Tam Đại Tiểu Thư Tinh Nghịch

Chương 11: Tình bạn




Tiết học kết thúc sớm hơn dự định, nó về nhà mang theo tâm trạng buồn chán:Reng......reng ....reng 

-Cô chủ, cô có điện thoại, hình như là của phu nhân ạ!

-MẸ?????? MẸ GỌI LÀM GÌ NHỈ?

Bắt máy từ quản gia, cô cất giọng ngọt ngào như mía lùi:

-Mẹ thân yêu, gọi cho con có chuyện gì thế ?

-Mẹ gọi để kiểm chứng xem con còn sống hay  đã chết!

-Mẫu thân cứ đùa hoài à!

-Con nhóc này, ở bên đó chơi vui lắm hay sao mà dạo này không gọi cho bà già này một cuộc hả?????????

-Mẹ sai rồi, mẹ còn trẻ thế, sao gọi là bà già được, mà con sang đây để học chứ có chơi đâu?

-Cô mà chịu học đàng hoàng tử tế thì trời có mà sập

-Mẹ, sao mẹ lại nghĩ con gái mình như thế?

-Không được quậy phá nghe chưa?, ở bên đấy cố sống cho tốt...

-Con quậy gì đâu?

-Cẩn thận đấy!

-Mẹ...mẹ nói thế là có ý gì vậy?

-Không có gì, chỉ là nhắc con bảo vệ sức khỏe! Cũng đừng ham chơi quá, chú tâm vào học hành nghe chưa?

-Con của mẹ là thiên tài mà, mẫu thân cứ yên tâm, bố vẫn khỏe chứ mẹ?

-Rất khỏe là đằng khác, con đừng lo lắng nhiều quá! Không tốt

-Con biết rồi! Yêu mẹ nhất!

-Mẹ cúp máy đây!

-Vâng!

Nó gập máy, thở phào nhẹ nhõm, mẹ nó thật đáng sợ

-Giỏi nhỉ? Không quậy cơ đấy!      Nguyệt Anh từ căn phòng bên cạnh ló đầu ra

-Học hành đàng hoàng tử tế, cái này nghe sao quen quá ta?        Phía trên Linh Chi cũng ló ra

-2 bà, nghe hết rồi sao?

-Mi nói cái giọng oang oang thế kia ai mà chả nghe được, dù không muốn cũng lọt được vài chữ!

-Đừng làm cái vẻ hắc ám thế chứ, tới đây coi!

-Dạo này nó thế nào ý bà ạ!      Chi thở dài

-Thế nào là thế nào?      Anh vừa hỏi vừa chăm chú làm cái gì đó.

-Chán chứ gì nữa, muốn đi chơi không?

-Đi đâu?     Anh hỏi vẫn cắm cúi làm việc

-Công viên giải trí, thấy thế nào?     Nó đưa ra ý kiến

-Bà cứ như còn trẻ lắm không bằng í!

-Cư nhiên là ta còn trẻ rồi, 16 tuổi không gọi là trẻ thì gọi là gì?

-Trường hợp của bà thì khác, thể xác còn trẻ nhưng tâm hồn đã già khụ y như bà lão 80 mươi!

-Bà...bà nói thế là có ý gì hả???????

-Không có gì đâu, lỡ lời thôi!      Chi phẩy tay

-Đứng lại đó!!!!!      Nó vừa hét vừa đuổi theo Chi, Anh vẫn im lặng làm gì đó

____________________________BUỔI TỐI_________________________

ẦM!!!!!!!!!!!!!!!!! ẦM!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Tiếng sấm bất chợt vang lên xé toạc khoảng không rộng lớn:

-Chi à! Cho tui ngủ với bà nha!       Nó ló đầu sang phòng Chi, tay cầm cái gối ôm, mặc chiếc áo ngủ màu hồng phấn xinh xắn thì thấy một cảnh tượng hết sức thảm hại, một người con gái đang nằm trong chăn ôm đầu, thỉnh thoảng lại reo lên khe khẽ mỗi khi có tiếng sấm.

-Tui tưởng bà không sợ sấm chứ, vậy là gặp đồng loại rồi!     Nó cười hì hì khuôn mặt dễ thương mà thương không nổi

Chi bấy giờ mới ló đầu dậy

-Đ....Đáng sợ lắm bà ạ, nếu không muốn die thì vô đây nằm với tui

-Bà trẻ con hơn tui nghĩ đấy! Vào đó sẽ bớt sợ sao?

-Ít ra theo quan điểm của tui thì nó là như thế!

-Ta qua phòng Nguyệt Anh đi! Xem nó thế nào ha!     

-Nhưng mà...

-Cứ đi đi, đừng sợ, ta sẽ bảo vệ nàng       Nó giở giọng ngọt ngào xu nịnh sở trường

Lại diễn kịch nữa rồi, thật hết biết!

-Ta sẽ thuận theo ý ngươi!      Chi phối hợp, rời khỏi cái chăn mềm mại, theo sau lưng nó

ẦM!!!!!!!!!!

-Ui, đáng sợ quá

-Không sao đâu, hết sợ nè, hết sợ nè!    Nó cầm tay Chi lắc lắc, lại là một màn kịch nhí nhố nữa

Và rồi đích đến đã xuất hiện ngay trước mặt:

-Có ai không?      Bước vào căn phòng của Nguyệt Anh, toàn một gam màu xám hắc ám, lại không bật đèn, đúng lúc đó thêm một tiếng sấm giáng xuống:

-MA!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!CÓ MA!!!!!!!!!!!      Nó và Chi hét lên, bác quản gia bây giờ cũng đã về nhà nghỉ ngơi, ngôi biệt thự lại không có người giúp việc, chẳng ai có thể cứu chúng nó

-He...he...he....he

Một tiếng cười man rợn làm rung động không gian, nó ôm Chi thật chặt, chân tay bủn rủn nhưng vẫn níu kéo được một ít lí trí, hỏi một câu lấy lệ:

-Ngươi...ngươi là ai?Nguyệt Anh đâu rồi?    

-Ta là... khụ khụ, ha ha ha Mấy bà thật nhát gan! ha ha

Đèn sáng trở lại, nhìn rõ mới thấy là Nguyệt Anh một thân hắc y từ trên xuống dưới đang ôm bụng cười ha hả

-Bà...bà!      Nó và Chi giận run người

ẦM!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

-Á!!!!!!!!!!!!

-2 bà thích ôm nhau lắm sao? Người ta còn tưởng 2 bà bị less cơ đấy!

-Nguyệt Anh à, tối nay cho tui ngủ với bà nha!

-Tui nữa!

-Phòng 2 bà đâu? Sao chạy sang đây?

-Nó đáng sợ lắm, Đi mà nha!    2 đứa đồng thanh

-Rồi rồi, lại đây mẹ thương!!       Đây là màn thứ mấy rồi, sến quá đi mất

-Vâng thưa mẹ!!!   Nó và Chi như 2 đứa trẻ đáng yêu sà vào lòng mẹ, tối hôm đó, chúng nó ngủ rất ngon, ôm nhau rất thắm thiết nhưng chắc chắn sẽ không ngờ rằng, họ đã bỏ quên thứ gì đó! À quên, xin đính chính lại rằng chỉ có 2 người thôi!