Tấn Công Ngược Thành Phi

Chương 25: Lòng đố kị




Ta còn muốn chăm sóc ngươi cả đời, lời này rơi vào trong tai Trang Như Mộng, giống như sét đánh, nàng cảm thấy trong lòng như được dòng nước ấm bao vây, dáng người nam tử trước mắt thon dài, khuôn mặt củ ấu (bạn nào chưa biết củ ấu, mời search gg nha), dưới ánh nắng mặt trời càng lộ vẻ mê người, lời nhu tình mật ý được nói bằng cả tấm lòng như vậy, khiến cho tâm hồn thiếu nữ khó mà chống cự được.

Mắt hạnh xinh đẹp của Trang Như Mộng mở thật to, nàng sững sờ nhìn Bạch Tử Hàm một hồi. Chỉ trong một chớp mắt, nàng đã muốn đáp lại hắn, nói một tiếng rằng ta hiểu rõ, ta nguyện ý. Nhưng cuối cùng nàng không phải là tiểu cô nương mang tâm hồn thiếu nữ tình hoài, nàng đã là một nữ tử trải qua một đời tang thương, đã không còn kích động muốn bất chấp vì tình cảm đôi lứa.

Vì vậy nàng chỉ có thể dùng dáng vẻ thơ ngây cười một tiếng, rồi nhân cơ hội lúc đó mà lui về sau một chút, "Như Mộng luôn xem Thế tử là ca ca, người làm ca ca tất nhiên phải chiếu cố  muội muội cả đời rồi." Nói xong nàng không đợi Bạch Tử Hàm trả lời, mà trực tiếp xoay người chạy về phía Như Mộng cư.

Bạch Tử Hàm nhìn theo bóng lưng đã đi xa, chỉ đành phải thần sắc ảm đạm quay người đi.

Bởi vì Trang Như Mộng rời khỏi giữa tiệc, lúc ấy cũng không dẫn mấy người Linh Tê đi theo, chỉ bảo họ giúp nàng chú ý đến Trang phu nhân trước mặt. Đợi lúc nàng mặc tiểu bào quay về Như Mộng cư, trong phòng an tĩnh đến khác thường, trừ ma ma giữ cửa và hai tiểu nha hoàn thì những người khác cũng không thấy. Thấy đại cô nương trở về sớm như vậy, mặc dù hiếu kỳ, nhưng mấy người này cũng không dám vượt qui đi lên hỏi thăm, chỉ cung kính hành lễ rồi vội vàng làm chuyện của mình.

Trang Như Mộng chạy một đường trở về, trên mặt đều ửng hồng, thấy hạ nhân chào hỏi nàng phất phất tay, bảo bọn họ lui xuống, sờ sờ gương mặt vẫn còn nóng như cũ, Trang Như Mộng chợt lắc đầu mấy cái, như muốn hoàn toàn vứt bỏ những suy nghĩ không an phận của mình. Nhưng càng như thế, gương mặt Bạch Tử Hàm lại càng hiện rõ trong đầu nàng, tình cảm của nàng với Bạch Tử Hàm, bởi vì kiếp trước Bạch Tử Hàm rời đi mà cứ chôn sâu dưới đáy lòng, chỉ là đời này hình như đã thay đổi, kí ức từ nhỏ ở chung với Bạch Tử Hàm lại càng hiện rõ ở trong đầu của nàng.

Lang  kỵ trúc mã lai, nhiễu sàng lộng thanh mai. Đồng cư Trường Can Lí, lưỡng tiểu vô hiềm sai (hai câu thơ này được trích trong bài thơ Trường Can hành nhị thủ của Lý Bạch, có nghĩa là “Chàng cưỡi ngựa tre đến, quanh giường ném mơ xanh. Hai người người Trường Can, trẻ thơ chẳng vấn vương”). Trước khi Bạch Tử Hàm chưa đi đến binh doanh, nàng vẫn cho rằng quan hệ giữa bọn họ là như vậy, nhưng cuối cùng hắn một đi không trở lại, cũng không để lại một phong thư, điều này khiến  cho người kiêu ngạo như nàng quyết định chôn sâu tình cảm với hắn dưới đáy lòng.

Nghĩ tới những chuyện này, trong hốc mắt Trang Như Mộng thoáng có chút nước mắt.

