Tái Kiến Lan Lăng

Chương 48: 48: Tam Túc Tang





Trường Cung vội vã rời khỏi cửa cung, lại nhìn thấy bên ngoài cửa cung có một chiếc kiệu tám người khiêng ngừng lại, tả hữu hai bên có hơn mười tên sai vặt theo hầu."Lan Lăng Vương, đã vô sự, vội vàng ra về như vậy là vì gì đây? Màn kiệu được nhếch lên, Hòa Sĩ Khai từ trong kiệu bước xuống, ý cười âm trầm, "Bản tướng cứu ngươi một lần, là nể tình chính phi trong nhà người, chỉ là lần sau cũng e rằng nàng sẽ chẳng cứu được ngươi.Trường Cung nắm chặt song quyền, không nói một lời."Há, đúng ha, ngươi cũng có thể tự cứu mình cơ mà, chỉ cần ngươi làm trai lơ của hoàng thượng, cũng có thể bảo trụ cái mạng nhỏ nha.

Hòa Sĩ Khai cười nói xong, nhanh chân đi vào cửa cung.Trường Cung nén giận quay đầu, nhìn thấy trong cửa cung, có một tiểu đồng mười tuổi người mặc váy vàng bình tĩnh nhìn mình.


Trường Cung vội vàng ôm quyền, cung kính nói: "Vi thần bái kiến thái tử điện hạ."Tiểu đồng Mười tuổi không phải ai khác mà chính là con trai của Cao Trạm, đương kim Thái tử Cao Vĩ.Chỉ thấy hắn lạnh lùng nhìn thoáng qua Trường Cung, ra hiệu miễn lễ, quay đầu nhìn về phía Hòa Sĩ Khai, nói: "Tể tướng đại nhân đừng loạn nói, dơ bẩn thanh danh phụ hoàng.""Vâng!! Điện hạ dạy rất đúng." Hòa Sĩ Khai vội vàng cúi đầu."Lan Lăng Vương, chỗ ngươi nên tới không phải ở đây mà là biên quan.

Cao Vĩ nói xong, liền xoay người đi, cất bước đi vào trong thâm cung.Trường Cung hít một hơi, không phản ứng đối với Hòa Sĩ Khai quá nhiều, nàng biết, Cao Vĩ nói đúng, đây là một con đường sống, nếu nàng ở biên quan, thường sẽ có chiến loạn, Cao Trạm cũng sẽ không tuỳ tiện hồi triệu nàng, như vậy thì nàng và Tử Dạ có lẽ mới có một con đường sống.Vừa nghĩ đến đây, Trường Cung thay đổi phương hướng, đi đến Hộc Luật phủ tướng quân.Anh Nô chống cằm ngồi ở trước cửa phủ tướng quân lo lắng nhìn quanh đường phố, cứ mỗi giờ mỗi phút trôi qua thì vẻ đau thương trên mặt càng ngày càng đậm."Nha đầu, trời lạnh ngươi vẫn ngồi ở ngoài cửa, không sợ cảm lạnh à? Trường Cung bước nhanh tới, cưng chiều vuốt vuốt đầu Anh Nô."Oa! Ngươi không có việc gì! Ngươi không có việc gì!" Anh Nô hít mũi một cái, nhảy dựng lên, nắm chắc tay Trường Cung, lắc mạnh, "Xem ra ngoéo tay thật có hiệu quả!""Ha ha, xác thực hữu dụng." Trường Cung gật đầu cười một tiếng, ánh mắt thâm thúy nhìn phủ tướng quân, "Hộc Luật lão tướng quân có ở trong phủ không?Anh Nô cong môi,, "Cha lúc này đang ở quân doanh luyện binh, Trường Cung ca ca, ngươi chẳng lẽ không phải thủ ước đến đây sao?"Trường Cung có chút thở dài, cười nhạt nói: "Đã như vậy, ta không thể làm gì khác hơn là ngày mai lại đến bái phỏng lão tướng quân.

