Ta Vốn Phúc Hậu

Chương 259: Thỉnh Giáo




Bao Cốc đang ngủ say bị động tĩnh của Ngọc Mật nằm trên giường kinh động, nàng cảm giác Ngọc Mật dán chặt vào mình, cho là mình có thói quen một người ngủ chưa lưu chỗ cho Ngọc Mật, vội vàng hướng bên trong xê dịch một chút, kết quả Ngọc Mật không chỉ có dán vào nàng, còn áp trên người nàng che lại môi của nàng, hai tay rơi trên khắp người nàng mà chạy. Nàng mở mắt ra, thấy cái trán sáng bóng cùng mái tóc rũ xuống của Ngọc Mật.

Ngọc Mật cười khanh khách hỏi: "Tỉnh?"

Bao Cốc trong lòng nói: "Có thể không tỉnh sao?" Nàng đem cánh tay vòng ở cổ Ngọc Mật, hỏi: "Muốn?"

Ngọc Mật trầm trầm mà nói câu: "Không cho phép ngươi cử động." Nàng lại hôn lên môi Bao Cốc.

"Không cho phép ngươi cử động" Bao Cốc bị mấy chữ dọa sợ đến run lập cập, vốn là còn lưu lại ba phần buồn ngủ trong nháy mắt biến mất sạch sẽ, cả người đều bị dọa sợ đến thanh tỉnh. Cánh tay nàng vừa muốn dùng sức chuẩn bị lật người đem Ngọc Mật đặt ở dưới thân liền bị Ngọc Mật đè hai cổ tay lại, đi theo hai tay của nàng liền bị khổn tiên thằng [một loại dây thừng] buộc chặt. Bao Cốc kinh hãi run rẩy mà kêu lên: "Đừng!"

Ngọc Mật ngậm vành tai Bao Cốc thấp giọng nói: "Phối hợp chút, nếu không một hồi chịu khổ chịu giày vò cũng là ngươi."

Hơi thở nóng hổi phả vào chỗ mẫn cảm bên tai vừa nhột vừa ngứa, kích thích phải Bao Cốc rụt cổ một cái, trong mắt lại lộ ra kinh hoàng. Nàng nhược nhược mà nói: "Sư tỷ, ta ...... ta khí hư lực hạp linh lực khô kiệt phòng sự [ =)) ] không được." Nếu là bình thường nàng tuyệt đối không nguyện thừa nhận, nhưng vào lúc này chỉ cầu Ngọc Mật chịu võng khai một lần a, bằng không dựa vào chút bản lãnh trên giường này của sư tỷ nàng, còn không phải đem nàng chơi đùa chết.

Ngọc Mật chậm rãi nói: "Ta so ra rõ ràng chuyện này ngươi là hao tổn thể lực hơn là hao tổn linh lực."

Bao Cốc nhận mệnh [cam chịu số phận : )) ] mà nhắm mắt lại, nói: "Sư tỷ, ta một hồi nếu như ngủ thiếp đi, đó nhất định là bởi vì ta quá mệt mỏi."

Ngọc Mật nặng nề hừ một tiếng, nói: "Ngủ một ngày một đêm rồi còn mệt nữa?" Thanh âm của nàng mềm nhũn, ôn nhu dụ dỗ nói: "Cũng không thể bởi vì ta một lần không làm tốt liền tước đoạt quyền lợi một đời của ta đi? Trừng phạt này có phải quá nặng hay không?"

Giọng của Ngọc Mật vốn là rất tốt, lúc này âm thanh kéo dài lộ ra cổ âm mũi đáng yêu mềm mại ý vị khác, mê hoặc phải tâm Bao Cốc cũng tan ra, đâu còn có thể sinh ra nửa điểm kháng cự. Bao Cốc ngẩng đầu lên, ý bảo Ngọc Mật hôn nàng.

Ngọc Mật hôn rất nhẹ nhàng, rất nhu hòa, khe khẽ giống như lông vũ lướt nhẹ qua, giống như hôn trân bảo dễ vỡ vậy.