"Bỏ qua, thì cũng là bỏ qua. Đời này đừng đến trêu chọc nữa, thật sự khiến người ta chán ghét......" Câu nói tựa như giận tựa như hờn, Trang Như Mộng nói xong buồn buồn ngồi ở trước cửa sổ, ngây người nhìn ra cây bạch quả ngoài cửa sổ.

Lúc Vương Ngọc Hương vào phòng, liền nhìn thấy một tiếu nữ oa xinh đẹp, ngồi an tĩnh nhìn ra ngoài cửa sổ. Thoáng đánh giá cách bố trí trong phòng, Trán Vương Ngọc Hương bất giác thoáng giật giật khẽ một cái khó nhận ra, chỉ thấy trên mặt nàng tràn đầy ý cười đi về phía Trang Như Mộng, "Mộng nhi, sao lại thanh nhàn ở trong phòng vậy, còn không thèm chơi với bọn tỷ muội."

Suy nghĩ của Trang Như Mộng bị giọng nói Vương Ngọc Hương kéo về, nhìn Vương Ngọc Hương nói: "Đây không phải là biểu tỷ sao, có lẽ hôm nay là lần đầu biểu tỷ ngươi đến viện Như Mộng chơi." Nói xong nàng giương mắt nhìn, mới phát hiện thì ra là Trang Như Ngọc cũng đi theo, còn Linh Tê và Diệu Tuyết cũng không biết khi nào đã quay về.

Nhìn sắc mặt Trang Như Ngọc cũng coi như không tệ, Trang Như Mộng biết rõ nhất định là Vương Ngọc Hương thay đổi thái độ với người trong Trang phủ, mới khiến Trang Như Ngọc thay đối cái nhìn với nàng không ít. Nhìn thấy hai người xưng hô tỷ tỷ tốt muội muội tốt, trong lòng Trang Như Mộng đã có tính toán.

Nàng vừa một bên phân phó Diệu Tuyết đi chuẩn bị điểm tâm vừa kéo Vương Ngọc Hương và Trang Như Ngọc đi vào phòng trong, phòng của Trang Như Mộng, có thể nói là ngoại trừ phòng lão thái thái thì chính là phòng đẹp nhất trong Trang phủ. Bởi vì chỉ có một nữ nhi, Trang lão gia có thứ gì tốt, cũng đều nghĩ đến nàng, lại thêm những đồ tốt  :behe: D~đa;n[l'êquuy88d0n:beer:  trong cửa hàng cũng như đồ cưới của Trang phu nhân đều đưa đến viện nàng, có thể nói viện của nàng chính là bảo bối, thậm chí còn có thể hơn Trang lão phu nhân.

Kiếp trước quan hệ giữa Trang Như Mộng và Trang Như Ngọc không tệ, mà lúc đó Trang Như Ngọc đã cầm đi rất nhiều đồ tốt từ trong tay Trang Như Mộng, có thể nói, chuyện mỗi ngày Trang Như Ngọc thích nhất chính là muốn lục lọi xem những trang sức trong hộp của Trang Như Mộng, rồi sau đó nhân cơ hội mà đòi xin cái mình thích. Kiếp này bởi vì  mấy ngày qua, thái độ của Trang Như Mộng, khiến cho quan hệ giữa hai nàng hoàn toàn bị phá vỡ. Nhưng hôm nay khi vào phòng, Trang Như Ngọc vẫn không đổi được thói quen, hai mắt liên tục nhìn thẳng chằm chằm vào hộp trang sức của Trang Như Mộng.

Nhìn dáng vẻ này của Trang Như Ngọc, trong lòng Trang Như Mộng cảm thấy buồn cười, nhưng trên mặt vẫn giả vờ như không nhìn thấy, ngược lại chỉ kéo tay Vương Ngọc Hương đi tới trước bàn trang điểm. Thấy vẻ mặt Vương Ngọc Hương không hiểu, Trang Như Mộng cười híp mắt nói, "Ta thấy búi tóc biểu tỷ hơi rối, vừa vặn tay nghề búi tóc của Linh Tê nhà ta không tệ, nàng sẽ búi tóc trang điểm lại cho ngươi."

Mặc dù Linh Tê không hiểu rõ ý trong lời Trang Như Mộng, nhưng nghe nàng nói như vậy, vẫn cầm lược đứng ở một bên. Vương Ngọc Hương thấy một màn này, nhìn vào gương đồng một cái, mới phát hiện đúng là trên đầu nàng có mấy lọn tóc rớt xuống, cũng không từ chối để Linh Tê búi tóc trang điểm lại cho nàng.

