Tái Kiến Lan Lăng

Chương 34: 34: Ba Ba Trong Chậu





Tay áo phần phật, Trường Cung đứng giữa rừng, lẫm liệt đứng thẳng người, mặc cho gia tướng tướng phủ vây quanh lấy mình.Bắt lại!Mấy chục trường thương đồng loạt vây lấy Trường Cung, chỉ cần Trường Cung vọng động một bước, tất nhiên sẽ máu chảy đầu rơi."Cao Trường Cung, không nghĩ tới chúng ta lại gặp mặt." Linh Ca thân mặc áo lông chồn màu trắng ngồi trên bạch mã, nhẹ nhàng phất phất tay, ra hiệu gia tướng thu hồi trường thương, cười lạnh nói, "Đối đãi với đường đường Lan Lăng Vương, sao các ngươi có thể vô lễ như thế?"Trường Cung cười nhạt một tiếng, mặt mày tràn đầy thản nhiên, chỉ nhíu mày nhìn Kỳ Lạc cũng mặc áo lông bạch hồ bên cạnh Linh Ca —— tóc nàng tung bay giữa bông tuyết nổi bật lên giương mặt của nàng có chút tái nhợt."Kỳ công tử, thật không ngờ lại có thể gặp lại ngươi.


Trường Cung hờ hững cười khẽ, lắc đầu.Kỳ Lạc không trả lời Trường Cung, chỉ lo lắng nhìn bốn phía, tìm kiếm bóng dáng Tử Dạ, không khỏi gấp giọng quát: "Cao Trường Cung, ngươi mang Tử Dạ giấu đi đâu rồi?Trường Cung đứng chắp tay, cũng không đáp câu hỏi của Kỳ Lạc chỉ mỉm cười nhìn Linh Ca một chút, lo lắng nói, "Quận chúa đã dùng lễ để tiếp đón, chẳng hay trước khi đi có thể cho Trường Cung uống một ngụm rượu ấm hay không?Linh Ca không nhúc nhích nhìn Trường Cung, không khỏi âm thầm thở dài: "Lan Lăng Vương quả nhiên bất phàm, thân hãm tuyệt địa cũng không thấy bối rối, trong hồ lô của người này đến cùng bán thuốc gì?""Sao, không đồng ý à? Trường Cung cười hỏi lại, trên trán không có một tia tỏ vẻ sợ hãi.Linh Ca giơ tay lên, ra hiệu gia tướng nhường đường, nhảy xuống ngựa, lạnh lùng nói: "Ngươi thật cho rằng ta tới để giết ngươi?""Ta biết ngươi sẽ không giết ta." Trường Cung trực tiếp nói rõ, "Chiếu theo cách làm việc của quận chúa, vừa rồi Trường Cung đã sớm chết dưới loạn thương, há lại có thể cho Trường Cung nói nhiều lời như vậy?"Ngươi nhìn ra được? Linh Ca hơi kinh hãi, chỉ thấy Kỳ Lạc đã không kịp chờ đợi nhảy xuống ngựa,, vọt tới trước mặt Trường Cung, nắm chặt vạt áo Trường Cung."Ngươi mau nói, Tử Dạ ở đâu?"Trường Cung lạnh lùng hất tay Kỳ Lạc ra,, lui về sau một bước, cười khổ nói: "Khi nào ngươi mới có thể tỉnh? Bây giờ thân ngươi hãm ổ sói mà không tự biết, cứ xem như để ngươi tìm được Tử Dạ, ngươi lại có thể bảo hộ nàng bao lâu?""Cao Trường Cung, ngươi đi đi." Linh Ca đột nhiên đi đến bên cạnh Kỳ Lạc, khoác lên tay Kỳ Lạc, ngón tay có chút dùng lực,Là của ngươi thì trước sau gì cũng là của ngươi, không cần phải gấp gáp.""Linh Ca..." Kỳ Lạc không phục vẫy tay áo, lạnh lùng nói, "Cao Trường Cung, hôm nay ta thả ngươi đi, là bởi vì ngày đó ngươi từng cứu ta một mạng, ngày khác khi chúng ta gặp lại, chúng ta...!Nhất định phải phân cao thấp một lần!Trường Cung nhẹ nhàng ho một tiếng, cười nói: "Chỉ sợ không có ngày khác." Nói xong, Trường Cung chỉ Linh Ca, giật mình cười nói, "Ta vẫn đoán không ra ngươi vì sao không lập tức lấy mạng của ta? Hóa ra là chỉ muốn diễn vở kịch người tốt trước mặt Kỳ Lạc, tha cho ta một mạng? Ha ha, cây trâm của ngươi có độc, những gì ngươi làm tự ngươi biết rõ, cho dù tối nay ta có đi, cũng chỉ có một con đường chết ——" ánh mắt lẫm liệt, nhìn Kỳ Lạc trừng trừng, "Kỳ quận mã, ngươi để cho ta đi, là con đường chết, không cho ta đi, cũng là một đường chết."Linh Ca ngươi..." Kỳ Lạc liếc mắt nhìn Linh Ca, nhưng chẳng thấy Linh Ca đáp lại, liền biết những gì Trường Cung nói là thật.

