Tặc Đảm

Chương 386: Chuồn chuồn




Nguyền Rủa Suy Yếu!

Nguyền Rủa Ác Mộng!

Từng cái nguyền rủa phủ lên trên người Tiêu Ngự, cùng kỹ năng trạng thái trên trên người Tiêu Ngự bù trừ lẫn nhau, thuộc tính gia tăng gần như còn lại không đáng bao nhiêu.

"Tiêu diệt nữ nhân kia!" Ảnh Yêu truyền âm kênh tổ đội nói, không có gì thay đổi thì ngoài Ảnh Yêu ra, 4 người khác đều hướng về phương hướng Triệu Lam Hinh đánh đi qua.

Tiêu Ngự nhíu mày, chỉ huy U Linh Bỉ Mông hướng về Lôi Pháp Sư nhào tới, giảm bớt áp lực cho Triệu Lam Hinh.

Triệu Lam Hinh và kia 4 games thủ triển khai vừa đánh vừa tránh né, may mắn có U Linh Bỉ Mông có thể giúp nàng đỡ 1 bộ phận công kích, nếu không thực lực của Triệu Lam Hinh có ở lúc đỉnh cao cũng không có khả năng đồng thời đối mặt 4 cao thủ pháp hệ thuộc loại đẳng cấp này.

Tiêu Ngự thu liễm tâm tình từ bên kia lại, phía trước chỉ còn có Ảnh Yêu, Ảnh Yêu rõ ràng là muốn ngăn chặn Tiêu Ngự, để cho 4 đồng đội tiêu diệt Triệu Lam Hinh, rồi cùng quay đầu lại đối phó Tiêu Ngự. Thời gian kéo càng lâu, áp lực của Triệu Lam Hinh lại càng lớn.

"Nhất định phải dốc hết sức tiêu diệt hắn!" Tiêu Ngự dùng Ẩn Ảnh Bộ, hướng về Ảnh Yêu chậm rãi đến gần.

"Hắn đâu rồi?" Ảnh Yêu thầm hỏi, Tiêu Ngự đã hoàn toàn tan biến tung tích, nhìn không ra vị trí của Tiêu Ngự, Ảnh Yêu cũng không tránh được nảy sinh một ít cảm giác khẩn trương.

"Ta nhìn không ra hắn!" Khổ Tu Thuật sĩ kinh sợ nói, hắn cũng chưa từng gặp phải loại tình huống này, dùng Con Mắt Ác Ma không ngờ lại cũng không cách nào phát hiện ra ẩn hình của Tiêu Ngự.

Khổ Tu Thuật sĩ trả lời làm cho Ảnh Yêu càng kinh hãi.

Ẩn Ảnh Bộ của Tiêu Ngự không phải kỹ năng thăm dò ẩn hình lever 10 trở lên thì không có cách nào điều tra ra được. Muốn đem Con Mắt Ác Ma thăng cấp đến cấp 10 trở lên thì quá khó khăn! Con Mắt Ác Ma của Khổ Tu Thuật sĩ cũng chủ mới lv 6 mà thôi tự nhiên sẽ không có cách nào phát hiện được Tiêu Ngự.

Không biết mới là điều kinh khủng nhất, Ảnh Yêu không biết cái kỹ năng ẩn hình này của Tiêu Ngự rốt cuộc có cái hiệu quả gì. Lại lo lắng có thể đột nhiên nhận phải công kích. Chỉ có thể không ngừng di động. Để bảo đảm an toàn bản thân.

Cái này là phản ứng bình thường của nhân loại mà thôi. Thứ không hiểu, không nhìn thấy sẽ dẫn tới có thể nảy sinh một loại sợ hãi tâm lý. Trên thực tế. Ẩn Ảnh Bộ của Tiêu Ngự cùng kỹ năng ẩn thân bình thường cũng không có khác biệt gì quá lớn. Nếu như Tiêu Ngự phát động công kích cũng sẽ bị Ảnh Yêu cảm giác ra được mà thôi.

Tiêu Ngự bình tĩnh không có công kích Ảnh Yêu. Ảnh Yêu không biết được cái hiệu quả của kỹ năng này. Đây là hi vọng lớn nhất Tiêu Ngự trông cậy vào.

