Ta Vô Địch Từ Phá Của Bắt Đầu

Chương 7: 7: Lại Một Tên Oan Đại Đầu Tới





Không đợi Lạc Thiên Tuyết lên tiếng cự tuyệt, Diệp Phong đã vẻ mặt đắc ý tiến lên một bước, kể rõ tất cả quá trình.

Cơ hội phá sản lại tới rồi.

Chỉ cần đối phương nói không có linh thạch thì Diệp Phong tuyệt đối không nói hai lời, bao hết!"Đinh! Nhắc nhở túc chủ, hành vi này không phù hợp hành vi phá sản, trừ phi túc chủ đưa ra giải thích hợp lý.

"Nhưng mà lúc này hệ thống lại lên tiếng nhắc nhở hắn.

"Lần đầu tiên ta nhìn thấy hắn thì cảm thấy hắn là sư đệ thất lạc nhiều năm của ta, vì sư đệ, tiêu ít tiền cũng không có vấn đề gì chứ.

"Nghe được hệ thống nhắc nhở, Diệp Phong lại nhanh chóng đưa ra giải thích của mình.

"Đinh! Túc chủ giải thích hợp tình hợp lý, mời khống chế số lượng linh thạch hợp lý.

"Hả?Như vậy mà cũng được?Diệp Phong cũng không ngờ được là muốn giúp đối phương móc tất cả linh thạch, hệ thống lại cho là không phù hợp hành vi phá sản hợp lý, thuận miệng viện một cái lý do cực kỳ vô lý như vậy mà lại cho là hợp tình hợp lý!Diệp Phong cảm thấy hắn lại tìm được một phương thức kiếm điểm phá sản.


"Không nhìn tuổi tác, không nhìn tư chất, không nhìn tu vi!""Yêu cầu nhập môn thật kì quái.

"Thật ra thì Lãnh Vô Phong đã chuẩn bị rời đi, bởi vì hắn cảm thấy cái tông môn này càng nhìn càng không đáng tin cậy.

"Vô Phong, ở lại cái tông môn này đi, nộp một vạn miếng đê phẩm linh thạch, trở thành đệ tử tông môn chính thức là được.

""Chờ ta xử lý xong chuyện thì sẽ tới tìm ngươi.

""Ở lại tông môn này, ta yên tâm!”Đúng lúc này, một giọng nói già nua bỗng nhiên vang lên trong đầu Lãnh Vô Phong.

Dưới núi, một lão giả mặc đan bào bước nhanh rời đi, đồng thời lẩm bẩm: "Không ngờ được là lại là Minh Châu trên lòng bàn tay Lạc Vô Danh sáng lập tông môn ở đây, hơn nữa Bạch Thiên Hồng cũng ở đây, tiểu tử Vô Phong đó ở chỗ này, an toàn.

"Đỉnh núi!"Trước đó ta nói rồi, trong vòng một canh giờ, phàm là có thể nộp một vạn miếng đê phẩm linh thạch thì có thể gia nhập tông môn.

""Đừng trách ta không có nhắc nhở ngươi, sắp đến giờ rồi.

"Mặc dù Lạc Thiên Tuyết vốn định cự tuyệt nhưng Diệp Phong đã nói ra rồi, hơn nữa thời gian nhập tông cũng còn chưa tới một canh giờ, nàng không ngại cho đối phương một cơ hội.

Đương nhiên, nàng cũng đã nhìn ra đối phương chuẩn bị rời đi.

"Đây là một vạn miếng đê phẩm linh thạch.

"Mặc dù không biết tại sao gia gia mình lại kêu mình ở lại nơi này, nhưng Lãnh Vô Phong có một ưu điểm, đó chính là nghe lời.

Hả?Không phải mới nãy ngươi đã chuẩn bị rời khỏi đây hay sao?Hù ta hả?Lạc Thiên Tuyết nhìn thấy đối phương lấy một cái không gian giới chỉ ra, đầu nàng muốn điên rồi, lại một oan đại đầu?Ta không nên muốn thu đệ tử!"Chuyện xấu nói trước, coi như ngươi nộp linh thạch nhưng sau khi gia nhập tông môn, tông môn sẽ không cho cho bất cứ tài nguyên tu luyện gì, cũng sẽ không cho công pháp và võ kỹ trong tông môn, quan trọng nhất chính là ta cũng sẽ không chỉ đạo ngươi tu luyện, ngươi xác định ngươi vẫn còn muốn gia nhập?"Không cam tâm!Lạc Thiên Tuyết ôm một tia hi vọng cuối cùng, lặp lại lí do thoái thác nàng từng dùng với Diệp Phong trước đó một lần, hi vọng có thể khuyên đối phương lui!"Tông chủ yên tâm, những thứ đó đệ tử đều không cần.

