Tạc Niên

Chương 41: Ý nghĩa




Tạ Nhiễm vô lực cười: “Thiếu gia, ta biết rõ chính mình sắp chết.”

Thanh âm kia nghe hết sức bình thường, những người ở đây lại không tự chủ được mà run sợ. Bên tai Tô Nhan lại vang lên câu nói kiếp trước lúc Tạ Nhiễm qua đời, mơ hồ xa xôi rồi lại rõ ràng sáng tỏ, hắn nói: “A Nhan, thiếu gia về sau xin nhờ vào ngươi.”

Kết quả đến cuối cùng y vẫn cô phụ giao phó của Tạ Nhiễm, đánh mất Âu Dương Lam.

“Không được nói bậy!” Âu Dương Lam sắc mặt nghiêm nghị, thanh âm trầm thấp như nhiệt độ sương mù.

Tạ Nhiễm giương mắt nhìn Tô Nhan, tươi cười trên môi thủy chung chưa từng biến mất: “Hiện giờ thế cục trong triều không rõ, Hoàng Thượng tuy còn khỏe mạnh nhưng vị trí Thái tử bỏ không đã lâu, sớm hay muộn cũng sẽ lập. Mấy ngày nay vi thần tuy không ở phủ Hoàng tử, nhưng đã nghe nói Tô Thừa tướng ý định mưu phản,” nói tới đây, hắn hơi hơi tạm dừng, khụ hai tiếng, Tô Dật vội tiến lên tới đem hắn nâng dậy, khẽ vuốt lưng thay hắn thuận khí: “Hoàng Thượng sợ là sớm đã phát hiện, nếu không cũng sẽ không đem Cửu công chúa sủng ái nhất chỉ hôn cho Tô Ngũ công tử. Nhị hoàng tử vô tình với ngôi vị hoàng đế, Tam hoàng tử cả ngày chỉ biết đuổi theo Tiêu Tuyệt, vài vị hoàng tử khác ngoài sáng tuy nhất phái hòa khí, trong tốt lại ngầm phân cao thấp. Minh thương dễ tránh, ám tiễn khó phòng, mong thiếu gia nhất định phải chú ý nhiều hơn.”

Nghe vậy Âu Dương Lam không nói gì, Tô Nhan lại không khỏi ngẩn ra, Tạ Nhiễm quả thật là một người tinh tế. Mỗi ngày chỉ ở tại Bách Hoa Lâu thế nhưng cũng biết việc bên ngoài, ngay cả chuyện phụ thân muốn mưu phản cũng nắm rõ. Tô Nhan nhìn qua Tứ ca, phát hiện hắn vẻ mặt bình tĩnh, phảng phất người Tạ Nhiễm nói không phải phụ thân bọn họ, mà là người qua đường nào đó.

Vì thế Tô Nhan biết, Tứ ca chỉ sợ sớm đã rõ ràng, hiện giờ tâm bình khí hòa như vậy hẳn là đã có đối sách.

“Yên tâm, ta đều có chừng mực.” Âu Dương Lam vỗ nhẹ mu bàn tay không có huyết sắc của Tạ Nhiễm, thanh âm mềm mại đi.

Tạ Nhiễm gật đầu, trong mắt dâng lên từng cụm hỏa diễm, cười cười: “Ta biết thiếu gia khẳng định có biện pháp, chỉ là, Tạ Nhiễm rốt cuộc không thể giúp được gì.” Hắn nói xong, liền cúi đầu xuống, Tô Nhan phảng phất thấy Tạ Nhiễm mơ hồ một mạt mỉm cười thê lương.

Sau đó, hắn lại đột nhiên ngẩng đầu lên, đối với Âu Dương Lam cười: “Thiếu gia, vi thần có chút lời muốn nói với Tô Nhan.”

Âu Dương Lam trầm ngâm một chút, đứng dậy mang theo Tả Kỳ cùng Nam Cẩm đi ra ngoài, trong phòng lập tức chỉ còn hai người Tô Nhan và Tạ Nhiễm nửa ngồi nửa dựa vào giường.

Cửa phòng đóng lại, ngăn cách hết thảy ồn ào náo động bên ngoài, trong phòng một mảnh an tĩnh, nhất thời không ai nói chuyện.

Không biết qua bao lâu, thanh âm suy yếu Tạ Nhiễm chậm rãi truyền đến: “Tô Nhan, có thể đến gần một chút không?”

Tô Nhan theo lời đi đến mép giường, cúi đầu nhìn Tạ Nhiễm gương mặt tái nhợt, nhàn nhạt nói: “Đừng hoài nghi y thuật của Tiêu Tuyệt.” Ý tứ kia là muốn Tạ Nhiễm giữ lại hy vọng, chỉ là Tô Nhan nói hơi quanh co lòng vòng, nếu không phải Tạ Nhiễm, thường nhân sợ nhất thời vô pháp lý giải hàm nghĩa trong lời nói của y.

Tạ nhiễm cười lắc đầu: “Ta cũng không hoài nghi y thuật của Tiêu Tuyệt, ta chỉ là không tin thời gian, là ngươi nói cho thiếu gia đi?” Hắn chỉ chính là chuyện trúng độc, Tô Nhan cũng không kiêng dè, hào phóng gật gật đầu: “Hắn có quyền được biết.”

“Tô Nhan, ngươi thật không giống tiểu hài tử.” Tạ Nhiễm nở nụ cười, bởi vì cười đến quá mạnh, ngay sau đó lại ho khan lên. Tô Nhan vội học theo Tứ ca vỗ nhẹ lên lưng hắn, lòng bàn tay truyền đếm một mảnh gập ghềnh. Trên người Tạ Nhiễm trừ bỏ xương cốt bên ngoài chỉ còn lại có một lớp da, nhận thức này làm động tác Tô Nhan cứng lại, đột nhiên không biết nên nói cái gì.