Nụ hôn tinh tế nhàn nhạt từ từ tháo xuống phòng bị của Bao Cốc, làm nàng không tự chủ được buông lỏng thân thể, trong lúc bất tri bất giác suy nghĩ cuối cùng theo cái hôn êm ái cùng vuốt ve nhẹ nhàng của Ngọc Mật xoay vòng, hô hấp của nàng cũng trở nên đè nén mà trầm trầm kéo dài, thân thể mềm nhũn giống như nằm trên mây phá lệ thoải mái dễ chịu, bên trong cơ thể lại dâng lên một tia khô nóng. Nàng thấp giọng nói: "Sư tỷ, đem y sam ngươi trút bỏ đi."

Ngọc Mật nhổm dậy, quỳ ngồi ở bên người của Bao Cốc, từng món một chậm rãi cởi ra y sam của mình, cặp mắt sáng rỡ không chớp mắt nhìn chằm chằm Bao Cốc, trên mặt hiện đầy vui vẻ.

Rõ ràng cởi quần áo chính là Ngọc Mật, nụ cười kia lại đem Bao Cốc cấp rối loạn khuôn mặt đỏ ửng.

Rất nhanh, Ngọc Mật cởi phải một món không dư thừa. Thân thể bóng loáng như ngọc của nàng dán chặt vào Bao Cốc, thân thể khỏe mạnh đều đặn thon dài che ở trên người Bao Cốc, cánh tay ngọc giương ra liền đem Bao Cốc ôm vào. Da thịt tinh tế trơn mịn của nàng kề sát nhẹ nhàng ma sát dâng lên xúc cảm làm Bao Cốc càng cảm thấy khô nóng, ngay cả hô hấp cũng nóng lên. Tay của Ngọc Mật ở trên người Bao Cốc dao động, động tác của nàng như cũ rất nhẹ nhàng rất ôn nhu, cũng không dùng thủ pháp bấm huyệt gì. Bao Cốc đem Ngọc Mật chơi đùa phải chết đi sống lại đến mấy lần, người ăn thịt rồi quá rõ động tác này ám chỉ cái gì, suy nghĩ thẳng hướng trên mà phiêu. Nàng tuy là tu tiên ngộ đạo, nhưng tuyệt đối không phải là thánh nhân dù có chuyện gì trong lòng vẫn không loạn, trong chốc lát, Ngọc Mật đem nàng trêu chọc như thế, bụng dưới nàng lại dâng lên ấm áp, hai chân không tự chủ khép lại, da thịt giống như bị lửa đốt khô nóng khó chịu. Hai cổ tay nàng bị Ngọc Mật trói chặt không thể nhúc nhích, lại ngại mở miệng nói cho Ngọc Mật khát vọng xấu hổ của nàng, chỉ có thể khó chịu mà lắc lư đầu, mở đôi mắt sương mù mông lung nhìn Ngọc Mật.

Ngọc Mật kiềm chế kích động thấp giọng hỏi: "Có thể không?" Bàn tay nàng nhẹ nhàng chuyển đến nơi rừng âm u của Bao Cốc, che lên giữa phiến mềm mại kia, tinh tế tìm kiếm, rất nhanh liền tìm được viên minh châu giấu ở phiến mềm mại đó. Ngón tay nàng đặt lên, thân thể Bao Cốc không tự chủ được căng cứng run rẩy, hít một hơi thật sâu kìm nén. Nàng ở bên tai Bao Cốc thấp giọng hỏi: "Là thế này?"

Bao Cốc nhẹ nhàng gật đầu.

Đầu ngón tay Ngọc Mật nhẹ nhàng chuyển động, lại hỏi: "Là như thế này sao?" Nàng thấy Bao Cốc nhắm mắt lại, lông mi khẽ run, trên mặt tràn đầy phấn sắc mật ý liền biết mình tìm đúng địa phương. Nhưng nàng chính là muốn Bao Cốc tự mình nói cho nàng biết.

Bao Cốc lại khẽ gật đầu một cái. Nàng biết bản lãnh ở trên giường của sư tỷ mình, để mình không chịu khổ, nàng chỉ có thể nói thật.