Kỳ Lạc đưa tay ra, nói: "Linh Ca, đưa giải dược cho hắn đi, ta không muốn thiếu hắn một mạng.Linh Ca hít một hỏi, móc từ trong ngực ra một bình thuốc, đặt vào lòng bàn tay Kỳ Lạc, nói: "Kỳ lang ngươi muốn, ta nhất định giúp ngươi làm đến cùng, đây chính là giải dược.""Cám ơn ngươi, Linh Ca." Kỳ Lạc nhẹ gật đầu, đưa giải dược về phía Trường Cung, "Ngươi ăn xong thuốc này, chúng ta không ai nợ ai.Trường Cung không khỏi cất tiếng cười to, "Kỳ quận mã, nếu ngươi thật muốn trả cho ta một ân tình, thì hãy nghe ta một lần, rời xa người bên gối này, mà không phải ——" Trường Cung cúi đầu nhìn thoáng qua bình thuốc trong tay, đột nhiên hung hăng ném xuống đất tuyết đến vỡ vụn, "Hết lần này đến lần khác làm con cờ của nàng! Nếu không, sẽ có một ngày, ngươi sẽ khó quay đầu, vạn kiếp bất phục!""Ngươi!" Kỳ Lạc nhìn dược hoàn lăn dưới chân, trái tim bỗng nhiên loạn cả lên, "Cao Trường Cung, ngươi rốt cuộc là có ý gì?Sao ngươi không ăn thử một viên xem? Ăn xong sẽ hiểu ý của ta.


Mặt Trường Cung hơi giãn ra, biết nàng đã lung lay ý chí, "Xem đến tột cùng thứ Vũ Văn Linh Ca cho ta ăn, rốt cuộc là giải dược hay vẫn là độc dược?"Kỳ Lạc vươn tay, nhặt một viên thuốc lên, bối rối nhìn thoáng qua Linh Ca, "Thứ ngươi cho ta đến tột cùng là gì?"Giải dược." Linh Ca bất động thanh sắc, bỗng nhiên cúi người xuống, nhặt một viên thuốc lên bỏ vào miệng, nuốt xuống, thê lương nói, "Kỳ lang, luôn nghĩ ta không thật lòng với chàng, chàng dễ tin hai ba câu bịa đặt của hắn tới vậy sao? Chỉ chốc lát đã hoài nghi ta rồi?"Ta..." Kỳ Lạc vội vàng lắc đầu, trông thấy Linh Ca cũng không có chuyển biến gì đặc biết, phẫn nộ quay đầu trừng mắt về phía Trường Cung, "Cao Trường Cung, ta một lòng muốn thả ngươi đi, ngươi lại tiếp tục muốn châm ngòi ly gián, ta hỏi lại ngươi một câu, bây giờ ngươi đi hay là không đi?Trường Cung hơi nghi hoặc một chút nhìn Linh Ca, chỉ thấy sắc mặt nàng hồng nhuận mịn màng, không giống tướng trúng độc.


