Tái Kiến Lan Lăng

Chương 27: 27: Trong Tuyết Ảnh





Lý Phong kinh trừng hai mắt, nhìn Trường Cung bên trên góc mái hiên thành lâu -
- nàng lúc này tay áo phần phật, ngạo nghễ cầm kiếm, dù cho huyết hoa trên người càng thấm càng lớn, cỗ nhưng chính khí lẫm liệt vẫn không hề giảm đi phần nào."
Cao Trường Cung, tối nay được làm đối thủ của ngươi, Lý mỗ không uổng sống ngần ấy năm! Lý Phong đột nhiên lạnh lùng quát, sau lưng vẫn còn bảy tên Khác Sát Vệ sống sót, lập tức chấn chỉnh trận pháp, giống như biến hóa thành một trận thế khác.Tuyết gió thấu xương, Trường Cung ngưng mắt nhìn chăm chú trận pháp dưới chân, còn chưa kịp nhìn thấu, liền nhìn thấy ở một phía xa của ngõ hẻm có một đám quan binh tay cầm đuốc vội vã chạy tới."
Kẻ nào dám làm càn ở Trường An!" Người dẫn đầu hô to một tiếng, Trường Cung liền biết người tới là ai -
- Đại Chu Tùy Quốc Công Phổ Lục Như Kiên!"Đến rất đúng lúc!" Trường Cung mừng thầm cười một tiếng, cầm kiếm chắp tay, cất cao giọng nói với Lý Phong dưới chân, hôm nay ngươi giết không được ta đâu!"Ngươi cho rằng quan binh Đại Chu sẽ cứu ngươi?" Lý Phong cười lạnh, lấy ra từ trong ngực áo một lệnh bài của phủ Thừa tướng, đi đầu giơ lên cao cao, nói với Phổ Lục Như Kiên, "Người trên thành chính là Lan Lăng Vương Cao Trường Cung của đại Tề, chúng ta phụng mệnh truy sát, mong rằng Tùy Quốc Công đừng làm hỏng đại sự!""Cao Trường Cung!" Phổ Lục Như Kiên nhướng mày nhìn về phía Trường Cung trên cổng thành, khi đôi mắt chạm phải mắt Trường Cung, không khỏi cười lạnh nói, "Quả nhiên là ngươi!" Vừa mới nói xong, đã giơ tay lên cao, "Đại chiến ở Mang Sơn, ngươi còn thiếu nợ máu của tướng sĩ Đại Chu ta, hôm nay ngươi phải dùng mạng đền lại!Cung tiễn thủ sau lưng Phổ Lục Như Kiên bỗng nhiên kéo căng trường cung, chỉ thấy Phổ Lục Như Kiên vung tay lên, một trăm mũi tên cùng bay ra, vọt tới chỗ Trường Cung.Khóe môi Trường Cung mỉm cười, nắm chặt trường kiếm nhuốm máu băng lãnh, đón nhận giữa ngổn ngang mũi tên."
Tử Dạ, chỉ sợ...chúng ta khó lòng gặp lại..

Trường Cung ảm đạm cười một tiếng, mũi kiếm đã bổ về phía mũi tên."

Đáng tiếc...
Ngươi không phải chết trên tay ta..."
Lý Phong thì thào thở dài, không cam lòng nhìn đợt mũi tên sắp tuyệt sinh lộ của Trường Cung, "Lần này...
Trừ phi ngươi là Thiên Thủ Quan Âm, nếu không, tuyệt đối cũng không thoát được."Vụt!"Đột nhiên nghe thấy một tiếng kim thạch vỡ toang, một chiếc sắt dù Ô Kim bỗng nhiên hiện ra trước người Trường Cung.Kẻ nào?!""Ngươi còn chưa xứng để được biết đâu! Chỉ nghe phía sau chiếc dù vang lên một giọng nữ, lờ mờ có thể thấy được một tà áo tím tung bay trong tuyết."
Ngươi là!" Trường Cung hơi sững sờ, nữ tử kia đã kéo tay Trường Cung lại,, mang theo Trường Cung nhảy ra khỏi tường thành."
Mau đuổi theo!" Phổ Lục Như Kiên vội vàng quát, quan binh sau lưng đã vọt tới dưới cửa thành kín bưng.Cửa thành bỗng nhiên mở ra, thế nhưng ngoài thành đã là một vùng tuyết phủ mênh mông, nơi nào có bóng dáng Trường Cung?"Đáng chết, để hắn trốn thoát rồi! Lý Phong cùng Phổ Lục Như Kiên không cam lòng dậm chân thở dài, không hẹn mà cùng nhìn nhau một chút.Phổ Lục Như Kiên vẫn như cũ chưa từ bỏ ý định dọc theo tường thành tìm kiếm, chỉ nhìn thấy trên mặt đất mơ hồ có một chút vết máu chưa bị bông tuyết phủ lấp.
Phổ Lục Như Kiên âm thầm cắn răng, đại thủ chỉ về phía vết máu loáng thoáng, Các ngươi đuổi theo cho ta, ta đoán hắn chạy không xa!"Dạ rõ! Bọn quan binh nghe lệnh chạy theo Phổ Lục Như Kiên."
Vệ chủ, vậy chúng ta..."

