Tam Công Chúa Trong Lời Đồn

Chương 2: 2: Ép Hôn Giữa Đường






Vẻ mặt Hàn Thước âm trầm, hơi ngừng một chút rồi xác nhận lại lần nữa:- Cô nương là?Lúc này Trần Thiên Thiên đã xoay người lên ngựa, từ trên cao nhìn xuống gương mặt tuấn mỹ của Hàn Thước, giọng nói mang theo chút lẳng lơ:- Trần Thiên Thiên, Tam công chúa thành Hoa Viên.Trong tích tắc Hàn Thước bỗng kinh hoàng:- Tam công chúa?Trần Thiên Thiên rất hài lòng nhìn biểu cảm sửng sốt của Hàn Thước, sau đó khẽ cười, hơi gật đầu.Hàn Thước nhíu mày, vẻ mặt biến hóa.Vậy mà lại là Trần Thiên Thiên.

Sao có thể là Trần Thiên Thiên được chứ.

Rốt cuộc chỗ nào xảy ra sai sót đây.Trong chớp mắt, Hàn Thước bỗng nghĩ ra cách giải quyết.Tiếp theo chỉ thấy sắc mặt Hàn Thước đột nhiên tái nhợt, hai chân mềm nhũn, tay ôm lấy ngực ngã về sau.

Mà thị vệ thiếp thân của hắn, Bạch Cập, ở sau lưng đã kịp thời lao đến đỡ hắn, động tác hơi khoa trương.- Thiếu quân, có phải ngài bị phát bệnh rồi hay không ạ.Bạch Cập vội lấy một viên thuốc nhét vào miệng Hàn Thước, ở bên cạnh bức thiết lay người hắn:- Ngài nhìn ta một cái đi Thiếu quân.


Thiếu quân không sao chứ, ngài tỉnh lại đi..Sau khi uống thuốc tầm nửa khắc, Hàn Thước mới thong thả tỉnh lại.Trần Thiên Thiên đứng ở bên kinh ngạc nhìn cảnh trước mắt, đôi mắt thanh tú nhướn lên.

Nàng bước đến hỏi:- Ngươi bị sao thế?Hàn Thước gắng gượng vịn vào tay Bạch Cập để đứng lên, thở dài yếu ớt có vẻ xót xa:- Công chúa chưa biết, từ thuở nhỏ ta đã bị bệnh tim quấn lấy, đôi lúc sẽ phát bệnh, đại phu nói ta đến hai mươi tuổi sẽ buông tay nhắm mắt rời xa nhân gian.Nói đến đây Hàn Thước hơi ngừng lại, đôi mắt lấp lánh như sao cũng ảm đạm dần, tràn đầy đau xót.Bạch Cập đang đỡ Hàn Thước thấy thế cũng bước một bước lên van xin Trần Thiên Thiên:- Thiếu quân e là vô phúc hưởng ưu ái của ngài, kính xin Tam công chúa thu hồi mệnh lệnh vừa ban.

Liên hôn giữa hai nước mà xảy ra tai nạn chết người thật không hay..Nghe thấy Bạch Cập dứt lời, Hàn Thước cũng phối hợp lấy tay che ngực, ho lên hai tiếng.Trong nháy mắt đôi lông mày của Trần Thiên Thiên nhíu chặt lại, ngập ngừng một chút nói:- Sắp bệnh chết rồi à, nếu đã như vậy..Nói được một nửa đã chuyển ý:- Vậy còn không tranh thủ thời gian khi người còn sống mà đưa vào phủ của ta.Bạch Cập khiếp sợ, sửng sốt hồi lâu mới lên tiếng khuyên:- Tam công chúa, có câu dưa xanh hái không ngọt, chuyện này..Trần Thiên Thiên chẳng thèm để ý chút nào, khoát tay mà đáp:- Ngọt hay không thì cứ ăn một miếng sẽ biết ngay.Nói xong lại nhìn về phía Hàn Thước tiếp lời:- Các ngươi đến Dịch Trạm chuẩn bị, ngày mai đón dâu.

Hôm nay là ngươi không may, ai bảo ngươi gặp phải ta chứ.Sau khi nói xong, Trần Thiên Thiên kéo ngựa hồi đầu mà rời đi.

Tử Nhuệ và đội thị vệ vội vàng chạy theo.Tuấn mã của Trần Thiên Thiên chạy nhanh như bay, kiêu ngạo như cũ, không chỉ khiến người buôn kẻ bán trên đường kinh hãi mà còn suýt đụng vào người già và trẻ con, không hề có chút lòng thương hại nào mà đi thẳng, sau lưng nàng tiếng trách mắng nổi lên không ngớt.Đám người rời đi, dân chúng xung quanh còn chỉ trỏ.Dân phụ giáp nói:- Sao lại cho phép hỗn thế ma vương Tam công chúa làm xằng thế này, mấy năm nay thành chủ chiều con hư rồi..

sau thành thiếu chủ thành Huyền Hổ sống thế nào đây.Dân phụ ất tiếp lời:- Ai nói không phải chứ, rõ ràng là ép hôn giữa đường mà.Dân phụ bính chêm câu:- Chậc, chậc, thảm..

nhìn thân thể thiếu quân yếu đuối thế này không biết chịu đựng nổi mấy ngày dưới tay tam công chúa.* * *Nửa canh giờ sau trong dịch quán, Bạch Cập báo cáo mọi chuyện về Trần Thiên Thiên cho Hàn Thước.Bạch Cập cẩn thận đứng bên cạnh Hàn Thước, cúi đầu nhỏ giọng nói:- Thiếu quân, kế hoạch bị thay đổi rồi ạ.


