Tại Hạ Không Phải Là Nữ

Chương 563: Tiên nữ cùng ma nữ kết hợp




Chuyển ngữ: hongtuananh

Edit: Bồng Bồng

Ngô Minh ra khỏi cung điện Tề phi, trước mặt liền đụng với mấy vị phi tử đã có xảo ngộ qua trước đó.

“Ai nha, Tiêu cô nương a. Từ nước Tấn trở về?”

“Nghe nói ngươi đi sứ nước Tấn, không nghĩ tới nhanh như vậy liền trở về.”

“Làm sao nhiều ngày không gặp, Tiêu cô nương nhưng là càng ngày càng thủy linh.”

“Nhắc mới để ý, cái da dẻ này trắng mịn, cái khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp này, càng xem càng làm người yêu thích.”

Bốn, năm vị phi tử ùn ùn xông tới, bắt đầu vỗ mông ngựa Ngô Minh.

Hậu cung hung hiểm, mặc dù Tề vương là người rộng rãi sẽ không lấy phi tần không có con đem tuẫn táng, hơn nữa Tề phi vẫn tính là nhân từ nương tay, nhưng dù sao cuộc sống ở hậu cung cũng như đi giày trên băng mỏng, các nàng há sẽ bỏ qua cho một cái người danh tiếng đang lên như thế?

Ngô Minh trở lại Tề cũng đã có tới nửa ngày, tuy rằng những phi tử này thân ở nội cung, nhưng tin tức cũng không bị bế tắc, đều đã nghe được tin tức.

Các nàng không dám qua mặt Tề phi mà đi gặp Ngô Minh trước, chỉ trông ngóng đến khi màn đêm thăm thẳm thấy nàng vừa đi ra, lập tức cùng nhau tiến lên.

Trong lòng Ngô Minh thương hại các nàng, cũng cho sắc mặt tốt nói: “Ta ăn ngon ngủ được, bảo dưỡng cũng tạm, đa tạ chư vị tỷ tỷ quan tâm.”

Tề vương thân thể suy yếu sắp sửa xuống mồ, những phi tử này tất nhiên đã qua nhiều năm chưa được sủng hạnh. Nhìn các nàng hai mươi bốn hai mươi lăm tuổi, hoa nhường nguyệt thẹn phong nhã hào hoa, nàng khả năng còn muốn cân nhắc đến điểm ham muốn cùng những phi tử đẹp đẽ này đây. Chỉ là cân nhắc Tề vương, thế tử, Tề phi, Du Du quận chúa cả một nhà này đều đối đãi Ngô Minh thực sự không sai, vẫn là đừng bẫy người đi…

“Tỷ tỷ? Có thể chớ gọi tỷ tỷ được không. Ai nha ai nha, có thể đừng nói như vậy, chúng ta không dám cũng không có diễm phúc nhận cái xưng hô này.” Mấy vị phi tử vội vã xua tay lắc đầu.

Các nàng trong lòng tuy rằng hài lòng, nhưng cũng không dám ngông cuồng nhận một tiếng tỷ tỷ.

Ngô Minh ở bên trong trong cung vì sao mà đang lên? Không đơn thuần là đệ tử thân truyền của tông chủ. Còn có Tề vương ưu ái, đặc biệt có quan hệ cùng thế tử.

Ngẫm lại từ sau khi Ngô Minh xuất hiện. Nhất cử nhất động của thế tử thì có điểm đặc thù, hơn nữa liền việc tuyển phi đều dời xuống, không khỏi rất nhiều phi tử đều có phát giác.

Thế tử trở thành Tề vương đời tiếp theo không gì phải bàn cãi, những phi tử này không thể mơ ước tiến một bước quyền quý, nhưng ít ra hi vọng gia tộc của mình có năng lực leo lên. Nếu là nàng có thể trở thành là thế tử chính phi, cũng chính là địa vị Tề phi hiện tại. Liên tưởng được Trượng Kiếm Tông truyền thừa y bát, đây tuyệt đối là chuyện rất có thể xảy ra. Các phi tử làm sao có khả năng không kết giao lấy lòng nàng?

Nếu tính toán như thế, cái gọi là nữ tử theo phu. Vị Tiêu Nhược Dao này sẽ đồng bối phận với thế tử. Nếu xưng bọn họ là tỷ tỷ, chẳng phải là rối loạn?

