Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 53: 53: Đại Tiểu Thư Của Bộ Lạc Nguyệt Đàm






Dưới chân núi, trong một đống đá lộn xộn.

- Tiểu Huyền Vũ, mày hãy ở lại đây nha.

Lúc này, Mục Lương đang dặn dò Rùa Đá:- Phòng ở thì dùng giáp đá che giấu một chút, ngụy trang thành sườn núi nhỏ.

- Ngao ô ~~Rùa Đá đáp lại khẽ kêu.

- Còn có, nếu có người muốn phá hư che canh bích trên lưng thì mày cứ giẫm chết cho tao.

Mục Lương không cho phép Cây Trà Tinh Huy xảy ra vấn đề.

Cây Trà Tinh Huy là một trong hạch tâm quan trọng để tương lai kiến thiết gia viên.

- Ngao ô ~~Rùa Đá phát ra một tiếng gầm rú.

- Tiểu Hồng, phòng tuyến thứ sẽ liền giao cho mày.

Mục Lương ngẩng đầu phân phó cho Nhện Quỷ Đỏ:- Đừng cho người khác đến quấy rối tiểu Huyền Vũ, đuổi người tới gần nơi này đi.

Rùa Đá có thể không động thì tốt nhất là không động, một khi bị người khác phát hiện sẽ khiến oanh động.

Dù sao, một hung thú khổng lồ như vậy lại ở bên cạnh Bộ Lạc Nguyệt Đầm, không cần phải nói cũng sẽ dẫn tới Bộ Lạc Nguyệt Đầm vây quét.

- Chi chi chi! - Nhện Quỷ Đỏ nhả tơ đáp lại.

- Nhà sẽ giao cho chúng mày.

Mục Lương cười khẽ mang theo Ly Nguyệt, Mễ Nặc đi về phía Bộ Lạc Nguyệt Đầm.

Ba người bên cạnh, đi theo Kỳ Nhông Ba Màu tiến vào trạng thái ẩn thân.

Vì để phòng bất trắc, Mục Lương quyết định mang theo Kỳ Nhông Ba Màu, lúc quan trọng có thể bảo vệ hai người.


Dưới Ly Nguyệt dẫn đầu, mấy người đi là đường nhỏ vắng vẻ.

Tốn hơn nửa giờ, ba người một thú mới xuất hiện ở gần Bộ Lạc Nguyệt Đầm.

Tường vây của Bộ Lạc Nguyệt Đầm là loại dùng từng cây gỗ dựng thẳng lên đến song song thành lớn hàng rào.

Lúc này, trước cửa chính Bộ Lạc Nguyệt Đầm đang xếp hàng dài.

Một chút đội đi săn, thương gia đi bốn phương, đám thợ săn cũng đang xếp hàng chờ đợi đóng phí vào cổng.

Ba người Mục Lương xuất hiện lập tức gây nên rối loạn tưng bừng, người xung quanh đều len lén liếc qua bọn họ.

- Mục Lương, ánh mắt của bọn họ quá đáng ghét.

Mễ Nặc tới gần Mục Lương một chút.

Ánh mắt hừng hực của người xung quanh làm cho cô rất không được tự nhiên.

- Không sao đâu, bọn họ chỉ là ước ao ghen tị thôi.

Khóe miệng Mục Lương mang theo nụ cười yếu ớt.

Anh bước đi nhàn nhã, đi về hướng cửa chính Bộ Lạc Nguyệt Đầm.

- Mễ Nặc, nhanh đuổi kịp.

Ly Nguyệt hạ giọng, nhắc nhở:- Đừng quên, trước đó Mục Lương đã dạy cô thế nào?Trên đường tới, Mục Lương giảng giải cho hai người một chút chuyện cần thiết.

- Tôi nhớ rồi.

Mễ Nặc thở sâu.

Cô tấm lấy một gương mặt xinh đẹp, vội vàng thu gom hành lý đuổi theo bước chân của Mục Lương.

- Hi vọng sẽ không xảy ra vấn đề gì.

Gương mặt xinh đẹp dưới mặt nạ của Ly Nguyệt hiện lên một vòng lo lắng.

Cô mặt không đổi sắc dùng ánh mắt lăng lệ liếc nhìn bốn phía, bức lui một chút ánh mawtrs tìm tòi nghiên cứu.

Cô cũng không quên thân phận mình ngụy trang, chính là thị vệ của Mục Lương đại nhân.

Ba người một thú Mục Lương lại không có ý định xếp hàng, đi thẳng đến trước cửa lớn.

Xung quanh không người nào dám ngăn cản, cũng không người nào dám nói nhiều một câu.

Quần áo trên người ba người kiểu dáng xinh đẹp như vậy, trừ vạt áo có một chút tro bụi ra thì còn lại sạch sẽ không tưởng nổi.