Ngón cái của Ngọc Mật đặt ở trên minh châu, ngón giữa dán vào trong mảnh khe rãnh da thịt mềm mại trơn trợt mà nhẹ nhàng ma sát, lúc đầu ngón giữa tại nơi khe hở đóng chặt nhẹ nhàng chạm vào phiến mềm mại, lại để cho nàng mừng rỡ sờ tới một luồng ẩm ướt. Nàng thấp giọng hỏi: "Như vậy có thể không?"

Bao Cốc "Ân" một tiếng.

Đầu ngón tay Ngọc Mật ở trên minh châu khẽ xoa, ngón tay ở chỗ khe hở cong lại tới lui đảo quanh giống như làm ám hiệu hoặc như đang gõ cửa, đợi lúc cánh cửa kia hơi mở ra, nàng liền giống như tên tiểu tặc trộm hương nhẹ nhàng từ từ lẻn đi vào. Lối đi kia vừa chặt vừa hẹp, cơ hồ chỉ đủ một ngón tay nàng chen vào, sau khi chen vào liền bị bao chặt lại. Nàng sợ Bao Cốc đau, ở bên trong dừng lại một hồi, cho đến khi ngón tay không còn cảm thấy bị bó chặt nữa mới nhẹ nhàng mà cử động. Nàng thấp giọng nói: "Nói cho ta biết vị trí nào thích hợp. Nơi này, được không?"

Đại khái là động tác của Ngọc Mật bây giờ quá mức êm ái, Bao Cốc chỉ cảm thấy một cổ nhột ý tràn ngập ra, nhột đến nàng phá lệ khó chịu. Nàng thấp giọng nói: "Tùy ...... tùy ý ......"

Ngón tay Ngọc Mật của nhẹ nhàng di chuyển, trong ngoài đồng thời động.

Cả người Bao Cốc cũng dâng lên một mảnh trống rỗng, rất muốn được Ngọc Mật lấp đầy. Nàng thậm chí có thể rõ ràng cảm giác được khát vọng của nàng đem tay Ngọc Mật cũng dính vào một mảnh trơn trợt. Bao Cốc ngượng ngùng cắn cắn môi, thấp giọng nói: "Sư tỷ, lực độ hơi nặng một chút." Thanh âm vừa dứt, liền bị Ngọc Mật hung hăng đâm xuống, xúc cảm mãnh liệt kia khiến nàng khó khăn tự kiềm chế mà nâng thân thể lên phát ra một tiếng rên rỉ.

Động tác Ngọc Mật gia tăng mạnh hơn, hỏi: "Như vậy sao?" Không đợi Bao Cốc trả lời, động tác của nàng từ dịu dàng trở nên nhanh nhẹn, lối đi kia tựa hồ cũng bắt đầu trở nên thông suốt, không còn khó khăn như trước nữa. Cả người Bao Cốc mềm nhũn, hoàn toàn theo động tác của nàng mà rung động, không có chút kháng cự nào. Tay phải của nàng ở thân dưới Bao Cốc chiếm lấy Bao Cốc làm của riêng, tay trái lại xoa nhẹ trên dung nhan Bao Cốc, từng phân từng tấc một mà vuốt ve. Nàng cho tới bây giờ không biết từ trước đến nay Bao Cốc trong trẻo lạnh lùng lúc động tình có thể quyến rũ như thế, mị phải giống như muốn hóa thành nước lượn quanh trên ngón tay nàng. Nàng ở trong thân thể Bao Cốc tùy tiện cũng không dám dùng quá sức, dù là biết rõ Bao Cốc chịu đựng được, nhưng cái mềm mại quyến rũ này lại làm cho nàng không xuống nặng tay được, chỉ sợ dùng lực khí lớn Bao Cốc sẽ đau hoặc không thoải mái.

