Tà Vương Truy Thê: Phế Tài Nghịch Thiên Tiểu Thư

Chương 1044: Mọi người gặp nhau (8)




Huynh muội Lạc Thị dường như không nghe thấy tiếng nàng kêu cứu, họ triển khai những bước Khinh Linh, vội vàng bay vút về phía Mộc Tiên phủ.

Tư Đồ Minh nhìn thấy tình cảnh của Lý Dao Dao, suýt chút nữa đã cắn chảy máu môi!

Hắn đã dặn đi dặn lại, hết lần này đến lần khác lặp lại rằng, không được giết Tuyết Lạc Toan Nghê, không được đổ máu, nhưng kết quả thì sao! 

Trong lòng Tư Đồ Minh rất tức giận.

Nhưng kêu hắn trơ mắt nhìn nữ thần của hắn chết đi, dù thế nào hắn cũng không làm được.

Muốn chết, cũng phải để hắn chết trước. 

Đúng vào lúc ngàn cân treo sợi tóc, Tư Đồ Minh nắm chặt lấy Lý Dao Dao, thần tốc chạy băng băng về phía trước, tốc độ tăng vọt đến cực hạn.

Tư Đồ Minh vốn giỏi về tốc độ, lúc này mặc dù kéo theo một người, nhưng bản năng cầu sinh không hề khiến tốc độ của hắn chậm lại, ngược lại càng nhanh hơn.

Phía sau, một đám Tuyết Lạc Toan Nghê đang ào ào kéo tới. 

Ở đằng trước, bóng dáng của huynh muội Lạc Thị ngày càng gần.

“Nhị sư huynh, nhanh lên! Chỉ cần chúng ta có thể vượt qua bọn họ, chúng ta có thể an toàn rồi!” Lý Dao Dao không ngừng thúc giục.

Lòng Tư Đồ Minh lặng trĩu, ánh mắt phức tạp nhìn Lý Dao Dao. 

Nếu không phải nàng giết chết con Tuyết Lạc Toan Nghê kia, sự việc chưa chắc đã tới nước này.

“Nhị sư huynh, huynh ngẩn người ra làm gì vậy? Nhanh lên đi!” Lý Dao Dao sốt ruột, lớn tiếng giục giã.

Tư Đồ Minh hít sâu một hơi, thu hồi cảm giác bực bội vào đáy lòng. 

Tư Đồ Minh từ đầu tới cuối chạy song song với huynh muội Lạc Thị, không ai nhanh hơn ai.

Tuyết Lạc Toan Nghê ở phía sau sắp đuổi tới rồi, chúng lao mình từ trên cao xông tới.

Móng vuốt sắc bén hung hăng cào vào phần lưng của Lý Dao Dao. 

Tuyết Lạc Toan Nghê tràn đầy thù hận với Lý Dao Dao, ai kêu Lý Dao Dao lại tự tay giết chết đứa bé trong đàn của bọn chúng chứ?

“A!” Lý Dao Dao hét lên một tiếng kêu thảm thiết.

Móng vuốt đó sắc bén quá! 

Phía sau lưng bị rạch từ bên phải xuống bên trái, gần như xé rách một miếng thịt.

Lý Dao Dao lảo đảo, suýt nữa ngã nhào xuống đất.

Lúc này, nàng đau đớn đến chết lặng, phần ruột suýt nữa thì bị hủy rồi. 

May mà Tư Đồ Minh chăm sóc nàng chu toàn, gần như là vác nàng chạy về phía trước.

Lạc Điệp Y thấy bộ dạng sau lưng của Lý Dao Dao, bị dọa sợ đến nỗi hồn bay phách tán.

“Đều là do tỷ! Nếu không phải tỷ thuyết phục chúng ta rời đi, giờ đây đã không bị Tuyết Lạc Toan Nghê truy sát rồi!” Lạc Điệp Y thở hổn hển trách cứ. 

Lý Dao Dao hận đến nỗi suýt chút nữa thì phun ra một ngụm máu.

Lý Dao Dao muốn mắng lại, nhưng nàng chỉ hít một hơi mà phần phổi đã đau thắt lại, căn bản không mắng được.

Lạc Điệp Y lại căm hận trách mắng: “Nếu không phải các người đi mời Tuyết Lạc Toan Nghê đến ngăn chặn Nam Cung Lưu Vân, thì bọn chúng sao có thể bị Nam Cung Lưu Vân giết chết được?” 

“Ô, không đúng!” Lạc Điệp Y cuối cùng cũng phục hồi lại tinh thần: “Người giết là Nam Cung Lưu Vân, tại sao người bị báo thù lại là chúng ta?”

Cái này không đúng lắm!

Trong mắt Tư Đồ Minh lóe lên một tia đau xót. 

Thảo nào trước đó Tam sư đệ lại để mặc cho bọn họ rời đi, thì ra bọn họ đã sớm gài bẫy đợi mấy người rồi.

Tam sư đệ...Chúng ta là sư huynh muội của ngươi đó, vì một nữ nhân quái lạ, ngươi muốn đẩy chúng ta đến chỗ chết sao?

Thật là độc ác! 

Lúc này, Lý Dao Dao không chỉ đau đớn về thể xác, trong lòng lại càng thấy nghẹt thở hơn.

Tam sư huynh...Thì ra sát chiêu này thật sự do Tam sư huynh bày trí.

Hắn thật sự muốn giết chết nàng ư? Trong lòng hắn nàng thật sự không có một chút vị trí nào sao? 

Nghĩ tới khả năng này, Lý Dao Dao cảm thấy toàn thân rã rời, gần như không bước nổi nữa.

Ở phía trước, cách đó xa xa, có thể nhìn thấy bốn người kia.

Điệu bộ tiêu sái mà hài lòng đứng ở cửa Mộc Tiên phủ, nói cười vui vẻ. 

Trái lại là bọn họ, ai nấy đều vô cùng chật vật, nhếch nhác như ăn mày.