Lại nhìn vẻ giận dữ trên mặt Kỳ Lạc, Trường Cung không khỏi cười nói: "Linh Ca quận chúa quả nhiên cao hơn một bậc, Trường Cung bất tri bất giác lại cùng ngươi diễn một màn kịch, thật khiến Trường Cung bội phục."Linh Ca biến sắc, ảm đạm lắc đầu, "Cao Trường Cung, ta hữu tâm thả ngươi, ngươi vậy mà nhiều lần bức bách, ta không rõ, ngươi cứ châm ngòi ly gián ta cùng Kỳ Lạc, đến tột cùng giúp ích gì được cho ngươi chứ?"Ngươi dám nói ngươi thật tâm với nàng sao? Trường Cung chỉ Kỳ Lạc, trong giọng nói đầy vẻ chất vấn.Linh Ca cười lạnh động thân, "Tuyệt không có nửa điểm hư tình giả ý!""Ha ha, ta ngược lại coi thường ngươi." Trường Cung mang theo nụ cười trào phúng nói, " lần này, Trường Cung thua tâm phục khẩu phục, chỉ là..." Trường Cung nhìn đám người chung quanh sát khí chợt sinh ra, "Linh Ca quận chúa hẳn là nghe qua một câu, gọi là ngoan cố chống cự?"Ngươi đâu! Loạn thương đâm chết Cao Trường Cung cho ta!" Linh Ca hét to một tiếng, giữ chặt Kỳ Lạc lui về sau một bước, vội vàng nói với Kỳ Lạc, " kỳ lang, tối nay là do hắn tự tìm đường chết, không thể trách được ta."Kỳ Lạc hờ hững nhìn Trường Cung bị bọn gia tướng vây quanh, lẩm bẩm nói: "Hắn sống hay chết, ta không quan tâm, ta quan tâm là...!Tử Dạ đến tột cùng ở đâu?""Kỳ lang..." Linh Ca ảm đạm gọi một tiếng, những lời sau đó lại nghẹn ở nơi cổ, chỉ cảm thấy trong lòng đau xót đến khó hiểu, cắn răng nói, "Ngươi yên tâm, mặc kệ nàng tối nay chạy bao xa, khi Cao Trường Cung ngã xuống, chính là lúc nàng trở lại —— chuyện ta đáp ứng ngươi, ta sẽ làm đến cùng."Kỳ Lạc quay mặt qua, mạnh mẽ cười với Linh Ca, "Ta nợ ngươi..."Linh Ca nắm lấy cánh tay Kỳ Lạc, chỉ lắc đầu, "Có lẽ là kiếp trước ta đã mắc nợ chàng, kiếp này phải đền cho chàng."Linh Ca..." Trong lòng Kỳ Lạc ấm áp, khẽ thở dài một tiếng, giữ chặt ngón tay nàng, bỗng nhiên mò tới một vết thương, kinh ngạc cúi đầu muốn đi xem xét đến tột cùng là gì, Ngươi bị thương khi nào vậy?Linh Ca lắc đầu, nói: "Vừa rồi đánh ngựa quá gấp, bị dây cương siết đả thương tay mà thôi, không có gì đáng ngại."Vậy sao?"Chẳng lẽ ngươi lại không tin ta? Linh Ca ủy khuất mở miệng.Nào có!? Kỳ Lạc muốn giải thích, lại bị tay Linh Ca dán lên môi, chỉ gặp nàng cười lắc đầu, "Chỉ cần ngươi tin ta, cái gì cũng đều không quan trọng..Ánh mắt Linh Ca nhìn qua chỗ Trường Cung —— thời khắc này Trường Cung đang bị vây hãm, né trái né phải, ỷ vào một thân võ nghệ, còn tạm thời chưa gặp vấn đề gì.Linh Ca chỉ biết, chuyện Cao Trường Cung ngã xuống chỉ là sớm muộn, một địch trăm là điều không thể, hắn cuối cùng sẽ thua, huống hồ...!Linh Ca âm thầm cười lạnh, Cao Trường Cung càng vận nhiều lực độc trên người càng dễ dàng công tâm, chỉ cần Lan Lăng Vương ngã xuống —— đại Tề cũng chỉ còn lại một Hộc Luật Quang, chỉ cần ngày sau phụ thân Vũ Văn Hộ phạt Tề lần nữa, phần thắng sẽ càng cao hơn!"Khụ khụ!" Trường Cung trong lúc vội vàng nhịn không được ho khan một tiếng, cánh tay xiết lấy một trường thương, tung một cước đã đá trúng ngực một tên tiểu tướng.Tiểu tướng chỉ cảm thấy tim chấn động mạnh mẽ, Trường Cung đã một quyền đánh vào cánh tay gã.

