Tái Kiến Lan Lăng

Chương 32: 32: Thu Quan Cục





Trường Cung lần nữa bước vào Trường An, vừa tới gần tướng phủ, đã bị một người áo đen thần bí truy kích, liên tiếp mấy canh giờ tránh né trong các ngõ hẻm, những người áo đen này giống như là quỷ mị chẳng thể trốn thoát nổi, nếu không né tránh những người này, cứ xông tới phủ Thừa tướng thì tuyệt đối không thể cứu Kỳ Lạc ra được!Bóng đêm dần dần tối hơn, Trường Cung kịch liệt thở phì phò, từ trong ngõ hẻm thò đầu ra xem phía sau có còn người áo đen nào đuổi theo không?"Thời điểm then chốt, vẫn phải dựa vào ân nhân như ta thôi?" Thanh âm Đậu Ảnh bỗng nhiên vang lên sau lưng Trường Cung.Trường Cung kinh hãi quay đầu, nói: "Sao ngươi vẫn theo ta?Ta đã nói, ta là ân nhân của ngươi, không có sự đồng ý của ta, ngươi cũng không thể chết!" Đậu Ảnh nói xong lấy ra dù sắt, che khuất mình cùng Trường Cung, "Thông minh như ngươi, cũng nên biết làm sao cho phải đi?Hay cho một chiêu di hình hoán ảnh! Trường Cung không khỏi tán thưởng, gật đầu cười một tiếng."
Ngươi quả nhiên là hồ ly!" Đậu Ảnh cười một tiếng, "Yên tâm, vị hồng nhan tri kỷ kia của ngươi đã được ta an bài ở một nơi an toàn, không có việc gì."
Nghe nàng nói trúng tim đen, Trường Cung im lặng cười một tiếng, chỉ biết ôm quyền cúi đầu."
Ngươi lại nợ ta một món nợ ân tình! Coi chừng thiếu nhiều, không trả nổi đó! nh cười hắc hắc, dùng đầu vai đụng Trường Cung, "Ta đi ra trước! Nếu ngươi thành công ra khỏi thành, chúng ta hiện gặp ở con đường gần dã điếm ngoại thành Trường An.Được!Sắt dù bỗng nhiên bay ra khỏi ngõ hẻm, người áo đen giật mình, chỉ về hướng đó, nói: "Ở chỗ này!"Dù ảnh lóe lên, Đậu Ảnh bỗng nhiên lao về phía ngõ hẻm khác.Trường Cung thừa cơ hội xoay người bay lên mái hiên, nằm sấp xuống, nhìn người áo đen đuổi theo Đậu Ảnh, thở một hơi quay người lao về phía phủ Thừa tướng."
Vụt!"Trường Cung cẩn thận nhảy thấp xuống phủ Thừa tướng, chiếu theo canh giờ nhẫm tính, Kỳ Lạc cũng nên trở về hỉ phòng rồi.Vừa ẩn nấp, Trường Cung vừa nhắm hướng hỷ phòng mà chạy, khi rốt cục chạy được tới bên ngoài khuôn viên của hỷ phòng, trái tim Trường Cung hơi sợ, trễ nhiều canh giờ như vậy, nếu Kỳ Lạc đã xảy ra chuyện gì, Tử Dạ tất nhiên sẽ bất an cả đời.Trường Cung dán chặt vào cột lạnh buốt, lặng yên nhìn xuyên qua cửa sổ dán giấy, nhìn vào trong——Trên giường, Kỳ Lạc đã cởi hết đồ, chỉ mặc một lớp áo mỏng, miệng không ngừng hàm hồ hô hào tên Tử Dạ.
Bên cạnh giường, Linh Ca kéo dây buộc áo yếm ra, vò rối những sợi tóc mai, cắn nát ngón tay bôi huyết sắc lên một chiếc khăn trắng, cười lạnh, nói với Kỳ Lạc: "Kỳ Lạc, đời này, ngươi mãi mãi cũng trốn không thoát lòng bàn tay của ta."
Khăn trắng trong tay nàng bay thẳng lên giường, Linh Ca trút bỏ quần lót trong nháy mắt, ôm sát Kỳ Lạc ngã xuống giường, nhét vào trong miệng Kỳ Lạc giải dược mê tâm tán, song song lăn vào hỉ chăn thêu hình long phượng...Trường Cung đỏ mặt, hoảng sợ cõng thân, cẩn thận ngẩng đầu nhìn bố cục lầu các của hỷ lâu, xoay người lên mái hiên, cẩn thận lấy một mảnh ngói lên.Dược lực dần dần tan, ý thức Kỳ Lạc cũng dần dần thanh tỉnh lại, chỉ cảm thấy đầu vai chạm phải một nơi mềm mại, không khỏi giật nảy cả mình, kinh trừng hai mắt nhìn nữ tử bên cạnh, nghẹn ngào kêu lên: "Linh Ca! Thế nào lại là ngươi?" "Xuỵt..."
Linh Ca cực kỳ dịu dàng êm dịu cười một tiếng với Kỳ Lạc, y như chim non nép vào lòng Kỳ Lạc, "Người ta rất mệt mỏi, để ta nghỉ ngơi thật tốt một hồi, được không?""Ta...
Ta làm cái gì?" Kỳ Lạc bối rối ngồi dậy, rút tay ra khỏi lòng bàn tay Linh Ca, màu đỏ tươi trên trên ngón tay khiến Kỳ Lạc giật mình, không nhúc nhích nhìn Linh Ca, "Ta...
Ta chẳng lẽ đối ngươi..."

