Tái Kiến Lan Lăng

Chương 23: 23: Diêm Thượng Tuyết





"Không thể a!" Kỳ Lạc bỗng nhiên đứng lên, "Ta không thể lấy nàng, sẽ lầm cả đời nàng!""Kỳ công tử, chẳng lẽ ngươi muốn kháng chỉ?" Vũ Văn Ung rời khỏi trường tịch, đè vai Kỳ Lạc xuống, Ngươi ngông nghênh như vậy, trẫm rất thích loại thần tử như ngươi!Bỗng dưng dùng sức, Kỳ Lạc chỉ cảm thấy đầu vai đau xót, vừa định tránh tay Vũ Văn Ung, lại bị một tay khác của Vũ Văn Ung hung hăng kẹp lại, chỉ cảm thấy tựa hồ có đồ vật gì được nhét vào tay."
Ngươi..."
"Ngươi phải biết, hoàng mệnh khó cãi, trẫm đã mở miệng, đương nhiên sẽ không thu hồi.
Trẫm có tâm yêu thích, không muốn để cho ngươi tráng niên mất sớm, cho nên, mong rằng công tử biết tiếc mệnh, đừng bởi vì khí phách nhất thời, một mạng nhập Hoàng Tuyền."
Vũ Văn Ung nói xong, buông lỏng Kỳ Lạc ra, cười nói với Vũ Văn Hộ nãy giờ vẫn không nói gì sau lưng, "Thừa tướng, trẫm tìm cho ngươi một người con rễ, ngươi thấy thế nào?Vũ Văn Hộ âm lãnh cười nói: "Hoàng Thượng tứ hôn, thần vui vẻ cực kỳ, sao lại không thích chứ?"Vậy là tốt rồi."
Vũ Văn Ung giương mắt nhìn sắc trời một chút, nói, "Trẫm xuất cung quá lâu, trời sắp tối rồi mà vẫn còn ở ngoài cung, sợ để thừa tướng ngươi lo lắng, cho nên trẫm trước hết hồi cung."
"Thần tiễn Hoàng Thượng."
Vũ Văn Hộ trong miệng tuy nói lời này, tuy nhiên lại không thấy chân động.Vũ Văn Ung đưa tay ra hiệu Vũ Văn Hộ không cần, mang theo nội thị cùng bọn thị vệ đi về phía cửa cung."
Chúc mừng kỳ công tử! Hôm nay thật đúng là song hỉ lâm môn a!" Các quan lại chung quanh nhiên vây quanh Kỳ Lạc, hết người này tới người khác ôm quyền nói chúc mừng.Kỳ Lạc trong miệng có khổ khó nói, lòng bàn tay gấp tờ giấy kia lại, không biết lúc này đến tột cùng nên làm cái gì? Khó xử nhìn Linh Ca mặt tái nhợt dưới lôi đài, vội vàng đem tờ giấy bỏ vào trong áo trong nháy mắt, cuống quít chạy qua nói: "Linh Ca, ngươi thế nào?"Linh Ca cuối cùng nhịn không được phun ra một ngụm máu tươi, Kỳ Lạc cả kinh đỡ nàng, "Ngươi đừng nói gì hết, ta mang ngươi về, ngươi không thể có chuyện gì!Linh Ca vô ý thức ôm lấy cổ Kỳ Lạc, "Kỳ Lạc..."
Ta ở đây! Kỳ Lạc vội vàng quay đầu, bước chân cũng không dám ngừng, "Ngươi sẽ không có chuyện gì, tin tưởng ta, hiện tại phải sống, chớ nói nữa!""Kỳ Lạc..."
Linh Ca lần nữa thì thào gọi, gương mặt nhẹ nhàng dựa vào đầu vai Kỳ Lạc."

