Ta Vốn Phúc Hậu

Chương 283: Phóng Hỏa




Ngọc Mật lạnh lùng nói: "Các nàng có đi ra hay không cùng ngươi có liên quan gì?"

Dung Như Ngọc nói: "Ta cùng với Yêu Thánh nhất kiến như cố [gặp lần đầu đã quen thân] dẫn đến thành tri kỷ, tự nhiên sẽ vì an nguy của tri kỷ mà lo nghĩ."

Ti Nhược nâng trán thở dài nói: "Thật không hổ là lão thụ tinh tu hành lâu năm, da phải đủ dày a! Bổn hoàng khâm phục!"

Việt Quốc chúng thần đều hướng Ti Nhược nhìn lại, ánh mắt kia rõ ràng đang nói: Bệ hạ, buột miệng a!

Bao Cốc sắc mặt không chút biểu tình nhìn Dung Như Ngọc, thanh âm vẫn như trước trong trẻo lạnh lùng vang lên, nàng nói: "Ngươi nghĩ chúng ta sẽ nói cho ngươi biết tình huống bên trong sao?" Dung Như Ngọc này sau khi nhìn thấy bọn họ đột nhiên trở mặt không làm khó dễ, mà lại chạy đến bắt chuyện, không phải mặt dày chạy tới làm quen thân thiết, mà là muốn nghe được tin tức phong thiên tuyệt vực. Dung Như Ngọc ở chỗ này không biết bao nhiêu năm, nhìn vô số cường giả đi vào nhưng cuối cùng chưa từng có thể trở ra, mà chính nàng chỉ sợ muốn tìm cách dò xét qua cũng không có kết quả, hôm nay thật vất vả gặp được có người sau khi tiến vào còn có thể trở ra, sao lại không muốn từ trên người bọn họ tìm hiểu rõ ràng tình huống bên trong?

Dung Như Ngọc nhìn Bao Cốc, dí dỏm nháy mắt, nói: "Các ngươi có lựa chọn sao? Bày ra trước mặt các ngươi có hai con đường, một cái, thối lui, một cái, ta! Các ngươi chút thực lực này để trước mặt ta còn chưa đủ nhìn. Ngoan, đem những chuyện các ngươi ở bên trong gặp phải, nhìn thấy, tìm được đều nói cho ta biết, ngoan ngoãn nói, có khi ta cao hứng một chút còn có thể để cho các ngươi một con đường sống, bằng không, ta coi như tự mình động thủ sưu hồn nga."

Ti Nhược nhìn thấy Dung Như Ngọc bộ dáng một bộ ăn chắc bọn họ, nhất thời nổi giận, lại thêm Ngọc Mật chiến ý bột phát như tôn chiến thần một dạng đứng ở phía trước bảo vệ Bao Cốc, liền càng không muốn bị xem thường sợ hãi. Nàng hai bước tiến lên phía trước, đi đến trước mặt Ngọc Mật, cả người khí thế không ngừng tăng lên, một cổ hoàng giả uy nghi khiến thiên hạ thần phục từ trên người nàng tràn ngập ra, theo cổ uy nghi triển khai, trên người của nàng mơ hồ hiện lên một đạo long khí tử sắc, long khí đằng đằng, ẩn chứa lực lượng vô tận kinh khủng.

Một tiếng long ngâm gầm gừ trầm thấp vang lên, một thanh bảo kiếm xuất hiện trong tay Ti Nhược, một sợi Long Hồn phong ấn giữa bảo kiếm ngẩng đầu gầm thét, phảng phất tùy thời muốn lao ra khỏi bảo kiếm hướng Dung Như Ngọc đánh tới.

Tu hành cảnh giới của Ti Nhược vốn là Động Huyền Kỳ đại viên mãn, cách Độ Kiếp Kỳ cũng chỉ xa có nửa bước, bây giờ quanh thân khí thế phóng ra ngoài, khiếp sợ phải Việt Quốc chúng nhân sau lưng đồng loạt khụy gối quỳ xuống, kêu lên: "Khấu kiến nữ hoàng bệ hạ!" Cùng đồng thanh hô to, âm thanh như tiếng sấm, khí thế xông tận trời cao.