Linh Ca xấu hổ cười một tiếng, "Đêm động phòng hoa chúc, ngươi cứ nói đi?"Kỳ Lạc tự tát mình một bạt tai, "Ta rõ ràng...
Rõ ràng...
Là...
là...
Cùng...
Tử...!Tiếng nói đột nhiên dừng lại, áy náy mà nhìn Linh Ca, "Ta...
Ta không bằng cầm thú!"Vì sao lại tự đánh mình? Linh Ca hôn lên mặt Kỳ Lạc, dường như đau lòng vạn phần, "Ta vốn là vợ của ngươi, ngươi muốn ta làm cái gì, đều được..."Thế nhưng ta rõ ràng là..."
Kỳ Lạc còn muốn nói, lại bị Linh Ca dùng môi hôn tiếp.Sự áy náy, kinh hoảng, thống khổ, hối hận, ùn ùn kéo đến, Kỳ Lạc trong chớp mắt không biết trái tim đến tột cùng là đau nhức hay vẫn là thống khổ? Điều duy nhất nàng biết chính là...
Mặc kệ tương lai như thế nào, đời này nàng không thể có lỗi với Linh Ca, không thể không bảo hộ nàng, không thể rời đi nàng...
Mà Tử Dạ...Kỳ Lạc đột nhiên trào phúng cười một tiếng, "Tạo hóa...
Tạo hóa a!" Nhiệt lệ phút chốc lăn xuống gò má, đã rơi vào giữa mái tóc xanh của Linh Ca, hai tay lạnh như băng ôm chặt Linh Ca, Kỳ Lạc có thể làm chỉ là nhẹ nhàng run rẩy, chỉ là run rẩy.Nụ cười chiến thắng chợt lóe qua trên mặt Linh Ca, Linh Ca không tự chủ được ôm lấy eo Kỳ Lạc, lẩm bẩm nói: "Kỳ lang, trong lòng chàng vĩnh viễn chỉ có một mình ta có được không?"..."

