Tại Hạ Không Phải Là Nữ

Chương 379: Kế hoạch của nhị vương tử cùng Thích tướng quân




Chuyển ngữ: hongtuananh

Edit: Bồng Bồng

Ngô Minh đến gặp mặt phân phát đan dược như vậy, là muốn tùy cơ ứng biến mượn thân phận Chung tuần thị đến mở rộng giao thiệp.

Thân phận Chung tuần thị đối với thế tử, tông chủ, Tề vương mọi người tới nói, tự nhiên chả là cái cóc khô gì.

Nhưng đối với nhân vật bình thường, tỷ như các võ sư võ quán, vậy đơn giản chính là đại nhân vật có thể quyết định chuyện sinh tử hưng suy.

Lấy thực lực Chung tuần thị làm bình phòng bày ra tạm thời, hiện tại cũng đã đủ bảo vệ Trường Hận Các.

Một ít quán chủ võ quán đi ra thấy Tiêu Nhược Dao, cũng là nhìn thấy Chung tuần thị, nhất thời trong lòng kinh ngạc.

Đội ngũ hộ tống thanh thế hùng vĩ, hấp dẫn được sự chú ý của vô số người qua đường. Trong đó giang hồ nhân sĩ cũng không ít, sau một phen hỏi thăm nghị luận, tự nhiên đều ngạc nhiên ở chỗ nữ chủ nhân Trường Hận Các Làm sao có thể có thực lực như thế?

Mãi đến tận trời tối, Ngô Minh đem toàn bộ những người trước kia đã lên tiếng viện trợ từng cái từng cái bái phỏng hoàn tất.

Chung tuần thị đi đưa Ngô Minh cùng mọi người ra thành, lúc này mới rời khỏi.

Nhưng đêm đó, lại nhất định không tầm thường.

Mà đối lập với nhau, bên trong Địa Lũng phủ của nhị vương tử, hổ dực Thích tướng quân chính đang bồi tiếp nhị vương tử nghị sự.

Thiên Ba phủ, Địa Lũng phủ, là phủ đệ làm việc của thế tử cùng nhị vương tử.

Đại Vương tử thân thể trời sinh ốm yếu mà đã sớm chết trẻ, thế tử hiện tại là tứ vương tử, mượn việc Tề phi được sủng ái, còn có nhân tố năng lực bản thân khiến Tề vương thưởng thức, hoàn mỹ kế tục vị trí thân phận thế tử.

Tề vương không phải người ngu, cũng không có ý định làm giống như kẻ thù truyền kiếp của mình là Vũ quốc vậy, để hai đứa con trai làm cái cạnh tranh công bằng gì.

Nếu không phải vì Tề vương làm người rất trọng tình cảm, hơn nữa trên quan hệ huyết mạch còn muốn đối với nhị vương tử có chút tưởng niệm cùng hi vọng, mới sẽ không cho hắn cái quyền lợi gì.

Nhưng dù vậy, Thiên Ba phủ chưởng quản quân bị, lương bổng, nông mục, nhân sự các loại chức quyền then chốt. Ngày nào đó Tề vương đột nhiên uỷ quyền, Thiên Ba phủ liền có thể không chút trắc trở tiếp nhận quyền thống trị.

Mà nhị vương tử thống suất Địa Lũng phủ, chưởng quản hầu như đều là lễ giáo văn tế việc vặt, ở trên thực vụ hầu như không có cái chức quyền gì.

Giờ khắc này nhị vương tử ở phòng nghị sự trong Địa Lũng phủ. Chính đang nổi trận lôi đình.

Hắn đem giấy và bút mực trên bàn toàn bộ hất xuống đất: “Khốn nạn! Cái Tiêu Nhược Dao kia, đây là nói rõ lấy dương mưu* lừa ta!” (*ngược lại với âm mưu thì dương mưu được làm công khai)

Âm thanh loảng xoảng không dứt bên tai, nhị vương tử đang trút cơn giận dữ.