Ngô Minh cũng là không có nghĩ nhiều như thế, chỉ nghĩ là nhờ mối quan hệ với tông chủ mình mới được bọn họ nịnh hót như vậy.

Tùy tiện tán gẫu vài câu, đề tài nói đến Trường Hận Các nữ trang điếm.

“Ai nha, tỷ muội chúng ta rất ao ước, cũng muốn một lần hoá trang mặt độc nhất vô nhị toàn bộ nước Tề.” Một phi tử hâm mộ nói.

“Xin lỗi quy củ Trường Hận Các thật không tiện phá bỏ. Hơn nữa mặc dù ta có lòng, lúc này cũng không có mang theo đồ nghề trang điểm mặt cho chư vị.” Ngô Minh trước tiên nói một tiếng áy náy. Dẫn tới chư vị phi tử luôn mồm nói không cần sau, nàng suy nghĩ một chút, đột nhiên ác thú vị nói: “Ta gần nhất mới thử nghiệm một cái thứ tốt, không biết các vị nhưng có thể có hứng thú không?”

“Vật tốt gì?”

“Tiêu cô nương nói đến tất là đồ vật tốt, hiển nhiên là trân phẩm quý giá, tự nhiên rất có hứng thú rồi.”

Một đám phi tử líu ra líu ríu xưng phải.

“Ta cần một đôi nữ tử ủng da. Mấy cái vật da lót, keo bong bóng cá, sừng trâu, gân hầu, móng ngựa…” Ngô Minh liên tiếp báo ra một đống lớn đồ vật.

Một vị phi tử địa vị tương đối cao vội vã phân phó nói: “Đi hỏi qua nội vụ phòng, những thứ đồ này có thể đều mang tới được không?”

Bên trong đám thị nữ có một người vội vàng bước nhỏ* chạy đi rồi. (*trong cung không được chạy bịch bịch, tuy bước nhỏ và nhẹ nhưng nhanh không kém chạy)

Nội vụ phòng là làm gì? Hầu hạ các vị phi tử nội cung.

Nếu ở bình thường, nếu là phi tử không được sủng ái ở cái thời điểm hơn nửa đêm này đi qua hỏi đồ, chỉ sợ cũng chưa chắc có cái hồi âm gì.

Nhưng nội vụ quản sự là ai? Thái giám a.

Thái giám là thủ hạ của ai? Tất cả đều là thuộc hạ của đại thái giám Mặc Thế Nhân.

Muốn đồ vật chính là ai? Mặc Thế Nhân gọi là muội tử Tiêu Nhược Dao!

Thái giám quản sự nội vụ phòng vừa nghe, cái gì? Tiêu Nhược Dao muốn tìm đến một ít đồ vật?

“Tất cả đều phấn chấn lên cho ta!” Quản sự thái giám kêu to một tiếng.

Toàn bộ tất cả các tiểu thái giám trong nội vụ phòng đều nhảy dựng lên.

“Đi tìm! Đi tìm! Đem tất cả sức lực mà các ngươi mang từ trong bụng mẹ ra ngoài tìm núm sữa* đều xuất ra!” Quản sự thái giám lớn tiếng quát. (*đem hết sức bình sinh)

Mười mấy cái thái giám như ong vỡ tổ nhằm phía kho hàng nội vụ.

Keo bong bóng cá, sừng trâu, gân hầu, móng ngựa các loại là mặt hàng nội vụ phòng ít có chuẩn bị. Thái giám quản sự lấy thái độ như dốc hết cả của cải bắt đầu ở trong cung tìm các nơi, thậm chí tới phòng của y quan tìm.

Mấy thứ này cũng là một loại dược liệu. Tuy rằng phòng y quan dự trữ hàng không nhiều, nhưng cuối cùng cũng coi như có.

Y quan đang làm việc trong phòng thuốc còn không muốn cho mượn đây, thế nhưng nghe nói là Tiêu Nhược Dao muốn, không nói hai lời vội vã ôm ra dâng tới, liền giấy nợ đều không cần mở.

Thời đại này, ai dám cùng đệ nhất người tâm phúc như Tiêu Nhược Dao đùa giỡn?

Tuy rằng ở nước Tề tin tức không có truyền ra, tình huống cụ thể cũng không rõ ràng, nhưng trong cung đại đa số người cũng đã nghe nói nàng ở nước Tấn lập công tích lớn. Hơn nữa là cứu thế tử, đại sự cấp bậc uy chấn thiên hạ, người phương nào còn dám coi như không quan trọng?