Bảy tên Khác Sát Vệ cuống quít hỏi Lý Phong, Đuổi hay không đây...?Lý Phong chỉ lắc đầu, "Chúng ta về trước bẩm báo quận chúa, nguyên lai nữ tử bên cạnh Cao Trường Cung kia còn biết võ công, chúng ta đều đánh giá thấp nữ tử này -
- có Tùy Quốc Công làm người tiên phong giúp chúng ta tìm người, ta tin tưởng Cao Trường Cung sẽ trốn không thoát."
Dạ rõ! Khác Sát Vệ ôm quyền gật đầu, theo Lý Phong quay người trở về thành Trường An.Cũng vào lúc này, phía trước tiểu trúc trong phủ Thừa tướng.Linh Ca mới đi tới cửa tiểu trúc, Kỳ Lạc đã tắt đèn, khiến Linh Ca không khỏi nhíu nhíu mày lại."
Kỳ công tử ngủ sớm vậy sao? Linh Ca bối rối hỏi nha hoàn đang bước ra từ trong tiểu trúc, "Nơi này chẳng lẽ chưa từng xảy ra chuyện gì?"Nha hoàn kinh ngạc nói: "Hồi quận chúa, có! Tiểu tỳ vừa rồi bị người đột nhiên kích choáng, sau khi tỉnh lại, kỳ công tử liền phân phó ta lui xuống trước, chắc là kỳ công tử xuất thủ đánh lui người kia, tiểu tỳ mới có thể nhặt về một cái mạng."
Linh Ca càng thấy kỳ quái, "Kỳ công tử còn ở trong tiểu trúc không?"Hồi quận chúa, vẫn còn."
Tiểu tỳ cung kính trả lời.Linh Ca đột nhiên không nghĩ ra vì sao rõ ràng Trường Cung đã vào tiểu trúc, lại không mang Kỳ Lạc đi,, hoặc là nói...
Kỳ Lạc vậy mà không theo Cao Trường Cung đi? Đang lúc trăm mối tơ vò không lời giải đáp, chợt nghe sau lưng vang lên dị hưởng, vội vàng quay đầu đi.Lý Phong bỗng nhiên đáp xuống đất, chắp tay nói: "Khởi bẩm quận chúa, Cao Trường Cung...
Chạy thoát rồi.Vậy mà cũng chạy thoát?" Linh Ca lại giật mình, "Nguyên lai ta nuôi các ngươi nhiều ngày như vậy, cũng bất quá chỉ uổng phí kim lương, không sử dụng được!Lý Phong cuống quít quỳ rạp xuống đất, nói: "Quận chúa bớt giận, cũng không phải do hạ làm lỡ việc lớn, mà toàn do nữ tử Tử Dạ kia biết võ công, dưới loạn tiễn cứu Cao Trường Cung thoát chết!"Lạc Tử Dạ biết võ công!" Mặt Linh Ca tràn đầy kinh hãi, "Ngươi xác định đó là nàng?Khi Cao Trường Cung xuất phủ chỉ dẫn theo một mình nàng, ngoại trừ nàng ra, thuộc hạ không nghĩ ra trong thành Trường An này còn ai sẽ cứu hắn nữa? Lý Phong chắc chắn gật đầu, "Bất quá chuyện truy sát tối nay đã kinh động đến Tùy Quốc Công, giờ phút này hắn đang mang binh đuổi theo."Phổ Lục Như Kiên thủ đoạn cũng không thể khinh thường, Cao Trường Cung tối nay trốn được các ngươi, chưa chắc thoát khỏi hắn..."