Thấy Linh Tê tháo trâm vòng cho Vương Ngọc Hương, Trang Như Mộng cười híp mắt lấy ra một bộ trang sức đẹp loại trung, hôm kia Trang lão phu nhân đã tặng cho nàng mấy bộ, để ở trước mặt Vương Ngọc Hương, "Biểu tỷ Ngọc Hương, ta thấy bộ trang sức này rất hợp với da ngươi, đợi chút nữa Linh Tê sẽ đeo bộ trang sức cho ngươi."

Lúc lấy bộ trang sức ra, Vương Ngọc Hương đã nhận ra đây là đồ rất tốt, có thể nói là chất lượng tốt hơn so với bất kỳ bộ trang sức nào của nàng, bây giờ nghe nói như vậy, đương nhiên là trong lòng nàng ngàn vạn lần nguyện ý, chỉ là ngoài miệng vẫn giả vờ từ chối nói: "Đây là trang sức của biểu muội, tỷ tỷ ta nào có thể lấy được đồ tốt của ngươi chứ."

Trang Như Ngọc ở một bên sớm đã đỏ mắt, nàng nghe thấy lời này liền mang theo vị chua nói:"Đường tỷ không tặng cho ta đồ gì hết nha, xem chừng lòng ngươi quả nhiên là thiên vị mà."

Nghe Trang Như Ngọc nói lời này, Trang Như Mộng cảm thấy buồn cười, hôm kia lúc nàng ta cào nát mặt nàng tại sao Trang Như Ngọc lại không nhớ đến những chuyện này, thường ngày tính toán nàng khắp nơi tại sao lại không nhớ đến những chuyện này, bây giờ còn không biết xấu hổ nói những lời này, trong lòng nghĩ như vậy, nhưng lời từ miệng nàng vẫn mang theo giọng điệu trêu ghẹo nói: " Nhiều năm đồ tốt tặng ngươi còn ít sao, hôm nay lần đầu biểu tỷ Ngọc Hương đến nhà ta, ta đây làm muội muội, tất nhiên là phải chuẩn bị đồ tốt rồi."

Lời Trang Như Mộng nói khiến cho Vương Ngọc Hương nghe thấy càng thoải mái, ngay sau đó nàng cảm thấy Trang Như Mộng trở nên hết sức đáng yêu. Vui mừng nắm lấy bàn tay nhỏ của Trang Như Mộng, "Muội muội tốt, ngươi thật là có tâm, nếu vậy thì tỷ tỷ ta sẽ không từ chối, tránh cô phụ tâm ý của ngươi." Nói xong rồi cầm lấy đồ trang sức khoa tay múa chân ở trên đầu, còn sai khiến Linh Tê phải đeo thế nào mới dễ nhìn.

Tay nghề búi tóc của Linh Tê quả thật rất tốt, chưa đến chốc lát đã búi xong tóc cho Vương Ngọc Hương, chỉ thấy dung nhan người trong gương đồng đoan trang yêu kiều xinh đẹp như hoa mị hoặc không người nào so bằng, phối với búi tóc Kinh Hộc kế và đồ trang sức quý giá, nhất thời cả người nàng đều lộng lẫy quý khí, không hề kém một chút nào so với tiểu thư thế gia. Thấy vậy, Trang Như Ngọc tức giận đến sầm mặt, cũng quên lúc nãy mới vừa xưng tỷ tỷ tốt hô muội muội tốt với Vương Ngọc Hương, trong lòng nàng chỉ có một suy nghĩ, đó chính là Vương Ngọc Hương đã cầm đi thứ vốn nên thuộc về nàng, thật là vô cùng đáng ghét.

Phải nói suy nghĩ này của Trang Như Ngọc, cũng là do từ nhỏ tam phu nhân truyền thụ suy nghĩ, đó chính là chỉ cần cái gì của Trang Như Mộng, thì sớm muộn đều thuộc về nàng. Lần này nhìn thấy đồ tốt của Trang Như Mộng vốn thuộc về nàng, mà cầm lấy tặng người như thế, có thể nói tim của tam cô nương Trang Như Ngọc như đang chảy máu.

Cố tình là Trang Như Mộng còn sợ như kích thích nàng chưa đủ, không ngờ lại lấy khuyên tai ngọc trai Phi Yến trên lỗ tai đeo lên lỗ tai Vương Ngọc Hương, lần này có thể nói là tam cô nương Trang Như Ngọc giận đến mắt phát đỏ, nhưng cố tình là nàng không thể ngăn cản tất cả, thật sự là khiến nàng vừa bực vừa hận, vừa giận vừa oán.

