Tái Kiến Lan Lăng

Chương 2: 2: Hắc Ngọc Giới





Hộp đêm tọa lạc trên lầu năm của một tòa nhà, gió mát liên tục sưu sưu thổi tới dưới chân.

Tử Dạ nhìn thoáng qua khoảng không dưới lầu, đột nhiên nhảy lên bậc thang thoát hiểm bằng sắt, một tay nắm chặt thành cầu thang vững chắc, một tay khác nhẹ nhàng vỗ về chơi đùa những sợi tóc bị gió thổi tán loạn.

Bây giờ cô không đi, ngồi ở đây làm gì? Kỳ Lạc vội vàng xuất thủ nắm chặt cánh tay Tử Dạ, "Mau xuống đây!"
Tử Dạ bỗng nhiên xích lại gần mặt Kỳ Lạc đang tràn đầy tức giận, "Tiểu Lạc Lạc! "
"Tiểu Lạc Lạc?" Kỳ Lạc phẫn nộ trừng nàng một chút, "Cô bình thường vẫn hay dùng những lời này trêu chọc đàn ông đi! Cô nhìn cho kỹ đi, tôi là phụ nữ, không phải đàn ông.

Tử Dạ nhẹ nhàng nhún nhún vai, hai tay ôm lấy cổ của nàng, Cô khẩn trương gì chứ? Nhìn thấy mặt Kỳ Lạc đỏ ửng, Tử Dạ cười đến càng thêm xán lạn, Tiểu Lạc Lạc, cô có từng chơi nhảy cầu chưa? Nói xong, Tử Dạ đột nhiên buông hai tay ra.

Cô điên rồi! Kỳ Lạc vội vàng bắt lấy tay của nàng, Lạc Tử Dạ, cô đến tột cùng là dạng phụ nữ gì vậy, xinh đẹp, còn điên cuồng, để người bên cạnh luôn luôn nơm nớp lo sợ!
"Tiểu Lạc Lạc.

" Tiếu dung giảo hoạt đột nhiên hiện lên trên mặt Tử Dạ, thân thể nàng đột nhiên khẽ động, trong nháy mắt nhảy xuống song sắt phía trên lối thoát hiểm, mượn chút lực đẩy Kỳ Lạc một cái.

Hơn nửa người Kỳ Lạc bay ra bên ngoài song sắt, mắt thấy bản thân sắp rơi xuống lầu, Kỳ Lạc nhanh chóng bắt lấy song sắt, ổn định hạ xuống song sắt, ôm hận trừng mắt Tử Dạ, Họ Lạc quả nhiên không có một người nào tốt! Lạc Tử Dạ, tôi tin lầm cô!
Tôi cũng không nghĩ cô sẽ tin tôi, cô nói xem có phải không? Tử Dạ cười nhạt một tiếng, "Tiểu Lạc Lạc, kỳ thật cô rất đáng yêu, chỉ là, rất nhiều chuyện, không phải chỉ dựa vào nhiệt huyết liền có thể làm được.

Nếu như chết một lần, có thể khiến cô để ý một chút, mới thật sự là cứu cô, cô yên tâm đi, không hại cô đâu.

Tử Dạ nói xong, xoay người lại, cầm chắc lấy một thanh sắt bên trên song sắt, nhắm ngay ngón tay Kỳ Lạc đang nắm chặt song sắt, vừa cười vừa hôn gió, Tiểu Lạc Lạc, tôi hi vọng chúng ta còn có ngày gặp lại!
Thanh sắt vụt giáng xuống, Kỳ Lạc vô ý thức rút tay trở về, thân thể bỗng nhiên rơi xuống lầu!

"Lạc Tử Dạ --!" Ánh mắt cừu hận bắn về phía Tử Dạ, Kỳ Lạc thề, cả đời này cho dù có hóa thành quỷ cũng phải khiến người phụ nữ này không được sống yên!
Nguyên lai tưởng rằng rơi xuống dạng này coi như không chết, cũng phải gãy tay gãy chân, thân thể Kỳ Lạc rớt trúng một tấm bạt bằng plastic, giảm xung lực, rơi xuống chút nữa thì rơi trúng một đống trên giường nệm bị bỏ thật dày.