Linh Ca cười lạnh, "Chỉ tiếc, công lao này, tặng không cho hắn rồi!Đều do thuộc hạ vô năng!" Lý Phong dập đầu liên túc, Xin quận chúa cho thuộc hạ đoái công chuộc rội, đuổi theo Phổ Lục Như Kiên, mang đầu người của Cao Trường Cung về!Linh Ca lạnh lùng liếc Lý Phong, "Nếu đã biết nên làm như thế nào, vậy ngươi còn quay về làm gì?Dạ rõ! Lý Phong vội vàng gật đầu, đứng dậy âm thầm thở một hơi, đạp mái hiên biến mất trong gió tuyết."
Quận chúa, vậy chúng ta có vào tiểu trúc hay không? Thị vệ trưởng nhịn không được hỏi Linh Ca.Linh Ca tràn đầy thâm ý nhìn cửa tiểu trúc đóng chặt, nói: "Không nên tùy tiện kinh động kỳ công tử -
- nếu ở trong đó có cổ quái, ta tin tưởng ngày mai tất có kết quả, các ngươi đều lui ra đi."
Dạ!Linh Ca nặng nề thở dài, ngửa đầu nhìn tuyết bay đầy trời, không khỏi run một cái -
- chắp tay trước ngực, Linh Ca thở hơi ấm vào trong lòng bàn tay, níu chặt áo lông trên người, lẩm bẩm nói: "Cao Trường Cung, nếu như ngươi được sinh ra ở Đại Chu, thì cũng sẽ chẳng có kết cục như ngày hôm nay?Phía sau cửa Tiểu trúc, Tử Dạ cẩn thận nghe được mà như bị ai thắt chặt tim, "Trường Cung..."
"Lạc Tử Dạ, cô đột nhiên đóng cửa, thổi đèn, cùng muốn làm cái gì?" Kỳ Lạc đứng bên cửa sổ tức giận than thở.".

