Tái Kiến Lan Lăng

Chương 39: 39: Kiếp Sau Âm





Chuyện Lan Lăng Vương của Đại Tề hiện thân ở đô thành Đại Chu Trường An, đến ngày thứ hai thì đã truyền khắp trên dưới Đại Chu, Vũ Văn Ung hạ chỉ, quan quân cản giết Cao Trường Cung, chớ để hắn có mệnh rời đi Đại Chu.Chuyện lạ kỳ chính là, Vũ Văn Ung nghĩ Vũ Văn Hộ sẽ nhân lúc tảo triều đem chuyện Linh Ca bị tập kích ra hỏi, ấy vậy mà Vũ Văn Hộ không nhắc tới một lời nào, vẫn dùng khí thế khinh người như mọi hôm mà tảo triều, rồi trực tiếp ngồi kiệu trở về tướng phủ.Hắn đến tột cùng là không biết, hay là giả bộ không biết?Vũ Văn Ung càng nghĩ càng kinh hãi, chuyện mấy vị Hoàng đế Đại Chu chết thảm trước đây vẫn còn hằn trong trí nhớ y, giấu tài nhiều năm như vậy, nếu để nhược điểm gì rơi vào trong tay Vũ Văn Hộ, chỉ sợ y sẽ lại thành một đế vương đoản mệnh.Nhưng những gì giờ đây y có thể làm thì vẫn như trước là nhẫn nại chờ đợi.Vũ Văn Hộ trở về tướng phủ, mới vào cửa, liền trông thấy Vũ Văn Lăng Vân tiến lên đón."Cha!"Vũ Văn Hộ giương mắt nhìn hắn một cái, nói: "Gọi Linh Ca đến tiền đường gặp ta."Vũ Văn Lăng Vân đem chuyện muốn hỏi nuốt xuống, nói một tiếng "Được", liền trở về hậu viện kêu to Linh Ca.Không bao lâu sau, Linh Ca được nha hoàn đỡ đến tiền đường, còn không quên mang theo nụ cười như mọi khi.Vũ Văn Hộ khẽ vuốt râu, "Linh Ca, Kỳ Lạc đâu rồi?Linh Ca ngồi xuống ghế, nói: "Cha ngươi yên tâm, hôm nay y đã đi ra quân doanh ngoài thành thị sát, đối với hộ thành quân rất để tâm."Vũ Văn Hộ nhẹ gật đầu, "Có ngươi khống chế nó, cha cũng yên tâm." Nói xong, lời nói xoay chuyển, "Chỉ là cha có chút không rõ, vì sao ngươi muốn hôm nay cha ở trên đại điện không đề cập tới chuyện bị tập kích đêm hôm qua?Vũ Văn Lăng Vân cũng gật đầu, đây là chuyện y muốn hỏi.Linh Ca cười nhạt một tiếng, "Vậy ta lại hỏi cha, hôm nay tảo triều, có phải có người cáo bệnh không tới?Vũ Văn Hộ lắc đầu.Linh Ca lại hỏi: "Thế có ai có thần sắc khác thường không?Vũ Văn Hộ cẩn thận suy nghĩ sắc mặt bách quan tảo triều hôm nay, xác thực không có dị thường, "Cũng không thấy gì dị thường.Linh Ca không khỏi cười lạnh nói: "Cha, đây là điểm mấu chốt, dám đến vây giết ta, tự nhiên người đó đã có chuẩn bị vẹn toàn, coi như hôm nay cha có lật trời khi tảo triều, cũng chưa chắc có thể bắt kẻ giật dây.

Cho nên sao chúng ta chẳng biến trắng thành đen?"Vũ Văn Hộ bỗng nhiên hiểu được ý của Linh Ca, "Linh Ca a, nếu ngươi là thân nam nhi, thì tốt biết bao nhiêu."Linh Ca thoáng có chút tự giễu, "Dù cho thân là thân nữ nhi thì thế nào? Không phải người ở bên cạnh có thể giúp cha...!Linh Ca nhìn Vũ Văn Lăng Vân sắc mặt tái xanh, "Còn có ca ca sao?"Vũ Văn Lăng Vân có chút thư mày, Hiếm thấy muội muội ngươi còn nhớ rõ có người ca ca này."Ha ha, ca ca nói đi đâu vậy? Linh Ca cho dù có lợi hại hơn nữa, không phải cũng một lòng vì phủ Thừa tướng sao? Linh Ca nói xong, lại nhìn Vũ Văn Hộ, "Cha, kỳ thật người giật dây là ai, Linh Ca đã đoán được mấy phần."Tất nhiên là Phổ Lục Như Kiên!" Vũ Văn Lăng Vân nói ra.Linh Ca mỉm cười không nói, cũng không bác bỏ.Vũ Văn Hộ gật đầu nói: "Phóng nhãn khắp triều đình bây giờ, chỉ có hắn có năng lực này.

