Tác Giả Cũng Đến Cướp Nữ Chủ

Chương 14




Mấy ngày nay, Lương Lương đã đem đám tiểu gia hỏa này động viên gần đủ rồi, mấy người chúng ta vừa rảnh thì luyện tập rèn luyện, thử con đường võ công của nhau tận lực bổ sung, tối thiểu, đừng xuất hiện tình huống ngộ thương nữa.

Trên giáo trường, chúng ta đang làm nóng người vận động, mấy tiểu gia hỏa này, vì mục đích nhất trí, cuối cùng tạm thời buông xuống ân oán, hiện tại mỗi người đều như hít thuốc lắc, làm nóng người, chuẩn bị liên thủ treo đánh Mạc Cửu.

"Tất cả mọi người lại đây." Lương Lương hướng về phía mọi người ngoắc ngoắc tay, đem người đều gọi đến.

"Lần trước giao thủ cùng Mạc tướng quân, chúng ta tạm thời liên thủ, quá mức vội vàng, không có chuẩn bị cẩn thận. Mấy ngày nay, mọi người luyện tập cũng đều gần đủ rồi, đối với đường võ công của nhau cũng đều có hiểu biết rối chứ?" Ánh mắt Lương Lương lần lượt đảo qua mọi người.

"Lương tỷ yên tâm đi, ta tuyệt đối sẽ không xuất hiện sai lầm của lần trước như vậy nữa." An Đạc long trọng thề thốt bảo đảm.

"Ừm, được, vậy ta hiện tại đến phân phối một chút. Tiểu Uy Tiểu Mãnh, hai người các ngươi liên thủ tiến công trung lộ, nghĩ hết tất cả cách áp chế nàng, ta và tiểu Đạc sẽ kiềm chế từ bên cạnh, người khác phụ trách nhiễu loạn nghe nhìn, làm nàng phân tâm. Đều hiểu rồi chưa?"

"Ừ, rõ ràng!" A Ba vỗ bộ ngực một cái, những cái khác không dám nói, khiến người ta phân tâm chuyện như vậy, ta thành thạo nhất rồi!

"Ừ, ghi nhớ kỹ, sai lầm khó tránh khỏi, nhưng không thể nôn nóng, không nên tự loạn trận cước, tự sụp đổ." Tiểu Lương Lương thật lòng dặn dò mỗi người.

"Biết rồi, Lương tỷ."

Hắc, đám tiểu gia hỏa này, nghiêm túc vẫn đều khá đáng yêu mà, mỗi người một mặt nghiêm chỉnh dáng dấp đại nhân nhỏ.

"Vậy chúng ta thì, lên đi!"

Lương Lương đi đầu, dẫn mấy người chúng ta song song đi về phía đài Điểm Tướng, trong giây lát này, ta thậm chí có loại cảm giác thị giác của Young and Dangerous?

"Mạc tướng quân, chúng ta suy muốn, lĩnh giáo với ngài một lần nữa." Lương Lương quay về Mạc Cửu liền ôm quyền, cúi người hành lễ.

Mạc Cửu quét mắt chúng ta, cười cười, một mặt dáng dấp chờ đợi từ lâu.

Đứng dậy hoạt động đi đứng, trái phải vặn vẹo cái cổ, lọt vào tai một trận tiếng răng rắc.

Xem điệu bộ này, cái tên này là chuẩn bị toàn lực ứng phó?

"Ạch, Mạc tướng quân a, luôn là đánh tới đánh lui, khó tránh khỏi có chút quá vô vị rồi.. Nếu không hôm nay, chúng ta thay cách chơi a?" Ta tiến lên vây quanh nàng hai vòng, hơi đánh giá.

"Nga? Cách chơi gì?" Mạc Cửu vẩy lông mày một cái, tựa hồ có hơi hứng thú.

"Họa Địa Vi Lao*" Ta mang theo Tiểu Mộc thương, vây quanh Mạc Cửu, trên đất vẽ vòng tròn đường kính khoảng hai mét.. thôi..

(*) Họa Địa Vi Lao không thể ra khỏi phạm vi quy định

"Liều thể lực sức chịu đựng, chúng ta nhất định là không sánh bằng ngươi. Ngươi cũng luôn phải cho chúng ta một tia hi vọng chứ." Nhún vai xòe tay, bất đắc dĩ cười cười, đây là lời nói thật.

"Ừ." Mạc Cửu hé miệng cười khẽ, gật gật đầu.