Bao Cốc không biết là mình bay vào trong mây hay là vùi lấp vào trong bùn, khó có thể tự kềm chế. Động tác êm ái kia giống như là theo thân thể của nàng thẳng tuốt bấm vào thần hồn của nàng, suy nghĩ bừng tỉnh xấu hổ hoảng hốt toàn bộ rối loạn, tiếng rên trầm cạn theo hô hấp lộn xộn từ môi nàng tràn ra, hồi lâu sau, mới ở giữa một loạt động tác dồn dập nhẹ nhàng thoải mái dâng lên một trận kinh giật co thắt hoàn toàn đem tia lý trí cuối cùng của nàng đánh nát.

Qua một lúc lâu, nàng mới tìm được hô hấp của mình, cùng với cảm giác được ngón tay ngọc thon dài kia dừng lại trong cơ thể nàng đang bị nàng kẹp chặt. Nàng cắn môi, thẹn thùng không dám nhìn Ngọc Mật, chỉ nhẹ nhàng nói câu: "Sư tỷ, ngươi có thể đi ra."

Ngọc Mật thấp giọng hỏi: "Lần này không để cho ngươi thất vọng đi?" Nàng nhẹ nhàng rút ra ngón tay trong cơ thể Bao Cốc. Chưa thỏa mãn, cũng không dám quá chơi đùa Bao Cốc, dù sao bây giờ thân thể Bao Cốc vẫn còn suy yếu, tuy nói không đả thương được Bao Cốc, nhưng vẫn là tiêu hao quá độ thể lực cùng tinh thần. Nàng nằm bên cạnh Bao Cốc ôm Bao Cốc một hồi, chờ Bao Cốc nghỉ ngơi đủ hô hấp hoàn toàn trở nên vững vàng, mới đi chuẩn bị nước nóng cho Bao Cốc tắm rửa đem Bao Cốc ôm vào thùng nước tắm.

Trải qua một phen chơi đùa kia, vừa lại toàn thân thả lỏng mà ngâm mình ở trong thùng nước tắm, trạng thái tinh thần của Bao Cốc ngược lại thật không tệ, phấn sắc trên mặt chưa tan đi hết che giấu mấy phần tái nhợt, mi mắt đang còn lưu lại mấy phần quyến rũ, đem vẻ đẹp của nàng nở rộ đến cực điểm. Để cho Ngọc Mật cùng Bao Cốc ngâm mình trong thùng nước tắm nhìn thấy lại có chút ngây dại. Qua một lúc lâu, Ngọc Mật mới thở dài nói: "Bao Cốc, ta có tài đức gì, lại có thể có được ngươi."

Bao Cốc nghiêng đầu suy nghĩ một chút, nói: "Đều nói ta phúc duyên thâm hậu, ta cảm thấy sư tỷ mới là phúc duyên thâm hậu, tùy tùy tiện tiện liền đem ta chọn về."

Ngọc Mật nghĩ đến lúc mới vừa nhặt được Bao Cốc khi trắc [dò] đến lại là ngũ linh căn, nhất thời vui vẻ, cười nói: "Ngũ linh căn a, khi đó tâm tư đóa thủ trạc nhãn [chặt tay đâm mắt 剁手戳眼 ý nói muốn vứt bỏ] đều có."

Bao Cốc hừ một tiếng, nói: "Hiện tại thì sao?"

Ngọc Mật nói: "Mấy năm nay ta hành tẩu khắp nơi thay Huyền Thiên Môn thu nhận đệ tử linh căn sung túc, người có linh căn sung túc thấy không ít, nhưng giống như ngươi có cả năm nhánh linh căn chỉnh tề sung túc một người cũng không thấy. Tư chất này của ngươi so với thiên linh căn đều khó tìm hơn nhiều."

Bao Cốc nói: "Không khó đi, Huyền Nguyệt chính là ngũ linh căn sung túc."