Ngươi không khỏe lại, ta sẽ không đi."
Kỳ Lạc trầm giọng nói.Quận chúa thổ huyết, chúng quan đều đoán không ra cuối cùng là nguyện gả, hay vẫn là không muốn gả? Vốn là muốn tiến lên phía trước nói chúc mừng, vội nhao nhao ngừng bước, cũng không biết có thể nói cái gì?Vũ Văn Hộ nhìn các nàng đi xa, khóe miệng khẽ nhếch, nói: "Ba ngày sau, hoan nghênh các vị đồng liêu tới phủ thượng uống rượu cùng chúc tiểu nữ đại hôn."
"Chúc mừng thừa tướng."
Các quan lại nhao nhao cúi người cong lưng.Vũ Văn Hộ gật đầu cười làm lành, khẽ gật đầu với Vũ Văn Lăng Vân, "Lăng vân, ngươi qua đây."
Vũ Văn Lăng Vân ứng thanh đi tới, cung kính bái Vũ Văn Hộ, "Cha, có gì phân phó?"Vũ Văn Hộ đưa tay vỗ vỗ đầu vai Vũ Văn Lăng Vân, đại hôn của muội muội ngươi, ngươi đương nhiên phải đảm nhiệm.
Vừa rồi trông thấy Linh Ca thân thể tựa hồ có việc gì, sự bố trí cho buổi tiệc cưới này, đương nhiên do huynh trưởng ngươi lo liệu."Cha, ngươi thật muốn gả muội muội cho..."Kỳ công tử bây giờ đã là tam phẩm An Bắc Tướng Quân, làm sao không thể?" Vũ Văn Hộ lạnh lùng nhìn Vũ Văn Lăng Vân, "Ngươi chẳng lẽ ngay cả lời cha nói cũng không nghe?"Hài nhi không dám!" Vũ Văn Lăng Vân cuống quít cúi đầu xuống, không dám nhìn mắt phụ thân lâu, "Hài nhi sẽ vì muội muội thu xếp."Rất tốt."
Trên mặt Vũ Văn Hộ nhàn nhạt hiện lên một nụ cười khó hiểu, thoáng qua rồi dần dần biến mất trong bóng đêm, trong lòng nói thầm: "Coi như Hoàng đế tiểu tử ngươi hiểu tâm ý lão phu, tưởng rằng ngươi đã đủ lông đủ cánh, nguyên lai bất quá là nhất thời cậy mạnh.
Lần này, có ba vạn binh mã này, Vũ Văn Ung, cả đời này ngươi cũng vô pháp trở mình!"Quận chúa hồi phủ --!"Khi trong phủ Thừa tướng vang lên tiếng la, cũng là lúc Trường Cung ôm Tử Dạ nhảy ra khỏi tiểu trúc, cẩn thận trốn ở phía sau tiểu trúc.Đúng là Tiểu Lạc Lạc!" Tử Dạ thấp giọng, nhìn thấy Kỳ Lạc lo lắng cõng Linh Ca chạy vào phủ."
Bây giờ không phải là lúc ra ngoài nhận nhau, Tử Dạ, chúng ta phải nhẫn nại chờ đợi.

Trường Cung nhìn chung quanh một chút, nơi này mặc dù u tĩnh, thế nhưng chung quy là phủ Thừa tướng, canh giữ lỏng lẽo như vậy, tựa hồ có chút sai sai, càng nghĩ càng thấy hàn ý lóe lên trong đầu.Được, ta nghe ngươi!"Chờ bóng đêm chìm xuống, ta mang ngươi đi qua đó nhìn một chút, đến tột cùng xảy ra chuyện gì?" Trường Cung nhìn thấy các nàng chạy vào lưu tô thủy tạ nằm bên phải tiểu trúc, bất an trong lòng càng ngày càng đậm.Kỳ Lạc đặt Linh Ca cẩn thận ở trên giường cẩm, giúp nàng đắp chăn, nói: "Ngươi nghỉ ngơi trước, ta kêu người đi mời đại phu!""Chớ đi!" Linh Ca bỗng nhiên giữ tay nàng lại, nói, "Ta...

Ta không sao, chỉ cần uống thuốc là được, chỉ là bệnh cũ khó chữa.bệnh cũ khó chữa? Mắt Kỳ Lạc nhìn nàng, "Vậy thuốc ngươi để ở đâu?Linh Ca chỉ chỉ tủ quần áo, "Tại...
Ở bên kia, bên trong bình sứ màu đen.Ta lấy cho người.

