Tái Kiến Lan Lăng

Chương 50: 50: Nguyệt Trung Ảnh





Nhiễu người thanh mộng, cũng không phải hành vi của quân tử nha.Tiếng tiêu Trường Cung dừng lại, cười cười quay mặt lại, nhìn nữ tử khoác áo lông tím sau lưng, "Nửa đêm không ngủ cùng nam tử hẹn hò, cũng không phải chuyện khuê tú bình thường nên làm đâu.Đầu lông mày Tử Dạ khươi một cái, "Ít nhiều lời thôi, chuyện của ngươi, ta biết hết rồi đấy..."Xuỵt..." Trường Cung giơ tay cản nàng, ra hiệu Tử Dạ không được nói ra.Tử Dạ lắc đầu, "Có một số việc hôm nay ngươi không nói cho ta biết, ta sẽ ngủ không được.Trường Cung thanh lãnh cười cười, "Có một số việc, ngươi biết rồi cũng sẽ ngủ không được, cho nên, chi bằng không biết.Tử Dạ đi lên phía trước một bước, tới gần nhìn mặt mày Trường Cung, mơ hồ có mấy phần mệt mỏi nói, Một mình giải quyết vấn đề không mệt à? Ta không thích ngươi như vậy.Khóe môi Trường Cung cong cong, cái, ranh mãnh mà cười, "Ồ? thế ngươi thích ta như thế nào?Tử Dạ giật mình khi biết mình đã mắc bẫy của Trường Cung, không khỏi đỏ mặt lên, "Ngươi ít ba hoa thôi, ngươi biết ta muốn hỏi ngươi cái gì mà?"Trường Cung nhẹ nhàng cười, "Phật nói, không thể nói."Không nói đúng không? Tử Dạ nhíu mày, lại tới gần một bước, "Nếu không chịu nói ra bí mật của ngươi, ta cũng không thể cam đoan có thể giữ bí mật của ngươi nha!Trường Cung thả lỏng lông mày, ý cười càng đậm, "Hơn 20 năm qua, ta gánh vác quá nhiều, nếu ngươi có thể giúp ta nói ra, nói không chừng cũng là một loại giải thoát."Tử Dạ thấy không làm gì được nàng, quay người đi, Không nói thì thôi, ta ngủ! Ngươi cũng đừng thổi nữa, nhiễu thanh mộng của người ta! Tử Dạ giả bộ như đang gấp lắm, hai tay thả lỏng phía sau ngóc đầu lên cao cao mà đi."Tử Dạ." Tiếng Trường Cung ôn nhu kêu vang lên.Dục cầm cố túng bước đầu tiên đã đi rồi, cũng không thể chưa gì đã đánh trống thu quân được! Tử Dạ giả bộ như không nghe thấy, càng đi về phía trước nhanh hơn.Đột nhiên, một thân thể ấm áp dán lên áo Tử Dạ, để Tử Dạ không khỏi giật mình."Tử Dạ..." Thanh âm Trường Cung có một chút run rẩy, khiến Tử Dạ cảm thấy có chút chua xót khó hiểu trong lòng."Ta ở đây...!Tử Dạ không quay người, chỉ là đưa tay nhẹ nhàng khoác lên đôi cánh tay đang xiết chặt lấy nàng,, "Nơi này nhưng không mật thám, ngươi diễn kịch thế này, không có ai xem đâu.

Nói xong, Tử Dạ mang theo một ngữ khí không vui, "Ta là thật không thích ngươi chuyện gì cũng giấu trong lòng.

