được chứ, nàng muốn tu luyện, nàng muốn độ kiếp phi thăng thượng giới báo thù!"Đúng rồi, các ngươi có ai biết Kim Tàm Tinh Diệu Thạch?"Lúc này, Diệp Phong lại ném ra một cái quả bom nặng ký nữa, nổ đến đầu óc mọi người ong ong cả lên!"Ngươi có Kim Tàm Tinh Diệu Thạch!"Lần này, ba người Lạc Thiên Tuyết, Bạch Thiên Hồng với Hạ Thiên Vũ ba người đều dùng ánh mắt nóng bỏng nhìn Diệp Phong, cùng hô to lên.

"Không, không có!""Ta chỉ tùy tiện hỏi một chút.

"Nhìn ánh mắt như muốn ăn người của ba người, Diệp Phong vội vàng phủ nhận, nhưng hắn biết, Kim Tàm Tinh Diệu Thạch này tuyệt đối còn trâu bò hơn Cửu Diệp Hồi Hồn Thảo nhiều!Ha ha!Nhưng mà nghe Diệp Phong trả lời, ba người đều dùng ánh mắt khác thường nhìn Diệp Phong, nở nụ cười lạnh, bọn họ không tin Diệp Phong, bọn họ dám cam đoan trong tay Diệp Phong tuyệt đối có Kim Tàm Tinh Diệu Thạch!"Ta, tất cả đại sư huynh này của ta là thần tài từ chỗ nào đến, sao thứ tốt gì hắn cũng có chứ?"Bên cạnh, Lãnh Vô Phong nhìn Diệp Phong, ánh mắt cũng tràn đầy chấn kinh.


Hả?Đúng lúc này, Lạc Thiên Tuyết phát hiện ngọc bội truyền âm có phản ứng, xem xét một phen, sau đó lên tiếng: "Lập tức trở về tông môn.

""Tiểu thư, xảy ra chuyện gì sao?"Bạch lão vẻ mặt lạnh lẽo hỏi.

"Không có việc gì, phụ thân ta tới, nói là có chuyện quan trọng muốn thương lượng, nhưng ta cảm thấy hắn đến để thị sát tông môn ta.

"Lạc Thiên Tuyết gượng cười nói.

Năm tiếng đồng hồ sau.

Rốt cuộc năm người một chó cũng về tới Tinh Hồn Tông, mà dưới ánh trăng chiếu sáng, một nam tử trung niên tràn đầy uy áp đứng trước tông môn, giống như đang chờ mọi người về.

"Thiên Tuyết, ngươi quá khiến cho vi phụ thất vọng, hôm qua là thời gian Tinh Hồn Tông ngươi chiêu thu đệ tử, đệ tử tông môn đâu?"Nhìn đám người chậm rãi rơi từ không trung xuống, trong lòng Lạc Vô Danh tức tối không thôi, vốn nghĩ sẽ thấy cảnh tượng náo nhiệt ở Tinh Hồn Tông, ai mà ngờ được sau khi đến, thậm chí ngay cả một bóng người cũng không thấy, sao có thể không khiến cho hắn giận được!"Phụ thân, hai người này chính là đệ tử Tinh Hồn Tông chiêu thu, Diệp Phong này là đại đệ tử thân truyền của ta!”Lạc Thiên Tuyết thấy Lạc Vô Danh nổi giận thì cũng vội vàng giải thích, lúc này nàng cảm thấy may mắn là có hai đệ tử làm bia đỡ đạn.

Ở kiếp trước, nàng không cha không mẹ, bây giờ sống lại một đời, Lạc Thiên Tuyết rất quý trọng cha mẹ cực kỳ yêu thương mình.

À!Lạc Vô Danh nghe nói như thế, hơi giật mình.


Đại đệ tử thân truyền?Con gái bảo bối từ nhỏ đến lớn chuyện gì cũng không thèm để ý, cả ngày chỉ biết tu luyện của mình lại nhận một đại đệ tử thân truyền, chuyện này khiến cho hắn có chút bất ngờ.

