Tái Kiến Lan Lăng

Chương 90: 90: Túc Địch Phùng





Giá! Trường Cung một mình một ngựa chạy trước, mang theo gia tướng lại phóng ngựa chạy ra khỏi thành Lạc Dương, tìm kiếm Tử Dạ khắp nơi.Tử Dạ đã biến mất trọn nửa tháng rồi, Trường Cung một lần lại một lần mang binh tìm kiếm chung quanh, mỗi lần đều uổng công phí sức, lòng của nàng đã ngổn ngang không thể tả.Lại một ngày nữa mặt trời lặn về tây, nắng chiều tàn sắc, vươn trên những con ngựa, Trường Cung vẻ mặt càng tiều tụy hơn, bọn gia tướng đi theo ai cũng đều âm thầm lo lắng thân thể vương gia.Trường Cung nắm chặt dây cương, nhìn Hoàng Hà mịt mờ, hai mắt đã ẩm ướt, "Tử Dạ, ngươi đến tột cùng ở nơi nào?""Vương gia, ngươi xem, nơi đó dường như có một cỗ thi thể của nữ tử!"Nữ thi?" Trường Cung căng thẳng, nhìn dọc theo tay gia tướng chỉ -- quả thật có nữ tử y phục rách rưới, hai cánh tay ôm một đoạn cây khô, trôi dạt vào bờ sông, vẫn không nhúc nhích.Giá! Trường Cung vội vàng phóng ngựa đi qua, Tử Dạ, không phải ngươi, nhất định không phải ngươi!Trường Cung lập tức nhảy xuống ngựa, chạy nhanh tới trước người tàn y nữ tử, run rẩy lật thân thể của nàng lên, sắc mặt đại biến, "Vũ Văn Linh Ca!"Chấn động trong lòng, Vũ Văn Linh Ca sao lại xuất hiện ở nơi này!?"Vương gia, nàng là ai? gia tướng theo sát thấy sắc mặt Trường Cung kinh biến, nhịn không được hỏi.Trường Cung cúi người đặt tay lên trên cổ Linh Ca, tuy yếu ớt, nhưng không đến mức tắt thở.

Trường Cung khom lưng bế Linh Ca lên, bước tới ngựa, ôm Linh Ca lên yên ngựa, nhảy tót lên ngựa, nói: "Chúng ta về Phủ trước!""Dạ!"Vũ Văn Linh Ca xuất hiện ở đây, chứng minh nàng đã gặp kịch biến.Nếu như Tử Dạ thật ở trong tay nàng, cũng chỉ có thể đợi nàng tỉnh lại, mới có thể biết tất cả.Giá! Trường Cung giục ngựa, mang theo Linh Ca phi về phía vương phủ trong thành Lạc Dương.Chức Cẩm vẫn kinh hồn bạt vía đợi Trường Cung hồi phủ, nếu như tìm được Tử Dạ, chỉ sợ nàng cùng Trường Cung trong lúc đó sẽ có thêm một chữ "Hận"."Vương gia đã trở về!""Mau mau đi tìm đại phu! Trường Cung ôm Linh Ca, bước nhanh vào sương phòng trong phủ.Chức Cẩm vắt chặc khăn tay, nhìn bóng lưng Trường Cung, tuy cô gái trong ngực Trường Cung thấy không rõ mặt mày lắm, nhưng Chức Cẩm đã sợ hãi.Nàng đã trở về! Đúng thật đã tìm được nàng về!"Vương gia...!Tìm Lạc Tử Dạ về rồi sao? Chức Cẩm nhịn không được ngăn một gã gia tướng đi theo hỏi.Gia tướng cung kính trả lời: "Không phải, nữ tử này là ai, chỉ mình Vương gia mới biết."Ah?" Chức Cẩm thở phào nhẹ nhõm, chỉ cần không phải Lạc Tử Dạ, như vậy mọi thứ đều còn có thể cứu vãn.Nhìn Trường Cung ở xa xa lo lắng đứng ở trong phòng, đợi lang trung tới cứu cô gái xa lạ kia, tâm Chức Cẩm lần nữa đau xót.