“Đại ca chết rồi, ta hiện tại coi như là trưởng tử! Cái đám lão giả Trượng Kiếm Tông đáng chết kia vì sao chạy đến Thiên Ba phủ! Vì sao kế vị thế tử lại đến phiên lão tứ!”

“Chung tuần thị dĩ nhiên bồi tiếp cái Tiêu Nhược Dao kia đi dạo phố! Còn muốn ở ven đường kết duyên chừng mười nhà võ quán!”

“Đây là đang lấy dây thừng đem người giang hồ buộc chặt vào a! Dựa vào cái gì mà mọi sợi dây đều mạnh mẽ xâu chuỗi đến trên Thiên Ba phủ?!”

Nhị vương tử không ngừng gào thét.

May đây là phủ đệ hắn, cũng không cần lo lắng tiếng gầm gừ sẽ lọt ra ngoài.

Kỳ thực. Hắn thuộc về lo xa rồi.

Ngô Minh làm như vậy thật là chó ngáp phải ruồi, căn bản chưa hề đem yếu tố chính trị cân nhắc đặt ở bên trong.

Hổ dực quân Thích tướng quân là tâm phúc của nhị vương tử, cũng là người có chức quyền to lớn nhất trong quân ở trận doanh bên này.

Bởi vì con gái Thích tướng quân, là phi tử của nhị vương tử. Quan hệ song phương xem như là nhạc phụ cùng cô gia, tuyệt đối là quan hệ làm bằng sắt.

Giờ khắc này Thích tướng quân nhìn nhị vương tử phát hỏa, không nói tiếng nào. Liền rủ xuống khóe mắt chờ hắn đem hỏa khí phát xong.

“Lão Thích! Ngươi nói có nên đem cái Tiêu Nhược Dao kia giết chết hay không?!”

“…”

“Nói đi a!”

“…”

Nhị vương tử gọi rất nhiều lần, Thích tướng quân vẫn là không lên tiếng.

Mãi đến tận lúc nhị vương tử mệt mỏi, Thích tướng quân mới chắp tay nói: “Vương tử, cái Tiêu Nhược Dao kia chỉ là hạng nữ lưu, tuy rằng hồi tưởng thuật kinh người, nhưng ở thế gian huyền võ làm đầu. Căn bản không tính là cái gì. Mấy cái võ quán đứng vào hàng thì có quan hệ gì, quân đội mới là thứ chúng ta cần nắm trong tay nhất.”

Trong giọng điệu của hắn luôn luôn không kèm theo từ [ nhị ] vương tử, khiến cho nhị vương tử nghe được rất thoải mái.

“Ngụy Linh đã lập xuống thư tuyên thệ trung thành với ta, cái huyền vũ nữ tướng thống suất chiến đội này xem như là của chúng ta. Còn có cái gì mà không nắm được trong tay?”

“Từ từ đi, chuyện như vậy, không vội vàng được, chờ thời cơ chín muồi…”

“Làm sao không gấp được a? Ta rất gấp! Phụ vương lúc nào cũng có thể xuôi tay về miền cực lạc. Chúng ta bây giờ chưa chưởng khống được hai phần mười quân đội, làm sao…”

“Tề vương được tông chủ truyền vào huyền khí duy trì sự sống, chí ít còn có thể kéo dài thời gian hai năm. Nếu là quá mức nôn nóng, ngược lại mà hạ xuống sơ sót.” Thích tướng quân cũng không ngẩng đầu lên, chỉ là chậm rãi giảng cái nhìn của chính mình: “Tỷ như phái ra sát thủ đi giết Tiêu Nhược Dao, trước tiên bất luận có giết thành công hay không, riêng là điểm cử người đi ám sát ấy, chính là cùng thế tử không nể mặt mũi.”

“Xé rách liền xé rách!”