Gặp phải loại tình huống này. Cách làm sáng suốt nhất hẳn phải là đứng ở tại chỗ không động. Nhưng bởi vì Khổ Tu Thuật sĩ không có cách nào phát hiện ra Tiêu Ngự. Ảnh Yêu không biết Ẩn Ảnh Bộ cụ thể có hiệu quả gì đành chỉ có thể không ngừng di động mới có thể khiến cho hắn nảy sinh cảm giác an toàn.

Lôi Thuật!

Triệu Lam Hinh bên kia, 4 games thủ class pháp hệ liên tiếp áp sát, Triệu Lam Hinh đã có chút chống đỡ không nổi.

Thấy được 1 đạo tia chớp từ trên trời giáng xuống, Triệu Lam Hinh một chiêu Lóe Sáng biến ra ngoài.

Xông tới!

U Linh Bỉ Mông một cái Xung Kích hướng về Băng Pháp sư vọt tới.

Băng Hoàn Thuật!

1 đạo Băng Hoàn Thuật đem U Linh Bỉ Mông đóng băng ở tại chỗ, vốn 4 Pháp sư liên tục đối phó Triệu Lam Hinh đột nhiên thay đổi mục tiêu sang U Linh Bỉ Mông, ngâm xướng hội tụ ma pháp.

Không tốt, Triệu Lam Hinh xem tình hình có điểm không đúng lập tức ngâm xướng ma pháp trị liệu.

Lôi Bạo Thuật!

Băng Phong Bạo!

Khí Định Viêm Bạo!

Linh Hồn Thôn Phệ!

4 games thủ pháp hệ gần như đồng thời phóng ra công kích ma pháp cực mạnh, hướng về U Linh Bỉ Mông bao trùm qua.

Thịnh thịch…, ma pháp bao trùm lên trên người U Linh Bỉ Mông nổ tung.

-1885,-1902…

4 cái giá trị thương tổn gần 2.000 gần như đồng thời, từ trên đầu U Linh Bỉ Mông bay lên, huyết lượng của U Linh Bỉ Mông trong nháy mắt cạn kiệt, Ngay sau đó 1 đạo Trị Liệu Thuật của Triệu Lam Hinh dừng ở trên người U Linh Bỉ Mông, chỉ là, nàng ma pháp trị liệu lại vẫn muộn 1 bước. U Linh Bỉ Mông bị 4 Pháp sư kia miểu sát.

Thế cuộc đang phát triển theo chiều hướng bất lợi, Tiêu Ngự canh trước ở phương hướng Ảnh Yêu có khả năng di động đến, vẫn không có phát động bất luận công kích động tác nào.

Khi thấy được U Linh Bỉ Mông bị giết, Tiêu Ngự lại vẫn không có xuất hiện, Ảnh Yêu càng thêm khẳng định hắn di động là đúng, cái kỹ năng ẩn hình này của Tiêu Ngự rất có khả năng tương tự Độn Hình, hiệu quả tàng hình mặc dù rất tốt, nhưng tốc độ di chuyển chắc chắn sẽ không nhanh.

Thấy được Ảnh Yêu đã hướng về bản thân chậm chạp đến gần, Tiêu Ngự tâm tĩnh như nước.

"Đến đây!" Tiêu Ngự nắm chặt chủy thủ.

3m, 2m, 1m.

Mắt thấy Ảnh Yêu sắp đi qua sát bên người, Tiêu Ngự đột nhiên hành động. Yên tĩnh như nước, khi động lại như thỏ chạy, tốc độ của Tiêu Ngự rất nhanh, không cho Ảnh Yêu bất luận chút thời gian phản ứng nào.

Định Thân!

Tiêu Ngự Định Thân Ảnh Yêu, chủy thủ tay phải một cái Tạc Kích hướng về trán Ảnh Yêu đâm xuống.

Ảnh Yêu vừa định di động bước chân, lại phát hiện thân thể không có cách nào động đậy, một loại dự cảm bất hảo dâng lên.

"Đi tìm chết đi!" Tiêu Ngự một cái Tạc Kích chuẩn xác đánh trúng Ảnh Yêu, đem Ảnh Yêu kích hôn mê, một cái Công Kích Tà Ác đến đi, sau đó một chiêu Phản Thủ Bối Thứ.

Tiêu Ngự vừa rồi đã tích góp được không ít năng lượng, bây giờ đã giảm xuống chỉ còn lại nửa cột, giờ lại động thủ, tích góp đến đầy cột, nhảy lên cao, một cái Bạo Liệt xuất ra.

Bùm một tiếng, Ảnh Yêu bị đánh bay ra ngoài, ngã trên mặt đất.