Kiếm trong tay Ti Nhược chỉ thẳng vào Dung Như Ngọc, lạnh lùng nói: "Không phải là một con lão thụ yêu sống lâu năm một chút thôi sao, có tư cách gì ở trước mặt bổn hoàng ra oai."

Dung Như Ngọc nhìn chằm chằm Ti Nhược, nói: "Hoàng đạo long khí, không nghĩ tới trong các ngươi lại có một vị đế hoàng." Tầm mắt của nàng lại rơi vào trên thanh kiếm trong tay Ti Nhược kia, nói: "Tiên binh có phong Chân Long chi hồn!" Nàng khẽ nhíu mày, nhanh chóng đưa ra quyết định: "Ngươi có thể ly khai. Bọn họ lưu lại."

Ti Nhược quả thực bị Dung Như Ngọc khiến cho tức giận nở nụ cười châm biếm, nàng nói: "Lão thụ yêu, ngươi không phải là một mực vùi trong vùng núi hẻo lánh này nên không có chút thông minh nào?"

Tiếu nhan Dung Như Ngọc trầm xuống, không vui nói: "Ta nói ngươi có thể ly khai, ngươi còn muốn như thế nào nữa? Ngươi không nên không biết tốt xấu, ngươi tuy rằng chiếm hoàng đạo khí vận trong chỗ u minh có thiên đạo che chở, nhưng cũng không phải là giết không được ngươi!" Nàng hướng Ti Nhược phất tay một cái, nói: "Ngươi đi đi, đừng lưu lại chỗ này cản trở chuyện của ta." Nàng lại nhìn về phía Ngọc Mật, nói: "Ngươi cũng có chút bản lĩnh, ta thích người có bản lĩnh, ta không làm khó dễ ngươi, ngươi cũng đi đi."

Đoàn người đối với Dung Như Ngọc quả thực không còn lời nào để nói! Gặp phải khó giải quyết liền thả đi, gặp phải dễ khi dễ liền lưu lại, điển hình bắt nạt kẻ yếu.

Ánh mắt Bao Cốc u trầm rơi vào trên người Dung Như Ngọc, thần tình nàng một mảnh băng lãnh. Nàng chậm rãi bước ra nửa bước, hướng phía trong dong thụ lâm đi đến.

Tầm mắt Dung Như Ngọc rơi vào trên người Bao Cốc, nói: "Ta không đồng ý cho ngươi đi!" Lời còn chưa dứt, liền có dong thụ căn tu hướng phía Bao Cốc xoắn tới.

Ngay lúc trong nháy mắt dong thụ căn tu chuyển động, Ngọc Mật và Ti Nhược đồng thời xuất thủ hướng dong thụ căn tu cuốn về phía Bao Cốc đánh tới.

Ngọc Mật phóng xuất Nam Minh Ly Hỏa thiêu thành một vùng biển lửa, lấy nơi bọn họ đặt chân làm tâm điểm cuốn về phía bốn phương tám hướng khuếch tán, dong thụ căn tu chạm vào Nam Minh Ly Hỏa ngay tức thì bị bốc cháy, trong chốc lát đã bị đốt thành tro bụi.

Ti Nhược lại lăng không nhất trảm, một đường Kim Long Long Hồn từ bảo kiếm trong tay nàng gào rít lao ra, long trảo huy vũ, long ảnh quay cuồng, lực lượng cường hãn tựa hồ đến ngay cả không gian cũng muốn xé rách, những căn tu cuốn đến không trung mới vừa chạy thoát khỏi biển lửa Ngọc Mật phóng xuất liền bị long ảnh quét trúng chấn thành mảnh vụn.

Ngọc Mật và Ti Nhược phân trái phải đứng ở trước mặt Bao Cốc bảo vệ Bao Cốc, kiếm trong tay cùng nhau chỉ hướng Dung Như Ngọc, hai người hai miệng một lời nói:

"Động nàng? Ngươi hỏi qua ý kiến của ta chưa?"

