Tái Kiến Lan Lăng

Chương 4: 4: Không Gian Sai





Chiến mã hí cuồng, máu tươi vẩy ra.
Binh sĩ chém giết đến đỏ mắt, trường kích trong tay vung cao, rong ruổi chạy nhập loạn quân, mắt thấy loạn tiễn như mưa rào, ngay lập tức khiến binh sĩ trong nháy mắt giống như con nhím ngã xuống lưng ngựa, máu me khắp người.
Trống trận gióng lên, dù cho đợt kỵ binh thứ nhất trùng kích bị tiêu diệt, đợt tiếp theo kỵ binh lần nữa phóng ngựa vọt tới trước, không chút nào sợ mưa tên trùng điệp phía trước.
Cẩn thận quan sát, trước mắt đại quân chém giết như thù địch, một bên mặc giáp đen đồng, khoác áo bào đen, một bên mặc bạch ngân giáp, khoác Hồng Bào, mỗi một lần đấu đá, đều là Hồng Bào kỵ binh chết thảm dưới mưa tên, vô luận thế nào cũng không thể xông phá ra khỏi vòng vây của đen đồng giáp đại quân.
Lại giương mắt nhìn ra xa xa, đại quân khoác áo bào đen cầm cờ trong tay, mỗi một quốc kỳ đều tung bay một chứ “Chu” thật to màu đen theo thể chữ lệ khi xưa, Hồng Bào đại quân cũng cầm cờ trong tay, mỗi một lá cờ đều thêu một chữ “Tề” hồng sắc.
"Chu? Tề?" Kỳ Lạc mặt mũi tràn đầy kinh hãi, "Đây rốt cuộc là thời đại nào Vậy?"
Tử Dạ nhịn không được uốn éo người, muốn Kỳ Lạc buông nàng xuống, lắc đầu liên tục, "Không đúng! Không đúng! Chúng ta vừa rồi rõ ràng là ban đêm, nơi này làm sao lại đột nhiên thành ban ngày?" Kinh ngạc quay đầu, chỉ thấy ngõ hẻm ban nãy đã hoàn toàn biến thành đồng quê hoang sơ, "Tiểu Lạc Lạc, cô xem đằng sau chúng ta!"
Kỳ Lạc nghe tiếng quay đầu, sắc mặt tái xanh, "Đây rốt cuộc là nơi quái quỷ gì?"
Tử Dạ đột nhiên vươn tay nắm chặt lỗ tai Kỳ Lạc một chút, Kỳ Lạc đau đến gạt tay Tử Dạ ra,"cô làm gì vậy? Đau!"
"Tôi cũng đang rất đau!" đầu lông mày Tử Dạ nhảy một cái, "tôi chỉ bất quá muốn xem xem đây có phải là mộng hay không, cô dữ dằn vậy làm gì?"
Kỳ Lạc cắn răng, hung hăng trừng Tử Dạ một cái, "Đương nhiên đau! Sao cô không tự nhéo mình ấy?"
"Thì tôi sợ đau!" Tử Dạ nói xong, cố gắng bình tĩnh lại, "cô biết đau, chứng minh đây không phải mộng.

Đã không phải là mộng, thì đây cũng sẽ không phải là quay phim, vậy chỉ có một khả năng ——" nàng giơ tay lên, nhìn thấy ánh sáng trên chiếc nhẫn ngọc đen đeo ở ngón vô danh tay trái dần dần trở nên ảm đạm hơn, "Chúng ta...!Có thể đã xuyên qua thời không!"
Thân thể Kỳ Lạc chấn động, lại cố gắng giữ bình tĩnh, "Thật không phải là mộng!"

"Cẩn thận!" Tử Dạ đột nhiên một tiếng kinh hô, bỗng nhiên đẩy ngã Kỳ Lạc.
Một tên đao binh đầu lĩnh khoác đồng giáp đen thấy được hai người các nàng ăn mặc quái dị như quái nhân, cảm thấy không an tâm, liền dẫn mười mấy tên quân tốt vây bắt hai người.

