Tàn Bào

Chương 206: Du Tẩu Vô Thường




Tả Đăng Phong ở phía Tây Nam của tòa nhà bỏ hoang, cách hơn nữa dặm, Tả Đăng Phong sợ mái ngói không bay đến được mục tiêu, cho nên dùng hết sức, nhưng kết quả lại làm hắn phải chặc lưỡi nhíu mày.

Mái ngói đã đến đích, nhưng do khoảng cách quá xa mà mất đi sự chính xác, hắn định ném vào chén ăn của nhà sư, kết quả lại đập trúng hòa thượng, hơn nữa còn là ngay ót, mặc dù lúc đập trúng không mạnh, nhưng vẫn để tên hòa thượng đang chăm chú đối phó nữ quỷ phải đầu rơi máu chảy, hòa thượng chỉ kịp hét lên một tiếng đã lăn ra đất bất tỉnh.

Nữ quỷ tìm được đường sống trong chỗ chết, không thèm quan sát tình hình xung quanh mà vội vàng rời khỏi khu nhà hoang, nhắm hướng Tây Bắc lướt nhanh.

Tả Đăng Phong đợi cho nữ quỷ rời đi, mới tới khu nhà hoang kiểm tra tình trạng của hòa thượng, sau khi kiểm tra mới nhận ra hòa thượng đã chết.

Thập Tam cũng theo ở phía sau, nó liếc hòa thượng một chút rồi lại liếc Tả Đăng Phong một chút, nó có thể phân biệt người sống và người chết, nên biết Tả Đăng Phong vừa vô tình giết một người không đáng chết.

- Nhìn gì vậy, mau đi nhanh !

Tả Đăng Phong quan sát xung quanh không có người, liên dẫn theo Thập Tam nhanh chóng đuổi theo nữ quỷ áo hồng.

Mặc dù Tả Đăng Phong sát phạt tùy tâm, nhưng đa số người hắn giết đều là kẻ xấu, cho dù không xấu cũng không coi là người tốt, hắn chưa từng giết một người tốt còn rất trẻ, vì vậy mà trong lòng Tả Đăng Phong rất day dứt. Nhưng chỉ một lát hắn liền đem nổi day dứt đó bỏ qua một bên, cẩn thân theo sát nữ quỷ, cách nữ quỷ chỉ một dặm.

Thành Tế Nam có dân cư, nơi có người sẽ có gà, có gà mái sẽ có gà trống, vì vậy khi bình minh vừa đến đã vang lên tiếng gà gáy, mặt trời vừa xuất hiện nơi chân trời, tiếng gà báo sáng vang lên, tốc độ của nữ quỷ áo hồng liền nhanh thêm.

Tả Đăng Phong đã chuẩn bị sẵn sàng đi vào vùng hoang vắng cũng nữ quỷ, nhưng khiến hắn bất ngờ là nữ quỷ lại bay đến một căn nhà nằm giữa thôn xóm dày đặc ở ngoại ô, đến một căn phòng trong căn nhà ở phía đông thôn thì mất dạng, Tả Đăng Phong liền theo vào, phát hiện một gia đình ở đây, lúc này người bên trong đều đã dậy, một ông già và một người trẻ tuổi đang sửa sang lại nông cụ trong sân, còn một nữ nhân trẻ đang ở trong nấu cơm trong phòng chính..

- Ngươi là ai ?

Người trẻ tuổi ngạc nhiên hỏi.

Tả Đăng Phong liếc nhìn xung quanh tìm kiếm nơi nữ quỷ ẩn nấp, nữ quỷ áo hồng vừa vào nhà thì âm khí cũng biến mất, điều này chứng tỏ nó đã nhập vào một người nào đó, lúc này ba người ở đây đều đang bận rộn việc của mình, không có khả năng bị nhập được.

- Bên trong nhà của ngươi còn ai không ?

Tả Đăng Phong nhìn người trẻ tuổi hỏi, người trẻ tuổi tướng mạng thật thà phúc hậu, giống một kẻ thật thà.

