Tam Thế Duyên

Chương 90: Chương 90: Ồn Ào Ở Chính Vũ Cung




CHƯƠNG 90: ỒN ÀO Ở CHÍNH VŨ CUNG
Tác giả: Luna Huang
Mấy hôm liên tục, đám thái giám trong Chính Vũ cung không hiểu lý do đột nhiên biến mất, mà mỗi tối đều có thể nghe được âm thanh quỷ khốc thần sầu. Chính vì vậy có lời đồn nói Trưởng Tôn Tề Duyệt bệnh lâu không khỏi, Chính Vũ cung tà khí dày đặc nhất định là bị thứ không sạch sẽ ám.
Nhữ Hinh sợ đến sắc mặt tái nhợt không dám ra khỏi phòng. Nàng không sợ xác chết, mà nàng sợ chết, sợ bản thân sinh long hoạt hổ tiến cung lại trở thành cái xác lạnh hồi phủ.
Hai huynh đệ Trưởng Tôn thị đối với tin đồn kia chỉ là thờ ơ, đối với người ngoài nói sẽ truy tra đến cùng. Bọn họ vẫn như là không có gì mỗi ngày phê hết tấu chương lại chơi cờ, không hề có ý quản đến chuyện mấy tin đồn kia.
Hôm nay, trên triều, đám đại thần cùng dâng tấu yêu cầu hoàng thượng cho pháp sư đến Chính Vũ cung làm phép trừ tà. Trưởng Tôn Vĩnh Liêm cùng Nhữ gia liên tục phản đối nhưng cuối cùng hoàng thượng vì lo lắng Trưởng Tôn Tề Duyệt trúng tà nên đã đáp ứng.
Nhữ Hinh vừa thức giấc đang cùng Trưởng Tôn Tề Duyệt ăn điểm tâm thì một đám người ồn ào tiến đến. Nàng nhìn Trưởng Tôn Tề Duyệt mang theo tiếu ý ngâm ngâm, hắn nói với nàng: “Ra ngoài thay ta tiếp đón khách quý đi.”
“Nhỡ họ muốn vào thì sao?” Giờ đây là hoàng thượng hoàng hậu, nàng đâu thể cản. Tuy sắc da đã khôi phục nhưng vẫn còn phải ngồi trong dược bồn, làm sao để người thấy được.
“Không sao.” Trưởng Tôn Tề Duyệt đảo mắt một cái nhìn một phương hướng khác, âm thanh nhẹ như mây bay trên bầu trời vậy. Hắn có một khắc để xử lý đám người kia, đương nhiên là phải tính toán một chút rồi.

Nghe vậy Nhữ Hinh cũng không tiếp tục ngồi nơi này nữa. Nàng đứng lên phủi phủi tay liền bảo Thiêm Hương cùng mình đi ra ngoài.
Vừa mở cửa liền thấy tràng diện bên ngoài cực kỳ lớn. Hoàng thượng hoàng hậu dẫn đầu, phía sau còn có một loạt vương gia đại thần nữa. Nàng vừa nhìn liền thấy được quan bào tử sắc của Nhữ Liệp, nhanh chóng nhấc chân chạy tới, miệng cũng không quên gọi: “Phụ thân.”
Nghe âm thanh ngọt ngào của ái nữ gọi mình, Nhữ Liệp miễn bàn có bao nhiêu cao hứng. Mấy hôm nay cũng gặp không được ái nữ, vốn nghĩ nàng sẽ sợ bộ dáng của Trưởng Tôn Tề Duyệt ăn không ngon ngủ không yên gầy đi không ít, ai ngờ. . .
*** Luna: Truyện chỉ được đăng trên Vọng Thư Uyển (vongthuuyen.com), những web khác đều là web lậu. Đã có không ít editor và tác giả vì bị trộm truyện mà bỏ nghề, mọi người muốn ta tiếp tục edit và viết truyện xin hãy ủng hộ ta xem ở nguồn nhé. Cám ơn ***
Thấy nàng hướng về phía mình chạy đến, hai tay dang rộng, nghĩ thầm nhất định nàng sẽ chạy đến ôm mình. Vì thế hắn cũng dang rộng song chưởng đợi nàng chạy về phía mình.
Ai biết, Nhữ Hinh lướt qua hắn, ôm lấy Nhữ Nhiên bên cạnh, ngẩng đầu gọi một tiếng: “Tam ca. . .” Sau đó mới nhìn Nhữ Tuân cùng An Lam Ca Lạc Cách Quận, chào hỏi: “Đại ca, biểu ca, Quận ca ca, đã lâu không gặp.” Sở dĩ nàng làm như vậy là bởi vì Nhữ Nhiên là người duy nhất không nói nàng vô lương tâm.
Biết là tính tình của muội muội mình luôn tùy hứng như vậy, Nhữ Nhiên bất đắc dĩ cười cười: “Hinh nhi dạo này sống tốt không?” Hai tay cũng giơ cao không dám chạm vào nàng.
Nhìn hai tay đình ở không trung không thể hạ xuống của Nhữ Liệp, Nhữ Tuân tốt bụng giúp hắn đẩy xuống, miệng cũng không nói câu nào vì bận mím chặt nén cười. Hắn biết rõ Nhữ Hinh là còn ghi hận chuyện phu thê Nhữ Liệp đi xin chiếu chỉ bức nàng tiến cung.
An Lam Ca cùng Lạc Cách Quận nén cười đến sắp nội thương. Miệng gọi người này nhưng lại ôm người kia, quả thực cũng chỉ có nàng mới làm ra được. Hai người khẽ giọng trêu nàng vài câu, lại nhận không được đáp trả của nàng.

