Tà Vương Truy Thê: Phế Tài Nghịch Thiên Tiểu Thư

Chương 63: Nói Cho Ngươi Một Bí Mật (4)




Nam Cung Lưu Vân vừa nói xong lời này, tất cả mọi người đều ồ lên.

Triệu quận thủ càng thả lỏng sắc mặt.

Tuy nhiên những lời này của hắn thật đúng là tuyệt tình, lập tức đẩy Liễu Nhược Hoa vào vực sâu địa ngục.

“Tấn Vương điện hạ!” Liễu Nhược Hoa gấp tới mức nước mắt chảy ròng: “Ngài không thể làm như vậy, ngài không thể… Cầu xin ngài cứu Nhược Hoa, cầu xin ngài…”

Hiện tại, chỉ có Tấn Vương điện hạ mới có thể cứu nàng, nhưng thực hiển nhiên Tấn Vương điện hạ không phải là người rộng lượng, ngược lại hắn luôn lạnh lùng tàn khốc.

Nam Cung Lưu Vân nói: “Về sau đừng nói bậy nữa, nếu không Vương phi tương lai của bổn vương sẽ không vui, hậu quả thực nghiêm trọng đấy.”

Tô Lạc trợn mắt lên Người nam nhân này không lợi dụng nàng thì hắn sẽ chết sao?

Liễu Nhược Hoa dường như đã suy nghĩ cẩn thận trọng điểm, nàng bỗng nhiên lập tức quỳ xuống, dập đầu với Tô Lạc: “Tô Tứ tiểu thư, Tô Lạc, trước kia là ta thực có lỗi với ngươi, ta dập đầu với người, cầu xin ngươi cứu ta đi, cầu xin ngươi.”

Nàng đường đường là con gái phủ Thừa tướng, một người đau cả ngàn người phải lo lắng, có từng chịu qua oan ức như vậy chưa? Đúng thật là hổ xuống đồng bằng bị chó khinh, chờ nàng trở lại đế đô, đến lúc đó tuyệt đối sẽ không bỏ qua những người này! Liễu Nhược Hoa âm thầm ghi hận ở trong lòng.

Nhưng Tô Lạc là loại người nào? Người khác đang học tiểu học, nàng cũng đã động thủ giết người.

Thứ cứng nhất của kẻ có xuất thân từ sát thủ là cái gì? Lòng dạ.

Lúc này vẻ mặt của Tô Lạc rất bình tĩnh, mắt hàm xuân thủy, đảo mắt như có sóng gợn bên trong, một bộ váy trắng nhẹ nhàng càng khiến nàng thanh nhã như tiên.

Nàng chỉ thực xin lỗi mà cười, sau đó cái gì cũng không nói đã bị Nam Cung Lưu Vân lôi đi rồi.

“Từ từ!” Liễu Nhược Hoa thấy Tô Lạc phải đi, sắc mặt bỗng nhiên cứng đờ, trong lòng hiện lên sự hoảng sợ, nàng bỗng nhiên hướng về phía Tô Lạc la lớn.

Tô Lạc dừng lại bước chân, nhưng không có quay đầu lại.

“Ta nói cho ngươi một bí mật, ngươi buông tha tánh mạng của ta!” Ngữ khí của Liễu Nhược Hoa vẫn như cũ cao cao tại thượng.

“Không cần.” Tô Lạc cười nhạt, tiện đà lại muốn cất bước.

“Là về thân thế của ngươi!” Liễu Nhược Hoa lạnh lùng cười: “Chẳng lẽ ngươi không muốn biết thân thế của ngươi hay sao? Ngươi cảm thấy Tô tướng quân thật sự là phụ thân của ngươi sao? Ngươi cảm thấy Tô gia thật sự là gốc rễ của ngươi sao? Nói cho ngươi biết, không phải!”

Đôi mắt đẹp của Tô Lạc nhẹ khép, đôi môi hồng hơi hơi gợi lên một nụ cười lạnh.

Nàng đời trước cùng đời này ghét nhất chính là bị người uy hiếp.

“Cám ơn ngươi đã nhắc nhở, nhưng dù ngươi đã chết, Tô gia vẫn chưa chết hết đâu, ta đương nhiên sẽ hỏi bọn hắn.” Tô Lạc không tỏ vẻ gì, trong lòng lại hiện lên nghi ngờ.

“Hừ! Trên đời này trừ bỏ ta, không có ai sẽ nói cho ngươi biết! Tô gia căn bản là không biết!” Vẻ mặt của Liễu Nhược Hoa vô cùng chắc chắn.

Tô Lạc hơi hơi nhíu mày. Nàng nhớ tới những gì thiệt thòi phải chịu ở Tô phủ, căn bản không phải là cuộc sống của con người. Tô Vãn cũng là con thứ, thiên phú của nàng cũng không tốt, nhưng đãi ngộ của nàng và mình lại khác nhau một trời một vực.

Chẳng lẽ, thân thế của nàng thật sự có bí mật?

Nam Cung Lưu Vân từng bước một đi đến bên cạnh Liễu Nhược Hoa, đôi mắt tinh tường chứa đầy quỷ quyệt âm trầm, rét lạnh đến mức không có bất kì độ ấm nào.

“Được.” Đôi môi đỏ quyến rũ của hắn lạnh lùng gợi lên, lạnh lẽo vô tình: “Hiện tại, ngươi có thể nói.”

Không ai biết Liễu Nhược Hoa bám vào bên tai Nam Cung Lưu Vân nói cái gì, bởi vì sắc mặt của Nam Cung Lưu Vân từ đầu đến cuối đều đạm mạc lạnh băng, chỉ có Tô Lạc bắt giữ được kinh hãi chợt lóe rồi biến mất trong mắt hắn.