Trang Như Ngọc nhanh đã tức điên rồi, Vương Ngọc Hương lại vô cùng vui mừng, đây chính là bộ trang sức tốt nhất nàng có từ khi sinh ra, nghĩ tới đây, nàng khó có thể cười thật lòng một tiếng với Trang Như Mộng, "Hôm nay thật sự phải cám ơn biểu muội." Nói xong nàng nhìn qua ánh mắt bất thiện của Trang Như Ngọc, khẽ hừ nhẹ một tiếng, rồi nhìn gương nghĩ tủi xót cho thân mình.

Cuối cùng có thể nghĩ, lúc đến hai người vô cùng hoà hợp, mà cuối cùng lại tan rã không vui. Mà Vương Ngọc Hương vì nhận được hậu lễ, mời Trang Như Mộng tham gia yến tiệc của huyện chủ An Khang sau bảy ngày. Thấy sau khi Vương Ngọc Hương nói nàng (VNH) nhận được thiếp mời của huyện chủ An Khang, vẻ mặt liền kiêu ngạo, mặc dù trong lòng Trang Như Mộng xem thường, nhưng trên mặt vẫn cố tình ra vẻ hâm mộ nịnh nọt mấy câu, rồi sau đó ngỏ lời cảm ơn với chuyện nàng ta đồng ý dẫn nàng tham gia bữa tiệc.

Vương Ngọc Hương hài lòng rời đi, mà trong đầu Trang Như Mộng lại nghĩ đến chuyện huyện chủ An Khang, kiếp trước nữ nhi của huyện chủ An Khang chính là vợ kế mà phụ thân Bạch Tử Hàm cưới tái giá, không nghĩ tới nhanh như vậy sẽ gặp lại......

Lại nói, Trang Như Ngọc bị chọc tức ở Như Mộng cư, sau khi về phòng liền phát tác một trận thật lớn. Bộ trà cụ thượng hạng trên án trác, sớm đã bị nàng đập thành từng mảnh vụn. Lư thị nhận được tin tức, mới vừa đẩy cửa gỗ xém chút nữa đã bị những mảnh sứ quẹt bị thương. Đang cầm một cái bình hoa, Trang Như Ngọc định ném xuống, thì nhìn thấy mẫu thân mình thiếu chút nữa đã bị thương, trong lòng lập tức cả kinh.

Nàng buông bình hoa trong tay xuống gọi một tiếng nương. Lư thị nhìn thấy dáng vẻ này của khuê nữ, lửa giận vì thiếu chút nữa đã bị mấy mảnh vụn gốm sứ quẹt bị thương, không khỏi tiêu tán mấy phần. Nàng nháy mắt với Lộ ma ma bên cạnh, Lộ ma ma nhanh dẫn theo nhóm tỳ nữ cung kính lui xuống.

Thấy trong nhà không có người ngoài, Lư thị không đồng ý nói:" Ngọc nhi, vi nương đã nói với ngươi bao nhiêu lần, phải biết thu liễm tính tình của ngươi. Nếu dáng vẻ này của ngươi, truyền tới trong tai tổ mẫu, phụ thân ngươi thì xem ngươi có thể làm sao."

Nghe lời này, Trang Như Ngọc lấy lòng tựa vào trong ngực Lư thị, "Mẫu thân, có ngươi ở đây ai dám bàn tán huyên thuyên chứ."

Nhưng lần này Lư thị cũng không giống như thường ngày, nàng bất đắc dĩ ôm Trang Như Ngọc vào lòng rồi trực tiếp bỏ qua chuyện này. Chỉ thấy nàng đẩy Trang Như Ngọc ra khỏi lòng mình, trên khuôn mặt tràn đầy nét thất vọng.

Trang Như Ngọc không kịp chuẩn bị liền sững sờ cả người, ngẩng đầu thấy vẻ mặt mẫu thân vẫn như vậy, trong lòng nàng nhất thời hoảng loạn không thôi.

Lư thị nhẫn nại lạnh lùng nói: "Trang Như Ngọc, vi nương đã nói với ngươi bao nhiêu lần. Trong Trang phủ, hiện nay đã bị tiện nhân đại phòng độc chiếm. Trước mắt chẳng qua là tam phòng chúng ta, số khổ ăn nhờ ở đậu. Nếu như ngươi hành động sai một bước, thì cũng có thể bị đại phòng đuổi ra khỏi cửa."