- Ngươi đến nhà chúng ta làm gì ?

Ông già tiếp tục tra hỏi.

- Ta hỏi nhà các ngươi còn ai nữa ?

Tả Đăng Phong làm vẻ mặt hung ác hỏi, nhấc tay ném lão già và người trẻ tuổi ra ngoài sân, trong tình huống này, nhất định phải uy hiếp bọn họ, nếu không sẽ phải nhiều lời vô ích.

- Chúng ta đều là dân chúng hiền lành, trong nhà cũng không có tiền.

Người trẻ tuổi che trước lão già, xem ra họ là hai cha con.

Tả Đăng Phong nghe xong liền cất bước đi vào trong nhà, nữ nhân đang nấu cơm trong phòng lấy lọ nồi bôi lên mặt, đây là cách đối phó với đám quỷ Nhật Bản, xem ra nữ nhân này đã coi hắn thành kẻ xấu đến cướp sắc.

Tả Đăng Phong thấy vậy liền nhíu mày, thật đúng là tự đề cao bản thân mà, bộ dáng đã như vậy thì lau hay không có khác gì nhau chứ.

Trong lúc Tả Đăng Phong vào nhà thì hai cha con kia cũng đã chạy ra mở rộng cổng, lúc này bên ngoài đã có người đi lại, mở cổng ra bọn hắn cảm giác đã an toàn, thực ra Tả Đăng Phong không hề muốn làm hại bọn họ, nếu không thì toàn bộ người trong thôn đều không đủ cho hắn tập thể dục.

Nhà tổng cộng có bốn phòng, nấu cơm ở phòng chính, ở phía đông có hai gian phòng, còn phía tây cũng có một cái, ở cả hai nơi đều có tiếng hít thở, Tả Đăng Phong liền đi vào căn phòng phía đông, phát hiện nằm trên giường là một đứa trẻ, nữ quỷ không thể nào nhập lên người một đồng tử được.

Lúc Tả Đăng Phong đi vào căn phòng phía đông, nữ nhân kia đã chạy ra ngoài, cùng hai cha còn cầm cuốc xẻng căng thẳng đứng trước cửa, Thập Tam đang ở trước cửa phòng phía tây.

- Ta không muốn làm các ngươi bị thương, người ở phòng phía tây là ai ?

Tả Đăng Phong đã xác định được nữ quỷ áo hồng chắc chắn đã nhập và người ở phòng phía tây.

- Mẹ của ta !

Người trẻ tuổi nghe xong liền nói.

Tả Đăng Phong nghe xong không nhịn được phì cười, nghĩ thầm “Mẹ hắn thật không tồi”

- Vì sao mẹ ngươi còn chưa rời giường.

Tả Đăng Phong ngồi xuống ghế đầu nằm sát bếp lò sưởi ấm.

- Ngươi tìm vợ của ta có việc gì không ?

Lão già liền đặt cái xẻng xuống dò hỏi, hắn đã nhìn ra Tả Đăng Phong không có ý hại bọn hắn.

- Vợ ngươi gần đây có hành động kỳ quái gì hay không ?

Tả Đăng Phong liền hỏi, trời đã sáng, quỷ không thể chạy rồi, cho nên hắn không vội ra tay.

- Mẹ của ta có thể ra vào âm giới !

Người trẻ tuổi thật thà nói.

Tả Đăng Phong nghe xong liền hiểu ra, cái gọi là ra vào âm giới chính là du tẩu vô thường, chính là giúp người trong âm giới làm việc trên dương thế, nổi tiếng nhất là hai người, Ngụy Trinh thời Đường và Bao Chửng thời Tống, tương truyền cả hai người đều là đại thần của triều đình, nếu âm giới có án kiện khó giải quyết thì ban đêm sẽ thỉnh hồn phách của hai người họ đi âm giới xử án.