"Động nàng, ngươi hỏi qua ý kiến của bổn hoàng chưa?"

Lời vừa dứt, hai người đồng thời quay đầu.

Ngọc Mật lạnh lùng trừng mắt nhìn Ti Nhược.

Ti Nhược lại vô cùng khinh thường liếc nhìn Ngọc Mật.

Địch ý giữa hai người đột nhiên nổi lên so với Dung Như Ngọc còn dày hơn.

Ti Nhược lãnh nhãn liếc nhìn Dung Như Ngọc, thanh âm tràn ngập uy nghi vang lên: "Ta xem ngươi là muốn chết!" Nàng kiếm chỉ trời cao, lạnh giọng nói: "Việt Quốc nhi lãng nghe lệnh, bày trận!"

Hộ vệ đội sau lưng Ti Nhược đồng thời tề thanh quát lớn: "Tuân lệnh!" Thanh thế chấn trời, khí thôn sơn hà. Bọn họ trong nháy mắt tổ thành quân trận, một cổ sát khí lạnh thấu xương đột ngột phóng lên cao. Hộ vệ đội bố lên quân trận không còn là từng binh sĩ tác chiến, mà là liên thành một tập hợp cường đại công phòng làm một thể. Loại lực lượng này không phải là nhất gia nhất đẳng vu nhị [một thêm một thành hai], mà là lấy gấp mấy lần khuếch trương. Lúc trước ở Huyền Nguyệt Cổ Thành, Khảm Bang Nguyên Anh Kỳ tu tiên giả kết quân trận, một kích nháy mắt giết Động Huyền Kỳ cường giả. Hiện tại, những hộ vệ này thực lực toàn bộ ở Hóa Thần Kỳ, khí thế bộc phát ra ngoài càng kinh người.

Kiếm trong tay Ti Nhược mạnh mẽ chỉ hướng Dung Như Ngọc, hét lớn một tiếng: "Giết!"

Thân ảnh Dung Như Ngọc cấp tốc lui ra phía sau, trong nháy mắt chui vào trong dong thụ lâm.

Mặt đất chấn động, vô số căn tu giống như cầu long [rồng có sừng] từ trong lòng đất lao ra, buộc thành đôi, kết thành phiến, cuồn cuộn tựa như rắn trong ổ rắn quấn vào nhau xoắn về phía mọi người.

Ngọc Mật một kiếm bổ ra, Nam Minh Ly Hỏa hóa thành hỏa long dùng lực đánh vào trên dong thụ căn tu cuồn cuộn kéo đến, đem dong thụ căn tu đánh ra một lổ thủng lớn chu vi gần một trượng, Nam Minh Ly Hỏa giống như ném vào trong chảo dầu "Ông" một tiếng trong nháy mắt đem dong thụ căn tu châm lửa, vô số dong thụ căn tu bị đốt thành tro bụi, khói bụi hắc sắc tung bay rơi lả tả. Thế lửa thiêu phải cực nhanh, nhưng những dong thụ căn tu này thực sự rất nhiều, căn bản vô pháp trong phút chốc thiêu hết, dong thụ căn tu ùn ùn kéo đến giống như một bức tường to lớn đang bốc cháy trực tiếp hướng về phía chúng nhân đổ sập tới!

Ngọc Mật mắt thấy Nam Minh Ly Hỏa sắp thiêu người mình, nàng hét lớn một tiếng: "Thu!" Nam Minh Ly Hỏa Kiếm trong tay vừa chuyển, lượng hỏa năng trong cơ thể chuyển động, Nam Minh Ly Hỏa phô thiên cái địa điên cuồng hướng kiếm trong tay nàng cuốn tới. Ngọc Mật hét lớn một tiếng: "Chu tước trục hỏa!" Nam Minh Ly Hỏa Kiếm trong tay vung lên, mạnh mẽ hướng về phía dong thụ căn tu đại tường xoắn đến trước mặt vọt tới. Nam Minh Ly Hỏa trên người nàng đột nhiên bạo trướng, hỏa diễm bừng cháy trên người nàng hóa thành một con chu tước rực lửa, thiêu phải không khí bên người nàng đều vặn vẹo. Ngọc Mật xông vào giữa dong thụ căn tu, vận kiếm như gió, nội trong phương viên ba trượng toàn bộ đều là một mảnh biển lửa cuồn cuộn, vô số dong thụ căn tu bị đốt thành tro bụi, vô số dong thụ căn tu bị kiếm trong tay nàng chém nát! Ngọc Mật giống như gặp thần sát thần, gặp ma sát ma, ở trong dong thụ lâm đánh thẳng một mạch. Nơi nàng đi qua, mặt đất khô cằn.