Phần lưng bị va đập mạnh cuối cùng để Kỳ Lạc cảm thấy áp lực trên ngực, nhịn không được cuộn tròn người đứng lên, phát ra một chuỗi tiếng ho sặc sụa.

Kỳ Lạc với một đôi mắt không cam lòng nhìn Tử Dạ đang đứng cao cao trên cầu thang thoát hiểm, nàng tựa hồ đang ở đó cười đắc ý, cười đến thân thể cũng có chút run.

"Lạc Tử Dạ, cho dù tối nay tôi phải chết, cũng phải kéo cô xuống đây! Kỳ Lạc giãy dụa đứng lên, lảo đảo đi về phía cầu thang thoát hiểm - từ trong mớ rác cô còn moi được một đoạn ống nước đã rỉ sắt.

Ầm!
Cửa sắt thoát hiểm đột nhiên mở ra, Nghiêm Phong mang theo mấy gã đàn ông vai u thịt bắp xông ra ngoài, nhìn thấy Tử Dạ tay cầm thanh sắt đang đứng trên bậc thang - nàng cười quăng thanh sắt đi, bước đến bên Nghiêm Phong, tựa vào ngực hắn, trừng mắt nhìn, "Kết quả như vậy, anh đã hài lòng chưa? hả người đàn ông ưa thích nằm mơ giữa ban ngày?
Nghiêm Phong cười nhạt một tiếng, cúi nhìn xuống tình cảnh bên dưới, Phía dưới rõ ràng là tạp vật nhà kho, anh chắc chắn cô ta chưa chết.

Nghiêm Phong nói xong ôm eo của nàng, Tử Dạ, em có muốn cứu người, cũng không cần lộ liễu như vậy, em càng quan tâm cô ta như vậy, thì anh càng muốn mệnh của cô ta.

"Thật sao?" Tử Dạ đá văng thanh sắt dưới chân, ngửa đầu nhìn hắn, "Ha ha, vậy tùy anh thôi.

Nghiêm Phong cúi đầu nhìn thoáng qua thanh sắt trên mũi chân Tử Dạ, nhặt lên đầy hứng thú, ngón tay nhẹ nhàng sờ lên thanh sắt còn ướt át, xích lại gần chóp mũi, là một cỗ mùi máu tươi, "Xem ra anh đã xem thường em rồi, lần này, thật đủ nhẫn tâm.

"
Đầu ngón tay Tử Dạ đâm vào lồng ngực của hắn, cười nói: "Tôi chỉ muốn nói cho anh biết, đối đãi với người tôi không thích, tôi là một con bọ cạp, bất thình sẽ cắn người đang ngủ say, anh có sợ không?"
"Anh thích mỹ nhân độc địa.


" Nghiêm Phong bắt lấy tay Tử Dạ, đột nhiên cao hứng, "Nơi này gió lớn, Tử Dạ, đi nào, đêm nay anh cho em xem thứ này.

"
Tử Dạ hất tay của gã ra, "Anh đã gọi tôi là đại tiểu thư, có phải cũng nên có chút tôn trọng tối thiểu hay không?"
Nghiêm Phong làm tư thế đầu hàng, lui một bước, bỏ thanh sắt xuống, ra hiệu cho những gã to con hai bên hộ tống Tử Dạ về nhà.

Tử Dạ lạnh như băng cười một tiếng, lần nữa bước vào cái thế giới loạn vũ trầm luân kia, đột nhiên một cỗ đau xót lóe lên trong đầu, cuộc sống như vậy, không biết còn có thể kiên trì đến bao giờ?
Lúc nào, nàng mới có thể có một thiên địa yên bình chân chính, để cho nàng bình yên có một giấc chiêm bao?
Nàng trộm nhìn thoáng qua một đạo vết thương gây ra do móng tay trong lòng bàn tay, Tử Dạ có chút cười chua xót cười, có chút nhíu mày, đi tới bên quầy bar, liếc mắt đưa tình với gã bartender khi nãy, "Đồ hèn nhát, qua đây uống một chén đi!"
"Được, đại tiểu thư.