Nha đầu, trời lạnh, mau mau đi vào nghỉ ngơi đi, ta về phủ trước.Anh Nô không buông tha kéo chặt tay Trường Cung, "Ta không đi!"Trường Cung không khỏi nhíu nhíu mày, "Nha đầu, nếu ngươi không ngoan, Trường Cung ca ca cũng không thích ngươi."Anh Nô giật mình, cuống quít buông tay nàng ra, "Trường Cung ca ca, ta nghe lời là được rồi mà."Trường Cung cười cười, nói: "Đã nghe lời, liền vào phủ nghỉ ngơi đi."Anh Nô không thôi nhìn Trường Cung, chỉ vén vén mái tóc dài, "Trường Cung ca ca, kỳ thật ta không phải nha đầu, ngươi nhìn xem, ta đã tới tuổi cập kê rồi, ta đã trưởng thành rồi mà.


Vừa mới nói xong, hai gò má đã hồng nhuận.Trường Cung tựa hồ ý thức được cái gì, áy náy cười nói: "Xác thực đã tới tuổi cập kê rồi, xem ra nha đầu ngươi cũng phải có nhân sinh thuộc về mình rồi, Trường Cung ca ca chúc ngươi sớm được gả cho lương nhân, bạch đầu giai lão.Hai gò má Anh Nô tựa hồ càng đỏ, "Kỳ thật...!Kỳ thật Anh Nô chờ mong ngày này thật lâu...""Ha ha, hôm nay đã muộn, ta cũng nên sớm hồi phủ, miễn cho Chức Cẩm lo lắng.

Nha đầu, chúng ta ngày khác trò chuyện tiếp, có được hay không?" Trường Cung đột nhiên cắt ngang Anh Nô, "Ngươi đã tới tuổi cập kê ta cũng nên hiểu chút cấp bậc lễ nghĩa, tuyệt đối không thể dơ bẩn thanh danh ngươi -- Trường Cung cáo từ.""Trường Cung ca ca..." Anh Nô muốn gọi Trường Cung lại, thế nhưng Cung đã xoay người đi mất, bước nhanh rời khỏi cửa phủ tướng quân.Anh Nô mỉm cười cúi đầu, nhìn lòng bàn tay của mình, dư ôn lòng bàn tay của Trường Cung vẫn còn, điều này đủ khiến tâm nàng tràn đầy ấm áp.Trường Cung đã vào cung thật lâu vẫn chưa thấy trở về, Tử Dạ cùng Chức Cẩm ở vương phủ chờ đến sốt ruột, đã liên tiếp kêu không biết bao nhiêu ngươi đi nghe ngóng tin tức.


"Nguyện Phật Tổ phù hộ vương gia bình yên." Chức Cẩm thì thào nhất niệm, chắp tay trước ngực, quỳ xuống trước bầu trời âm trầm, "A di đà phật."Tử Dạ ngơ ngác nhìn nàng, tâm tâm niệm niệm Trường Cung như thế, phần si tình này, nàng thân là người ngoài cuộc cũng nhìn thấy rõ ràng, thông minh như Trường Cung, hẳn cũng biết rõ mới phải, vì sao hết lần này tới lần khác lại xa lạ với nàng như vậy?"Lạc cô nương." Chức Cẩm thành kính bái xong trời xanh, bỗng nhiên đứng dậy kêu Tử Dạ một tiếng, cũng làm cho Tử Dạ cảm thấy có chút băn khoăn."Ách...!Ta đây, có việc gì? Tử Dạ không biết nên làm sao tới tiếp lời.Chức Cẩm an tĩnh nhìn mặt Tử Dạ, lắc đầu cười một tiếng, "Ngươi quả thật rất xinh đẹp, vương gia thích ngươi cũng là lẽ đương nhiên.Tử Dạ gấp giọng nói: "Ta nghĩ ngươi hiểu lầm rồi, Vương phi nương nương, ta cùng Trường Cung kỳ thật cũng không phải là..."Chức Cẩm chỉ là ôn nhu cười cười, tiến lên kéo tay Tử Dạ, "Bất kể là phải hay không, đều không không quan trọng.

Quan trọng là, vương gia từ này sẽ không còn cảm thấy cô độc, như vậy là đủ rồi.