"Lãnh Vô Phong cảm thấy cái tông môn này quá không đáng tin cậy, nhưng nghĩ đến gia gia mình, lại nghĩ tới mình chủ tu luyện đan, tất cả mọi thứ gia gia đều chuẩn bị tốt cho hắn, đúng là hắn cũng không cần thứ gì thật!"Tiểu thư, chúc mừng tông môn lại có thêm một tên đệ tử.


"Lúc này, Bạch lão nhìn Lạc Thiên Tuyết đã trợn mắt há hốc mồm, không nhịn được cười chúc mừng.

Hô!Lạc Thiên Tuyết thở dài một hơi, nhìn về phía Diệp Phong và Lãnh Vô Phong, nói: "Hôm nay nghỉ ngơi, ngày mai chính thức chỉ đạo các ngươi tu luyện!"Nói xong, Lạc Thiên Tuyết cũng không quay đầu lại, trực tiếp quay người rời đi, trong vòng một canh giờ, vô duyên vô cớ có thêm hai tên đệ tử, một trong số đó trở thành đệ tử thân truyền của nàng, nàng muốn quay về ở một mình một chút.

"Khu ở cho đệ tử ngoại môn, khu ở cho đệ tử nội môn, chính các ngươi chọn đi, dù sao trước mắt tông môn trừ hai người các ngươi ra thì cũng không còn người nào khác, hôm nay cứ nghỉ ngơi cho khỏe đi.

"Bạch lão nhìn hai người một chút, cũng cười quay người rời đi.

"Ngươi tên gì?""Về sau ngươi chính là nội môn đệ tử, ta nói.

"Cuối cùng Diệp Phong cũng không có trợ giúp Lãnh Vô Phong trở thành đệ tử thân truyền của sư tôn, một mình mình độc hưởng sư tôn xinh đẹp không tốt sao?"Chào sư huynh, ta tên là Lãnh Vô Phong.

"Lãnh Vô Phong cảm thấy đại sư huynh trước mắt này là khó tin cậy nhất, không có nguyên nhân khác, chính là đến từ giác quan thứ sáu của nam nhân.

Một lát sau.

Hai người tới khu ở cho đệ tử nội môn, sau đó tự mình chọn một viện tử u tĩnh ở lại.

"Vô Phong sư đệ, ngươi là Luyện Đan Sư?"Đương Diệp Phong đi theo đối phương vào chỗ ở, nhìn thấy Lãnh Vô Phong lấy từ không gian giới ra một cái đan lô màu đồng cao một thước, giật mình.


Căn cứ ký ức hắn lấy được từ chủ nhân trước của cơ thể này, cho dù là Luyện Đan Sư hay Luyện Khí Sư, Phù Lục Sư, Trận Pháp Sư đều là nghề nghiệp ngon ăn ở Huyền Thiên đại lục.

"Diệp Phong sư huynh, ta đúng là Luyện Đan Sư, hơn nữa còn là một tam phẩm Luyện Đan Sư.

"Nói đến đây, Lãnh Vô Phong cũng không khỏi tỏ vẻ đắc ý, không chỉ có là thân phận tam phẩm Luyện Đan Sư, còn có thực lực Dung Linh Cảnh cửu trọng đỉnh phong, cao hơn Diệp Phong hai cái đại cảnh giới.

À!Diệp Phong nghe xong, không có phản ứng gì quá mạnh, mặc dù biết nếu đối phương là tam phẩm Luyện Đan Sư, vậy chắc chắn có thực lực Dung Linh Cảnh, nhưng mà những chuyện này hoàn toàn không đáng kể với hắn.

Chỉ cần có đầy đủ điểm phá sản, như vậy thì còn không phải là một phút vượt qua đối phương.

"À cái gì!""Biết ta là tam phẩm Luyện Đan Sư mà chỉ à một tiếng?"Nhưng mà Diệp Phong không thèm để ý chút nào, Lãnh Vô Phong thì khó chịu, cố gắng trang bức một lần, ai mà ngờ được lại bị đối phương xem như không thấy, cho dù tâm thái hắn có tốt cũng có chút không nhịn được.

"Vô Phong sư đệ, ngươi nói trong số tam phẩm linh thảo có những loại linh thảo nào tương đối trân quý?".