Vẫn là Tạ Nhiễm đánh vỡ trầm mặc, hắn vẫn đang cười, chỉ là thu liễm một ít: “Ta nhìn ra được, thiếu gia rất thích ngươi.”

“Ta cùng với Hoa Lân, Tả Kỳ và Nam Cẩm một mực đi theo bên người thiếu gia đã 5 năm rồi, chưa bao giờ thấy hắn đối ai lưu tâm như thế. Hoa Lân nói cho ta ta còn không tin, thẳng đến vừa rồi, quang mang đáy mắt khi thiếu gia nhìn ngươi làm ta không thể không tin, ngươi ở trong lòng thiếu gia là vô cùng đặc biệt.” Tạ Nhiễm nhẹ nhàng cầm tay y: “Tô Nhan, ta có thể hỏi ngươi một chuyện không?”

Tô Nhan vì biểu tình kiên định tuyệt quyết của Tạ Nhiễm làm cho sửng sốt: “Ân.”

“Ngươi cũng thích thiếu gia phải không?”

Tô Nhan mím môi, không muốn thừa nhận, nhưng nhìn thấy đôi mắt Tạ Nhiễm, liền không tự chủ được gật gật đầu.

Tạ Nhiễm cao hứng cười rộ lên: “Vậy ngươi có thể đáp ứng ta một thỉnh cầu không”

“Không không, ta thực lòng rất tham, ta muốn hai thỉnh cầu.” Tạ Nhiễm thế nhưng giống một hài tử bướng bỉnh cười một chút, không biết sao, Tô Nhan bị tươi cười kia quơ quấy tâm thần. Tạ Nhiễm thường xuyên cười, lại chưa bao giờ có giống lúc này cười đến thản nhiên mà nhẹ nhàng như vậy. Có nhiều thứ, tựa hồ ở nơi bọn họ nhìn không thấy từng chút từng chút lưu lại, không bị thời gian cách trở, không bị ngôn ngữ giữ lại, nhanh như vậy, chỉ trong một khoảnh khắc.

“Ngươi nói đi.” Tô Nhan thanh âm run rẩy, cố duy trì bình tĩnh.

Tạ Nhiễm đôi mắt sáng ngời dừng trên mặt Tô Nhan, mỉm cười nói: “Tứ ca ngươi…… Nếu không phải gặp được ta, hắn có thể có nhân sinh càng tốt, bởi vì Tô Thừa tướng mưu phản mà hắn định cùng trong nhà đoạn tuyệt hết thảy quan hệ di cư đến Giang Nam. Ta vốn đáp ứng đi cùng hắn, hiện giờ xem ra đã không còn khả năng.”

“Ta ở phủ Lục hoàng tử còn có chút đồ vật, ngày khác rãnh rỗi thay ta giao cho Tứ ca ngươi, vốn là để chuẩn bị cưới vợ, để lại cho Tứ ca ngươi cũng không tồi.”

Tô Nhan trong miệng nổi lên cay đắng, vẻ mặt như cũ vô biểu tình: “Vài thứ kia tự nhiên nên để ngươi giao cho hắn, ta giao cho hắn cũng không có ý nghĩa gì.”

Tạ Nhiễm lại đột nhiên giữ chặt tay y: “Ta thường xuyên nghĩ, nếu ta không có bệnh, là một người khỏe mạnh thì thật tốt. Như vậy ta liền có rất nhiều thời gian làm những chuyện mình thích, Tứ ca ngươi cũng không cần cả ngày lo lắng hãi hùng. Tô Nhan, ngươi minh bạch loại tâm tình này không? Nỗ lực muốn bắt lấy lại phát hiện bởi vì nắm đến quá chặt, ngược lại dễ dàng mất đi. Cho dù ta đã chết, ta nghĩ, ta cũng sẽ không mất đi Tô Dật, bởi vì hắn là một người thuần túy như vậy, hắn sẽ vĩnh viễn nhớ kỹ ta. Cho nên, vì làm hắn vĩnh viễn không quên ta, ngươi nhất định phải đáp ứng thỉnh cầu này.”

Tô Nhan mặc hắn bắt lấy, cũng không trả lời, trong đầu đột nhiên hiện ra bộ dáng Tạ Nhiễm khi chết. Tóc dài màu trắng phủ kín toàn bộ, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy, môi bị nhiễm màu tím kiều diễm, lông mi dài nồng đậm lẳng lặng nhắm không còn run động nữa. Khi thấy Tạ Nhiễm ăn mặc xiêm y mới tinh an tĩnh nằm ở trên giường, tóc trắng chiếm cứ toàn bộ phần đầu làm tầm mắt Tô Nhan đau đớn, Âu Dương Lam chậm rãi đi đến mép giường, sờ sờ gương mặt Tạ Nhiễm, sau đó đột nhiên đưa lưng về phía bọn họ nói một câu nói.

Âu Dương Lam nói: “Đi gọi nam nhân kia tới.”

Lúc ấy chính mình không minh bạch ý tứ những lời này, hiện giờ nghĩ đến, nam nhân kia là nói đến Tứ ca đi.

Tô Nhan không biết lúc này chính mình sao lại nhớ tới chuyện sâu xa như vậy, đột nhiên nghe thấy Tạ Nhiễm nói: “Tô Nhan, thiếu gia về sau đều nhờ vào ngươi.”