Trường Cung a Trường Cung, ngươi đến tột cùng còn muốn gây ra bao nhiêu nghiệt đào hoa nữa, buộc hai tay ta phải nhiễm bao nhiêu máu tươi nữa ngươi mới hài lòng?Không bao lâu sau, lang trung vội vàng đi vào, giúp Linh Ca bắt mạch châm cứu, vội vàng vuốt mồ hôi lạnh.Sắc trời dần dần tối, đèn trong phòng được thắp sáng, chiếu sáng khuôn mặt tràn đầy vẻ buồn bả của Trường Cung.Chức Cẩm chỉ cảm thấy đau lòng đến tê dại, ân cần như vậy, ngươi cho ta một ít, không tốt sao?"Nàng thế nào?" Trường Cung nhịn không được hỏi lang trung.Lang trung gật đầu nói: "Mệnh nhưng không đáng lo ngại, chỉ là thân thể này rất tệ, nhìn nước da của nàng, tựa hồ đã ngâm trong nước khá lâu rồi.

Nói xong, lang trung cúi người nhấn vào cổ Linh Ca, nói, "Đổi lại là thường nhân, chỉ sợ sớm đã đi đời nhà ma rồi."Trường Cung thở phào nhẹ nhõm, nói: "Vậy thì xin đại phu cứu nàng, chỉ cần Lan Lăng vương phủ có, thì ta nhất định sẽ đưa cho ngươi.Lang trung cung kính ôm quyền nói: "Vương gia có lệnh, thảo dân tự nhiên vâng theo.


Ta đây phải đi nấu một vài than thuốc bổ khí cho nàng, trước điều dưỡng, khi thân thể nàng có chút khí lực rồi, thảo dân lại thúc châm vận hành huyết mạch nàng, cũng không quá ba ngày, nàng liền có thể tỉnh lại."Trường Cung gật đầu, "Đại phu tin nàng nhất định có thể tỉnh lại?"Lang trung lần nữa gật đầu nói: "Không sai.

Vị cô nương này tuy suy yếu, kỳ thực quyết chống tới hơi thở cuối cùng, chỉ cần điều dưỡng tốt, tuyệt đối sẽ tỉnh lại." Hơi dừng lại một chút, lang trung lại nhìn khí sắc Linh Ca một chút, "Chỉ là nàng bây giờ ăn cơm thật khó, chỉ có thể uống chút cháo loãng, vạn vạn không thể ăn những thứ dầu mỡ."Ta hiểu." thảo dân trước hết lui giúp cô nương đi nấu thuốc.