Kỳ Lạc vội vàng gật đầu, đứng dậy đi tới tủ quần áo, bỗng nhiên mở ra, lại bị bình bình lọ lọ trong tủ làm cho kinh ngạc một chút, "Cái này...
Nơi này sao lại có nhiều thuốc như vậy? Khi còn bé khẳng định ngươi sống với không ít bệnh đi?"Khụ khụ..."
Linh Ca nhịn không được ho một tiếng.Kỳ Lạc không dám suy nghĩ nhiều, cuống quít tìm ra bình sứ màu đen, cẩn thận đổ dược hoàn ra, cho Linh Ca ăn, nhìn nàng ăn dược hoàn.Ta đi lấy nước cho ngươi! Kỳ Lạc đứng lên, quay đầu đã có nha hoàn đưa lên một chén nước ấm.Kỳ Lạc cuống quít nhận lấy, đứt cho Linh Ca uống, lúc này mới rốt cục thoải mái một hơi, nói: "Vừa nãy ngươi thật có thể dọa ta!Linh Ca nhàn nhạt cười một tiếng, giữa bụng đau đớn dần dần thư giãn, "Người vốn vẫn phải chết, chết sớm hay chết muộn cũng là chết mà thôi."Ha ha, không nghĩ tới ngươi lại thấu triệt như vậy.

Kỳ Lạc cười cười, bỗng nhiên lại nhíu mày, giương mắt nhìn thấy bọn nha hoàn mỉm cười nhìn nàng cùng Linh Ca, đáy mắt tràn đầy vui mừng."
Ta...
Ta...
Ta thật không thể lấy..."

Kỳ Lạc tỉnh nói tới cuối cùng, lại nuốt trở vào, bây giờ Linh Ca suy yếu như vậy, nếu như còn nói không cưới, có thể bị nàng ghét bỏ hay không?"Các ngươi đi xuống trước đi."
Linh Ca phất tay cho lui nha hoàn, giãy dụa ngồi dậy."
Ngươi nên nghỉ ngơi thật tốt mới phải.

Kỳ Lạc vội vàng đè thân thể của nàng xuống, không nghĩ tới Linh Ca lại thuận thế tựa vào trong lòng nàng, tư thế như vậy càng làm cho nàng không hiểu,, không biết là nên đẩy ra nàng, hay là nên ôm chặt nàng?"Ta biết trong lòng công tử ngươi chỉ có một nữ tử tên Tử Dạ...!Linh Ca đột nhiên mở miệng, lại làm cho Kỳ Lạc giật mình.Nào có! Ta cùng Lạc Tử Dạ bất quá là..."
Lời nói Kỳ Lạc bỗng nhiên nghẹn ngào, trong đầu đột nhiên thoáng hiện cảnh đã từng hôn Tử Dạ, gương mặt lập tức bị thiêu nóng,, "Chúng ta bất quá là bằng hữu."
"Linh Ca ngược lại rất hâm mộ nàng, có một người khiêm tốn như ngươi ngày ngày tưởng niệm, nàng so với Linh Ca, quả thật may mắn hơn nhiều.

tay Linh Ca bỗng nhiên vòng lấy eo Kỳ Lạc, cảm giác trong nháy mắt, cũng không biết cuối cùng là vì muốn lưu nàng lại, hay là vì muốn diễn tốt tuồng vui hôm nay.Linh Ca cẩn thận lắng nghe tiếng vang bên ngoài ngôi thủy tạ, tiếng bước chân xột xoạt đạp lên trên tuyết nơi mái hiên tuy rất nhỏ, cũng không thoát được thính giác của Linh Ca —— khóe môi mỉm cười, Linh Ca càng dán chặt trên người Kỳ Lạc, điềm đạm đáng yêu nói "Kỳ công tử, ngươi ghét bỏ vết sẹo trên mặt ta, đúng hay không?" Vừa nói vừa tháo mạng che mặt xuống, ngón tay nhỏ nhắn nhẹ nhàng xoa vết sẹo trên má, "Kỳ thật ta cũng cảm thấy mình xấu, không xứng với công tử."
Kỳ Lạc cuống quít nắm chặt tay của nàng, nói: "Ta không có ý ghét bỏ ngươi! Chỉ là, ta thật không thể lấy ngươi a, bởi vì...
Bởi vì..."
"Kỳ công tử, ngươi cũng đã biết Linh Ca thích ngươi!" Linh Ca đột nhiên mở miệng, khiến thân thể Kỳ Lạc run lên, không dám tin mà nhìn nàng.Đôi mắt Linh Ca rưng rưng, tựa hồ như muốn khóc, "Chỉ là, trong lòng kỳ công tử chưa từng có Linh Ca thôi."
"Ta..."