Nói xong, Chức Cẩm nhẹ nhàng phủi phủi y phục Tử Dạ, "Ở vương phủ này, từ xưa tới nay chưa từng có ai dám gọi thẳng tục danh của vương gia, mà từ khi Chức Cẩm gặp cô nương, đã nghe thấy cô nương gọi thẳng tục danh của chàng,, đủ thấy vương gia rất sủng ái ngươi, đã sớm đặt ngươi ở trong lòng.""Ta..." Tử Dạ liên tiếp lắc đầu, "Danh tự vốn là dùng để gọi, chỗ của ta, bất kể là ai, đều sẽ trực tiếp gọi danh tự người đó,, điều này đại biểu điều gì đặc biệt hết.Chức Cẩm có kinh ý mà nhìn Tử Dạ, "Chỗ của ngươi là chỗ nào?Tử Dạ trịnh trọng gật đầu, "Ta...!Ta vô tâm đoạt Trường Cung với ngươi, ngươi hãy tin ta.Chức Cẩm cười khổ một tiếng, "Ngươi vô tâm như thế này, còn tốt hơn nhiều so với ta hữu tâm nhiều năm, năm đó nếu ta nhìn thấu được hết thảy sẽ có ngày hôm nay, có lẽ, ta cũng có thể trở thành vô tâm như ngươi."Năm đó?" Lần này đổi lại là Tử Dạ bối rối, "Năm đó thế nào?" Vẫn muốn biết Chức Cẩm cùng Trường Cung tại sao lại xa lánh như thế, có lẽ chỉ có trực tiếp hỏi thì mới biết được nguyên nhân.Tiếu dung Chức Cẩm càng thêm đắng chát, "Phật Đà không ngủ vô ích dưới tán cây dâu quá ba lần.