Lang trung ôm quyền, lui ra từ trong phòng.Trường Cung thở dài một hơi, bước tới trước giường Linh Ca, cau mày nói: "Ngươi nhất định phải tỉnh lại, nói cho ta biết Tử Dạ đến tột cùng ở nơi nào?""Vương gia, các tướng sĩ ra ngoài tìm kiếm Trắc Vương phi đều đã lục tục trở về..." Bọn gia tướng ở bên ngoài bẩm báo, câu nói tiếp theo cũng không dám nói ra."Chỉ là, vẫn không kiếm được Tử Dạ, có phải hay không?" Trường Cung cau mày, biết hôm nay sẽ chỉ nghe được câu này."Vương gia, chúng mạt tướng chắc chắn tìm được Trắc Vương phi về!" Bọn gia tướng quỳ rạp xuống.Trường Cung nhìn thoáng qua Linh Ca hồi lâu, rồi quay người qua, nói: "Kêu vài nha hoàn chăm sóc nàng, những người khác theo ta xuất phủ, tiếp tục tìm kiếm Tử Dạ!""Dạ!" Bọn gia tướng lên tiếng trả lời như quát, cho dù trong bụng đã rỗng tuếch, nhưng khi nhìn Vương gia cũng không có hạt cơm nào vào bụng, cũng chỉ đành chịu đựng, theo Trường Cung rời phủ lần nữa.Chức Cẩm thấy Trường Cung đi xa, liền dẫn vài nha hoàn đi tới phòng Linh Ca, nhìn kỹ Linh Ca hơi thở thoi thóp trên giường."Nàng rốt cuộc là ai? Chức Cẩm hỏi nha hoàn phục vụ trong phòng, thanh âm thờ ơ.Nha hoàn hồi đáp: "Hồi bẩm Vương phi, tụi nô tỳ cũng không biết, Vương gia cũng không nói gì, chỉ nói phải chiếu cố thật tốt nàng."Chức Cẩm cúi xuống, ánh mắt lạnh lùng rơi lên trên mặt của Linh Ca, vết sẹo rơi vào trong đáy mắt Chức Cẩm, nàng than thở: "Đáng tiếc, xem như là một mỹ nhân, lại có một đạo vết thương như vậy..." Hơi dừng lại một chút, Chức Cẩm dường như nghĩ đến cái gì đó, giơ tay lên xoa mặt mình, "Có thể, nếu có thể để cho ngươi cảm thấy thương tiếc, mới có thể vào lòng của ngươi chăng?Tay Chức Cẩm rơi lên trên gò má Linh Ca, lòng bàn tay vuốt qua vết thương Linh Ca, trong mắt hiện lên một hung sắc nhìn không thấu nỗi."Chức Cẩm?" Thanh âm Trường Cung vang lên phía sau, khiến Chức Cẩm có chút bối rối mà quay lại nhìn Trường Cung."Vương...!Gia...!Ngươi làm sao..." Chức Cẩm có chút không biết làm sao mở miệng.Trường Cung hơi nghi hoặc một chút nhìn Chức Cẩm, nói: "Ngươi sao không cố gắng nghỉ ngơi chứ?"Chức Cẩm lấy lại bình tĩnh, nói: "Ta là...!Ta là nghĩ đến xem, có cái gì có thể giúp đỡ ngươi?"Trường Cung lắc đầu nói: "Ngươi nghỉ ngơi là tốt rồi, nơi đây tạm thời vô sự.""Tử Dạ nhưng có tin tức?" Chức Cẩm hỏi.Vẻ mặt Trường Cung cô đơn, chỉ lắc đầu, bước tới bên y phục rách rưới đã thay ra của Linh Ca, cầm lên, cẩn thận nhìn một chút, lặng lẽ không liên quan tới nàng."Ngươi mới vừa rồi không phải đi ra ngoài tìm Tử Dạ sao? Cẩm không muốn để cho bầu không khí trầm xuống, "Trường Cung, ngươi đang xem gì vậy?Trường Cung thấy bùn cát bẩn trên áo, cau mày nói: "Hoàng Hà các nơi bùn cát đều khác nhau, ta chỉ bỗng nhiên nghĩ tới điểm này, cho nên mới trở lại thăm dò một chút, nàng rốt cuộc rơi xuống sông từ nơi nào, có thể tìm được một ít sợi tơ nhện, dấu chân ngựa?"Chức Cẩm không hiểu hỏi: "Vị cô nương này cùng Tử Dạ có liên quan gì?Trường Cung gật đầu, ngón tay di chuyển trên bùn cát bẩn, mi tâm cau lại,, "Xem ra nơi nàng rơi xuống không thuộc hạn phận của đại Tề.Sao cơ?"Hoàng Hà sau khi chảy vào đại Tề, thủy thế chậm lại, bùn cát nhỏ đi.

Trường Cung vừa nói vừa buông y phục xuống, nhìn bùn cát trên đầu ngón tay, Mà bùn cát này to hơn một chút, nàng tất nhiên đã rơi xuống Hoàng Hà trong cảnh nội của Đại Chu.Đường đường quận chúa Đại Chu mà bị rơi xuống sông rồi trôi thẳng một mạch tới nơi này, Trường Cung không nghĩ ra đến tột cùng đã xảy ra chuyện gì?"Tin ta...!Tin ta..."Cánh môi Linh Ca bỗng nhiên mấp máy, loáng thoáng mà nói đến hai chữ này nhiều lần.Đầu Trường Cung nóng lên, ngồi bên giường, vỗ nhè nhẹ vai Linh Ca một cái, nói: "Quận chúa tỉnh lại đi, tỉnh lại đi.""Vương gia, chúng ta còn muốn hay không..." Nhóm gia tướng ở bên ngoài nhịn không được mở miệng hỏi.Trường Cung áy náy phất tay, nói: "Hôm nay mọi người cũng mệt mỏi rồi, trước hết lui xuống nghỉ ngơi đi.""Dạ!" Bọn gia tướng thư thái lui xuống.Trường Cung phân phó nha hoàn: "Đi xem đại phu nấu thuốc tới đâu rồi? Còn có phân phó trù phòng, làm chút cháo trắng mang tới đây."Dạ..." Bọn nha hoàn gật đầu lui xuống.Chức Cẩm càng không hiểu ra sao, "Ngươi mới vừa rồi gọi nàng cái gì?""Quận chúa." Trường Cung nghiêm mặt nhìn Chức Cẩm, "Nàng không phải ai khác, mà chính là quận chúa Đại Chu, Vũ Văn Linh Ca.""Là nàng!" Chức Cẩm không dám tin tưởng nhìn Linh Ca một chút, "Chính là người vẫn phái người ám sát Tử Dạ? Vậy ngươi vì sao phải cứu nàng?"Trường Cung nhẹ nhàng khoát tay áo, nói: "Thế gian không có địch nhân vĩnh viễn.