Lúc mọi người thấy được Nhữ Hinh cũng rất sửng sốt. Bởi bọn họ từng gặp qua nàng một lần, đó là cung yến khi nàng vừa trở về kinh thành, lúc đó nàng chưa bới tóc, mọi người nhìn nàng chỉ thấy ác tâm. Lúc sinh thần của Nhữ Liệp cùng đại hôn của Nhữ Tuân nàng xuất hiện qua loa, mà cũng không người để ý đến. Nhưng hiện, nàng bới tóc như một phụ nhân, che đi sửu dung kia quả nhiên là một đại mỹ nhân, bảo họ không kinh ngạc làm sao được.
Nhữ Liệp hồi qua thần, khụ khụ vài tiếng nhắc nhở: “Hinh nhi, mau Thỉnh an hoàng thượng hoàng hậu nương nương đi.”
Nhữ Hinh dẩu môi một cái, hành qua lễ nàng ngây thơ nhìn hoàng thượng hỏi: “Vì sao hôm nay hoàng thượng mang theo thật nhiều người đến nơi này a? Là thăm điện hạ sao?”
Hoàng thượng nhìn nàng một mắt, lại nhìn vào trong cửa phòng mở to, hỏi: “Thái tử đã thức giấc.”
Nhữ Hinh lắc đầu thay Trưởng Tôn Tề Duyệt bao che: “Điện hạ vẫn chưa ngủ dậy, bình thường tối hắn ngủ không ngon giấc sáng cũng sẽ dậy rất trễ.” Nếu nàng nói hắn đã tỉnh mà hắn không ra nghênh giá nhất định bị làm văn, mà lúc nãy hắn bảo nàng thay hắn đón tiếp chính là không muốn ra.
Hoàng thượng gật gật đầu lại hướng một trung niên nam tử vận áo đạo sĩ, tay còn cầm một thanh kiếm gỗ hỏi: “Bắt đầu được rồi.”
Đạo sĩ kia cung kính ứng tiếng, hắn đưa kiếm gỗ cho một thuộc hạ lại dặn dò các thuộc hạ khác bày trận. Bản thân hắn cầm một cái đĩa hình bát giác, bên trên đủ loại ký tự, lại có một cây kim. Hắn bắt đầu vuốt cái râu dài chuẩn bị đi xung quanh Chính Vũ cung.
Trưởng Tôn Vĩnh Liêm lập tức đứng ra chấp tay hướng hoàng thượng tấu: “Phụ hoàng, theo nhi thần vẫn nên đợi điện hạ tỉnh lại báo một tiếng.”