Ngươi cũng đã nói, giữa bằng hữu, quý ở chỗ thẳng thắn, nếu ngươi coi ta là bạn, thì nên mang những gì ngươi giấu trong lòng nói cho ta nghe, không nên một mình rầu rĩ không vui như vậy.Trường Cung không nói một lời, Tử Dạ lại có thể cảm giác được Trường Cung đang run nhè nhẹ."Uy, ngươi được một tấc lại muốn tiến một thước hả? Thật sự cho rằng ôm người ta mà không nói lời nào thì không được xem là phi lễ à?Tử Dạ muốn quay người thoát khỏi ôm ấp của Trường Cung, lại bị Trường Cung ôm vào lòng lần nữa.Tử Dạ tâm loạn, cho tới bây giờ chỉ có nàng trêu chọc người ta đến phát cuồng, sao hôm nay đối mặt Trường Cung lại vô kế khả thi? Tử Dạ âm thầm cười mình vô dụng, thế nhưng nàng lại không cách nào xua tan quyến luyến nơi đáy lòng đối với sự ôm ấp của Trường Cung, muốn đẩy Trường Cung ra, nhưng lại không dùng được lực, ngược lại để lộ mấy phần tình trong như đã mặt ngoài còn e."Ngươi thật muốn đẩy ta ra, hay là muốn ta ôm chặt hơn đây? thanh âm Trường Cung bình tĩnh vang lên bên tai.Tử Dạ kinh ngạc giương mắt, hai gò má đã là một mảnh lửa nóng, "Ngươi..." Đột nhiên tiếng nói trì trệ, song mi nhăn lại, "Ngươi khóc sao?"Thời khắc này Trường Cung mặc dù đang cười, nhưng mặt mày tràn đầy sầu bi, mơ hồ không dừng được sự lưu động trong đáy mắt, Trường Cung vẫn cười cười, "Ở trước mặt ngươi, ta chỉ muốn sống chân thực, khổ sở, thì khóc, vui vẻ, thì cười,Lòng Tử Dạ chua chua, nhịn không được đưa tay lau đi vệt nước mắt nơi khóe mắt Trường Cung, "Đường đường là Lan Lăng Vương lại thích khóc như vậy, coi chừng truyền đi bị người khác chê cười."Trường Cung càng cười đến có mấy phần thê lương, "Nơi này người xem ta là trò cười cũng không chỉ có một người, thêm nhiều người nữa thì có sao đâu?"Coi chừng ta cũng cười ngươi!" Tử Dạ ngẩng mặt lên, khiêu khích, "Ngươi có sợ hay không?"Trường Cung khóe môi cong cong, cười đến có chút miễn cưỡng, "Sợ...!Rất sợ..."Tử Dạ nhìn thấy mắt Trường Cung, "Vậy thì không cho phép khóc."Trường Cung hút một hơi, "Vạn nhất nhịn không được nước mắt thì sao? Lời nói mới hỏi ra, đã ngấn ngấn lệ quang.Vậy...!Tử Dạ có chút chần chờ, kiễng mũi chân, hôn lên khóe mắt Trường Cung, "Ta tối nay chỉ muốn ngươi đừng khóc, ngươi cũng đừng nghĩ lung tung cái gì, ở cố hương của ta, hôn một cái thì cũng thường thôi.Thân thể Trường Cung khẽ run lên, "Xem nhẹ như vậy?Tâm niệm Tử Dạ vừa động, không dám nói tiếp, cho dù ngoài miệng nói không có gì, nhưng trong lòng cả hai thì, những ký ức hôn môi kia, giống như điêu khắc tận đáy lòng, muốn xóa cũng không được.Hai tay Trường Cung rời đi, lui về sau một bước, để cả hai có chút khoảng cách, ảm đạm cúi đầu xuống, "Có lẽ, không tính là gì cũng tốt.""Ngươi..." Tâm Tử Dạ xiết chặt, "Ta...!Ta không phải có ý đó."Trường Cung đã quay người ngồi nghiêng ở bên cột trụ, nhìn lên ánh trăng quạnh quẽ, im lặng cầm Ngọc Tiêu trong tay đưa đến bên môi, một khúc tiêu thê lương liền vang lên.Tử Dạ trông thấy khóe mắt Trường Cung nữa trượt xuống hai hàng nhiệt lệ, chỉ cảm thấy một trái tim bị cái gì hung hăng đâm một cái,, đến tột cùng trong cung xảy ra chuyện gì, để cho nàng đột nhiên trở nên thê lương lạnh lẽo như thế?Tiếng bước chân chậm rãi, vang lên sau lưng Tử Dạ, Tử Dạ vội vàng quay đầu, chỉ nhìn thấy Chức Cẩm một thân áo mỏng ôm một bộ áo lông dài đi tới chỗ Trường Cung."Đêm dài sương lạnh, sao không nghỉ ngơi thật tốt?" Chức Cẩm vừa nói, vừa cầm áo lông dài trong tay khoác lên trên người Trường Cung, "Vương gia cần phải chiếu cố thật tốt thân thể."Chức Cẩm vừa nói, vừa quay đầu nhìn Tử Dạ, "Lạc cô nương cũng vậy, nên chiếu cố thật tốt thân thể, mùa đông đi qua, mùa đông năm sau có lẽ sẽ dài hơn nữa."Tiếng tiêu dừng lại, Trường Cung đứng dậy cởi áo lông dài trên người xuống, khoác lên trên người Chức Cẩm, "Ngươi cũng biết mùa đông rét lạnh, vì sao còn không chiếu cố thật tốt thân thể của mình?"Tử Dạ nhìn thấy hai người lời qua tiếng lại, lo lắng cho nhau, khiến lòng nàng khỏi vì đó dâng lên một sự ghen tuông, thế nhưng nghĩ đi nghĩ lại, nàng dựa vào cái gì chén giữa hai người chứ? Chức Cẩm là một vị thê tử ôn nhu nhàn thục, đối với Trường Cung mà nói, như thế là quá tốt rồi.Khách qua đường bất quá chỉ có mình Lạc Tử Dạ nàng mà thôi.Trường Cung nhẹ nhàng thở dài, "Chức Cẩm, ngươi cũng đã nói, có lẽ mùa đông năm sau sẽ dài hơn, cho nên, ta hiểu ta không thể ngã bệnh.