Dùng U Linh Bỉ Mông thay cho Ảnh Yêu, cũng không tính là quá lỗ. Tiêu Ngự nhìn thoáng qua phương hướng Triệu Lam Hinh, nàng đang đối phó vơi 4 games thủ vây công.

Có vẻ đã là lấy trứng chọi đá rồi, hoàn hảo là khả năng trị liệu của nàng cũng tương đối mạnh, ma pháp bất cứ lúc nào cũng có thể chuyển hóa thành huyết lượng. Tuy nhiên ma pháp của Triệu Lam Hinh cũng đã hao tổn quá nửa cột.

"Ảnh Yêu chết rồi, chúng ta nên làm cái gì bây giờ?"

"Nhanh chóng giết chết nàng ta!"

4 games thủ pháp hệ kia tăng cường công kích.

Băng Pháp sư bắt đầu ngâm xướng ma pháp Băng Phong, chỉ cần có thể đem Triệu Lam Hinh khống chế, là bọn họ có thể ở trong vòng vài giây tiêu diệt Triệu Lam Hinh, như vậy còn có thể lấy lại một ít mặt mũi.

Tiêu Ngự nhìn thoáng qua bảng kỹ năng, Long Tường Thuật đã tan băng!

Long Tường Thuật!

Tiêu Ngự nhắm Băng Pháp sư kia đá đi lên, chuẩn xác đánh trúng bụng Băng Pháp sư.

Băng Pháp sư đang ngâm xướng Băng Phong thì bị cắt ngang, Tiêu Ngự một cái Tấn Kích hướng về trán Băng Pháp sư đâm đi, đem Băng Pháp sư kích hôn mê.

Mấy cái công kích đến đi, Băng Pháp sư bị rớt quá nửa cột huyết lượng.

Mắt thấy đồng đội từng bước từng bước bị làm thịt, Khổ Tu Thuật sĩ đã hiểu, có đánh tiếp đối với bọn họ cũng rất bất lợi, quay đầu hướng Hoả Pháp sư và Lôi Pháp Sư nói: "Chúng ta đi!"

Khổ Tu Thuật sĩ, Hoả Pháp sư và Lôi Pháp Sư hướng về đường hầm cạnh dãy phố chạy tới, bọn họ khi chạy trốn thì rất quyết đoán, Tiêu Ngự sau khi tiêu diệt xong Băng Pháp sư, 3 games thủ kia đã chạy mất tích. Nếu như 3 games thủ kia chạy chậm hơn một chút, Tiêu Ngự khả năng còn có thể lưu lại thêm một tên nữa.

Tiêu diệt 2 tên, chạy trốn 3 tên, trận chiến này cũng được xem như là đã thắng lợi, Tiêu Ngự nhìn một chút huyết lượng của Triệu Lam Hinh, còn lại hơn 1.000, ma pháp cũng chỉ còn lại không đến 1.000, tình huống vừa rồi có thể nói là cực kỳ hung hiểm, nếu như Tiêu Ngự chậm hơn 1 chút, Triệu Lam Hinh rất có khả năng đã chết rồi.

Triệu Lam Hinh ngồi dưới đất phục hồi ma pháp và huyết lượng, nàng tổn hao rất lớn.

Tiêu Ngự đem trang bị Vu Sư và Băng Pháp sư rơi xuống nhặt lên.

"Vu Sư kia trang bị cũng không tệ lắm." Tiêu Ngự đem cái trang bị này giao dịch cho Triệu Lam Hinh nói.

Đai lưng - Thánh Giả : cấp Sử Thi. Tất cả ma pháp trị liệu + 2 cấp, giá trị ma pháp +500, tốc độ phục hồi ma pháp +32, năng lực trị liệu cơ bản +100, cộng thêm kỹ năng, Thánh Giả Chúc Phúc, hiệu quả của ma pháp trị liệu +50%, duy trì 3 phút đồng hồ, ma pháp tiêu hao +80%. Kỹ năng đóng băng 1 giờ.