"Ngươi chỉ toàn nói lời không may này cái gì!" An Mãnh không vui nghe xong, trừng hai mắt với ta. Nhưng mà cũng không có thời gian phản ứng nàng, soái khí khoát tay chặn lại, sang một góc chơi được mà!

"Ngươi xem cái vòng này." Chỉ chỉ vết trắng mũi thương vẽ ra trên đất, "Chỉ cần chúng ta đem ngươi ép ra cái vòng này, thì tính chúng ta thắng, mà ở bên trong vòng này, ngươi đều có thể toàn lực ứng phó, hoặc là sử dụng lực dã man tới đối phó chúng ta. Tướng quân nghĩ như thế nào?"

Mạc Cửu cúi đầu liếc mắt nhìn, cả do dự cũng không do dự gật gù, "Được."

Ta quay đầu lại nhìn Lương Lương một chút, gật đầu với nàng, nàng cũng gật đầu đáp lại.

"Mọi người từng người chuẩn bị, chớ xem thường." Quay đầu dặn mọi người.

* * *

Hai tướng đối lập, chúng ta bảy người, đem Mạc Cửu vây quanh ở bên trong vòng, ai cũng không có ý tứ động thủ trước.

Một đám tiểu gia hỏa đều đang chờ Lương Lương phát hiệu lệnh, nhưng Lương Lương lại chậm chạp không hạ lệnh, quay đầu nhìn nàng một cái, trên khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy nghiêm nghị, một bộ dáng dấp như lâm đại địch.

Nhìn lại Mạc Cửu một chút, một bộ tư thái đề phòng.

Suy nghĩ một chút, nhấc chân đi về phía trước hai bước, mới vừa bước vào bên trong vòng, một trận cảm giác ngột ngạt không tên, trái tim nhỏ thình thịch một hồi, đột nhiên một trận đập lên đột ngột.

"Ơ ơ ơ!" Ngẩng đầu nhìn lên, ánh mắt Mạc Cửu lạnh lẽo, ý sát phạt lộ hết, mịa nó ta sau một cái nhảy chạy ra vòng.

"Mạc tướng quân ngươi đừng căng thẳng a, ta thì muốn nói câu nói với ngươi!" Vỗ ngực một cái một mặt nghĩ mà sợ, thì ra đồ vật sát khí này, vẫn đúng là xác thực có việc này a, vừa rồi đối diện ánh mắt kia của Mạc Cửu, A Ba cả người một cái giật mình!

Mạc Cửu vừa nhíu mày, sắc mặt khó coi nhìn chằm chằm ta.

"Đừng.. Đừng. Khẩn trương a, ta còn không muốn động thủ đâu." Giơ hai cái tay, cẩn thận từng li từng tí một lại đi vào bên trong vòng.

"Mạc tướng quân, chính là ta muốn hỏi ngươi một chút, ngươi trước đó nói, chúng ta nếu như có thể đánh bại ngươi, chuyện ngươi mang chúng ta ra chiến trường, ngươi nói có tính hay không hả?" Vòng tới phía sau nàng, chắp tay sau lưng, An Đạc xông phía sau ta ngoắc ngoắc tay.

"Chúng ta bận rộn nhiều ngày như vậy, đem ngươi đánh bại, ngươi lại nói ngươi không làm chủ được, vậy vậy chúng ta oan ức chết rồi." Ôm lấy cánh tay chép chép miệng, một mặt hoài nghi nhìn nàng.

"Chuyện này.." Mạc Cửu ngẩn ra, cau mày trầm tư.

"Thế nào? Ngươi thật sự không làm chủ được a?"

Mạc Cửu suy nghĩ một chút, cúi đầu nghiêm nghị nhìn ta, "Ta chỉ có thể bảo đảm.."

"An Đạc!" A Ba hét lớn một tiếng, trực tiếp bò ở trên mặt đất, đánh lăn, lăn ra vòng.

Vỗ vỗ ngực, một mặt vẫn còn sợ hãi, roi sắt vừa rồi của An Đạc là húc bay qua sát đầu ta, vẫn may ta động tác nhanh nhẹn!

Ngay ở khi Mạc Cửu nghiêm túc trả lời vấn đề của ta, roi dài của An Đạc theo tiếng vứt ra, cũng may gia hỏa này lanh lợi, ra dấu tay cho nàng, nàng cũng xem hiểu rồi.