Nói xong, Trường Cung mệt mỏi phất phất tay, "Các ngươi tất cả đi xuống ngủ đi, ta thưởng sáng trăng xong sẽ đi ngủ."Tốt, thiếp thân lui xuống trước." Chức Cẩm khẽ gật đầu, không có chút rung động nào vỗ vỗ đầu vai Tử Dạ, nói: "Khi bồi bên vương gia, dù không nói lời nào, cũng không sao."Ta?" Tử Dạ khẽ giật mình."Phải, ta hy vọng có một ngày, ngươi sẽ nguyện ý gọi ta một tiếng, tỷ tỷ." Chức Cẩm nói xong quay đầu nhìn Trường Cung, nói vào lỗ tai Tử Dạ, vương gia là người tốt, cũng đừng bỏ qua."Trường Cung nhìn Chức Cẩm thật sâu, ánh mắt sáng tắt dần ảm đạm, không nghĩ tới không gặp hai năm Chức Cẩm đã trở nên khó hiểu như thế, ngươi đến tột cùng là yêu hắn, hay là không yêu hắn?Chức Cẩm thản nhiên đối diện mắt Trường Cung, mỉm cười, "Thiếp thân cáo lui." Quay đầu đi, Chức Cẩm không một bước chần chờ, nhưng cũng không gấp gáp, chậm rãi biến mất trong hành lang gấp khúc."Trường Cung, hai người...!Tử Dạ đột nhiên không rõ, trong thiên hạ nào có thê tử cam tâm tình nguyện giao trượng phu cho một nữ nhân khác chứ?"Duyên tới duyên đi, nửa điểm không do người." Trường Cung hít một hơi, Tỷ như chúng ta, sẽ đến lúc duyên diệt."Ngươi nói cái gì?" Tử Dạ không rõ Trường Cung.Trường Cung tràn đầy thâm ý mà nhìn xem Tử Dạ, chẳng thể nào buông bỏ, "Chức Cẩm nói không sai, có lẽ mùa đông năm sau sẽ còn dài hơn nữa.

Cho nên, ta nên đưa ngươi rời đi, rời đi nơi này, ngươi mới có thể thật an toàn.""Ngươi muốn ta đi?" Tử Dạ kinh ngạc hỏi lại.Trường Cung gật đầu.Tử Dạ lắc đầu liên tục, "Ta không đi!""Chỉ sợ không còn là ý của một mình ngươi nữa rồi.


Trường Cung đột nhiên tới gần Tử Dạ một bước, dọa Tử Dạ lui về sau một bước."Ngươi đừng nghĩ bức được ta đi, ta đã nói, cho dù ngươi đưa ta đi, ta cũng sẽ vẫn tự mình tìm về! Tử Dạ kiên định nhìn Trường Cung, "Ngươi khẳng định đã gặp phải đại sự gì, cho nên mới muốn đem tất cả gánh nặng vác lên trên vai.

Ngươi không muốn nói, ta cũng không ép ngươi, ngươi có chấp nhất, ta cũng có.""Ha ha ha, không nghĩ tới đường đường Lan Lăng Vương đối phó nữ nhân lại lề mề chậm chạp như vậy!!" Đột nhiên, một thanh âm khàn khàn từ trên góc mái hiên vang lên.Trường Cung bảo hộ Tử Dạ ở sau lưng, quát: "Ai đó?""Hưu!" Một bóng đen bay đến trước mặt Trường Cung, ngẩng mặt lên, không phải ai khác mà chính là người đêm đó truy sát nàng ở Trường An Khác Sát Vệ Lý Phong!Là ngươi? mi tâm Trường Cung nhăn lại, không buông lỏng một tia cảnh giới, "Giọng ngươi bị làm sao vậy?Lý Phong cười lạnh, "Đầu thai làm người, là phải hy sinh một số thứ.