Không đợi cả hai người chú ý, đao binh đầu lĩnh đã đi đầu rút đao bổ về phía Kỳ Lạc.
cú đẩy của Tử Dạ vừa vặn giúp Kỳ Lạc tránh đi một đao kia của đao binh đầu lĩnh, lại đem mình dâng đến lưỡi đao của hắn.

trong lúc hốt hoảng, Tử Dạ vặn vẹo vòng eo, nghiêng người tránh đao phong trong nháy mắt, lưỡi đao sắc bén chém đứt dây váy màu tím trên vai.
bờ vai Tuyết trắng lộ ra, Tử Dạ hoảng sợ đưa tay che lại ngực trái kém chút thì chợt hiện xuân quang, tay trái nắm chặt váy, cả người dán trên lưng Kỳ Lạc, "Tiểu Lạc Lạc, có dư áo không, cho tôi một cái!"
Kỳ Lạc Chỉ mặc một cái áo thun   cười khổ, "Lạc Tử Dạ, trên người của tôi chỉ có một lớp áo thun, cô muốn tôi cho cô, vậy tôi mặc cái gì?"
Tử Dạ nhau mày, chỉ cảm thấy toàn bộ ánh mắt của mười mấy tên quân tốt chung quanh đều rơi xuống bờ vai thơm trắng noãn của nàng, những ánh mắt sáng rực kia khiến cho nàng cảm thấy có chút hoảng sợ.
Ở cái địa phương không biết niên đại nào này, nàng chẳng qua là một người qua đường, đã không còn là con gái của hắc đạo trùm buôn thuốc phiện, có ai sẽ sợ nàng? Khi hai mắt Tử Dạ nhìn vào đôi mắt của một gã quân tốt, cặp mắt kia rõ ràng đã tràn đầy dục niệm, Tử Dạ không còn dám nhìn tiếp, nàng đã minh bạch, thân mình đã hãm ở một tuyệt cảnh còn khủng khiếp hơn!
Kỳ Lạc ngược lại chẳng màn nàng, hít một hơi, "Lạc Tử Dạ, cô có thể mặc đồ đàng hoàng không vậy, cứ chọc người kiểu này, chỉ sợ cả hai chúng ta đều không trốn thoát được!"
Tử Dạ hung hăng nắm chặt lỗ tai Kỳ Lạc hét lớn, " cô cho rằng tôi không muốn hả?"
"Cô!"
"Mỹ nhân! Hắc hắc, bắt nàng về biếu kính tướng quân, nói không chừng tướng quân cao hứng, sẽ thưởng chúng ta hưởng chung!" Đao binh đầu lĩnh liếm liếm môi, vung tay lên, "Lên! Bắt hết cả hai!"
"Quen biết cô, thật là xui xẻo!" Kỳ Lạc âm thầm mắng một câu, tay không nghênh tiếp tên quân tốt đầu tiên vọt tới, cướp lấy đao trong tay hắn, khi đang muốn bổ về phía hắn, đột nhiên chần chờ, "tôi là cảnh sát, không thể giết người a!" Lưỡi đao chệch đi, đao vung xuống ép lui một tên quân tốt tới gần Tử Dạ, "Giết người là phạm pháp!"

Tử Dạ nhịn không được hung hăng gõ một cái vô đầu Kỳ Lạc, "cô bị ngu à? Chúng ta xuyên không đó! Nơi này không phải thế kỷ hai mươi mốt, nếu bây giờ cô không giết người, chúng ta đều phải chết!"
Kỳ Lạc có chút thất thần, lật tay chặn lại một thanh đao phong đột kích, "Thế nhưng...!tôi cho tới bây giờ cũng chưa từng giết người, tôi...!Không hạ thủ được!"
Tử Dạ bỗng nhiên cười một tiếng, vào lúc Kỳ Lạc chần chờ lần nữa không có chém xuống, hung hăng đẩy khuỷu tay Kỳ Lạc, lưỡi đao bỗng nhiên đâm vào yết hầu một tên quân tốt.
Máu tươi tràn ra, Kỳ Lạc thân thể run lên, nắm chặt chuôi đao tay nhịn không được run lên, "tôi vậy mà giết người!"
"Tôi thấy rồi!" Tử Dạ vỗ vỗ áo ngực Kỳ Lạc, "Không có việc gì a, hôm nay cô không phải giết người tốt, đều là người xấu muốn mệnh của chúng ta."
Đầu Kỳ Lạc đột nhiên trống rỗng, chỉ biết trơ mắt nhìn quân tốt trước mắt ngã xuống, muốn kéo hắn, thế nhưng nàng biết, người kia đã chết.
"Tiểu Lạc Lạc đừng phát ngốc!" Tử Dạ vừa hoảng sợ vừa quát, thế nhưng thời khắc này Kỳ Lạc lại giống như không nghe được hết thảy mọi thứ, chỉ ngơ ngác đứng nguyên tại chỗ.
Chỉ thấy hai bên đều có một tên quân tốt vung đao đánh về phía Kỳ Lạc, Tử Dạ vội vàng chăm chú ôm eo Kỳ Lạc, kéo Kỳ Lạc ra đằng sau —— váy bên trái trượt xuống, Tử Dạ chỉ có thể dính thật sát vào Kỳ Lạc, một khi rời đi, tuyệt đối sẽ lộ hết xuân quang đại tiết.
Kỳ Lạc lắc đầu, phát hiện áp vào áo ngực là một mảnh mềm mại, muốn quay đầu, thế nhưng thân thể lại bị Tử Dạ ôm thật chặt, cử động xíu cũng không khó, "Lạc Tử Dạ, cô mau buông tôi ra, tôi không di chuyển được!"
Tử Dạ chỉ lắc đầu, "tôi không thể thả, thả ra tôi.