" Gã bartender bối rối quăng bình pha rượu lên không trung, đường vòng cung kia phá lệ không lưu loát.

Tử Dạ ngơ ngác nhìn động tác của gã, cười một tiếng, "Đồ hèn nhát, cần phải tiếp nhận, nếu không pha ra được hương vị như ly vừa rồi, tôi sẽ không tha cho anh!" Tử Dạ nói xong, nhẹ nhàng mút ngón út, nghiêng đôi mắt trong veo như nước hôn gió gã.

Gã bartender hoảng hốt trong lòng, động tác đen tối như vậy, lão thiên à, tối nay đại tiểu thư còn tiếp tục như vậy nữa, chỉ sợ cái mạng nhỏ của hắn cũng không còn.

Đột nhiên, âm nhạc điên cuồng trong hộp đêm ngừng lại.

Nghiêm Phong phủi tay, ra hiệu cho thủ hạ đuổi bớt người đi, ra hiệu cho DJ đổi nhạc.


Âm nhạc thư giãn mà lãng mạn bỗng nhiên vang lên, Nghiêm Phong hé miệng cười một tiếng, từ trong túi áo âu phục lấy ra một chiếc hộp nhẫn màu đen, quỳ một gối xuống trước mặt Tử Dạ, "Lạc Tử Dạ, lấy anh đi.

"
Khi chiếc hộp nhẫn từ từ mở ra, ngoài ý liệu là - trong đó cũng không phải là nhẫn kim cương rạng rỡ như ngôi sao, mà là một chiếc nhẫn ngọc đen như mực.

"Tử Dạ! "
Bên tai đột nhiên xuất hiện tiếng gọi ôn nhu mà đầy lạ lẫm khiến thân thể Tử Dạ run lên, nhìn thoáng qua chung quanh, lúc này, Nghiêm Phong đã âm thầm xua đuổi tất cả những người không liên quan bên cạnh Tử Dạ, nào còn có ai nói chuyện với nàng?
"Lạc Tử Dạ, hãy lấy anh.

" Nghiêm Phong sầm mặt lại, lạnh lùng nói lại một lần nữa.

Tử Dạ bỗng nhiên cười, "Cầu hôn kiểu như anh thật là đủ tục, anh có từng thấy ai cầu hôn, lại để con gái tự đeo nhẫn chưa?" Nói xong, Tử Dạ quay mặt đi, nhìn thấy động tác khựng lại trong nháy mắt của gã bartender, liền gõ gõ quầy bar, "Đồ hèn nhát, tôi rượu tôi muốn uống đâu?"
"Cái này! Cái này! " Gã nào dám động đậy, vạn nhất chọc giận Nghiêm Phong, hắn chỉ sợ bị chết so với ai khác còn khó coi hơn.

"Thật sự là đồ hèn nhát.

" Tử Dạ nói xong tự mình đi vòng vào trong quầy bar, thuận tay cầm lấy một bình rượu đỏ, tự rót cho mình một ly, ngửa đầu uống cạn, bỏ mặc Nghiêm Phong vẫn giữ tư thế cũ.

" Nắm tay của ngươi, ta không còn sợ gì nữa.

"
Rượu tràn vào cuống họng, giọng nói kia một lần nữa lại vang lên bên tai Tử Dạ, Tử Dạ nao nao, thân thể đột nhiên bị Nghiêm Phong ghì chặt.

" Lạc Tử Dạ, tôi hỏi cô lần cuối cùng, lấy hay là không lấy tôi làm chồng?"
Khi Nghiêm Phong cưỡng ép đưa chiếc nhẫn ngọc đen đến trước mắt của nàng, tâm Tử Dạ không khỏi chấn động mãnh liệt, có một cỗ ghen tuông xông lên đáy lòng đến không hiểu, không tự chủ được toát ra nụ cười ngọt ngào, thì thào nói một câu, "Vậy thì không cho buông ra.