Kỳ Lạc cúi thấp đầu xuống, lại chỉ có thể khóc ròng.Sao chàng lại khóc?"Ta chẳng qua cảm thấy ta đã làm một chuyện rất hoang đường...
Linh Ca, ngươi chẳng lẽ không thấy ta với những nam tử kia rất khác sao? Kỳ Lạc cắn chặt răng, "Ta cũng không phải là nam tử..."
Linh Ca bỗng nhiên che môi của nàng lại, cười lành lạnh, "Ta biết, cho nên, cam tâm tình nguyện cho ngươi."
"Ngươi không ngại?" Kỳ Lạc kinh hãi."
Người cũng là của ngươi rồi...!Linh Ca bình tĩnh nhìn nàng, bỗng nhiên tràn đầy ủy khuất mà hỏi, "Ngươi chẳng lẽ còn ghét bỏ ta? Cảm thấy đụng phải ta, ô uế thân thể của ngươi?""Ta...
Ta..."
Kỳ Lạc cuống quít lắc đầu, biến cố liên tiếp xảy ra kiến Kỳ Lạc thật sự phản ứng không kịp, "Ta chỉ sợ ủy khuất ngươi!"Ta không..."
Soạt!Trường Cung bỗng nhiên bay xuống từ nóc phòng, xuất thủ bóp lấy yết hầu Linh Ca, nói: "Linh Ca quận chúa, chỉ sợ sau tối nay, ngươi phải tìm một lang quân khác."
Ngươi thật lớn mật! Dám hiên ngang trở về? Linh Ca đứng thẳng, lạnh lùng ngoái nhìn Trường Cung gần kề, "Kỳ Lạc là phu lang của ta, ngươi đừng mơ tưởng mang nàng đi!"Vậy phải xem nàng có nguyện ý làm phu lang của ngươi hay không đã!? Trường Cung nhìn về phía Kỳ Lạc, "Kỳ Lạc cô nương, Tử Dạ còn đang chờ ngươi, nếu ngươi lưu tại nơi này, cuối cùng cũng không có kết cục tốt, mau theo ta đi thôi!""Cao Trường Cung! Chuyện của ta, không cần ngươi quan tâm!" Kỳ Lạc phẫn nộ run lông mày, đột nhiên xuất thủ hung hăng đánh một kích vào cổ tay Trường Cung, "Ngươi buông Linh Ca ra! Nói xong, cuống quít nhấc hỷ chăn quấn lấy thân thể Linh Ca, "Cao Trường Cung, tự tiện xông vào nhà dân...!Kỳ Lạc đang nói giữa chừng thì im bặt, quên mất bản thân đang ở thời cổ đại, chứ chẳng phải cảnh sát nhân dân trung hoa nữa.Linh Ca âm thầm cười nhìn Kỳ Lạc một chút, dù cho Kỳ Lạc không ra tay đánh Trường Cung, nhưng thấy nàng xuất thủ che chở, cũng đủ thấy con cờ này đã lọt lưới, khó mà đào thoát được."
Nữ tử này tâm kế thâm trầm, Tử Dạ dặn đi dặn lại, kêu ta nhất định phải mang ngươi đi, cho nên, cho dù ngươi không đi, tối nay ta cũng phải bắt ngươi đi! Trường Cung nói xong, tay còn lại bỗng nhiên kéo cánh tay Kỳ Lạc, Mau đi theo ta!"Hạ lưu!" Kỳ Lạc khuất khuỷu tay đẩy tay Trường Cung ra, "Ta cảnh cáo ngươi, đừng đụng ta! Lạc Tử Dạ tin tưởng ngươi, không có nghĩa ta cũng sẽ tin ngươi!""Kỳ Lạc cô nương! Ngươi thật sự cho rằng ngươi cùng với nàng động phòng sao?" Trường Cung quát một tiếng chói tai, Nếu hôm nay ngươi không đi, ngày khác ta cũng khó lòng cứu được ngươi!"Ta đã nói rồi, chuyện của ta, không cần ngươi quan tâm!" Kỳ Lạc nhất thời nổi giận, há miệng khẽ cắn cổ tay Trường Cung, bắt buộc Trường Cung không thể không buông Linh Ca ra.Trường Cung không dám tin những gì nàng nhìn thấy, "Kỳ Lạc cô nương..."