Theo lời đồn thì Trần Thiên Thiên là kẻ có tính tình bạo ngược, hoang dâm háo sắc, vô pháp vô thiên, không học hành bao nhiêu, còn mắc bệnh công chúa, đến nỗi lệnh cho toàn thành phải gọi nàng là Tam công chúa.Hàn Thước nghe vậy chỉ cười lạnh một tiếng:- Tam công chúa à, một cái thành không dung nổi cô ta nữa rồi.Hắn đến đây thì cũng đã có chuẩn bị trước, đức hạnh của Tam công chúa trong thành Hoa Viên này có gì mà hắn không biết.Nhưng cũng bởi vậy mà Hàn Thước mới cực kỳ tức giận.Bị kẻ ngu xuẩn không coi ai ra gì phá hỏng kế hoạch của hắn, không khác gì tát một bạt tay thật mạnh lên mặt hắn.Bạch Cập bị dáng vẻ âm trầm của Hàn Thước dọa sợ hãi đến nỗi cả người run rẩy, nhưng thấy Hàn Thước không vui, y vẫn gắng gượng nói tiếp:- Thuộc hạ rõ ràng đã an bài ngựa đụng đến đoàn xe của Nhị quận chúa Trần Sở Sở, không hiểu sao lại biến thành Trần Thiên Thiên.

Phải làm thế nào bây giờ thưa thiếu quân.- Chuyện đã như vậy còn nói gì nữa.Hàn Thước ngắt lời ngay.- Thiếu quân, vậy bây giờ..Hàn Thước nâng tay lên day hai bên thái dương hơi căng của mình, gương mặt y bình tĩnh, giọng nói lạnh lùng, đáp:- Tùy cơ ứng biến.* * *Ở một thời không khác, trong một căn hộ đơn giữa thành phố phồn hoa.Có một cô gái trẻ tóc tai bù xù, miệng ngậm hút một túi thạch màu đỏ, đang cười ngây ngô trước màn hình máy tính.Cô gái trẻ tuổi này có tên là Trần Tiểu Thiên, là một biên kịch phim truyền hình điện ảnh thời vụ.

Lúc này nàng đang dốc tâm huyết sáng tác một kịch bản đề tài nữ tôn, vừa gõ bàn phím vang lên tiếng lạch cạch liên hồi, trên mặt nàng cũng vừa lộ ra nụ cười khó hiểu.Trần Tiểu Thiên nhìn màn hình máy tính, sung sướng lẩm bẩm một mình: Anh hùng cứu mỹ nhân lại ôm nhầm người, nhân vật nam bị nữ phụ ép hôn, thiên tài cũng phải gọi mình là cụ mới viết được ra kiểu cốt truyện này..Trên màn hình nổi bật dòng chữ Bản thảo kịch bản "Mãnh hổ ngửi Tường vi" Tập 1.

Trần Tiểu Thiên hơi ngừng lại, chăm chú xem một lúc, tiện tay sửa vài chữ.Sửa xong, Trần Tiểu Thiên thuận tay ném túi thạch đã hết vào thùng rác sau đó lại tiếp tục nhìn chằm chằm màn hình.Bỗng nhiên lúc này Trần Tiểu Thiên như nhớ ra điều gì, cắm dây mạng, mở trang website dịch vụ internet banking lên, nhấn nút F5 làm mới vài lần, mỗi lần nhấn đều chỉ thấy số dư bốn số trong tài khoản vẫn như cũ.Ấn bao lâu cũng chẳng thay đổi gì, sau nửa phút, Trần Tiểu Thiên đành bỏ cuộc, ngửa mặt lên trời tội nghiệp bản thân hét lên:- Thế nào vẫn chưa trả phí bản thảo cho tôi chứ?Vừa lúc đấy, chuông điện thoại của cô vang lên, trên màn hình hiển thị tên "nhà sản xuất Trương Nhất Đức"Trần Tiểu Thiên vội cầm lấy điện thoại, hắng giọng đáp:- Chào Trương tổng, ông..Không đợi cô nói hết Trương tổng liền cắt ngang, nói:- Trần Tiểu Thiên à..

kịch bản kia của cô, chúng tôi tạm thời chưa thể hiệu đính.Lúc này điều quan tâm nhất của Trần Tiểu Thiên là nhuận bút, vừa định đề nghị:- Thế còn chuyện..Trương tổng không cho Trần Tiểu Thiên cơ hội nói hết đã thở dài một hơi nói với Trần Tiểu Thiên:- Nhân vật nam chính của chúng là diễn viên cũng là thầy Hàn xảy ra chút chuyện, cần cô đi liên hệ một chút.


Một khi OK rồi thì chúng ta có thể lập tức khai máy.Trần Tiểu Thiên:- Vậy còn..

tôi muốn hỏi tiền nhuận bút, này..

tiền nhuận bút..Điện thoại truyền đến tiếng tút tút, Trần Tiểu Thiên mở to đôi mắt nhìn màn hình mới biết đối phương đã cúp máy rồi..