“Nhi thần lại không cho rằng như vậy.” Trưởng Tôn Khởi Hiệp lại bước lên trước mặt hoàng thượng tấu: “Cũng không biết điện hạ bao giờ mới thức, đợi như vậy lãng phí thời gian của mọi người.”
Đám đại thần chia nhau ra mà khuyên hoàng thượng hoàng hậu. Có người còn nói thái tử rất lâu không lâm triều, từ lúc bị cấm túc đến nay cũng gần hơn nửa năm rồi, nhất định trong cung này có thứ không sạch sẻ.
Hoàng hậu thương hài tử, vẫn luôn nghe chuyện của Trưởng Tôn Tề Duyệt từ miệng Nhữ Hinh cùng Trưởng Tôn Vĩnh Liêm nhưng nhớ lại bộ dáng lần đầu nhìn thấy hắn vẫn là mở miệng khuyên hoàng thượng: “Thần thiếp thấy, vẫn là để đạo trưởng xem một chút.”
Trong khi mọi người đứng ngoài ồn ào tranh cãi, đạo sĩ kia cũng không dám manh động, thuộc hạ của đám đạo sĩ sớm đã chuẩn bị xong bàn làm phép, chỉ cần hoàng thượng khai kim khẩu liền lập tức hành động.
Nhữ Hinh có chút khẩn trưởng nhìn vào trong phòng, giờ bọn họ không muốn vào mà là muốn làm phép. Nếu như nói ở trong Chính Vũ cung thực sự có thứ không cát lợi, vậy phải làm sao? Trưởng Tôn Tề Duyệt vì sao còn chậm trễ không chịu bước ra a.
Hoàng thượng chưa từng gặp qua Trưởng Tôn Tề Duyệt, mà dạo gần đây các loại văn từ Chính Vũ cung có rất nhiều, mà mỗi bài văn đều là chứa những nội dung ly kỳ không giống nhau. Hắn cũng lo lắng không thôi, nhưng hài tử này lại không để hắn vào.
Lúc này có một đại thần bước ra tấu: “Khởi bẩm hoàng thượng, thứ cho lão thần lắm lời, chuyện này hệ trọng không thể tùy ý điện hạ được, phải nhanh chóng xử lý để an lòng mọi người.”
Đại thần khác lập tức quỳ xuống, tự lấy mũ ô sa trên đầu xuống nói: “Dạo gần đây có người nói thái tử điện hạ là bị. . .”
“Bị gì?” Hoàng hậu thở không được mở miệng hỏi.
“Hồi hoàng hậu nương nương, có người nói thái tử điện hạ bị yêu ma nhập nên mới tạo nên cục diện cung nhân mất tích, còn có âm thanh quỷ khóc thần sầu.”

“Lão thân cũng có nghe nói như vậy, còn có người nói thái tử điện hạ là trực tiếp dùng máu của những người đó để duy trì tính mạng nên mới không thể ngoài sáng kỳ nhân.” Một đại thần khác cũng quỳ xuống, tháo ô sa trên đầu xuống.
Một đám đại thần theo phe muốn để đạo sĩ làm phép toàn bộ đều lột ô sa xuống, quỳ trước mặt hoàng thượng: “Thỉnh hoàng thượng chuẩn tấu.”
Trưởng Tôn Khởi Hiệp thừa thắng xông lên, cũng quỳ xuống nói: “Phụ hoàng, chuyện này liên quan đến giang sơn xã tắc, để trấn an các vị đại thần cũng như bách tính, thỉnh phụ hoàng chuẩn tấu.”
*** Luna: Truyện chỉ được đăng trên Vọng Thư Uyển (vongthuuyen.com), những web khác đều là web lậu. Đã có không ít editor và tác giả vì bị trộm truyện mà bỏ nghề, mọi người muốn ta tiếp tục edit và viết truyện xin hãy ủng hộ ta xem ở nguồn nhé. Cám ơn ***
Trưởng Tôn Vĩnh Liêm cũng quỳ xuống, hắn cúi thấp đầu, mặt chôn dưới đất không ai nhìn thấy hắn mang biểu tình gì: “Thỉnh phụ hoàng tam tư, người hiểu rõ bản tính của thái tử điện hạ hơn ai hết, tuyệt không thể tùy ý cho người tùy tiện làm bậy ở nơi này.”
Hắn cùng Trưởng Tôn Tề Duyệt từ nhỏ đến lớn đều là cùng nhau, thế nên cũng biết Chính Vũ cung là Trưởng Tôn Tề Duyệt vất vả vì Nhữ Hinh mà thiết kế. Chuyện làm phép này là do bọn hắn dụ Trưởng Tôn Khởi Hiệp mắc bẫy nhưng cũng không thể để người phá đi Chính Vũ cung được.
“Ý của hoàng huynh đây là để mặc thái tử điện hạ sao?” Trưởng Tôn Khởi Hiệp đi đến bước đường này làm sao mà chịu thua dễ dàng như vậy được: “Mọi người làm như vậy cũng chỉ vì muốn tốt cho điện hạ mà thôi. Chính Vũ cung bị người làm hỏng bất quá tu sửa lại, không thì toàn bộ xây mới, còn sức khỏe của điện hạ chỉ có một.”
Hắn không thể hiểu nỗi, Chính Vũ cung này đến cùng cất giấu bí mật gì, không để người đến gần. Đêm qua thích khách hắn phái đến thấy được bộ dáng của Trưởng Tôn Tề Duyệt, vậy nhất định là hôm nay thoát không khỏi bị phế thái tử vị. Mà là hắn kinh hách chính là phòng thủ cư nhiên lỏng lẻo như vậy, nhất định là Trưởng Tôn Tề Duyệt bệnh đến đầu óc mụ mị nên đám thuộc hạ lười biếng lơ là, để hắn được lợi như vậy.
Trưởng Tôn Vĩnh Liêm còn muốn há miệng nói chút gì, đột nhiên hoàng thượng phất mạnh tay áo hoàng sắc thêu long văn tinh xảo phiền táo nói: “Đủ rồi, đạo trưởng có thể bắt đầu.”