“Vương tử không nên nôn nóng, binh mã có nhiều hơn nữa, cũng không bằng huyền vũ chiến sĩ. Một ngàn huyền vũ binh sĩ ung dung đánh thắng 3 vạn quân phổ thông đây là nhận thức chung.” Thích tướng quân chậm rãi nói: “Chúng ta nếu đạt được bí phương. Có thể bồi dưỡng huyền vũ nữ tướng ở bên người vài lần, hơn nữa nếu thành công, cái này liền có năng lực ở trong bóng tối dần dần đem sức mạnh huyền vũ binh sĩ nắm giữ trong lòng bàn tay. Đến thời điểm đó một câu trở mình, còn không khởi dậy được ư?”

“Không nghĩ tới có thể lấy đan dược thôi thúc lực chỉ huy huyền vũ binh sĩ của thiếu nữ, hơn nữa còn có thể làm cho các nàng sản sinh hiệu quả như bị khống chế!” Nhị vương tử nghe được tương lai trở mình liền tâm tình thật tốt. Biểu hiện trên mặt biến đổi cực nhanh, cười ha ha nói: “Ha, cái bí phương kia thật là lợi hại, ngươi đoạt tới tay tuyệt đối không dễ dàng.”

“Vì cái bí phương này, thuộc hạ nhưng đã tổn thất rất lớn. Nhưng vì bá nghiệp của vương tử, điểm ấy cũng không tính là cái gì.” Thích tướng quân lạnh nhạt nói.

“Thích tướng quân khổ cực, công lao của ngươi ta đều ghi nhớ ở trong lòng.” Nhị vương tử kêu lên: “Chúng ta không cần đưa bí phương chưởng khống mấy cái huyền vũ nữ tướng trong tay cho quốc gia, sức mạnh trên tay chúng ta liền càng nhiều, đến thời điểm một lần thâu tóm Tề đô! Ngươi lại mau chóng ầm thầm bồi dưỡng càng nhiều mầm huyền vũ nữ tướng, thôi phát năng lực chỉ huy huyền vũ binh sĩ của các nàng!”

“Thuộc hạ tuân mệnh.” Thích tướng quân chắp tay nói: “Lại có hai thiếu nữ sắp mười bốn tuổi đã tiến vào dược liệu hậu kỳ, sắp toả ra hiệu quả thống suất.”

“Rất hay!” Nhị vương tử hưng phấn, liền sớm đem sự tình Tiêu Nhược Dao vứt ở sau gáy: “Dần dần phải khiến cho một nửa huyền vũ nữ tướng trong Tề đô đều thành người của chúng ta!”

Hắn xoay người, quay về đồ án thật to treo trên tường, mở ra hai tay cười ha ha.

Thích tướng quân lẳng lặng mà nhìn nhị vương tử, dường như không buồn không vui vậy.

*

Ngày hôm sau, Ngô Minh mang theo Ngả Nha Đầu, còn có mười mấy cái người hầu, đi theo sáu chiếc xe ngựa, chuẩn bị về quê.

Mục Thanh Nhã, Hỗ Vân Kiều, Hỗ Vân Thương mọi người cũng không có cho Trường Hận Các tổ chức bán đấu giá, một đường vì Ngô Minh các nàng tiễn đưa.

Trực tiếp đưa hơn hai mươi dặm, đều sắp tới giờ ăn cơm trưa, Mục Thanh Nhã mới lưu luyến không rời cùng Ngô Minh vẫy tay từ biệt.

Bên trong một đôi mắt to của Mục Thanh Nhã, đã lặng lẽ có nước mắt.

Trong lòng nàng mơ hồ cảm thấy, trái tim của mình thật giống như không hề có ở bên trong thân thể mình, trống rỗng hụt hẫng*. (*nguyên gốc là 落不下来)

Đội xe ngựa xa dần.

“Ta sẽ cố gắng sớm trở lại a!” Ngô Minh ở phía trước đoàn xe quay đầu lại dùng sức vẫy tay hô to.

Âm thanh xa xa truyền về, Tông Trí Liên nhìn Mục Thanh Nhã, đùa giỡn cười nói: “Các ngươi rất giống cặp phu thê ly biệt a.”

Mục Thanh Nhã cười mặt đỏ ửng.