Ta muốn, hiểu lầm gì đó giữa nàng và Tử Dạ, nếu có thể giải khai, đây mới thật sự là bình an." Nói xong, Trường Cung bình tĩnh nhìn gò má Linh Ca, vừa tiều tụy lại vừa uể oải, "Nàng tất nhiên đã xảy ra chuyện gì, mới có thể chật vật đến nỗi này?Chức Cẩm lo lắng nhìn Trường Cung, nói: "Trường Cung, đối phó người Đại Chu, cũng không thể nhân từ nương tay."Trường Cung thản nhiên nhàn nhạt cười, "Người muốn mệnh của ta, thật sự là rất nhiều.


Hôm nay ta chỉ muốn hóa giải một cái, là một cái..." Nói xong, Trường Cung giương mắt nhìn về phía Chức Cẩm, "Ta không muốn bởi vì ta lại liên lụy ngươi cùng Tử Dạ, ta chỉ muốn tìm bình an một đời mà chúng ta có thể có.Chức Cẩm nhìn Trường Cung, viền mắt có chút ướt át, nói: "Chúng ta?"Trường Cung gật đầu nói: "Ta nói rồi, ngươi là thân nhân cuối cùng là ta, ta không thể đem những thứ đao quang kiếm ảnh này đến Lăng vương Phủ, hại các ngươi suốt ngày chờ đợi lo lắng.""Ha ha.." Chức Cẩm bước tới Trường Cung bên người, ôn nhu nở nụ cười, "Trường Cung, ngươi sẽ cho ta hầu ở bên cạnh ngươi cả cuộc đời, có phải hay không?"Trường Cung hơi ngẩn ra, "Chức Cẩm..."Chức Cẩm giơ tay lên nhẹ nhàng vuốt lên vết thương trên vai Trường Cung, nói: "Thương thế còn đau không?Mi tâm Trường Cung giãn, "Chức Cẩm, chuyện ngươi nên làm, chính là đối với mình khá hơn một chút."Chức Cẩm mỉm cười câu lấy cổ Trường Cung, ôn nhu nói: "Ta biết rồi, chỉ cần có thể ở bên cạnh ngươi, ta biết rồi."Chức Cẩm...!Cả đời này...!Ngươi và ta không quay lại được rồi...Trường Cung bất đắc dĩ thở dài, mi tâm lần nữa cau lại, đứng lên nói: "Sắc trời đã tối, ta đột nhiên cảm thấy có chút đói bụng..."Chức Cẩm kích động gật đầu, "Ta đi phân phó trù phòng vì ngươi chuẩn bị rượu và thức ăn." Nói xong, Chức Cẩm quay đầu vén váy chạy ra khỏi gian phòng.Đi đi.

Trường Cung nhìn Chức Cẩm đi xa, khàn giọng nói: "Bỏ lỡ, cuối cùng là bỏ lỡ...!Chức Cẩm, ta chỉ hy vọng một ngày nào đó ngươi sẽ hiểu..." Quay người sang, Trường Cung nhìn Linh Ca vẫn thì thào nói chuyện nặng nề thở dài, "Quận chúa Vũ Văn, cầu ngươi mau mau tỉnh lại, nói cho ta biết Tử Dạ đến tột cùng ở nơi nào?".