Ngọc Mật nói: "Cha nàng là Huyền Thiên tổ sư gia, mẹ nàng là Yêu Hoàng huyết mạch chính thống, thân thế lai lịch nàng so với toàn bộ thế gia tử đệ Nhất Giới này đều phải hiển quý cường đại, lại thêm khẩu nghịch thiên bảo đỉnh kia của tổ sư bà bà, có thể không cường đại? Những người giống chúng ta xuất thân tùy tiện bình thường, có thể có tư chất này của ngươi bây giờ quá ít. Nếu không phải ngày đó ngươi trở về Thanh Sơn Quận bái tế, ta tự mình dùng thần niệm dò qua di cốt của cha mẹ ngươi biết bọn họ đều là người bình thường, thật đúng sẽ cho là ngươi có cái lai lịch gì."

Bao Cốc nói: "Cũng không phải không có nguyên do đi, đến nhà ta gia thế mấy đời làm việc thiện tích đức, đây không tính sao?"

Ngọc Mật nói không đúng. Công đức này so với thiên đạo vẫn như có như không, bất kể thế nào thiên đạo thỉnh thoảng còn có thể từ trên Thiên Kiếp tìm được chút dấu vết, công đức này không nhìn thấy không sờ được không cảm giác được, ngoại trừ phàm nhân còn lẩm bẩm niệm mấy câu, người của tu tiên giới cơ hồ đều đã quên có công đức này tồn tại, hoặc là căn bản không tin công đức, thay vì tin tưởng công đức tồn tại còn không bằng tin tưởng quả đấm của mình.

Hai người ở trong thùng nước tắm ngâm một hồi, Bao Cốc đem thân thể thanh tẩy sạch sẽ liền đứng dậy. Nàng mơ hồ nghe được có thanh âm gà trống gáy từ trong thôn đối diện truyền tới, lại hướng ra ngoài nhìn thấy sắc trời tối đen đến cơ hồ không có một chút ánh sáng, chắc hẳn đã đến tờ mờ sáng. Đây là phàm trần địa giới, linh lực mỏng manh đến gần như không đáng nhắc đến, nhưng nhiều năm đã thành thói quen nhắc nhở nàng nên luyện công. Nàng mặc xong xiêm y, uống một chút hầu nhi tửu cùng ăn hai quả kim đan hoàn, ra khỏi cửa phòng.

Cỏ hoang cao đầy trong viện tử đã bị Ngọc Mật dọn dẹp sạch sẽ, giữa viện tử còn có một bộ bàn ghế làm từ ngọc thạch. Nàng ở trên băng ghế ngọc ngồi xuống, vận công hành khí, từ từ khôi phục linh lực. Trải qua nghỉ ngơi vừa rồi, trong cơ thể nàng cuối cùng khôi phục một ít linh lực, tuy rằng đan điền trống trải như cũ, nhưng giữa kinh mạch huyết nhục cuối cùng cũng có một tia linh khí tư nhuận, không còn giống như đã trải qua mấy năm đại nạn hạn hán nữa. Chẳng qua là lúc trước linh lực hao tổn phải lợi hại, thân thể gần như đều bị ép khô, vào lúc này cho dù đem nàng ngâm mình trong hầu nhi tửu khôi phục, linh lực có thể hấp thu đến cũng rất có hạn, nàng chỉ có thể trước tiên dựa vào một ít linh lực từ từ đem thân thể đã trải qua khô cạn bồi dưỡng lên, chờ khôi phục hoạt lực sẽ đi khôi phục linh lực.

Nàng cũng không gấp gáp khôi phục linh lực. Vọng Tiên Tông không chạy được, nguyên khí lại tổn thương nặng nề, Huyền Thiên Môn lại ẩn giấu, hôm nay là Vọng Tiên Tông ở ngoài sáng nàng ở trong tối, nàng muốn tìm phiền toái cho Vọng Tiên Tông tùy thời có thể tìm tới cửa, Vọng Tiên Tông lại không phiền toái được nàng. Một khi nàng tìm tới Vọng Tiên Tông, để cho Vọng Tiên Tông sờ tới tung tích của nàng, chỉ sợ ngay lập tức gặp phải Vọng Tiên Tông cường đại nhất tồn tại không để lại dư lực mà truy sát. Cho nên nàng lúc này trọng yếu nhất không phải là khôi phục linh lực, mà là tăng lên chiến lực cùng bản lãnh đào mệnh [chạy trốn]. Tu hành cảnh giới tăng lên gấp cũng không gấp được, kiếm thuật bị nàng ném xuống đã lâu không thể không lần nữa lấy lên tu tập. Lúc gặp địch tranh đấu, bản lĩnh đấu chiến cực kỳ trọng yếu, bằng vào tu hành thực lực và linh lực một kích bạo phát đối phó địch, uy lực cường đại, nhưng cũng không kéo dài, một kích đi qua chỉ có thể đứng ở đó chờ bị đánh chết cũng là đầy bi kịch.