Chỉ thấy Mạc Cửu vẩy lông mày một cái, nghiêng người, còn không chờ nàng đứng vững gót chân, quả dưa chùy của An Mãnh liền từ đỉnh đầu của nó nện xuống!

Hai phía công kích trực tiếp trước ngực của An Uy, hơn nữa Lương Lương phối hợp, trái phá phải đâm, trong lúc nhất thời lại để Mạc Cửu chỉ có thể mệt mỏi phòng thủ, hoàn mỹ tiến công.

Nhưng mà Mạc Cửu này tuy cũng không phải hạng dễ nhằn, tử thủ canh phòng nghiêm ngặt, một chút kẽ hở cũng không lộ.

Mắt thấy đều đánh sắp nửa giờ rồi, Lương Lương một bên dặn dò mọi người không nên gấp gáp, phải vững vàng, nhưng ta đây nhìn nàng, đã là đầu đầy mồ hôi hột, chỉ huy điều hành cũng không như lúc bắt đầu trầm ổn quả đoán như vậy.

Đánh lâu dài vốn cũng không phải là chúng ta am hiểu, nhưng Mạc Cửu này cũng thực sự là khó trị, đánh lâu như vậy, ta thì nhìn thấy hai cái chân kia của nàng, là không di chuyển nửa phần! Còn cho rằng ép nàng ra vòng có thể đơn giản chút, bây giờ xem ra, vẫn là ta quá ngây thơ rồi.

"Phù.. phù.. Mệt chết ta rồi.." Ngồi dưới đất thở hổn hển, nhìn Lương Lương và An Đạc An Uy tiếp tục dây dưa, người khác cũng đều gần như ta, lười biếng nghỉ ngơi.

"Nghỉ ngơi trước một chút đi, tất cả mọi người mệt rồi" Hô một câu với Lương Lương.

Lương Lương quay đầu lại đánh giá, thấy chúng ta như vậy, mím mím miệng, hơi không cam lòng chút.

Ta ngoắc ngoắc tay với nàng, cố ý đem nàng kêu qua.

"Không được, loại đánh lâu dài này, chúng ta không đánh nổi" Lau mồ hôi trên mặt một cái, liếc nhìn Mạc Cửu một chút, hắc, tên kh*ốn kiếp này, như người không liên quan, thở gấp cũng không thở, ôm cánh tay nhìn chúng ta.

"Vậy làm sao bây giờ? Từ bỏ sao? Ta không cam lòng!" Tiểu mập mạp thở phì phò giậm chân một cái.

Cái tên này, quả dưa chùy của tay trái đã không biết bay đi đâu rồi, mặt mập nhỏ nhịn đến đỏ bừng.

Ta lắc lắc đầu, "Liều mạng chúng ta không hy vọng. Hừ, cái tên này, dựa vào phòng thủ vững chắc để tiêu hao thể lực của chúng ta, người lớn như thế, còn có loại thủ đoạn này đối phó tiểu hài tử." Bĩu môi, A Ba khinh bỉ nàng!

"Nếu nàng chơi xấu, vậy chúng ta thì lấy đạo của người, trả cho người. Khà khà." Ngoắc ngoắc tay để bọn tiểu tử vây lại đây.

"Hiện tại tất cả mọi người đi, tìm chút tảng đá đặt ở trên người mình, mặc kệ các ngươi dùng phương pháp gì, phải đem trọng lượng của mỗi người, tăng thêm ít nhất gấp đôi!"

"Hả?" Mấy người một mặt kinh dị.

"Tin ta." Nhìn Lương Lương.

Lương Lương hơi chau mày, gật gật đầu, "Làm theo tiểu Khê nói."

Sau 15 phút..

Mấy người chúng ta, lấy A Ba dẫn đầu, lần nữa đi đến đài Điểm Tướng, chỉ có điều lần này, mỗi người đều không có cầm binh khí.

Không phải, ta cũng không biết An Đạc và An Diệc trong đầu là đang suy nghĩ cái gì, chẳng qua là để họ trang trí chút vật nặng ở trên người, yêu cầu này không khó chứ?

Phải, hai nàng hoàn thành là không tệ, nhưng con m*ẹ nó ngươi lại ở trong giày cũng để mấy khối đá vụn, vừa đi đường nhe răng trợn mắt, tựa như què rồi..

Nhưng mà nói đến đây này, ta càng đắc ý An Mãnh rồi.

Tiểu mập mạp này, khiêng đống cát ở trên người! Hơn nữa còn dùng dây thừng vững vàng trói chặt, thì như con rùa cõng cái vỏ!