Đột nhiên, nơi ngực có cảm giác nhói nhói dâng lên,, Trường Cung vô ý thức huy chưởng đẩy Linh Ca ra, nhìn thấy sườn trái cắm một cây trâm bằng vàng, vội vàng phong huyệt cầm máu, rút trâm vàng ra, ném xuống đất, "Kỳ Lạc cô nương, ngươi....ngươi sẽ phải hối hận!"Kỳ Lạc bảo hộ Linh Ca ở sau lưng, phẫn nộ trừng mắt nhìn Trường Cung, "Cao Trường Cung, ta không biết ngươi dùng biện pháp gì khiến Tử Dạ như ma sai quỷ khiến đâm đầu theo ngươi, nhưng ta nói cho ngươi biết, Kỳ Lạc ta không hề thua kém ngươi! Sẽ có một ngày, ta sẽ cho nàng biết, ngươi tuyệt đối không đáng giá để nàng phó thác cả đời, nàng đã sai, còn là rất sai!"Người đâu..."Linh Ca, thả hắn đi! Nếu như hắn chết ở nơi này, Lạc Tử Dạ khẳng định nghĩ rằng ta giết hắn! Ta sẽ không mang tiếng xấu này lên người! Kỳ Lạc ngăn cản tiếng Linh Ca gọi, quay đầu hung hăng nhìn Trường Cung, "Cao Trường Cung, ta cho ngươi biết, nếu ngươi khinh bạc Tử Dạ dù chỉ một chút, ta sẽ trả lại cho ngươi gấp trăm lần!Nỗi hận của ngươi Trường Cung hiểu."
Trường Cung đắng chát cười một tiếng, "Cuối cùng ta chỉ muốn hỏi ngươi một câu, ngươi đi hay là không đi?""Không đi!"Được! Trường Cung hít sâu một hơi, lướt lên mái hiên, nhanh bước biến mất trong bóng đêm.Một cảm giác mất mát lóe lên trong đầu, Kỳ Lạc chán nản thở dài, quay đầu nhìn Linh Ca sắc mặt tái xanh, nói: "Linh Ca, ngươi không sao chứ?"Linh Ca lắc đầu, nói: "Ta tất nhiên không có việc gì, có ngươi bảo hộ, đời này tất nhiên là bình yên không hiểm, chỉ là..."
Linh Ca nhướng mày, nói đến thê lương, "Nguyên lai ở trong lòng ngươi, cuối cùng vẫn không thể buông bỏ Lạc cô nương..."Linh Ca...
Ta..."
Kỳ Lạc nghẹn ngào, nói, "Ta sau này sẽ đối với ngươi tốt, chỉ là...
Ta không quên được...
Ta không muốn lừa dối ngươi..."
"Ta biết."
Linh Ca khàn giọng nói, "Kỳ lang, nếu ngươi thật không bỏ nổi vị Lạc cô nương kia, ta nguyện giúp ngươi thành tề nhân chi phúc[1]."
"Linh Ca..."
Kỳ Lạc không dám tin nhìn nàng, "Ta đã ủy khuất ngươi đủ lắm rồi, sao dám...".


Ngôn Tình Nữ Phụ
"Chỉ cần ngươi tốt với ta, tin tưởng ta, ta đã rất hài lòng rồi.

Linh Ca nói xong tiến vào vòng ôm của Kỳ Lạc, "Ngươi có muốn Lạc cô nương về đây không?"Ta..."
"Vậy ta liền giúp ngươi hoàn thành tâm nguyện."
Linh Ca nói xong, ngửa đầu nhìn Kỳ Lạc, "Kỳ lang, Cao Trường Cung không thể sống được tới sáng sớm ngày mai, ngươi có nguyện theo ta đi diễn một tuồng kịch không?"Vì sao?"Ngươi đi liền biết."
Linh Ca hôn Kỳ Lạc, "Ngươi phải nhớ kỹ, mặc kệ lúc nào ta vĩnh viễn vẫn sẽ đối tốt với ngươi, kỳ lang, chỉ hy vọng sau khi ngươi có được Lạc cô nương, sẽ không quên ta...Ta đã đối với ngươi như vậy...nếu như ta còn bội tình bạc nghĩa, thì không phải là người!" Kỳ Lạc chắc chắn gật đầu, ôm chặt Linh Ca vòng lòng, "Linh Ca, ta sẽ cố gắng chiếu cố tốt ngươi, cũng sẽ cố gắng...
Thích ngươi, về phần Lạc Tử Dạ..."
"Có câu nói này của ngươi là đủ rồi.

môi Linh Ca bỗng nhiên hôn lên môi Kỳ Lạc, lần này, không còn là nàng tự mình chủ động, có chút cảm giác được cánh môi Kỳ Lạc khinh động, trong lòng nàng dâng lên một tia vui vẻ trước nay chưa từng có.Trước thời điểm thu quân trên bàn ván cờ này, cũng nên để quân đen vây giết quân trắng trước đã.[1]Phúc tề nhân: là người có thể cưới hai vợ.