Tác Giả Cũng Đến Cướp Nữ Chủ

Chương 25




"Mẫu thân, ta.." An Đạc quỳ ở trước mặt An Lạc Thành, gương mặt buồn bực, "Ta.. Ta vô dụng.." Hai bàn tay nhỏ hung hăng siết góc áo.

"Đứng lên đi." An Lạc Thành ngược lại là bình thản, gật gật đầu, nhấc tay lên, để nàng đứng lên.

Ơ, hiếm thấy a! Ta còn tưởng rằng cô lại muốn đánh người rồi đó!

An Lạc Thành cúi đầu nhìn ta, nửa ngày cũng không nói chuyện, ta ngẩng đầu liếc mắt một cái, mặt không hề cảm xúc, cũng không biết cô đang suy nghĩ gì.

Một lát, cô nhấc tay, ta m*á nó theo bản năng rụt đầu một cái.

An Lạc Thành cũng chưa nói ta, Mạc Cửu đưa đến tiểu ngân thương cho cô, cô cầm ở trong tay ước lượng chút, cuối cùng, khẽ cười một tiếng, đem thương đưa tới trước mặt của ta.

"Cho ta?" Có chút không thể tin được, đây là bạc tinh khiết đó? Rất đắt nha!

"Ừm." An Lạc Thành ừ một tiếng, ta vừa nghe, vội vàng hai tay tiếp nhận, ai yo, cũng nặng lắm nha!

Nga ta nhớ ra rồi, chẳng trách mấy tiểu gia hỏa này người người đều có vũ khí của chính mình, thì ra đều là An Lạc Thành tặng cho họ.

Vậy đây có phải là nói rõ ta thông qua khảo nghiệm? Đã xem như là hòa hợp vào họ rồi?

Khà! Vậy ta có phải là cách Lương Lương lại gần một bước!

Nghĩ đến đây, rất cao hứng, tiện tay múa hai cái côn hoa, ngân thương này cùng thương gỗ thật cũng không phải là một cấp bậc, ngân thương múa lên, tiếng gió vù vù, nghe vào đều cảm thấy rất soái!

"Khà khà*!" Ai ya, không cẩn thận hát ra tiếng, nhìn mọi người, gãi gãi đầu, cười ngây ngô hai tiếng.

Không biết có phải tác dụng hay không? Luôn cảm thấy ánh mắt của mọi người nhìn ta cũng thay đổi rồi, càng thân thiết, cả tiểu thụ Mạc Cửu kia cũng cười nháy mắt so ngón tay cái với ta.

Vui vẻ!

* * *

Trên đường trở về, ta cùng đi với Lương Lương, không có chuyện gì quay đầu nhìn nàng, muốn nghe nàng biểu dương ta một chút, nhưng đầu gỗ này thì sao, buồn bực đầu cũng không biết đang suy nghĩ gì, không thèm nhìn ta một chút, ta đây thì lúng túng rồi mà!

"Này, ê.. ân.. chậc.."

"Tiểu Khê, ngươi làm sao vậy?"

Tên khốn kiếp này cuối cùng nhìn thấy ta rồi?

"Ngươi đang nghĩ cái gì a? Cũng không nói cho ta một chút." Vểnh miệng, ủy khuất!

"Ta.." Lương Lương mím mím miệng, "Vậy ta nói ra, ngươi cũng đừng cười ta." Một mặt vô tội nhìn ta.

"Ngươi nói." Làm ta có chút ngớ.

"Gần đây ngươi, luôn nói một ít lời ta nghe không hiểu lắm. Lại như vừa rồi, ngươi để tiểu Đạc đuổi theo ngươi, còn nói nếu như nàng đuổi tới, ngươi liền để nàng khà khà khà*?" Lương Lương nói xong, học dáng vẻ ngay lúc đó của ta, xòe tau, trợn mắt, bĩu môi, còn le lưỡi một cái, ta cảm giác gặp phải một sét đánh ngay đầu.

(*) Khà khà khà= bốp bốp bốp: Là một từ dùng để diễn tả cảnh hai người xxyy với nhau tạo ra tiếng á.

Ha ha ha ha ha! Lương Lương của ta tại sao có thể ngu xuẩn như thế a a a a a!

"Ngươi xem, ngươi lại đang cười ta rồi." Lương Lương chép chép miệng, ta ủy khuất rồi!