Tiểu Lạc Lạc, cô chẳng lẽ không nghe thấy nói lời bên ngoài vừa rồi sao? Tử Dạ gấp giọng hỏi.Kỳ Lạc sờ soạng đi tới, lắc đầu nói: "Đêm nay gió lớn như vậy, trong phủ Thừa tướng lại bị hai người huyên náo kêu loạn, sao tôi nghe được bên ngoài đang nói cái gì?Tử Dạ hít một hơi, bỗng nhiên nghiêm mặt nhìn Kỳ Lạc, "Vậy tôi hỏi cô, lời tôi nói cô có tin hay không?"Kỳ Lạc mặc dù nhìn không rõ mặt Tử Dạ, nhưng cũng biết giờ phút này Tử Dạ khẳng định là vô cùng nghiêm túc, "Ở chỗ này tôi không tin cô, thì có thể tin ai đây?Vậy cô nhất định phải theo chúng tôi đi! Tử Dạ kiên định gật đầu, ôm mặt Kỳ Lạc, "Tiểu Lạc Lạc, cô không thể đợi ở chỗ này nữa, nếu không một ngày nào đó cô sẽ chết không minh bạch!"Kỳ Lạc cảm thấy hai gò má ấm áp, tuy nhiên lại bị hai chữ "Chúng ta" kia làm cho có chút nhói nhói, Ngoài chúng ta ra? Còn ai chứ?Thì tôi với Trường Cung!" Tử Dạ thốt ra, "Tiểu Lạc Lạc, Trường Cung đã đồng ý với tôi, sau khi cứu được cô ra ngoài, ba người chúng ta sẽ cùng ẩn cư, rời xa những thị phi...Kỳ Lạc cười chua xót, thân thể cứng đờ tại chỗ, nghe những lời Tử Dạ nói chẳng lọt tai chút nào.Tử Dạ bỗng nhiên cảm giác được sự trầm mặc của Kỳ Lạc, hai tay lung lay đầu Kỳ Lạc, "Tiểu Lạc Lạc, cô sao vậy? sao đột nhiên lại ngẩn người?Kỳ Lạc đột nhiên nắm chặt tay Tử Dạ, ngữ khí chưa từng nghiêm túc như lúc này, Không thể chỉ có một mình cô thôi sao?Tử Dạ bỗng nhiên hiểu rõ ý trong lời nói của Kỳ Lạc, vội vàng lấy lại bình tĩnh, nói: "Tiểu Lạc Lạc, cô không phải...đã thích tôi đó chứ?Thân thể Kỳ Lạc khẽ run lên, vấn đề này cô cũng từng tự hỏi qua rất nhiều lần, nhưng lại chưa một lần dám trả lời, không nghĩ tới Tử Dạ lại hỏi cô vào đúng lúc này, cô thật sự không biết nên trả lời ra sao.Tử Dạ vội vàng cười cười, "Tiểu Lạc Lạc, có phải thường ngày tôi hay trêu chọc cô, nên bây giờ cô muốn chọc tôi lại không?Nghe ngữ khí như đùa giỡn của Tử Dạ Kỳ Lạc bỗng nhiên buông lỏng tay Tử Dạ ra, nâng hai gò má Tử Dạ lên, Tôi từ trước tới giờ chưa từng nói đùa, cô biết mà.Tử Dạ hoảng sợ thoái lui về phía sau, tránh thoát hai tay Kỳ Lạc, trầm giọng nói: "Tôi không phải loại phụ nữ gì hay ho, tôi thích ra vào hộp đêm, ưa thích trêu chọc cô, thích xem bộ dáng buồn cười của người khác sau khi bị trêu chọc...Tôi chỉ biết cô đã hôn tôi ở quán bar, cô đã cứu tôi, cô còn trêu chọc tôi...khi chúng ta phân ly...tôi đã...Vị quận chúa kia chẳng phải cũng từng hôn cô sao? Huống hồ, tôi cũng giống cô, đều là phụ nữ...!Tử Dạ càng thêm hốt hoảng cắt ngang Kỳ Lạc, không dám để cho cô nói thêm gì đi nữa.Trong lòng Kỳ Lạc đau xót, Cô để ý chuyện này sao?Tử Dạ cau mày, Tôi mệt rồi, tôi muốn ngủ trước, khi khác hãy nói."Lạc Tử Dạ!" Kỳ Lạc bỗng nhiên ôm Tử Dạ vào lòng, Tôi cũng không biết rốt cuộc tôi bị sao, nhưng khi không được nhìn thấy cô, tôi chỉ thương nhớ cô, biết rất rõ ràng cô cũng là phụ nữ, như tôi vẫn nhịn không được...ban đầu tôi cho rằng không phải do tôi thích cô, tôi chỉ lo lắng cho cô...
Thế nhưng sự xuất hiện của Cao Trường Cung đêm nay đã khiến tôi..."Trường Cung..."
Tử Dạ không tự chủ được gọi một tiếng, khàn giọng nói, "Tiểu Lạc Lạc, kỳ thật mặc kệ là cô, hay là cô ta, tôi đều xem hai người như bạn...Thật sao? Kỳ Lạc đột nhiên cười lạnh, "Chỉ sợ cô đã sớm sa vào lưới tình, nhưng chính bản thân cô cũng không hề hay biết mà thôi."Tiểu Lạc Lạc, cô như thế này thật sự khiến tôi rất sợ.


Tử Dạ lắc đầu, Chúng ta vốn dĩ không thuộc về nơi này, sớm muộn gì cũng phải trở về, không phải sao? Cho nên, tôi sẽ không động chân tình ở nơi này, bởi vì cho dù có, cũng sẽ không có kết quả...
tôi ăn chơi ở hộp đêm đã quen, tôi cũng không quen bị ai trói buộc cả một đời...
Tình yêu không có kết cục như thế này, tôi chẳng thà chưa bao giờ bắt đầu, cô có hiểu ý của tôi không?"Nếu như..."
Từ trước tới giờ tôi cũng chưa từng nghĩ đến hai chữ nếu như này...Kỳ Lạc lần nữa buông Tử Dạ ra, thở dài một tiếng."
Tiểu Lạc Lạc, cô cũng đừng quên, tôi là con gái của kẻ đã giết chết cha cô, cho dù chúng ta có đi chung một con đường, thì cũng không có cùng một kết quả đâu...!Tử Dạ cuối cùng nói ra câu nói này, miễn cưỡng cười cười, "Tiểu Lạc Lạc, cô còn như vậy tôi sẽ rất sợ cô.Tôi hiểu.

Kỳ Lạc gật gật đầu, không nhúc nhích nhìn dung nhan mơ hồ của Tử Dạ trước mắt, ánh mắt phức tạp của cô dần ảm đạm rồi chìm vào bóng tối..