Nhưng người này làm việc từ trước đến nay cẩn thận, khó mà tìm được cơ hội vạch tội hắn.Linh Ca từ từ nói: "Cha cũng không phải vội, nếu thật là hắn gây nên, tất nhiên sẽ còn có lần sau.


Cho nên chúng ta liền bất động thanh sắc âm thầm bố trí, tìm một cơ hội dẫn dụ hắn ra, sau đó một mẻ bắt gọn."Tốt!" Vũ Văn Hộ lần nữa gật đầu, "Linh Ca ngươi trước an tâm dưỡng thương, đợi thân thể tốt, hai cha con chúng ta cùng liên thủ, có thể sẽ nhổ được cái đinh trong mắt kia ra!"Thương thế phải dưỡng nhưng cờ cũng không thể ngừng đánh.

Linh Ca cười cười, "Bản lãnh của môn nhân Y Tiên môn cũng không nhỏ, tiến có thể dùng võ, lui có thể dùng thuốc, khó khăn lắm mới tới đc phủ Thừa tướng chúng ta, nhưng vô luận như thế nào cũng lưu nàng lại mà sử dụng."Ồ?" Vũ Văn Lăng Vân bỗng nhiên tỉnh táo tinh thần, "Ý của ngươi là, ca ca có thể nạp thiếp rồi sao?Linh Ca trừng mắt liếc hắn một cái, "Ca ca, ngươi cũng đừng nghĩ chuyện tốt đó.

Tính tình của Đậu Ảnh, như thế nào nguyện ý gả vào phủ Thừa tướng?""Ngươi có ý tứ gì?" Vũ Văn Lăng Vân nhịn không được hét lớn một tiếng."Chớ có vô lễ với muội muội! Vũ Văn Hộ nghiêm nghị quát, "Nơi này không có chuyện của ngươi, ngươi tạm lui xuống đi."Hừ!" Vũ Văn Lăng Vân phẫn nộ phất tay áo, quay người rời khỏi đại đường.Linh Ca hờ hững nhìn bóng lưng Vũ Văn Lăng Vân, nói: "Cha, dựa vào tính tình của đại ca, tương lai khó tránh khỏi gặp rắc rối, có nên triệu hồi nhị ca từ biên quan không?Vũ Văn Hộ khoát tay áo, nói: "Lăng Tiêu tay cầm trọng binh biên quan, nếu trở về, binh quyền trong tay hẳn phải giao ra, nguy hiểm này, chúng ta không liều được.

Cha sẽ không quản ngươi dùng biện pháp gì mời chào Đậu Ảnh, cha chỉ hy vọng tiểu tử Kỳ Lạc kia, xác thực có thể dùng.


Nhìn hắn quá nhu nhược, thiếu một chút chí khí tàn nhẫn, lại dễ dàng bị người bắt đi, ngươi vẫn nên hạ chút công phu thu phục hắn.Linh Ca gật đầu, "Cha, nữ nhi đang muốn xin ngươi một tên tử tù đây."Vũ Văn Hộ bối rối nhìn Linh Ca một chút, "Ồ?"Linh Ca nói: "Không sai, là một tử tù, nữ nhi muốn cho Kỳ Lạc ăn một viên thuốc an thần.""Tốt, cha theo ngươi, rửa mắt mà đợi, Kỳ Lạc như thế nào biến thành tâm phúc của Vũ Văn gia ta.Linh Ca im lặng gật đầu, "Cha, vậy Linh Ca tạm thời lui xuống trước."Ngươi đi đi." Vũ Văn Hộ nhẹ nhàng khoát tay, bỗng nhiên nghĩ tới điều gì, "Linh Ca, nếu Y Tiên môn nhân thật có y thuật siêu quần, vết sẹo trên mặt ngươi...Thân thể Linh Ca chấn động, đưa tay xoa vết sẹo trên mặt, nói: "Cha, vết sẹo này không đáng ngại.