sẽ..."
Tử Dạ lời còn chưa nói hết, Kỳ Lạc đã dùng sức tránh thoát hai tay Tử Dạ, vung đao đón đòn của quân tốt sau lưng Tử Dạ.
Tử Dạ hoảng loạn dùng hai tay khoanh lại ôm lấy ngực của mình, giương mặt nàng vốn đã hồng nhuận giờ phút này tràn đầy ánh nắng chiều đỏ, càng nhìn càng khiến quân tốt chung quanh càng thêm hưng phấn khó nhịn.
Kỳ Lạc cũng xem như đã từng nhận qua đặc huấn cảnh sát, thế nhưng đối mặt càng ngày càng nhiều quân tốt, thể lực cũng không chịu được bao lâu, huống hồ, từ khi vừa rồi giết một tên quân tốt về sau, lưỡi đao Kỳ Lạc cũng không dám lại chạm đến bất luận chỗ hiểm của một tên quân tốt nào nữa, cứ như vậy, cục diện tức thì bị động.

Tiếng trống trận càng thêm kịch liệt, truyền đến tai Tử Dạ lại giống như trống đòi mạng, khiến tim nàng càng ngày càng hoảng hốt.
"Vụt! Vụt! Vụt!"
Mũi tên lông vũ bỗng nhiên bắn vang, xuyên qua thân thể bọn binh tốt chung quanh.
Năm trăm thiết kỵ, bạc nón trụ rạng rỡ, chùm tua đỏ tung bay, một con ngựa trắng, giống như một mũi tên nhọn trong nháy mắt phá tan vòng vây của đen đồng binh giáp.
Bạch mã tê minh[1], móng trước bay lên không, lập tức bị vị tướng quân Hồng Bào người mặc vảy cá ngân giáp hai tay ghìm ngựa, rút trường kiếm bên hông ra—— thanh phong ngưng sương, uyển chuyển như thu thủy, nhìn như cực kỳ an tĩnh rơi xuống, lại khơi dậy một tiếng lại một tiếng kêu thảm.
Tử Dạ ngơ ngác nhìn vị tướng quân trên ngựa, nhưng khi ánh mắt dời đến giương mặt hắn, trái tim bỗng kinh ngạc hoảng hốt ——
Đó là một chiếc mặt nạ khắc hoa văn ác thú trông cực kỳ dữ tợn, cơ hồ che kín khuôn mặt vị tướng quân trên ngựa, chỉ để lại một cái cằm cực kỳ trắng nõn.

Trên hàm không râu, rất là trắng nõn, nhất định là một thiếu niên tướng quân!
Thiếu niên tướng quân lập tức dừng ngay trước mắt Tử Dạ, Tử Dạ mới phát hiện, những đôi mắt buồn nôn chung quanh kia, toàn bộ đều biến mất trong nháy mắt, chỉ còn lại một người mang theo mặt nạ kia, thân hình nghiêm nghị nhìn nàng.
Huyết châu trượt xuống dọc theo mũi kiếm, thiếu niên tướng quân tung người xuống ngựa, trường kiếm tra vào vỏ, đi tới bên người Tử Dạ.
"Tránh xa cô ấy ra!" Kỳ Lạc một đao bổ vào khoảng không giữa thiếu niên tướng quân cùng Tử Dạ, hét lớn một tiếng với thiếu niên tướng quân.
Chỉ thấy thiếu niên tướng quân nhẹ nhàng cười một tiếng, đôi mắt ôn nhuận nhìn thẳng Tử Dạ —— thiếu niên tướng quân cởi xuống Hồng Bào trên người, khoác lên trên thân Tử Dạ, xoay người lại, trở lên lưng ngựa, nhấc vung tay lên, chỉ hướng phía trước.
"Dạ!"
Năm trăm thiết kỵ hét lớn một tiếng, tiếng vang như sấm, ngược lại đánh thức Tử Dạ thất thần.
"Này, ngươi là ai?"
"Chớ có vô lễ!" Phó tướng cầm trong tay trường kích đột nhiên chặn ngay trước mặt Tử Dạ, "Nhìn thấy Lan Lăng Vương không bái đã là tội lớn, vương gia bỏ qua cho các ngươi, các ngươi không qùy xuống tạ hơn, lại còn dám buông lời vô lễ!"
"Lan Lăng Vương!" thân thể Tử Dạ run lên, ngơ ngác nhìn thân ảnh thiếu niên tướng quân.