"Không phải không phải, ta không có không có, chẳng qua là cảm thấy ngươi thật là đáng yêu!" Ta mó*a nó cố nén ý cười, ngắt lấy đùi, không thể cười!

"Vậy ngươi đến cùng đang suy nghĩ gì?" Nhanh chóng đổi chủ đề.

"Nga, ta đang nghĩ, khà khà khà là có ý gì?" Gãi đầu, ngốc manh nhìn ta.

"Phốc!" Ta đây một ngụm máu.. "Cái gì?" Âm điệu cũng thay đổi rồi..

Thời khắc này, trong đầu ta lóe qua rất nhiều thứ.

Điểm quan tâm của Lương Lương vì sao lại ở trên khà khà khà, nàng đối với khà khà khà có loại suy đoán nào đó hay không?

Nàng chẳng lẽ là cố ý đang chỉ điểm ta?

Hiện tại thời cơ chín chắn rồi sao? Có thể cùng với nàng khà khà khà rồi sao?

Còn có dưới bề ngoài ngốc manh của nàng đây, chẳng lẽ cũng giống như ta ẩn tàng một trái tim cuồng nhiệt?

Oa nha..

"Tiểu Khê?"

"Oạch. Này, ngươi ọt!" Nhanh chóng hít ngụm nước miếng, lau miệng chút, vừa rồi vậy mà chảy nước miếng rồi..

"Ta nhớ tới sư phụ đã nói, mỗi người đều sẽ có một ít thói quen vô ý thức, ngươi thì thường thường khà khà khà cười khúc khích, cho nên khà khà khà này, có phải ý tứ của quỷ kế ngươi muốn đùa bỡn?" Vẻ mặt thành thật phân tích..

A -

An Khê, bất ngờ.

Xin hãy cho ta một mình yên lặng một chút.

Quả nhiên vẫn là ta nghĩ quá nhiều rồi, Lương Lương, vẫn là Lương Lương kia.. Mặc dù bị ta bất tri bất giác ảnh hưởng tới lâu như vậy, nàng vẫn là một dòng nước trong, không chút nào bị ô nhiễm.

Ta ngồi chồm hỗm trên mặt đất ôm đầu gối, cảm thụ lấy cảm giác bị thất bại to lớn trước nay chưa có, cắn môi dưới, ngậm lấy nước mắt, "Đúng, ngươi nói, đều đúng."

Nhìn Lương Lương cho rằng chính mình đã đoán đúng, hài lòng cười, trong lòng ta đây cảm giác khó chịu.

Không! Ta cảm thấy! Có một số việc, nên nói rõ ràng! Dù sao, cảm tình đùa với Lương Lương không còn một chút tiến triển, đọc giả các ngươi nên bỏ văn rồi.. Ta ủy khuất!

"Nhưng mà, ngươi nói mặc dù không tệ, nhưng khà khà khà trong miệng ta, còn có một một loại ý khác không." A Ba lau nước mũi, đứng lên, chống nạnh.

"Hả?" Quả nhiên Lương Lương lên hứng thú rồi.

"Trước tiên ta hỏi ngươi, hôm nay ta biểu hiện làm sao hữu dũng hữu mưu, tốt." Lương Lương giơ ngón tay cái, khen ta.

"Vậy, ta có thể xin một phần thưởng nho nhỏ hay không đây!" Mặt dày cọ tới, cầm lấy cánh tay của Lương Lương vặn vẹo thân thể nhỏ bé.

"Ngươi.. Biết rồi?" Lương Lương nhíu mày, trên mặt càng là lộ ra thần sắc thất vọng.

"Hả? Cái gì?" Ta đang một mặt ngớ ra đó, nhìn thấy Lương Lương từ trong lòng móc ra một đồ chơi nhỏ đưa tới trước mắt ta.

Nhìn lên, ơ khà khà!

"Cây ná!" Vội vàng lấy tới thưởng thức, đột nhiên có loại cảm giác thân thiết, vậy mà có thể ở đây nhìn thấy đồ chơi khi còn bé, kéo thử, sức lực vẫn không nhỏ đó!

"Thích không?"

"Ừ ừ ừ ừ ừ! Ngươi từ đâu làm ra?" Đâu chỉ là vui mừng, quả thực yêu thích không buông tay a, như vậy là có thể làm chuyện xấu rồi nha!

"Đây là, ta làm."