Một thủ chưởng khổng lồ trong suốt sáng như ngọc đột nhiên từ sâu trong dong thụ lâm vươn ra, "Ầm" một tiếng hướng phía Ngọc Mật rơi xuống.

Thủ chưởng này thực sự vô cùng to lớn, trên mặt sôi trào khí thế kinh khủng, lúc huy động, giống như núi cao hạ xuống.

Ngọc Mật quát nhẹ một tiếng: "Hỏa độn!" Thân hình nàng bất ngờ theo tại chỗ biến mất, mười đoàn Nam Minh Ly Hỏa từ chỗ nàng biến mất bất thình lình hướng bốn phương tám hướng vọt tới, hỏa diễm này sau khi lao ra liền đột nhiên nổ tung, hóa thành vô số hỏa tinh [đốm lửa nhỏ] rơi vào trong dong thụ lâm, trong nháy mắt, mặt đất phương viên trăm dặm khắp nơi đều là hỏa diễm bốc cháy.

Thân ảnh Ngọc Mật di chuyển trong lúc những hỏa tinh đang du động, nàng mỗi lần xuất hiện một nơi liền phóng ra một luồng lửa!

Công phu mấy hơi thở, dong thụ lâm chiếm diện tích gần trăm dặm liền dấy lên hơn mười đoàn điểm lửa Nam Minh Ly Hỏa lớn nhỏ hơn một trượng đến mấy trượng. Hỏa diễm nhanh chóng tràn ra, gặp phải thứ gì đốt thứ đó. Thiêu phải dong thụ căn điên cuồng mà hướng dưới đất lao xuống. Căn tu cắm rễ trong lòng đất có thể hướng dưới đất rút lui, nhưng những thân cây đứng vững trên mặt đất trở thành cây khô cùng với cành cây, lá cây không có cách nào chui xuống đất. Hơn mười đoàn Nam Minh Ly Hỏa lấy tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy đem dong thụ lâm hóa thành một biển lửa mênh mông.

Việt Quốc chúng nhân đột nhiên minh bạch vì sao Dung Như Ngọc muốn thả Ngọc Mật đi! Hỏa thiêu của Ngọc Mật nổi lên quả thực quá kinh khủng! Thành ra thụ bị thiêu đốt, trêu chọc một tên phóng hỏa tu luyện ra Nam Minh Ly Hỏa như vậy làm cái gì!

Lửa này hạ xuống, căn tu dưới lòng đất không bị thiêu bao nhiêu, nhưng trên mặt đất cơ hồ không còn dư lại!

Lửa của Ngọc Mật thiêu thực sự quá lớn, khí thế đủ mười phần a, thiêu phải quân trận Việt Quốc cũng không thể không hướng đến không trung tránh khỏi Nam Minh Ly Hỏa.

Việt Quốc chúng nhân lên tới không trung, liền thấy Ngọc Mật giống như quỷ mị ở trong dong thụ lâm vùn vụt như con thoi di động, tốc độ của nàng nhanh đến nỗi mọi người mới vừa nhìn thấy nàng ló đầu liền lại biến mất, thậm chí chỉ kịp nhìn thấy tàn ảnh của nàng, mà tàn ảnh đi qua, đó chính là một mảnh đại hỏa...