Liên quan tới truyền thuyết Lan Lăng Vương, nàng cũng biết một chút, biết người này là một trong những mỹ nam nổi tiếng nhất Nam Bắc triều, bất quá lịch sử đánh giá, người này mỹ mạo nhu mị, trông rất giống phụ nữ, bên trong rất nhiều dã sử, đều nói hắn cùng quốc chủ nước Tề, Cao Trạm, có quan hệ không tầm thường.
Thế nhưng, nhớ đến ánh mắt lạnh thấu xương vừa rồi của hắn, nơi nào có một điểm nhu khí? Nghĩ đi nghĩ lại nhìn binh tướng chung quanh, cùng hắn so sánh, xác thực, hắn có vẻ hơi gầy yếu, không giống binh tướng lưng hùm vai gấu.
Nhìn về phía mình, Tử Dạ nhìn thoáng qua Kỳ Lạc, vươn tay so thì thân hình cùng dáng người Kỳ Lạc có cao to hơn một chút.
Kỳ Lạc vung gạt tay của nàng, "Lạc Tử Dạ, cô có phải bị sợ đến choáng váng rồi không, ở đây loạn cái gì?"
Tử Dạ đột nhiên khẽ cong khóe môi, kích động nhìn thiếu niên tướng quân đeo mặt nạ, "tôi đột nhiên đối với hắn, hoặc là nàng cảm thấy rất hứng thú!"
"Cô đang nói cái gì? Quan trọng nhất với chúng ta bây giờ chính là nghĩ biện pháp trở về!" Kỳ Lạc vội vàng kéo nàng ra sau, "Cô cũng đừng loạn gây chuyện! Chúng ta đi nhanh đi!"
"Tôi không đi!" Tử Dạ quấn chặt lấy Hồng Bào trên người, tràn đầy thâm ý mà nhìn bóng lưng Lan Lăng Vương, "Không hiểu rõ chuyện này, tôi coi như công toi khi tới nơi này!"
"Cô đến cùng muốn làm cái gì?"
"Tôi muốn giải khai một điều bí ẩn!" Tử Dạ nói xong, liền ngửa đầu nhìn phó tướng, "Chúng ta không đường có thể đi, nơi này lại binh hoang mã loạn, không biết Binh ca ca có thể hay không chỉ con đường sáng?"
Phó tướng trong lòng nóng lên, đối mặt ánh mắt mong chờ của Tử Dạ nhìn hướng về phía thiếu niên tướng quân, có chút hơi khó.
Thiếu niên tướng quân quay đầu ngựa lại, cẩn thận nhìn quần áo trên người Tử Dạ, khi ánh mắt rơi trúng nhẫn ngọc đen trên tay trái của nàng, đột nhiên yên lặng liếc mắt nhìn chằm chằm Tử Dạ, lại nhìn thoáng qua Kỳ Lạc, khóe môi bỗng nhiên khẽ cong, mở miệng nói: "Lưu các nàng lại, đợi ta cứu viện Lạc Dương xong, sẽ tự mình tra khảo."
"Giọng nói này..." Tử Dạ nghe giọng nói lãng nhuận này, nếu nói là giọng nam tử, lại mất đi chút hùng hậu, nếu nói là giọng nữ tử, lại có hơi cứng rắn, đều làm nàng cực kỳ kinh ngạc là —— giọng nói này nàng đã nghe qua, trong nháy mắt ngay khi Nghiêm Phong giúp nàng đeo chiếc nhẫn đó lên, người đã gọi danh tự của nàng
"Dạ!"
Kỳ Lạc bất đắc dĩ thở dài, "Lần này thật là đi không nổi!"
Tử Dạ chắc chắn gật đầu, "Đừng nói là đi không nổi, cho dù bắt tôi đi, tôi cũng sẽ không đi." Ánh mắt bình tĩnh rơi xuống người thiếu niên tướng quân, "Bởi vì, chỗ nào chúng ta cũng đều không đi được, ở thời đại này, chúng ta chỉ dựa vào bản thân thì sống không nổi."
Kỳ Lạc lần thứ nhất trông thấy vẻ nghiêm túc trên mặt Tử Dạ, hồi tưởng vừa rồi nàng cứu nàng nhiều lần, không khỏi vì đó trong lòng một mảnh ấm áp không hiểu, ngơ ngác nhìn gò má của nàng, "Có lẽ, cô nói đúng.".