Tái Sinh Lần Nữa Để Yêu Anh

Chương 671




Chương 671

“Ông Tập đã từng nói muốn đưa tôi ra nước ngoài học.”

Bỗng dưng anh chấn động.

Phía sau lưng, Vy Hiên chậm rãi nói: “Tôi nghĩ tôi nên đồng ý.”

Thời gian như ngừng trôi, hai bên đều im lặng.

Vy Hiên không nói lời nào, bàn tay siết chặt cốc nước.

Một lúc lâu sau, giống như trôi qua cả một thế kỷ, tiếng bước chân lại tiếp tục.

“Ngày mai, tôi sẽ đến công ty của ông ta.”

Tiếng cánh cửa đóng sầm lại, cả tòa nhà đều rung động theo.

Tập Lăng Vũ đã đồng ý, nhưng khuôn mặt Vy Hiên lại không thấy vui vẻ chút nào.

Buổi chiều quang đãng, ánh nắng tưới sáng, ánh mắt của cô lại khó chịu…

Trên lầu, một người đàn ông cô đơn đứng dựa vào cánh cửa, đầu cúi xuống, hai vai gục xuống yếu ớt.

Giống như một con rối bị rút hết sự sống.

Lại là chủ nhật, Bảo Ngọc hẹn Vy Hiên đi xem phim.

Lúc ra khỏi rạp chiếu phim, bên ngoài trời mưa nhỏ, Bảo Ngọc ngẩng đầu nhìn trời, thở dài: “Ngay cả ông trời cũng không thể nhìn được, cũng muốn thay mình rơi nước mắt cho anh họ nha.”

Vy Hiên cười khẽ: “Anh Đình không phải rất tốt sao, hôm qua hôn lễ lãng mạn như vậy, khiến mình cũng muốn lập gia đình.”

Bảo Ngọc nhìn cô: “Cậu đừng giả vờ ngu ngốc, cậu cũng không phải không biết tâm tư của anh họ mình, hôn lễ lãng mạn cái rắm. Người phụ nữ nằm bên cạnh không phải người trong lòng, có thể sao?”

Vy Hiên nhìn trời, cũng thở dài theo: ” Chị Mạn Tinh ưu tú như vậy, anh ấy nhất định sẽ thích, vấn đề chỉ là thời gian mà thôi.” Câu cuối, giống như đang thuyết phục Bảo Ngọc, lại giống như an ủi chính mình, cô gật đầu: “Không sớm thì muộn.”

Bảo Ngọc ngó ngó cô, đột nhiên hỏi: “Tiểu tử kia đâu?”

“Vũ?” Vy Hiên cười khẽ: “Ở công ty của ba cậu ấy, đã một thời gian không gặp, không biết bây giờ thế nào.”

Cô nói một cách hời hợt, nhàm chán đưa tay ra hứng những hạt mưa nhỏ, từng giọt từng giọt rơi vào lòng bàn tay, yếu ớt, có thể nghe thấy tiếng chúng phát ra âm thanh rả rích, vô cùng hồn nhiên.

Nhìn nụ cười bình thản trên khuôn mặt của cô, lông mày Bảo Ngọc nhíu lại.

Cô khoác vai Vy Hiên, nghiêm túc cảnh cáo: “Tập Lăng Vũ không phù hợp với cậu, anh ta chính là vực sâu, sẽ kéo cậu ngã xuống. Từ giờ trở đi, cậu phải cách xa anh ta một chút. Phải đuổi anh ta ra khỏi cuộc sống của cậu. Không được phép thích anh ta, không được phép động lòng với anh ta, nghe rõ chưa?”

Vy Hiên bị những lời nghiêm túc đàng hoàng của Bảo Ngọc chọc cười: “Bảo Ngọc, cậu nói cái gì vậy? Tớ đã nhìn Vũ lớn lên.”

Bảo Ngọc nhìn cô, đôi mắt to tròn không chớp: “Nhưng anh ta cũng là đàn ông.”

Vy Hiên không cười được.

Đúng vậy, anh ta cũng là một người đàn ông, một người luôn muốn chứng minh mình là người đàn ông trưởng thành ở mọi lúc mọi nơi.

Cô chậm rãi ngồi xổm xuống, ánh mắt dần mất đi tiêu cự, không nói nên lời và trống rỗng.

Một lúc lâu sau, cô nói: “Thói quen thật sự đáng sợ, thói quen mười năm không thể nói bỏ là bỏ. Mình đối với Vũ…”

Cô đối với Vũ, ngoại trừ tình cảm cón có thể có cái gì?