Lòng Kỳ Lạc tràn đầy lo lắng, lúc này sao lại đột nhiên bị nữ tử cổ đại tỏ tình chứ!?"Ta còn tưởng rằng nàng ở chỗ này chịu khổ đâu, không nghĩ tới nguyên lai đã có mỹ nhân trong lòng, còn rất hưởng thụ!" Phía trên Mái hiên, Tử Dạ từ khe hở mái ngói nhìn thấy hết, "Ta đã phí công lo lắng cho nàng."
"Vũ Văn Linh Ca không phải nữ tử bình thường, chúng ta cũng không thể tin hết."
Trường Cung lại nghĩ khá,, "Trước mắt, điều duy nhất xác định được là, Kỳ Lạc cô nương tạm thời sẽ không có mệnh hệ gì.Thanh âm Hai người nói đến cự nhỏ, trầm thấp nằm ở trên mái hiên băng lãnh.Bóng đêm càng ngày càng đậm, bông tuyết lại từ từ rơi xuống bao phủ màn đêm.Trường Cung nhẹ nhàng nâng tay giúp Tử Dạ phủi tuyết bám trên tóc mai, nghiêm mặt nhìn nàng, nói: "Tử Dạ, nếu ngươi muốn, chúng ta một hồi tìm một cơ hội cùng Kỳ Lạc cô nương gặp mặt."
Nói đến đây, thanh âm khẽ run lên, cười nói, "Hôm nay nàng đã có thể bình yên trở về, chắc chắn đã thắng tướng quân hội, có nàng bảo hộ ngươi, ta cũng có thể yên tâm đi."Nhưng ta không yên tâm về ngươi! Tử Dạ cuống quít nắm chặt cánh tay Trường Cung, lo lắng mà nhìn nàng, "Hiện tại ở Trường An ai cũng muốn bắt ngươi, ngươi làm sao có thể chạy ra ngoài? Còn có...
Còn có...
Kỳ thật Tề quốc cũng không phải địa phương gì tốt đẹp, một mình ngươi trở về, ta sợ..."
Tử Dạ bỗng nhiên im tiếng, nhịn xuống những gì muốn nói.Đáy lòng Trường Cung ấm áp, cười nhạt một tiếng, "Như vừa rồi Vũ Văn Linh Ca đã nói, chết sớm hay chết muộn cũng là chết mà thôi."Ta không cho phép ngươi chết!" Tử Dạ bướng bỉnh nói, bình tĩnh nhìn Trường Cung giữa bão tuyết mênh mông, Ngươi muốn đi thì chúng ta cùng đi!"Tử Dạ..."
Trường Cung vừa mừng vừa sợ, không thể tin vào tai của mình.Tử Dạ gật đầu, "Ta là chủ nợ của ngươi, ngươi muốn tìm cái chết, cũng phải hỏi ta trước! Còn nữa, ta cũng không muốn cứ như vậy lưu lại nơi này làm bóng đèn!""Bóng đèn?" Trường Cung không hiểu.Tử Dạ cười cười, nói: "Tiểu Lạc Lạc đã có người yêu thương, ta lưu lại mỗi ngày nhìn các nàng ân ái, thật sự là mất hứng!"Thế nhưng ngươi biết, Kỳ Lạc cô nương là thân nữ nhi."
Trường Cung nhịn không được hỏi.Tử Dạ cũng nhịn không được nắm cằm Trường Cung, hài hước cười cười nói: "Nữ nhân thì thế nào? Không phải chỉ cần thích là được à? Ngươi nói có đúng hay không?"Trường Cung ngạc nhiên nhìn thấy Tử Dạ, "Ngươi thật không quan tâm?"Tử Dạ ảm đạm cúi đầu nói: "Trước kia ta vẫn luôn nghĩ không biết có thể sớm ngày trở về hay không, thế nhưng bây giờ nhìn thấy...!Tử Dạ cúi đầu nhìn về phía chiếc nhẫn hắc ngọc trên ngón tay, "Từ khi Tiểu Lạc Lạc mất tích, chiếc nhẫn này cũng không còn phát sáng nữa, xem như ngươi nói đúng, e rằng còn chưa tới lúc trở về, ta chỉ có thể, đi đến đâu thì hay đến đó."
Trường Cung cười nghiêm túc, Đúng vậy, đến đâu thì hay đến đó, cơ duyên đến, ngươi tự nhiên có thể trở về."
Cuối cùng, ngươi vẫn sẽ không lưu lại.Trường Cung chỉ cảm thấy đáy lòng mất mát, chinh nhiên nhìn mặt Tử Dạ, bất đắc dĩ cười cười..