Cơ hồ chỉ trong vài cái chớp mắt, dong thụ lâm lớn như vậy liền hoàn toàn rơi vào trong biển lửa, lửa kia, thiêu phải mọi người đứng trên không trung cũng cảm thấy muốn bị nhiệt độ dưới đất bốc lên nướng chín, thiêu phải ngay cả bầu trời cũng hóa thành màu đỏ rực, xa xa yêu thú càng kinh hãi mà điên cuồng phóng lên bỏ trốn...

Bao Cốc đứng thẳng trên không trung, cảnh giác nhìn chằm chằm biển lửa dưới chân.

Lửa thiêu đốt như vậy, Dong Thụ Cự Yêu không điên mới là lạ!

Đột nhiên, một con chu tước hỏa điểu toàn thân hỏa diễm rừng rực từ trong biển lửa phóng lên cao. Tốc độ kia cực nhanh, đến mức lúc bay đến không trung hình thành một con hỏa long to lớn đang bốc cháy hừng hực.

Mặt đất sau lưng chu tước hỏa điểu phát ra tiếng ầm ầm kịch liệt, thanh thế giống như sơn tháp địa hãm [núi lở động đất]. Theo tiếng ầm ầm kia vang lên, vùng biển lửa bốc cháy kịch liệt cấp tốc lên cao —— nói chính xác, không phải biển lửa lên cao, mà là núi dưới chân, núi bị thiêu đang lên cao!

Nam Minh Ly Hỏa cháy rất nhanh, dong thụ hơi nhỏ một chút đều bị thiêu thành tro bụi, lộ ra sâu trong dong thụ lâm đại dong thụ không biết thọ bao nhiêu năm, trong đó có một cây lớn nhất, chính là đường kính cao nhất phải lên tới ba trượng.

Cả cây dong thụ bị thiêu đốt, nó không ngừng lên cao, lên tới chu vi có ít nhất trăm trượng cao, đột nhiên nhanh chóng co rút lại. Theo nó co rút lại, hỏa diễm trên thân dong thụ nhanh chóng dập tắt. Đợi hỏa diễm hoàn toàn tắt, cây dong thụ cự đại này lại hóa thành một cự nhân cao tới trăm trượng, toàn thân đen kịt như mực còn dính tro bụi đen như than đá vậy. Cự nhân phát ra một âm thanh nặng nề gầm vang giận dữ không giống tiếng người, giơ bàn tay to lớn lên liền hướng chu tước hỏa điểu đang xông thẳng lên trời vỗ tới.

Bao Cốc thấy thế kinh hãi, kêu một tiếng: "Sư công, động thủ!" Giơ tay lên một cái, mở rộng túi trữ vật siêu đại liền đem Giao Long đại thuyền chuẩn bị tốt từ trước đẩy ra hướng bàn tay to lớn đang vung lên!

Khắp Giao Long đại thuyền tử khí nồng nặc cuồn cuộn, từ trong túi trữ vật siêu đại vừa ra tới, tử khí nồng nặc cùng thân hình khổng lồ kia liền trên không trung hình thành một hắc ảnh cự đại, hướng về phía cự chưởng của Dong Thụ Cự Yêu đâm tới.

Trong Giao Long đại thuyền phát ra tiếng Phong Dịch hô to: "Ta thảo [?]! Đụng vào!"

Giao Long đại thuyền hung hăng đánh vào trên cánh tay Dong Thụ Cự Yêu vỗ ra, đụng đến cánh tay nặng nề hướng bên cạnh nghiêng một cái, toàn thân Giao Long đại thuyền bạo phát ra quang mang chói mắt, lực lượng phòng ngự của cả chiếc thuyền trong nháy mắt toàn bộ bị kích hoạt.

Con chu tước bay cao ngất trời kia lại trong nháy mắt lúc Dong Thụ Cự Yêu chụp ra cái tát cư nhiên ném ra một tòa Truyền Tống Trận Thai, trong chớp mắt phá vỡ hư không chạy thoát! Trong nháy mắt kế tiếp, Ngọc Mật chân bước trên Truyền Tống Trận Thai xuất hiện ở phía sau quân trận Việt Quốc, thoải mái vỗ vỗ tro đen dính trên người!