Nhưng mà, những người này tuy là trò gian chồng chất, nếu có thể lên chút tác dụng, ngược lại cũng không sao.

Ta đứng trước mặt Mạc Cửu, run chân, cà lơ phất phơ nhìn nàng.

"Mạc tướng quân, chúng ta lại giết trở về."

Mạc Cửu một mặt mờ mịt, gãi đầu một cái, từng cái từng cái đánh giá chúng ta, khi thấy được An Mãnh, cũng là không nhịn được cười.

Các ngươi đây là hát tuồng nào? "

" Khà khà, ngươi đây cũng đừng quản, ngươi chỉ cần biết rằng, ngươi thua chắc, là được rồi. "Nói xong, ta hơi vung tay, hướng về phía An Mãnh gật gật đầu.

Tiểu mập mạp chà xát tay, lùi về sau hai bước, nửa ngồi nửa quỳ thân thể, nhìn chằm chằm Mạc Cửu," A - "Một tiếng hô to, xông đến Mạc Cửu thì chạy như điên, nửa đường nhảy lấy đà, Mạc Cửu đang một mặt đề phòng, nào ngờ tiểu mập mạp nhào tới trên người nàng, ôm chặt lấy cổ nàng thì không buông tay rồi.

" Hừ.. "Mạc Cửu rên lên một tiếng, đoán chừng là bị tiểu mập mạp này đè ép trở tay không kịp, vốn là đủ nặng, cộng thêm một đống cát, khà khà khà.

Ta lại khoát tay áo một cái, người khác cũng đều dồn dập học dáng vẻ của tiểu mập mạp, xông tới treo ở trên người Mạc Cửu, ôm cái cổ, kéo cánh tay, ôm đùi, dù sao mục đích duy nhất chính là, đem trọng lượng toàn thân đặt ở trên người nàng!

" Các ngươi.. "Thanh âm này của Mạc Cửu nghe vào, có chút cố hết sức

Ai ya, cũng không phải sao, tiểu mập mạp này không biết làm sao xê dịch đến trên lưng nàng, hai cái tay mập siết cổ của nàng liều mạng kéo đến phía sau, muốn để trọng tâm nàng ngửa ra sau, nhân thế đẩy đổ.

Nhưng mà Mạc Cửu này cũng có thể giữ được bình tĩnh, lúc này thì trọng tâm chìm cuống, đóng chặt cái trung bình tấn, thân thể hơi nghiêng về phía trước.

Lương Lương ở một bên đứng nữa ngày, đoán chừng là xem trên người Mạc Cửu không có nơi mình có thể treo lên..

" Tỷ tỷ, ngươi ngồi trên đùi nàng đi. "Ta đưa tay chỉ đùi của Mạc Cửu, ai bảo cái tên này chủ động ghim trung bình tấn, không ngồi thì uổng rồi.

Lương Lương gãi gãi đầu, do do dự dự, nửa ngày mới đi đến trước mặt Mạc Cửu, khom lưng với nàng," Mạc tướng quân, đắc tội rồi. "Nói xong, quay người ngoan ngoãn ngồi xuống trên đùi nàng.

Mạc Cửu sắc mặt này là càng ngày càng như gan heo, đều sắp căng thành màu đỏ tía, trên mặt nổi gân xanh, trên trán này lập tức thì thấy mồ hôi rồi, hai chân hơi run, đoán chừng là không kiên trì được bao lâu.

Ta đây ôm cánh tay xem kịch vui, dư quang quét thấy hai quả dưa chùy của An Mãnh, khà khà.

Đi tới nâng lên một cây," Á đ*ù, vật này làm sao.. Nặng như vậy a.. "Đem hai cái chùy quả dưa lăn tới trước mặt Mạc Cửu, vỗ tay một cái vỗ tay một cái.

Cái tên này cúi đầu liếc mắt nhìn, con mắt lập tức trợn lên lớn như trứng gà.

" Cho, ôm lấy. "Lao lực nhấc lên một cái, đưa cho Lương Lương.

" Nga. "Lương Lương ngoan ngoãn tiếp lấy, ôm vào trong ngực, ngồi vững vàng, không nhúc nhích, thực sự là nghe lời.

Thì lần này, Mạc Cửu suýt chút nữa sụp đổ mất, đùi run đến như run cầm cập, mấy tên tiểu tử treo trên người nàng cũng sợ hết hồn.

" Ai ya Mạc tướng quân, ngài có thể chịu đựng a. "Ta đây tuyệt đối là ngồi nói chuyện không đau eo.