Luận về đánh nhau cùng đào mệnh, Ngọc Mật có thể xem như là một trong hảo thủ.

Sau khi Ngọc Mật thu công Bao Cốc liền tới trước người Ngọc Mật, nói: "Sư tỷ, theo ta luyện kiếm."

Ngọc Mật kinh ngạc sợ run lên, mới nhớ tới lời Tuyết Thanh nói với Bao Cốc, mỉm cười vui vẻ, lên tiếng: "Hảo a." Nàng suy nghĩ một chút, hỏi: "Ngươi muốn luyện thế nào?" Đang khi nói chuyện nhìn quanh bốn phía một vòng, nói: "Luyện kiếm trước tiên phải bố trí một trận, nếu không hai ta một khi động thủ, không nói thả ra kiếm uy, kiếm khí gần bổ ra cũng có thể đem phiến rừng rậm này làm hỏng."

Bày trận là Bao Cốc am hiểu nhất, lúc này không nói hai lời, tìm trận tài liền đem cánh rừng chung quanh bảo hộ lên, lại sợ động tĩnh đả đấu làm  kinh động thôn đối diện, lại tiến vào trong rừng bày một tòa bình bế pháp trận, đem phương viên mười dặm đều che đậy vào.

Ngọc Mật ở lúc sau khi Bao Cốc bố tốt trận trở lại, nàng để cho Bao Cốc uống chút linh rượu nghỉ ngơi một lát. Trong thời gian Bao Cốc nghỉ ngơi, nàng chỉ ra: "Ngươi cùng người giao thủ tác chiến có hai khuyết điểm trí mạng. Một là không đủ linh hoạt, cơ hồ là đứng tại chỗ làm mục tiêu sống chờ người đánh; hai là quá lệ thuộc vào phi kiếm. Ta nếu là cùng ngươi giao chiến, hai kiếm là có thể chém ngươi, kiếm thứ nhất hủy phi kiếm ngươi, lại thừa dịp trong nháy mắt ngươi mất đi phi kiếm đặt chân bất ổn ra kiếm thứ hai tước đầu ngươi. Trước đây người cùng ngươi giao chiến gặp ngươi tu hành cảnh giới không cao, không biết ngươi dung chính là thanh bảo kiếm đến từ Thượng Giới lấy Đại La Kim Tinh làm luyện tài luyện chế chủ yếu, thể phách cường hãn chống đỡ, lựa chọn đơn giản nhất là một kích oanh sát ngươi. Một chưởng đem người đánh thành huyết vụ thần hồn câu diệt cùng một kiếm đâm xuyên đầu người tước đoạt tiêu diệt thần hồn có hiệu quả diệt địch giống nhau, nhưng linh lực tiêu hao lại là khác nhau một trời một vực. Cùng người giao chiến, nếu không thể một kích dồn địch, kéo dài chiến lực liền trở nên cực kỳ trọng yếu. Trải qua một trận đánh bên ngoài Vọng Tiên Thành, ngươi hẳn đã hiểu linh lực một khi tiêu hao quá độ, uống linh rượu ăn linh đan vẫn còn xa xa không đủ bổ sung cùng duy trì. Tính toán chuẩn xác, lấy khí lực ít nhất, tiêu hao linh lực nhỏ nhất phát động công kích đơn giản hữu hiệu nhất mới là chỗ mấu chốt để kéo dài chiến lực, một kiếm đem người chém thành huyết vụ nhìn như uy lực cường đại làm cho đối phương bị chết vô cùng thảm chính là đang lãng phí chiến lực."