Lòng bàn tay đau nhức kịch liệt tiểu tướng không thể không buông lỏng trường thương trong tay,, mặc cho Trường Cung xoay trường thương một vòng trên không trung rồi chộp lấy.Trường Cung chỉa mũi thương, xoay chuyển chùm tua đỏ, thương nơi tay lập tức giống như mãnh hổ thêm cánh, khí khái hào hùng chợt sinh ra.Đến đây! Trường Cung múa thương, đón nhận trường thương chung quanh.Bộp!Một chùm huyết hồng từ cổ một tên tiểu tướng bay ra văng tung tóe khắp nơi, Trường Cung dùng một tay lau đi những giọt máu vươn trên mặt, không đợi tiểu tướng kia kịp giãy dụa, nâng thương, nhổ ra khỏi cổ ý, quay lại, trường thương đánh bật trường thương hai bên đang đâm tới.Trường thương trong tay Trường Cung chấn động, thương hoa tung bay, một chiêu "Hoành tảo thiên quân" khiến cho tướng địch trong vòng ba thước phía trước đều lui lại lẫm liệt hồi thương, đâm nghiêng vào người kẻ đột kích sau lưng —— khẽ động vết thương trên người, Trường Cung không khỏi cắn răng nhịn đau, hét lớn một tiếng, trường thương trong tay một khắc cũng không dám ngừng, hoành thương hộ thân, lại hóa giải đột kích của một gia tướng khác."Keng!"Sắt dù tung ra, một bóng tím đột nhiên xuất hiện khiến Trường Cung giật mình, hoảng sợ quay đầu lại nói: " sao lại quay lại?"Bên ngoài một dặm, có tử sĩ mai phục, may mà phát hiện sớm,, đành phải trở về liều mạng!" Đậu Ảnh đắng chát thở dài, không kịp giải thích nhiều, vội vàng quay lưng hô lên một tiếng: "Sư đệ, bảo vệ tốt Lạc cô nương!""Vâng, Thất sư tỷ!" Chưởng quỹ nhảy xuống ngựa, xuất thủ túm lấy trường thương trong tay một tên gia tướng, bảo hộ Tử Dạ ở sau lưng, cẩn thận phòng thủ."Trường Cung..." Tử Dạ trong lòng thắt chặt,, nhìn thấy máu trên mặt Trường Cung, không biết là của nàng hay là của kẻ khác?"Yên tâm!" Trường Cung quay đầu bình yên cười một tiếng, kiên định vội vàng gật đầu, trường thương trong tay càng không chút lưu tình bay về phía gia tướng chung quanh —— nếu đã thành cá trong chậu, muốn điên đảo càn khôn, biện pháp duy nhất chính là —— Bắt vua trước mắt giặc!Trường Cung nghiêm nghị nhìn Linh Ca, vô ý thức bay về phía nàng."Tiểu Lạc Lạc..." Tử Dạ trong lòng có chút định thần, vô cùng kinh ngạc khi nhìn thấy Kỳ Lạc đối xử lạnh nhạt đứng một bên xem, "Tiểu Lạc Lạc, ngươi mau kêu bọn họ dừng tay lại!"Tử Dạ!" Tâm thần Kỳ Lạc hoảng hốt, lập tức ý thức được cái gì, cuống quít lên tiếng nói, "Dừng tay! Các ngươi tất cả dừng tay lại!"Mấy tên gia tướng gần đó có chút chần chờ nhìn Linh Ca một chút, thời khắc này song mi Linh Ca nhíu chặt, tựa hồ đang suy tư điều gì, cũng không đáp lại.Gia tướng không nghe mệnh lệnh từ nàng, cũng giả vờ không nghe lời Kỳ Lạc nói, sát ý trong mắt càng tăng.Trong lòng Tử Dạ chợt lạnh, không dám tin nhìn Kỳ Lạc, buồn bã nói: "Tiểu Lạc Lạc, vì sao cô càng ngày càng xa lạ? Cô thật không muốn dừng tay, hay là thân bất do kỷ?""Ta...!Ta không có!" Kỳ Lạc chỉ cảm thấy một cỗ ghen tuông dâng lên trong lòng, "Tử Dạ, cô tin tôi đi, tôi không có!Dừng tay!" Linh Ca đột nhiên lên tiếng, thế cục đang triền đấu không nghỉ bỗng nhiên dừng hẳn lại.Linh Ca chưa tỉnh hồn mà nhìn Trường Cung, ngữ khí mặc dù lạnh, lại tràn đầy trào phúng, "Ta tưởng rằng ngươi mới là con ba ba trong giếng chẳng biết tốt xấu, lại không nghĩ rằng, nguyên lai Ta cũng thế."Trường Cung thân thể hơi chấn động một chút, thất kinh hỏi: "Bên ngoài một dặm không phải mai phục của ngươi!?"Ngươi đã sa cơ lỡ vận, giết ngươi thôi cần gì dùng nhiều người như vậy?" Linh Ca lạnh lùng hỏi lại, thần sắc tràn đầy lo lắng nhìn về phía Kỳ Lạc bên cạnh, dường như cố ý nói ra, "chúng ta không được giết Cao Trường Cung."Cô đã không còn là Tiểu Lạc Lạc mà tôi từng quen biết.


Tử Dạ vô cùng chấn động mà nhìn Kỳ Lạc, lời nói đau thương mà tuyệt vọng, chỉ có thể rơi nước mắt nhìn Kỳ Lạc, lắc đầu, lắc đầu, rồi lại lắc đầu.Giờ phút này lòng của nàng, chỉ có băng lãnh, băng lãnh, băng lãnh, tận đến khi sự băng lãnh đó nuốt chửng dần trái tim đang đau nhói...