Ngô Minh chỉ cần bảy, tám dạng đồ vật, bọn thái giám nội vụ phòng nhưng tìm ra gần tới mấy chục dạng, chỉ lo có cái nào không vừa ý liền có cái dự bị.

Quản sự thái giám còn muốn lần lượt kiểm tra từng cái một lần, xác nhận không có sai sót sau mới đưa qua.

Không ngờ ở trong thời gian nửa khắc đồng hồ, mười mấy cái thái giám mang tới mấy chục nguyên vật liệu chạy tới lương đình nghỉ mát của Ngô Minh cùng các phi tử đang tán gẫu.

“Không sai, các ngươi tay chân cũng nhanh nhẹn.” Ngô Minh khen một câu.

Liền là một câu này của người, một phen bận rộn không uổng phí. Bọn thái giám nội vụ phòng mồ hôi nhễ nhại, nhưng trong lòng vui mừng như nở hoa, một đám dồn dập khom người nói: “Vì Tiêu cô nương phục vụ, chính là phúc phận của chúng tiểu nhân.”

Ấn tượng đầu tiên rất trọng yếu, vị nữ tử hết sức quan trọng này bọn họ nịnh bợ đều nịnh bợ không tới, nhưng có thể có cái ấn tượng chào hỏi đầu tiên này, nhưng có thể được xem là phúc phận.

Móng ngựa là để làm cái gì?

Ngô Minh đem nữ tử ủng da lấy lưỡi dao sắc bắt đầu gia công, phối hợp móng ngựa những vật này bắt đầu cắt gọt một phen…

Những nhóm người xuyên qua khác không thể nói làm liền làm, nhưng tiến hóa khung máy móc lại có thể.

Bởi vì khi Ngô Minh bắt được những tài liệu này sau, trong đầu đã như là tự động tiến hành phân tách xử lý vậy, hơn vạn loại phương thức phân tách kết hợp lại bắt đầu tiến hành hệ thống cùng tính toán, tự động cho ra con đường chế tác tốt nhất.

Chế tác cái gì?

Giày cao gót! Thứ đồ vật đặc biệt có năng lực biểu lộ ra mị lực nữ tử!

Hơn nữa Ngô Minh hứng khởi, lại phân phó nói: “Chuẩn bị cho ta một hai trượng* bạch tố lụa đến.” (*1 trượng bằng 10 thước)

Nàng bên này vận kéo như phi hành, ánh đao lấp loáng, một bên khác bọn thái giám lại là một trận bận rộn.

Tơ lụa dải bện màu trắng ở nội vụ phòng, lập tức đều bị đưa đến…

Không ít cung nữ cũng bị hấp dẫn, xa xa mà nhìn náo nhiệt bên này.

Ngô Minh ở bên trong mọi người vây xem, ở dưới ánh trăng cùng ánh nến đình nghỉ mát, bắt đầu chế tác giày cao gót cùng… Sườn xám trước mặt mọi người!

Không phải Mãn Thanh sườn xám, mà là sườn xám trải qua thời dân quốc cùng thế kỷ hai mươi cách điệu.

Đương nhiên xẻ tà không dám quá cao, dù sao quá mức kinh thế hãi tục không được, tự nhiên đem mức độ lộ ra thu lại. Nhưng là bo eo cùng bộ ngực cường điệu vẫn cứ đối lập phá cách hơn trang phục thường ngày ở thế giới này.

“Đao công kéo pháp rất lợi hại!” Nội vụ phòng có thái giám tinh thông cắt may, sau khi thấy thủ pháp của Ngô Minh, hận không thể lập tức tiến lên bái sư.

Cũng có thái giám học chuyên về thợ thủ công, liếc nhìn công nghệ Ngô Minh chế tác giày cao gót, cũng không khỏi đại thán chính mình là ếch ngồi đáy giếng, làm sao hôm nay mới nhìn thấy kỹ xảo tinh mỹ như vậy.

“Làm xong rồi!” Không tới thời gian ba khắc, Ngô Minh nhưng đã đem một đôi giày cao gót, một cái sườn xám chế tác gia công hoàn tất.

Mọi người trao đổi ánh mắt, cảm giác một đống vật liêu không hề liên hệ với nhau, làm sao ở trong tay nàng liền tổ hợp thành một cái giầy trông có vè hơi hơi kì dị quái đản?