"
Chưa bao giờ thấy qua nụ cười tinh khiết dạng này của Tử Dạ, Nghiêm Phong không khỏi có chút men say, nghe nàng, cười kéo tay của nàng, đeo nhẫn ngọc đen lên ngón áp út tay trái của nàng, "Chiếc nhẫn này là cổ vật thần kỳ, nghe nói phàm là người đeo nó lên, đều sẽ vượng phu vượng tử, anh cố ý bỏ giá cao ra mua lại.

" Nghiêm Phong tâm hoa nộ phóng, người chung quanh vang lên tiếng vỗ tay cùng reo hò, môi Nghiêm Phong đã gần đến môi Tử Dạ, "Anh muốn em vì anh sinh thật nhiều con cái, từ hôm nay bắt đầu! "
Dục vọng trong đôi mắt đột nhiên dâng lên, Nghiêm Phong nhịn không được duỗi tay ra, ôm sát eo của nàng, tay còn lại luồng vào tóc nàng, kéo mạnh nàng về phía mình.

Khi nụ hôn mãnh liệt rơi xuống, Tử Dạ đang thất thần đột nhiên hồi phục thần trí, theo bản năng muốn đẩy người trước mắt ra, hàm răng hé mở, hung hăng một hơi cắn đầu lưỡi Nghiêm Phong đang xâm nhập vào trong.

Nghiêm Phong bị đau buông lỏng Tử Dạ ra, phẫn nộ trừng mắt nhìn nàng, "Lạc Tử Dạ, cô đến tột cùng muốn cái gì? Cô thích chơi cái gì, tôi cũng theo cô, thế nhưng cô càng ngày càng quá phận, càng ngày càng không xem tôi ra gì! Đêm nay tôi cầu hôn cô, cô đã đáp ứng, bây giờ liền không thể đổi ý!"
" Quỷ mới chịu lời cầu hôn của anh!" Tử Dạ đột nhiên gầm lên giận dữ, cúi đầu xem xét nhẫn ngọc đen trên ngón vô danh tay trái, muốn tháo ra, thế nhưng chiếc nhẫn kia tựa hồ hút trên ngón tay, vô luận dùng sức như thế nào cũng không tháo ra được.

Nghiêm Phong dùng tay lau đi máu tươi trên khóe môi, phun ra máu và nước bọt trên mặt đất, tới gần Tử Dạ một bước, "Lạc Tử Dạ, tôi cho cô biết, cô và hôn sự của tôi, là do Minh ca ngầm đồng ý, đêm nay nếu như cô đáp ứng rồi lại đổi ý, tôi tin tưởng Minh ca cũng sẽ trả lại công đạo cho tôi!"
Tử Dạ lạnh lùng cười một tiếng, "Tôi nghĩ giờ chắc cô cũng không để ông ấy trong mắt đâu phải không?"
"Được, đại tiểu thư cô nói ít đi một câu, Minh ca không thích trông thấy người trong nhà náo loạn cãi vả" Vương quản lý này giờ vẫn lạnh lùng đợi trong góc hộp đêm đi ra, vỗ vỗ bả vai Nghiêm Phong, "Tiểu Phong, cậu cũng nói ít đi một câu, chúng ta cùng về để Minh ca xử lý việc này.

"
Nghiêm Phong lạnh lùng nhìn Vương quản lý một chút, không kiên nhẫn nhìn về phía Tử Dạ, "Đi, tôi mang cô về, việc này khẳng định phải cần một lời giải thích!"
Tử Dạ cười trào phúng, ngón tay sửa sang những sợi tóc vừa rồi bị hắn làm loạn, "Tôi sẽ về, chỉ không phải bây giờ, đêm nay tôi còn chơi chưa chán, tôi muốn chuyển sang nơi khác chơi.

" Nói xong liền đi về phía cửa hộp đêm.

Lạc Tử Dạ!" Nghiêm Phong đưa tay ra đi, đột nhiên ngăn cản đường đi của Tử Dạ.

.