"Hả? Ngươi làm?" Giật nảy cả mình, thì ra tay của Lương Lương khéo léo như thế?

"Ừm, ngày đó nghe ngươi nói đến, thấy ngươi thích, muốn làm một cái tặng cho ngươi. Trên tay cầm còn khắc tên của ngươi."

Ta vừa nghe, vội vàng cầm lấy cây ná liếc nhìn chút, thật sự khắc chữ Khê, quả thực ngọt đến trong tâm khảm.

"Lương Lương, ngươi thật tốt." Một cái tư thế gấu ôm nhào tới trên người Lương Lương.

"Ai yo, được rồi được rồi, ngươi cũng bao lớn còn làm nũng?" Lương Lương vỗ vỗ phía sau lưng ta, ta ôm chặt lấy cổ của nàng không buông tay.

Nhìn chằm chằm mặt xinh đẹp của nàng nhìn nửa ngày, "Ừm.. Không cho phép ngươi động nha."

"Huh? Nga." Gật gật đầu.

Ta đi cà nhắc, ở trên gương mặt trắng nõn nhẹ táp một cái, "Khà khà khà!" Cười đắc ý.

"Ngươi.." Lương Lương một trận kinh ngạc, giơ tay vuốt gò má, sững sờ nhìn ta.

"Ngớ ngẩng! Cái này kêu là, khà khà khà! Hiểu chưa?" Liếm liếm môi, mặt mềm non của Lương Lương, như hôn ở trên rau câu, tuy rất muốn thêm một cái nữa, nhưng ta vẫn là khắc chế rồi. "

" Cái này gọi là.. Khà.. khà khà? "Một mặt mờ mịt, hiển nhiên không hiểu. Nhưng mà không sao, ta sẽ chậm rãi dạy dỗ ngươi, khà khà.

* * *

Buổi tối lúc ăn cơm, ta đều cảm thấy cơm hôm nay đặc biệt thơm!

An Lạc Thành và Mạc Cửu không ở, chỉ có Cổ Diễn nhìn chằm chằm chúng ta, liền cũng không có gò bó như vậy, cười cười nói nói ăn cơm.

" Này này, An Đạc, nè, ăn nhiều một chút. "Ta cố ý gắp một khối thịt cá cho An Đạc, nhưng tên gia hỏa này không hề liếc mắt nhìn ta một chút, chỉ lo cúi đầu ăn cơm.

" Hôm nay ta đó, là dùng chút ít thủ đoạn, nhưng mà ta thừa nhận, roi của ngươi dùng là thật sự rất lợi hại! Ta bái phục chịu thua! "Hướng về phía nàng liền ôm quyền.

An Đạc dừng lại động tác trầm mặc một hồi, quay đầu nhìn ta.

" Thua chính là thua, là bản thân ta học nghệ không tinh, ngươi đừng nói nhảm nữa. "Nói xong, cầm chén vừa để xuống trên bàn, đứng dậy liền hướng đi ra ngoài.

Ôi chao, tiểu tổ tông này! Đây là trái tim thủy tinh rồi?

" Làm sao vậy? "Trước cửa truyền đến thanh âm của An Lạc Thành.

Một đám người vội vàng đứng dậy hành lễ.

" Ừ, tiếp tục ăn cơm đi. "

Được, An Lạc Thành ôn thần này vừa đến, trong phòng lập tức an tĩnh, chỉ còn dư lại thanh âm của bẹp bẹp nhai đồ vật.

" Cổ Diễn, hai ngày nay ngươi dạy các nàng lễ nghi và quy tắc trong cung chút. "

Mấy người các ngươi, sau ba ngày theo ta vào cung."

Yên tĩnh đáng sợ trong phòng.

"Ừng ực" Không biết là ai nuốt ngụm nước miếng.

"Vào.. Vào cung?" An Mãnh cả bát cũng không bưng ổn, bồm bộp đánh rơi trên bàn.

"Làm sao?" An Lạc Thành nhướng mày, lần lượt từng cái đánh giá chúng ta, cuối cùng, khẽ cười một tiếng, "Sợ rồi?"

An Mãnh vừa nghe, vụt một cái thì đứng lên, giơ tay lau chất lỏng dầu đầy miệng một cái, "Không, ta mới không sợ, mẫu thân, ngày này, ta chờ thật là lâu rồi!" Thì nhìn thân thể kích động của nàng đều đang run, ta là thật sợ nàng nhất thời không khống chế được, sẽ đem bàn cơm này hất đi..