Không quay đầu lại, Linh Ca bước nhanh nhịn đau rời đi đại đường.Nơi Linh Ca tới cũng không phải đâu xa xôi lắm, mà là địa lao trong phủ.Lý Phong bị nhốt nhiều ngày rốt cục nhìn thấy Linh Ca đến, bối rối quỳ rạp xuống đất, nói: "Quận chúa!"Linh Ca phân phó thủ vệ lui xuống trước, đi tới trước cửa nhà lao, cách song sắt nhìn Lý Phong, nói: "Ngươi quả thật làm cho ta cảm thấy vô cùng thất vọng.""Thuộc hạ biết sai! Xin quận chúa cho thuộc hạ một cơ hội!" Lý Phong hốt hoảng vội vàng dập đầu, "Để thuộc hạ có thể đoái công chuộc tội!Linh Ca cười lạnh nói: "Đối với người vô dụng, ngươi nên minh bạch, ta sẽ không cho bất cứ cơ hội nào."Lòng Lý Phong lạnh đi, hãi nhiên nhìn Linh Ca, "Quận chúa muốn mệnh của thuộc hạ?Linh Ca hờ hững nói: "Chậc chậc, Khác Sát Vệ chủ bản quận chúa một tay bồi dưỡng ra được sao nhát gan như vậy?"Lý Phong đoán không ra suy nghĩ của Linh Ca, đã thấy Linh Ca đưa vào một gói bột tán, không khỏi kinh trợn nhìn, "Quận chúa ngươi...""Đây đúng là độc dược." Linh Ca quay người đi, Nhưng cũng là dược cứu mạng sống của ngươi.

Ngươi đã xuất hiện trước mặt Kỳ Lạc, ta tự nhiên không gánh nổi ngươi, chỉ là, chết tuy khó nhưng đôi khi cũng rất dễ, hôm nay ngươi không chết, vướng mắc trong lòng Kỳ Lạc sẽ vẫn tồn tại.Lý Phong rung động nhìn thuốc bột trong tay, "Quận chúa!"Linh Ca lắc đầu cười nói: "Ta cũng không phải kẻ tuyệt tình tuyệt nghĩa, thuốc này cũng không phải là độc dược, nhưng cũng sẽ thương thân —— sau khi ăn vào, tiếng nói ngươi sẽ khàn khàn, sau này liền che mặt ẩn hiện bên cạnh ta đi.""Tạ ân quận chúa không giết! Lý Phong kích động lập tức quỳ xuống đất dập đầu lần nữa, vội vàng uống thuốc bột vào.Một cảm giác nóng bỏng đau nhói lập tức thăng lên cổ, Lý Phong không khỏi bưng chặt yết hầu, khàn khàn kêu đau, Linh Ca lại chỉ nhẹ nhàng hít một hơi."Một hồi ta sẽ dùng tử tù đến đổi lấy tự do cho ngươi.


thanh âm Linh Ca băng lãnh vang lên lần nữa, "Có một việc, ta cho ngươi ba tháng đi làm, nếu làm thành, trở về ta tự sẽ cho ngươi giải dược, nếu không làm được...thuốc này không chỉ khiến ngươi vĩnh viễn thành người câm mà còn sẽ phế hết võ công của ngươi, huyết mạch nghịch hành."Ngươi..." Lý Phong vạn phần hoảng sợ trừng mắt nhìn nàng, "Ngươi...!Ngươi vẫn là...!Muốn mạng của ta...""Ngươi lại sai rồi.

Linh Ca quay mặt lại, Thứ nhất, thuốc là do tự ngươi uống, cũng không phải ta ép ngươi.

Thứ hai, dùng ba tháng giết một nữ tử mà thôi, nếu ngay cả chuyện này mà ngươi còn không làm được, vậy ngươi quá vô dụng rồi.

Cho nên, nói đúng hơn là mạng nằm trong tay ngươi, sống hay chết, tùy ngươi lựa chọn."Muốn...!Muốn ta giết người nào?" Thanh âm khàn khàn dị thường, Lý Phong nhịn không được há mồm phun ra một búng máu tươi."Lạc Tử Dạ, ta muốn ngươi đưa đầu tới gặp ta.