Trong chính sử không hề ghi chép gì về du tẩu vô thường, nhưng trong “Duyệt vi thảo đường bút ký” của Kỷ Hiểu Lam có từng ghi lại, phong cách của Kỷ Hữu Lam rất chắc chắn và cẩn thận, sẽ không đem việc mê tín đồn thồn ghi chép để lừa người, cho nên việc này có thể tin là có thật.

- Gọi mẹ của ngươi dậy đi, ta có việc cần hỏi.

Tả Đăng Phong lấy mấy đồng Đại Dương đặt lên kệ bếp, hắn vốn muốn cho nhiều hơn, nhưng tiền của hắn đều đã xài hết.

- Là ngươi đã cứu ta đúng không ?

Tả Đăng Phong vừa nói xong, phòng phía tây đã vang lên một âm thanh già nua.

- Chính là ta đã đánh ngã hòa thượng kia.

Tả Đăng Phong liền nói mập mờ, hắn không nói rõ là đánh chết mà chĩ nói đánh ngã.

- Các ngươi đi lên nhà chính hết đi, ta có chuyện cần nói với ân nhân.

Thanh âm từ phòng phía tây lại vang lên.

Gia đình này chắc do nữ nhân làm chủ, nữ nhân vừa nói xong cả ba người đều đi ra nhà chính, Tả Đăng Phong không đợi đối phương lên tiếng đã đẩy cửa phòng phía tây đi vào.

Phòng phía tây cũng giống phòng các gia đình bình thường khác, ở góc tường phía bắc đặt một hộc tủ đựng đồ, giường ngủ được đặt ở góc hướng nam khô ráo, tren giường có đầy đủ chăn đệm, trên giường là một người đàn bà trung niên hơn năm mươi tuổi đang cài tóc lên, Thập Tam không theo vào, mà như người ngồi xuống chiếc ghế mà Tả Đăng Phong vừa ngồi để sưởi ấm.

Người đàn bà trung niên này nhìn cũng giống như các phụ nữ nhà nông khác, không béo mà cũng chẳng gầy, quần áo mặc trên người cũng là quần áo bình thường của phụ nữ nhà nông. Nếu không phải trước đó đã thấy một màn kia, thì Tả Đăng Phong khó mà đem nữ quỷ áo hồng liên hệ cùng người phụ nữ này.

Người đàn bà nhìn thấy Tả Đăng Phong liền cực kỳ xấu hổ, giống hệt các cô gái trẻ bị bắt gặp trong lúc yêu đương vụng trộm.

- Ngươi có thể du tẩu vô thường ?

Tả Đăng Phong liền hỏi.

- Đúng vậy !

Người đàn bà vội vàng trả lời.

Tả Đăng Phong nghe xong liền vui mừng, người có thể du tẩu vô thường rất hiếm gặp, có thể ngộ mà không thể cầu, loại thể chất này hoàn toàn khác với người thường, có thể đi lại liên tục giữa hai giới âm dương, nhưng chắc chắn người nông phụ này không cùng một đẳng cấp với Ngụy Chinh, Bao Chửng, nhiều nhất cũng chỉ là một chân chạy việc giúp âm giới.

- Ngươi từng đến âm giới !

Tả Đăng Phong hỏi lại.

- Đã đến !

Lão phụ gật đầu.

- Âm giới bộ dáng như thế nào.

Tả Đăng Phong hỏi tiếp.

- Âm giới có quy củ của nó, ta thật sự không thể nói, ngươi nhất định không được trách ta.

Lão phụ cầu xin.

- Ngươi có biết ta là người thế nào không ?

Tả Đăng Phong nhíu mày nói.

- Ta không đắc tội nổi ngươi, nhưng ta thật sự không thể nói, ta không dám nói nếu nói ra thì ta phải chết !

Lão phụ nức nở khóc.

- Vậy thì tốt, ta không hỏi nữa, ngươi nếu có thể vào âm giới, vậy giúp ta tìm một người, ngươi này tên Vu Tâm Ngữ, là một phụ nữ, người huyện Văn Đăng, chết vào ngày mười tháng mười ba năm trước.