Đế gót thật cao, mang ở trên chân còn có thể bước đi được sao?

Còn có vải bạch tố tơ lụa tốt nhất, tại sao lại bị cắt thành một cái hình ống như vậy? Đây là để mặc lên người sao? Nếu đúng là vậy, chỉ có thể nói, xiêm y này xấu quá a…

Cả đám yên lặng như tờ, mặc dù là có người muốn nịnh hót, nhất thời đều không lựa được lời gì hay tới nói.

Thậm chí có người trong lòng cảm thấy: Tiểu cô nương dù sao cũng là tiểu cô nương. Ngoại trừ có ưu điểm đặc biệt ra, cũng không thể nào toàn vẹn được. Loại thẩm mỹ quan này liền đủ để chứng minh câu nói không có ai là hoàn mỹ.

“Hừm, ai tới mặc thử xem?” Ngô Minh cười hì hì hỏi.

Nàng nhìn quanh một vòng, không người nào dám đối diện nàng, tất cả đều cúi đầu.

Các phi tử hận không thể lặng yên không một tiếng động rút lui một bước, nhưng là trên thể diện sợ mất mặt.

Sẽ không phải là xem không hiểu chứ? Ngô Minh lại nói: “Cái này gọi là giày cao gót cùng sườn xám, chuyên môn để nữ tử mặc.”

Vẫn là không có ai trả lời.

Ngô Minh xem như là nhìn ra rồi, hoá ra là tất cả mọi người đều cảm giác mình làm thực sự quá kém?

Ta phi! Tiến hóa khung máy móc tinh diệu thủ pháp thêm vào thẩm mỹ cô đọng hàng nghìn năm ở một thế giới khác, làm sao có khả năng sẽ thất bại?

Ngô Minh thẳng thắn tự mình đi xuyên. Nàng tìm một gian phòng, bắt đầu ở bên trong thay đổi xiêm y.

Có thái giám muốn đi tới hầu hạ, Ngô Minh từ chối, mà là để thị nữ cùng đi.

Nha đầu này cũng là cẩn thận, biết chỉ có người trong cung mới được thái giám hầu hạ. Có phi tử thận trọng, nghĩ đến điểm quy củ ấy.

Kỳ thực Ngô Minh tựa là cảm thấy thái giám xem như là nửa người đàn ông, bị bọn họ hầu hạ nhưng là rất khó chịu, hơn nữa là đại đại bị sỗ sàng, làm sao có khả năng tiếp thu?

Rất nhanh, Ngô Minh đổi xong một bộ sườn xám cùng giày cao gót rồi, từ bên trong phòng đi ra.

Nàng đi, đã không phải hấp tấp giống như nữ hán tử trong ngày thường.

Ngô Minh tận lực được thay thế bởi điệu bộ phong tình mười phần, hoặc là nói như miêu bộ* của người mẫu. (*đi trên sàn catwalk)

Loại bước chân này, là có năng lực thể hiện giày cao gót cùng sườn xám phối hợp mỹ lệ nhất.

Eo nhỏ nhắn thướt tha, ngực lớn cao vót, mông cong tròn mềm mại, phối hợp bước tiến di chuyển, đem vóc người phong thái nữ tử một trăm hai mươi phần trăm thể hiện đi ra.

Huống hồ xu thế tiến hóa khung máy móc phát triển, tựa là đem nữ thể ngày càng hoàn mỹ. Đạt đến cảnh giới mặc kệ khác phái hay là cùng phái, đều cảm thấy vui tai vui mắt đại sinh hảo cảm.

Cái gì gọi là yêu kiều thướt tha? Nàng vào thời khắc này liền biểu diễn ra.

Cái gì gọi là yểu điệu yêu kiều? Nàng dễ dàng cho hiển lộ tại nơi đây.

Trên khuôn mặt thì ngây ngô mỹ lệ, trên vóc người thì yêu kiều diễm lệ, quỷ dị mà kết hợp cùng nhau…

Kinh người tư thái! Đây là tiên nữ cùng ma nữ kết hợp!

Ai yô ——

Tất cả mọi người đều xem choáng váng.

Rất nhanh mọi người đều có chung một cái suy đoán: Thế tử tuyển phi nếu không là nàng, vậy khẳng định là thế tử yêu thích nam nhân…

Sau đó, Ngô Minh vì việc ngốc đêm nay hối hận không thôi…