Có một số việc, bỏ qua, chính là bỏ lỡ, chẳng thể trách ai được."Vương phi nương nương, ngươi vừa mới nói cái gì Phật Đà, cái gì cây dâu, đến cùng có ý tứ gì?" Tử Dạ chợt nhớ tới lúc trước Trường Cung đã từng nói với nàng mấy câu phật pháp tương tự như vậy, vội thốt lên hỏi.Chức Cẩm nói: "Đây là một điển cố, Phật Đà không dám ngủ dưới tán cây dâu quá ba lần, vì sợ lưu lại quyến luyến với cây dâu, Bồ Tát từ trước đến nay luôn xem trọng chúng sinh, mới có thể đoán được nhân quả của chúng sinh, còn phàm phu tục tử chúng ta lại chỉ luôn hành động theo cảm tính, trong lúc vô tình gieo ác nhân, đến khi bị quả báo, lại hối hận cũng không kịp."Tử Dạ rốt cuộc hiểu rõ Trường Cung nói những câu nói kia có ý nghĩa gì, hóa ra bắt đầu từ giây phút ấy, Trường Cung đã quyết định, dụng tâm đánh cược một lần, chỉ cầu cùng nàng say mê cả đời."Ngốc..." Tử Dạ trong lòng vừa ấm vừa chua, lẩm bẩm một câu, đáy mắt là một mảnh phức tạp."Vương gia trở về! Vương gia trở về!" Âm thanh kích động của Tứ nhi từ đại môn vương phủ vang lên, tâm đang kéo căng của Tử Dạ rốt cuộc có thể bình tĩnh lại.Vội vàng nhìn về nơi Trường Cung xuất hiện, Tử Dạ muốn che giấu sự thất thố trong chớp nhoáng này, đáng tiếc hết thảy đều đã rơi vào trong mắt Chức Cẩm."Ta không sao." Trường Cung thanh âm có chút rã rời, phân phó Tứ nhi, "Xuống dưới chuẩn bị nước nóng cho ta, ta muốn tắm rửa."Dạ rõ vương gia." Tứ nhi vội vàng gật đầu lui xuống.Không đợi hai vị nữ tử nơi chính đường mở miệng, Trường Cung đã đi đầu mở miệng, "Tử Dạ, trên đường đi ngươi không được nghỉ ngơi thật tốt, ngươi đi nghỉ ngơi thật tốt trước đi, có một số việc ta ngày mai lại nói với ngươi.""A..." Tử Dạ muốn nói lại thôi, chỉ cảm thấy Trường Cung bỗng nhiên đối đãi với nàng lạnh nhạt đi rất nhiều, không biết là do nàng suy nghĩ quá nhiều, hay là trong nội tâm Trường Cung đang ẩn giấu cái gì, nhưng Tử Dạ biết, cho dù bây giờ có hỏi, cũng chỉ khiến tâm Trường Cung càng phiền hơn, nếu như để cho nàng yên tĩnh một khắc, có lẽ cũng tốt.Cũng có lẽ rời khỏi khoảnh khắc lúng túng này cũng là một chuyện tốt.Tử Dạ nhẹ gật đầu, lui xuống, nghi ngờ trong lòng càng ngày càng đậm, Trịnh vương phi Chức Cẩm một nữ tử dịu dàng si tình như thế này, đến cùng đã bỏ lỡ cái gì, mà có thể khiến Trường Cung tương kính như băng đây?Trường Cung đã từng yêu nàng sao....Nghĩ đến đây, trong lòng Tử Dạ chua chua, cuống quít lắc đầu xua đuổi suy nghĩ nhiễu loạn tâm thần này, "Lạc Tử Dạ a Lạc Tử Dạ, ngươi tại sao có thể để cho nàng chi phối cảm xúc của ngươi đây? Ngươi không thể nghĩ nữa, không được nghĩ nữa!Một màn Trường Cung cưỡng hôn nàng đột nhiên nổi lên trong lòng, Tử Dạ chỉ cảm thấy hai gò má sinh nóng, "Cao Trường Cung, ngươi đáng giận! Ngươi thật ghê tởm! Ngươi đừng hòng có được những gì ngươi muốn! Mơ kiếp sau đi nhé!Bước chân Tử Dạ đột nhiên tăng tốc, bước nhanh về phía sương phòng của mình.Trường Cung cho lui nha hoàn và hạ nhân, chính đường lâm vào không khí yên tĩnh như trước đây, chỉ cần là Trường Cung cùng Chức Cẩm đơn độc gặp nhau, không khí đều sẽ yên tĩnh như thế này, khiến cho người cảm thấy rét lạnh.Chỉ là lần này, trên mặt Trường Cung không còn nụ cười nhàn nhạt như mọi khi, ngay cả tiếu dung cũng biến mất không thấy tăm hơi.Chức Cẩm cúi thấp đầu xuống,, đến gần Trường Cung, nhẹ nhàng vỗ vỗ vạt áo Trường Cung, nói trước, trở về là tốt rồi, nhất định là đói bụng rồi, thiếp thân vì người đi làm chút đồ ăn."Chức Cẩm." Trường Cung đột nhiên mở miệng gọi nàng, Chức Cẩm rõ ràng nghe được sự run rẩy trong giọng nói của Trường Cung, chỉ là không biết, dạng run rẩy này có phải bởi vì phẫn nộ hay không?Dạ, có thiếp thân, Chức Cẩm vẫn như cũ không dám nhìn vào mắt Trường Cung.Trường Cung hít một hơi, nâng hai tay lên, đỡ hai vai đang run run rẩy rẩy của nàng, Ngẩng đầu lên nhìn ta.Chức Cẩm khẽ giật mình, do dự một chút, cuối cùng ngẩng mặt lên, khi đôi mắt ngấn lệ quang được phản chiếu trong đồng tử đen láy của Trường Cung, là lúc Chức Cẩm vui vẻ cười, "Chàng không hận thiếp, đúng hay không?"Trường Cung cũng không trả lời Chức Cẩm, chỉ nhíu chặt lông mày, hỏi một câu, "Y có đối tốt với ngươi không?Thân thể Chức Cẩm run lên, ảm đạm cười nói: "Tốt...Trường Cung hít một hơi, cuối cùng buông lỏng hai vai Chức Cẩm ra, Tốt là được rồi..

tốt là được rồi...!Lần này, cám ơn ngươi, Chức Cẩm."Chức Cẩm cười chua xót nói: "Trường Cung, thiếp và chàng có thể làm bằng hữu lại, đúng hay không?"Trường Cung gật đầu, "Phải, giữa chúng ta vốn không nên có hận thù, những gì ta thiếu ngươi, vĩnh viễn trả cũng không hết."Cuối cùng sẽ có một ngày, chàng sẽ trả hết cho thiếp, đúng hay không?" Câu nói này Chức Cẩm không dám hỏi ra miệng, chỉ là thê lương cười cười, "Thiếp chỉ muốn chàng bình an, dù sao cũng là thiếp nợ chàng, có lẽ sẽ có một ngày chúng ta chẳng còn ai nợ ai nữa.Trường Cung giật giật khóe môi, vô thanh vô thức cười một tiếng.