Tả Đăng Phong liền nói.

- Được, lần sau đi ta nhất định sẽ hỏi giúp ngươi.

Lão phụ do dự một chút mới gật đầu đồng ý.

- Lần sau, vì sao phải đợi lần sau ?

Tả Đăng Phong tức giận nói.

- Bình thường ta không đến âm giới được, phải có chuyện ta mới có thể đến đó.

Lão phụ vội vàng giải thích.

- Vì sao vậy ?

Tả Đăng Phong nhíu mày hỏi.

- Phải có chuyện mà người ở đó không giải quyết được ta mới có cơ hội đến đó.

Lão phụ liền thật thà nói.

- Chuyện gì mà người ở đó không thể tự mình làm được ?

Tả Đăng Phong liền hỏi.

- Nếu có người chết, tròng vòng một canh giờ cần phải mang hồn phách đó đi, nhưng nếu bên cạnh người đó có người làm quan hay đại loại vậy, thì bọn họ không thể đến gần để câu hồn phách đi, trên người của ta có dương khí, không sợ những người đó, bọn hắn sẽ đến tìm ta để ta giúp họ câu dẫn hồn phách đem đến cho họ.

Lão phu nói chính là giọng Tế Nam, âm mũi rất nặng.

- Hồn phách của ngươi có thể xuất ra ngoài, vì sao không thể tự đến đó.

Tả Đăng Phong không vui hỏi.

- Hồn phách của ta chỉ có thể hoạt động ở dương gian, khi có chuyện gì thì mới đến âm giới được.

Lão phụ vội vàng giải thích, mặc dù sau khi hồn phách ly thể nàng rất mạnh, nhưng trong mắt cao thủ độ qua Thiên Kiếp thì chẳng là gì, nàng hiểu rất rõ, Tả Đăng Phong có thể giết nàng như giết gà, hơn nữa việc nàng làm lúc trước cũng thật sự không được chính đáng.

- Vì sao ngươi phải ra ngoài dụ dỗ đàn ông!

Tả Đăng Phong nhỏ giọng hỏi.

- Ta... Ta nghĩ, nhưng ta vẫn không hề hại chết người !

Lão phụ lộ vẻ xấu hổ và cảm kích, nàng biết Tả Đăng Phong nhỏ giọng chính là giúp mình giữ mặt mũi.

- Vì sao ngươi phải lưu lại thứ đồ vật đó của đàn ông.

Tả Đăng Phong nhíu mày hỏi, có đà ông già mà không đứng đắn thì cũng có đàn bà già mà không đứng đắn, cho nên việc lão phụ này làm cũng chẳng có gì quá đặc biệt.

- Ta cảm thấy thứ đó rất tốt với mình.

Lão phụ thanh âm rất nhỏ, đáp.

- Ngươi cũng không còn trẻ nữa, chuyện này chắc chắn ngươi đã làm nhiều lần, không thì hòa thượng kia cũng không đến bắt ngươi.

Tả Đăng Phong lạnh lùng nói, mục đích tìm kiếm nguyên nhân nữ quỷ có thể ngưng tụ ra thân thể của hắn xem như đã thất bại.

Lão phụ xấu hổ vô cùng, cúi đầu im lặng.

- Ban ngày ngươi cũng có thể du tẩu vô thường chứ ?

Tả Đăng Phong liếc nhìn đồng hồ đeo tay một chút, vốn đã định sẵn ngày giờ xuất phát với Đằng Khi Chính Nam, bây giờ xem ra cần phải hoãn lại.

- Có thể, nhưng không có chuyện ta không thể đi.

Lão phụ thấy Tả Đăng Phong đổi chủ đề, liền giống như được đại xa, vội vàng nói.

- Chuyện này ngươi khỏi lo, ta sẽ giúp ngươi có thể đi xuống.

Tả Đăng Phong lạnh lùng nói, hắn đã giết quá nhiều người rồi, thêm một người cũng không là gì.