Đai lưng - Thánh Giả này là trang bị cực phẩm cho class trị liệu, nhất là ở khi đối phó với sinh vật cấp BOSS, dưới tình huống dung lượng trị liệu không đủ, dùng Thánh Giả Chúc Phúc trái lại rất không tệ, mặc dù gia tăng tiêu hao, nhưng ma pháp của Triệu Lam Hinh so với tuyệt đại bộ phận games thủ còn muốn cao hơn nhiều lắm, hẳn không có vấn đề gì. Text được lấy tại http://truyenfull.vn

2 Đạo tặc đi theo ở phía sau Tiêu Ngự kia ngơ ngác nhìn nhau, loại chiến đấu đẳng cấp này không phải là bọn họ có thể tham dự, vừa rồi những Pháp sư kia, tùy tiện lôi ra một người, sát thương cơ bản đều vượt quá hơn 1.000, tùy tiện cho 2 người bọn hắn một cái một cái ma pháp xuất hiện bạo kích, là có thể đem bọn họ tiêu diệt. Tiêu Ngự cùng Triệu Lam Hinh 2 đấu 5, không ngờ lại có thể khiến cho đối thủ 2 bị chết 3 bỏ chạy, cái này cũng quá làm cho người ta giật mình đi. Hôm nay được thấy tận mắt các cao thủ chiến đấu, xem như là chuyến đi này không uổng rồi.

Băng Pháp sư là cao thủ lever Vạn phu trưởng, giúp cho Tiêu Ngự thu được 156 điểm giá trị vinh quang, Vu Sư kia không ngờ lại có thể là Chuẩn tướng, tiêu diệt một Chuẩn tướng được tận 500 điểm giá trị vinh quang, thu hoạch tương đối phong phú.

3 games thủ kia chạy vào một ngõ hẻm, thấy phía sau người không có truy binh, lúc này mới thở ra 1 hơi.

3 người nhìn nhau cười khổ, 5 người đối phó với 3 người không ngờ lại có thể bị đánh bại, đây là chuyện trước đó chưa từng có, làm bọn hắn rất là uể oải, lúc trước nghe nói Ảnh Sa bị Tiêu Ngự tiêu diệt, bọn họ trong lòng rất không cho là đúng, nhưng mà bây giờ, bọn họ là triệt để chịu phục rồi.

"Ta không giờ muốn gặp lại tên kia nữa." Hoả Pháp sư buồn bực nói, đối với hắn mà nói, ở trong trò chơi chiến bại cũng không phải cái chuyện gì không thể tiếp nhận, cho dù là ở trong hiện thực, là một lính đánh thuê, bọn họ không thừa nhận cũng không được, có rất nhiều người so với bọn hắn mạnh hơn nhiều, bọn họ cũng không có khả năng đánh bại tất cả.

"Quên đi, đi thôi." Khổ Tu Thuật sĩ nói, hắn cũng không phải 1 người cố chấp, té ngã 1 lần như vậy là đủ rồi, còn tiếp tục tìm Tiêu Ngự gây phiền toái mà nói, rất có khả năng chỉ tiếp tục đưa giá trị vinh quang và kinh nghiệm cho Tiêu Ngự mà thôi.

"Ảnh Yêu và Ảnh Ma đã hồi thành, chúng ta cũng trở về đi."

3 games thủ mở hồi thành quyển trục, rời đi Tác Phỉ Á thành.

Tác Phỉ Á thành còn đang vô cùng hỗn loạn, chiến đấu nhất thời còn chưa thể kết thúc, đây là chiến trường giao chiến của 2 Công hội lớn nhất 2 đại liên minh, tập trung vô số games thủ tinh anh, rất nhiều games thủ đều là dân lăn lộn nơi chiến trường, Tiêu Ngự không cần làm cái chuyện gì đặc biệt nữa, chỉ cần ở nơi này giết chết games thủ liên minh đối phương là đã có thể thu được không ít giá trị vinh quang rồi.

"Đa được hơn 300.000 vinh quang rồi, chỉ cần giết thêm hơn 100.000 nữa là có thể đến lever Chuẩn Soái rồi." Tiêu Ngự nhìn điểm giá trị vinh quang, ở trong toàn bộ Ân Trạch Tư đại lục, người có thể tới được loại lever này có thể nói là rất ít. Trên cả Chuẩn Soái là Nguyên Soái, sau đó là Đại Nguyên Soái. Trang bị của cấp Chuẩn Soái,Nguyên Soái là sáo trang cấp Sử Thi, hẳn có thể so với trang bị trên người của Tiêu Ngự còn muốn tốt một chút, còn sáo trang Đại Nguyên Soái thì là 1 bộ trang bị á thần khí cấp, nếu như có thể có được 1 bộ sáo trang cấp Đại Nguyên Soái, gần như có thể nói là tiếu ngạo quần hùng rồi.