Nhìn nơi đình viện tĩnh mịch này một chút, tiếp tục nói, "Ta biết chỉ cần ngươi hô lên một tiếng, ta tuyệt đối không ra được vương phủ này, cho nên trước khi ngươi hô hoán lên, không biết có nguyện ý nghe ta kể một ít chuyện không?Trường Cung gật đầu, "Chuyện gì?"Lý Phong nhìn Tử Dạ một chút, lại nhìn Trường Cung một chút, "Lạc Tử Dạ không thể rời khỏi Lan Lăng Vương phủ, nếu không, cho dù ta không giết nàng, nàng cũng khó thoát khỏi độc thủ của Vũ Văn Linh Ca.Trường Cung giật mình, "Ý của ngươi là, ngươi cũng do Vũ Văn Linh Ca phái tới ám sát Tử Dạ?""Không sai.


Lý Phong chỉ cười, nhưng không có ý tứ động thủ, "Ta biết, xem như ta có giết Lạc Tử Dạ trở về phục mệnh, Vũ Văn Linh Ca cũng sẽ không cho ta giải dược, ngược lại còn muốn mệnh của ta, ở trước mặt Kỳ Lạc giả bộ làm người tốt, tiếp tục sai khiến con cờ này.""Giải dược?" Trường Cung bỗng nhiên minh bạch mấy phần, "Đến tột cùng ngươi có ý đồ gì?Lý Phong gật đầu nói: "Người luôn luôn cầu sống không muốn chết, nếu nhất định phải chết, cũng muốn sau khi chết, mang hết oán khí trong lòng giải trừ, phóng nhãn thiên hạ, có thể cùng Vũ Văn Linh Ca tranh phong, chỉ có một mình Lan Lăng Vương ngươi mà thôi.

Đôi mắt Lý Phong tràn đầy thê lương, "Ta vốn một lòng vì nàng bán mạng, lại đổi được kết quả như vậy, suy nghĩ tới cẩm y ngọc thực lúc trước, quyền cao chức trọng bất quá chỉ là mây khói thoáng qua thôi.

Lòng người không đủ, ghen ghét đáng sợ, nhất là nữ tử...!Ta biết vậy thà ngay từ đầu đã chẳng làm, bây giờ biết cũng đã không còn đường thối lui Nhưng mà ta không cam tâm!"Trường Cung có chút thoải mái thở một hơi, Tử Dạ nhịn không được nói: "Tiểu Lạc Lạc ở cạnh một nữ nhân này, sớm muộn cũng sẽ xảy ra chuyện!"Lý Phong bình tĩnh nhìn Tử Dạ, "Vậy nếu có cơ hội cứu nàng, ngươi có bằng lòng hay không?"Tử Dạ gật đầu, "Ta ở chỗ này chỉ có nàng là người bạn cũ duy nhất, ta khẳng định nguyện ý!""Chỉ cần Kỳ Lạc biết Vũ Văn Linh Ca đối xử với nàng ra sao, Kỳ Lạc khẳng định sẽ tỉnh ngộ." Lý Phong nhìn Tử Dạ, "Nếu ta độc phát thân vong, các ngươi phải mang những chuyện Vũ Văn Linh Ca đã từng làm nói cho Kỳ Lạc —— ta muốn Vũ Văn Linh Ca nghìn tính vạn tính, hết lần này tới lần khác, cũng không tính được tới con cờ này một ngày sẽ phản nàng!"Chuyện của Kỳ Lạc ngươi yên tâm, ta sẽ lại tận lực một lần, để cho nàng có cơ hội rời xa Vũ Văn Linh Ca, chỉ là tối nay quá muộn, chúng ta vẫn nên để ngày mai lại bàn đi Trường Cung nhìn Tử Dạ nói xong, lại nhìn Lý Phong, "Ta nghĩ thế này, đây không phải chỗ tốt để nói chuyện.


Chẳng hay các hạ có dám ở lại phủ thượng một đêm?""Ta đã là kẻ chắc chắn phải chết, chết ở chỗ nào thì có gì khác nhau, huống chi, ta tin tưởng đường đường Lan Lăng Vương không phải loại tiểu nhân có hành vi ám sát.

Lý Phong thản nhiên cười một tiếng, lời nói âm lãnh, xem ra chuyện hắn muốn nói là một chuyện khá quan trọng.Trường Cung gật đầu cười một tiếng, "Vậy thì mời các hạ tới bên này.""Tại hạ Lý Phong." Lý Phong ôm quyền gật đầu, "Đa tạ Lan Lăng Vương."Tử Dạ vốn còn dự định hỏi vài câu, gặp tình cảnh như vậy cũng không dễ nói thêm gì nữa, chỉ là, ẩn ẩn cảm thấy có một trận mưa to sắp đến, trong bất tri bất giác, một trái tim đã thắt lại.