An Lạc Thành cười cười, từng cái từng cái nhìn sang, ta cũng liếc nhìn một cái, mấy tiểu nãi oa này, mỗi người đều như An Mãnh, kích động sắp không khống chế được chính mình, ta đây thì không hiểu rồi, tiến cung mà thôi a!

An Lạc Thành vốn là khóe miệng mang theo nụ cười, thấy được vẻ mặt của ta, rõ ràng ngẩn ra, ta còn một mặt ngu ra đó, chỉ thấy cô tức giận lườm ta một chút.

Nga cái quỷ gì dạ, ta cần phải vui nhảy lên như họ sao?

Hứ!

"Nói như vậy, ngài là quyết định rồi?" Cổ Diễn nhỏ giọng hỏi một câu.

Ta cẩn thận liếc nhìn chút, An Lạc Thành và Mạc Cửu mang trên mặt nụ cười, nhưng Cổ Diễn này tại sao hơi chút vẻ lo lắng đây?

An Lạc Thành gật gật đầu, liền cúi đầu ăn cơm, không nhắc nữa, Cổ Diễn nhìn lướt qua chúng ta đây, khi thấy được ta nhìn nàng, vội thu hồi ánh mắt.

Ta đây thì lại không hiểu rồi.

Tiến cung? An Lạc Thành quyết định? Hí..

An Lạc Thành quyết định cái gì? Tiến cung ý vị như thế nào?

Những tiểu gia hỏa này đang vui vẻ cái gì?

Fu*ck chẳng lẽ!

Trong đầu đột nhiên nhảy ra một ý nghĩ!

Chẳng lẽ! An Lạc Thành quyết định, mang theo nhóc con chúng ta này, ra chiến trường rồi?

Thực sự không nghĩ ra còn có chuyện khác gì có thể làm cho An Mãnh kích động cả cơm đều không ăn, cẩn thận ngẫm lại.. Thời gian này, thật sự rất có thể!

Chiến trường?

Chiến trường..

Ôi, ngươi đừng nói, vừa bắt đầu ta rất sợ ra chiến trường, đây chính là địa phương đao thật súng thật liều mạng.

Nhưng một quãng thời gian này bị những tiểu tử này cảm hóa, ta đột nhiên có chút hiếu kỳ chiến trường này đến tột cùng có ma lực gì, có thể làm cho các nàng trong lòng mong mỏi như vậy.

Tưởng tượng như vậy, ta đột nhiên cũng có chút kích động nhỏ đó.

Nhếch miệng đang cười, cảm giác có một đạo ánh mắt liên tục nhìn chằm chằm vào ta, vừa tìm kiếm, hắc, Mạc Cửu.

Cái tên này cười nhìn ta, thấy ta nhìn qua, gật gật đầu với ta. Hừ hừ, quãng thời gian này, cũng thật là do nàng ban tặng mới để cho ta có tiến bộ lớn đó.

"Mạc tướng quân." Ta đi tới bên người nàng, quay về nàng cung cung kính kính chào một cái, "Khoảng thời gian này, tiểu Khê có nhờ Mạc tướng quân tương trợ."

Trong con ngươi Mạc Cửu lóe qua một tia kinh ngạc, nhưng nhiều hơn là đắc ý, vui mừng.

"Tiểu Khê có câu nói, muốn đơn độc nói với Mạc tướng quân." Đến gần một bước.

Mạc Cửu nhìn An Lạc Thành một chút, hơi khom người một cái tới gần ta.

"Mạc tướng quân, ngươi đã là người trưởng thành rồi, ngực không thể nhỏ tiếp như vậy nữa."

"Phốc.. Khụ khụ.. khụ.. ân.."

Ta xin thề âm thanh của ta đây đã rất nhỏ, nhưng mà làm sao vẫn bị An Lạc Thành nghe được?

Nhanh chóng một mặt vô tội lùi về sau vài bước, chỉ lo Mạc Cửu nhấc chân một cước.

Chỉ thấy Mạc Cửu một tấm nét mặt già nua đỏ lên, An Lạc Thành ở bên cạnh nghiêm mặt nhịn cười. Cổ Diễn nhìn hai người nhìn ta, phỏng chừng trong lòng mười ngàn cái hiếu kì đó.

Tròn tròn.

Hết chương 25