Người thường có được quân áo như thế thì sẽ chỉ bị giết chết cướp quần áo.

Có thể sạch sẽ như thế xuất hiện ở Bộ Lạc Nguyệt Đầm đã có thể đại biểu rất nhiều thứ.

Chỉ cần không phải đồ đần và mắt mù thì đều có thể nhìn ra được ba người Mục Lương không phải dễ trêu.

- Mời ngài vào.

Thủ vệ phụ trách thẩm tra của Bộ Lạc Nguyệt Đầm cũng không dám cản trở ba người.

Mục Lương dễ dàng mang theo cô hai người và Kỳ Nhông Ba Màu đang ẩn thân đi vào Bộ Lạc Nguyệt Đầm.


- Nhanh đi, bẩm báo tình huống của ba người này cho Nguyệt Chủ đại nhân.

Thủ vệ trưởng ra lệnh.

- Vâng.

Một thủ vệ nhanh chóng chạy vào trong Bộ Lạc Nguyệt Đầm.

Mục Lương nhếch miệng lên, đưa mắt nhìn người thủ vệ đang chạy vội vào trong đám người.

Anh hạ giọng, nói với hai cô gái:- Không bao lâu nữa sẽ có người tới kiểm tra.

- Hả?Mễ Nặc có chút ngơ ngác.

- Chắc là bọn họ đã đi báo cáo Nguyệt Chủ.

Ly Nguyệt càng thêm lo lắng.

Nguyệt Chủ là thủ lĩnh của Bộ Lạc Nguyệt Đầm, mỗi một đời thủ lĩnh đều được xưng là Nguyệt Chủ, thực lực vô cùng mạnh mẽ.

Hơn nữa, cô gái tóc trắng nghe nói Nguyệt Chủ đương nhiệm là một Giác Tỉnh Giả.

- Đừng lo lắng, chúng ta không phải đến đây để gây chuyện.

Mục Lương giọng nói nhẹ nhàng, đưa tay vỗ vai cô.

- Hi vọng đi.

Ly Nguyệt liếc mắt một cái.

Trong lòng của cô đang nói: Chúng ta không phải đến gây sự, nhưng không chịu nổi chúng ta có đồ tốt bị người nhớ thương.

Cô gái tóc trắng không quên Cá Thủy Tinh là đồ vật bị Bộ Lạc Nguyệt Đầm treo thưởng.

- Tiểu Nặc, nhìn xem có thích cái gì không?Mục Lương quét mắt bốn phía, thấy lều gỗ chiếm đa số, có không ít người đang lấy vật đổi vật.

- Không có.

Mễ Nặc lắc đầu, tay nhỏ ôm chặt cái túi vải trong ngực, đồ bên trong mới là quý giá nhất.

- Nơi này là Bộ Lạc Nguyệt Đầm bên ngoài, đều là một chút nô lệ, tạp công chỗ ở, phía trước mới là giao nổi thuế người ở lại khu vực.


- Ly Nguyệt ngữ khí trầm thấp giới thiệu.

- Đến đều đến, liền đi xem một chút đi.

- Mục Lương cất bước đi về phía trước.

Cô hai người gấp theo sau lưng, càng đi về phía trước con đường càng rộng, phòng ở cũng không còn là lều gỗ phòng.

- Bộ Lạc Nguyệt Đầm xem ra, so ta tưởng tượng trúng qua còn muốn kém.

- Mục Lương cảm khái nói.

Anh cùng nhau đi tới, phát hiện rất nhiều người đều là xanh xao vàng vọt, hai mắt vô thần chết lặng đi lại.

- Đương nhiên, chúng ta bộ lạc nhỏ cuộc sống, có thể không sánh bằng ngài vị này đến tự đại thành người.

Đột nhiên, một đạo giọng nữ dễ nghe từ bên cạnh cắm vào tới.

Mục Lương không nghĩ tới, thứ một lần dò xét người đến nhanh như vậy.

Bước chân anh dừng lại, khóe miệng nhấc lên không hiểu cười yếu ớt, nghiêng người nhìn về phía đột nhiên nói tiếp người.

Một cái có mái tóc dài màu đỏ cô, bộ dáng đại khái mười bảy tuổi khoảng chừng, người mặc một bộ trường bào màu xám.

Nếu như cô gái tóc trắng là thanh lãnh hình, như vậy trước mắt cô tóc đỏ chính là lửa nóng loại hình.

Đặc biệt là không hợp tuổi tác nhỏ nhọn gò núi, đủ để nghiền ép cô hai người.

- Nàng là Bộ Lạc Nguyệt Đầm con gái lớn: Nguyệt phi nhan.

Ly Nguyệt tới gần Mục Lương bên người, khẽ nhúc nhích lấy bờ môi giới thiệu nói:- Nàng là một Hỏa hệ giác tỉnh giả, thực lực vô cùng mạnh.

.