"Hắn là linh căn gì?""Hắn có thiên tư gì?""Hắn có tu vi gì?"Lạc Vô Danh nhìn Lạc Thiên Tuyết, hỏi liên tục ba câu.

Người ở ngay bên cạnh, ngươi không biết dùng thần thức kiểm tra hay sao?Mặc dù nghĩ như vậy nhưng Lạc Thiên Tuyết vẫn thành thành thật thật đáp: "Không có linh căn, không có thiên tư, trước mắt tu vi là! "Không đợi Lạc Thiên Tuyết nói xong, Lạc Vô Danh ngắt lời nàng, trừng to hai mắt, hoảng sợ nói: "Mẹ nó, như vậy không phải là một phế nhân hay sao, sao hắn lại trở thành đại đệ tử thân truyền của ngươi?""Năm mươi vạn miếng thượng phẩm linh thạch mua thân phận đại đệ tử thân truyền!"Lúc này, Diệp Phong đi lên một bước, dương dương đắc ý giải thích.

"Cái gì?""Đại đệ tử thân truyền còn có thể mua?"Lạc Vô Danh hoàn toàn không thể tin vào tai của mình, cho dù là tông chủ tông môn bất nhập lưu muốn thu một đệ tử thân truyền cũng sẽ không qua loa như thế!Bành!Đúng lúc này, Hạ Thiên Vũ đạp một cước ẩn chứa linh lực xuống, một hòn đá hình vuông cao nửa thước chui từ dưới đất lên.

"Diệp Phong, đứng mệt không, nhanh, ngồi xuống nghỉ một lát.

"Hạ Thiên Vũ tự mình dời hòn đá hình vuông này đến sau lưng Diệp Phong, vẻ mặt nịnh nọt, vừa cười vừa nói.


"Hạ Thiên Vũ!""Mẹ nó, ngươi hơi quá đáng rồi đó!"Bên cạnh, Bạch Thiên Hồng nhìn thấy như vậy thì thầm mắng mình phản ứng quá chậm, nhưng cũng không chút khách khí giận mắng Hạ Thiên Vũ.

"Thời tiết đã lạnh, cũng không thể để Diệp Phong lạnh hỏng thân thể.

"Bạch Thiên Hồng đặt tay phải lên hòn đá dưới người Diệp Phong, phóng ra linh khí thuộc tính Hỏa của mình, tăng nhiệt độ của hòn đá lạnh lẽo lên mức thích hợp trong nháy mắt.

Trừng!Nhìn thấy cảnh này, Lạc Vô Danh kinh hãi suýt chút trợn lòi tròng mắt ra ngoài, mẹ nó, người này vẫn là trưởng lão Tinh Cực Tông ta sao?Còn nữa, Hạ Thiên Vũ, sao cái tên này lại xuất hiện ở tông môn của con gái ta?Trong đại điện tông môn.

Khi Lạc Vô Danh nghe mấy người nói sơ một chút về tình huống của Diệp Phong, Lạc Vô Danh choáng váng, đặc biệt là nhìn thấy con tiểu hoàng cẩu nằm dưới chân Diệp Phong, hắn cảm thấy mình sống cũng không bằng chó, cửu vân Thanh Huyền Đan, hắn chưa từng ăn, mẹ nó, một con chó lại ăn hơn hai ngàn viên!Lại nghĩ tới đối phương còn đưa cho con gái của mình một gốc Cửu Diệp Hồi Hồn Thảo trong truyền thuyết, ánh mắt nhìn Diệp Phong cũng thay đổi, đây đâu phải là đệ tử thân truyền, mẹ nó, là thần tài mới đúng!Đừng nói ở Tinh Hồn Tông, cho dù là ở Tinh Cực Tông hắn thì hắn cũng phải cúng bái như tổ tông mới đúng!.