Linh Ca bỏ lại một câu, rồi chậm rãi rời khỏi lao.Nữ tử này một ngày chưa trừ diệt, tâm Kỳ Lạc sẽ không thể thanh tịnh, một bước này, không đi không được.Lý Phong rung động nắm chặt nắm đấm, liên tiếp ho khan, Vũ Văn Linh Ca a Vũ Văn Linh Ca, ngươi quỷ kế đa đoan, sớm muộn sẽ có báo ứng...Ra khỏi địa lao, Linh Ca hít một hơi, giương mắt nhìn lên sắc trời, vẫn u ám như thế, giống như tùy thời đều có thể đổ tuyết xuống.Mùa tuyết năm nay ở Trường An đúng là hơi lâu, không biết tới khi nào mới có xuân về hoa nở đây?Linh Ca vươn tay vuốt vuốt vết thương dưới xương sườn, nhịn đau đi về lưu tô thủy tạ."Linh Ca." Kỳ Lạc thân mặc hắc thiết giáp bỗng nhiên tiến lên đón, làm cho Linh Ca cảm thấy có chút kinh ngạc.Sao chưa gì đã về rồi? Linh Ca nhịn không được hỏi.Kỳ Lạc mệt mỏi cười một tiếng, "Trong quân doanh lượn quanh một vòng, lại thấy chẳng có gì làm, nên ta đi về trước.

Kỳ Lạc nói xong tiện tay giải khai hắc thiết giáp nặng nề, lấy từ trong ngực ra một gói điểm tâm, Khi trở về trông thấy ven đường có bán mấy món này, liền mua chút về cho ngươi ăn.""Kỳ lang..." Linh Ca chỉ cảm thấy trong lòng ấm áp, đột nhiên vòng lấy eo Kỳ Lạc, Vì sao ngươi phải tốt với ta như vậy chứ?Kỳ Lạc trầm giọng nói: "Ngươi tốt với ta, ta đương nhiên phải tốt với ngươi chứ, huống hồ ta đã từng nói, ta sẽ cố gắng thích ngươi."Linh Ca cười lớn rồi lắc đầu, "Thì ra là thế."Kỳ Lạc nhẹ nhàng vòng lấy thân thể nàng, "Linh Ca, ta còn muốn hỏi ngươi một chuyện, ngươi thật không quan tâm thân nữ nhi của ta sao?Linh Ca thủ thế "Xuỵt", "Ta chỉ muốn trong lòng ngươi có ta, chỉ là vẻ bề ngoài thôi, nội tâm mới là thứ quan trọng, không phải sao?Kỳ Lạc nhẹ nhàng thư mày, đáy lòng lại nghĩ tới Tử Dạ, nói thầm: "Vì sao cô lại chẳng thể nghĩ như thế đây?"Kỳ lang, mặc kệ tương lai như thế nào, ngươi cũng sẽ bảo hộ ta, đúng hay không?" Linh Ca sâu kín hỏi.Kỳ Lạc gật đầu nói: "Ta sẽ, ta nợ ngươi, chỉ cần ta ở chỗ này một ngày, ta liền sẽ trả lại ngươi một ngày.""Vậy có phải trả xong hết nợ, ngươi sẽ mặc kệ ta không? Linh Ca chợt hỏi, cũng làm cho Kỳ Lạc nhất thời đáp không được.Kỳ Lạc không nhúc nhích nhìn mặt Linh Ca, vết sẹo trên má nàng khiến cô có chút chua chua, thiên ngôn vạn ngữ chỉ biến thành một tiếng gọi, "Linh Ca.""..." Linh Ca im lặng vùi mặt vào lòng cô, thân thể khẽ run lên.Kỳ Lạc hít một hơi, cẩn thận ôm nàng vào lòng, âm thầm nói "Kỳ Lạc a Kỳ Lạc, mày còn muốn tổn thương cô gái yếu đuổi này tới bao giờ đây?Linh Ca cảm giác được Kỳ Lạc đã khá hơn, lặng yên cười thầm, nhưng mặt vẫn buồn bã nói: "Kỳ lang, nói cho ngươi biết một chuyện, nam tử đã từng tấn công ngươi đã ở trong địa lao sợ tội tự sát."Thân thể Kỳ Lạc cứng đờ, "Tự sát rồi?"Kỳ Lạc hút một hơi thật sâu, mặc dù hắn đã đả thương ta, nhưng ta lại không muốn lấy mạng hắn."Kỳ lang..." Linh Ca nghiêm túc nhìn nàng, "Ngươi phải biết, có đôi khi quá mức nhân từ, sẽ khiến ngươi bị tai vạ bất ngờ, ta cũng không muốn trông thấy ngươi xảy ra chuyện.""Ta hiểu...!Kỳ Lạc nhẹ gật đầu, "Sau này ta sẽ sửa đổi, thích ứng với nơi này.

ánh mắt Kỳ Lạc bỗng nhiên có chút mơ hồ, không trở về được nữa rồi, mặc kệ là tới chỗ nào, thì tới rồi đều sẽ chẳng thể trở về nữa.Người bây giờ cô có thể tin, chỉ có bản thân cô, hoặc là —— nàng! Vũ Văn Linh Ca..