" Hừ, Ô - - "Mạc Cửu hét lớn một tiếng, cắn chặt hàm răng, ngũ quan nhíu chặt lại với nhau, càng là chậm rãi đứng lên? Mợ nó không phải chứ, đây là sức mạnh dạng gì!

" A a. "Tiếng gào như sấm này, chấn động đến mức lỗ tai ta đều đau, nếu để cho nàng đứng lên, chúng ta không phải bị nàng đánh bay.

" Mọi người thêm sức! "Ta kêu một cổ họng, chạy đến một bên, chân Mạc Cửu, theo mặt chân của nàng chính là hung hăng giậm chân một cái.

" Ai ya! "Cái tên này bị ta giẫm đột nhiên không kịp chuẩn bị, trong nháy mắt bị hủy, trọng tâm bất ổn, mắt thấy liền muốn ngã chổng vó.

Mấy tên tiểu tử vừa thấy, ngoại trừ An Mãnh, những người khác đều nhảy xuống, chống đỡ trước ngực nàng hợp lực đẩy một cái, cộng thêm tiểu mập mạp ở trên người nàng ngã ngửa ra sau.

" Ầm.. Ầm.. Ầm.. "Ba tiếng, đây là chân của Mạc Cửu đạp trên đất phát ra tiếng vang.

Dù vậy, cái tên này, lại không có ngã xuống, lui ba bước, miễn cưỡng đứng vững bước chân!

Lần này, ngươi đừng nói là mấy tên tiểu tử khác nhìn mắt choáng váng, ngay cả ta, đều tự đáy lòng kính nể nàng!

Nhưng mà, kính nể quy về kính nể.

" Thắng rồi! "A Ba một tiếng hô to, chỉ vào chân của Mạc Cửu, nàng bước thứ ba này tuy là đạp ở trên vạch trắng, nhưng cẩn thận nhìn lên, khà khà, thật ngại quá, gót chân bước ra vòng trắng nửa tấc.

" Thắng? "Tiểu mập mạp còn ra sức, vừa nghe ta nói như vậy, vội nhảy xuống, nằm trên mặt đất ước lượng

" Thắng.. Thắng? "An Đạc một mặt ngớ ra.

" Ra vòng rồi, ra vòng rồi! Chúng ta thắng rồi! "Tiểu mập mạp cao hứng đều nhảy lên, nàng vừa nhảy, không ít đá vụn ào ào ào từ trên người nàng rơi xuống.

" Ạch.. Khà khà.. "Gãi gãi đầu, lúng túng nở nụ cười.

" Phù.. "Mạc Cửu thở dài một hơi, ngồi xếp bằng trên đất, quét nhìn chúng ta một chút.

" Mạc tướng quân a, nguyện thua cuộc, ngươi cũng không thể lừa gạt tiểu hài tử a. "Ta Ngồi vào trước mặt Mạc Cửu, nâng quai hàm nhìn nàng.

Cái tên này lườm ta một cái, phỏng chừng trong lòng là 10 ngàn cái không phục đó ha ha!

Trầm mặc hồi lâu, mới gật gật đầu," Được, nguyện thua cuộc, ta sẽ ở trước mặt nguyên soái thay các ngươi xin lệnh, nhưng mà có thể thành hay không, ta nói cũng không phải tính. "

Mấy tên tiểu tử vừa nghe, lúc này mới tiếp nhận sự thật chúng ta đánh ngã Mạc Cửu, hoan hô nhảy nhót, ừ, cao hứng đều sắp lên trời.

" Bị họ trêu đùa thành như vậy, Mạc Cửu, ta lưu ngươi có tác dụng gì? "

Không biết từ đâu truyền tới âm thanh, ngữ điệu lạnh như băng, nhưng mà âm thanh vẫn khá dễ nghe, chỉ là lời này khó tránh khỏi có chút chói tai.

Ta đây đang tìm khởi nguồn của âm thanh đó, phát hiện mấy tên tiểu tử khác không được bình thường, trước một giây còn vui như cái gì, hiện tại mỗi người câm như hến, cúi đầu, cả mở miệng thở lớn cũng không dám thở Mạc Cửu càng là khoa trương, quét mắt với ta, trực tiếp thì quỳ xuống.

" Làm sao vậy?"Đem ta dọa hết hồn.

Vừa nghe có tiếng bước chân phía sau, quay đầu nhìn lại..

Hết chương 14