Nghe mẫu thân nói tới chuyện này, Trang Như Ngọc phản bác, "Mẫu thân, chúng ta cũng là con cháu của Trang phủ, làm sao có thể bị đối đãi như vậy chứ......" Ở dưới ánh mắt soi mói của Lư thị, lời Trang Như Ngọc đang nói không khỏi dần dần nhỏ xuống.

Nhìn khuê nữ như vậy, lòng Lư thị mới mềm nhũn nói, "Ngọc nhi, không nên trách vi nương lòng dạ ác độc. Chỉ là ngươi cũng biết, tình cảnh tam phòng chúng ta khổ thế nào. Hiện tại nếu không phải tổ mẫu ngươi, giúp tam phòng chúng ta có nơi ở, thì nghĩ đến chúng ta sớm đã bị đại bá đại mẫu ngươi, tìm lý do đuổi ra khỏi cửa. Nhưng Ngọc nhi ngươi cứ nghĩ đi, tổ mẫu ngươi đã lớn tuổi rồi. Nếu nàng có mệnh hệ gì, thì thật sự là tam phòng chúng ta sẽ trở thành cá trên thớt mặc người chém giết."

Thấy vẻ mặt khuê nữ sợ hãi, Lư thị tiếp tục đầu độc nói: "Ngọc nhi ngươi suy nghĩ kỹ một chút, nếu bị đuổi khỏi Trang phủ, ngươi sẽ không thể trải qua cuộc sống cẩm y ngọc thực (áo gấm đồ ăn ngon) nữa. Phụ thân ngươi không có bản lãnh gì, đến lúc đó hai mẫu tử chúng ta muốn no bụng, thì phải đi ra ngoài ăn xin thôi."

Tiểu cô nương nào sống ở trong hậu trạch nghe nói như vậy, tất nhiên là vô cùng sợ hãi. Trong đầu Trang Như Ngọc bắt đầu tưởng tượng, cảnh nàng mặc y phục rách rưới, tranh giành đồ ăn với một đống ăn xin hôi hám. tusa'cyd/dlqd;ôn Nàng đi lên ôm chặt lấy Lư thị, "Nương, Ngọc nhi không muốn ăn xin với những tên ăn mày hôi hám kia. Ngọc nhi là tiểu thư tôn quý trong Trang phủ, cho dù Ngọc nhi có chết, cũng không muốn ở chung với những tên ăn mày hôi hám."

Lư thị ôm Trang Như Ngọc tiếp tục nói, "Ngọc nhi, vi nương cũng không muốn xỉ nhục ngươi. Cho nên vì ngươi, vì tam phòng chúng ta, vi nương không thể không bày mưu khắp nơi. Ngươi phải nhớ kỹ, chỉ có tam phòng tốt, ngươi mới có thể yên ổn làm tiểu thư tôn quý."

Trang Như Ngọc sớm đã bị dọa sợ, nghe Lư thị nói thế nàng vội gật đầu nói:"Ngọc nhi nhớ rồi, chỉ có tam phòng chúng ta tốt, Ngọc nhi sẽ không thành ăn xin; chỉ có tam phòng tốt, Ngọc nhi mới có thể là tiểu thư tôn quý; chỉ có tam phòng tốt......"

Thấy độ lửa không sai biệt lắm, Lư thị mới tiếp tục mở miệng, "Ngọc nhi, hôm nay vi nương bảo ngươi đi thăm dò thật hư từ đại tỷ tỷ ngươi, ngươi có thu hoạch gì chưa?"

Trang Như Ngọc ngẫm nghĩ một lát nói: "Nương, ta thấy Trang Như Mộng quả thật là thông minh hơn một chút. Nàng nói không hại dung nhan nữ nhi bị hủy, nhưng nữ nhi nhớ rõ, là nàng đã để ngang chân khiến nữ nhi vấp té. Nhưng sau đó nàng lại giả vờ vẻ mặt vô tội đáng thương, thật sự nhìn đáng hận. Chỉ là hôm nay tiện nhân này cũng không có đầu óc, vì muốn lấy lòng Vương Ngọc Hương mà dâng lên nhiều đồ tốt cho người ta. Thường ngày ta còn không hiểu, vì sao loại người ngu xuẩn này lại thông minh đột ngột chứ. Theo hôm nay nữ nhi thấy, tiện nhân kia ngang ngược như vậy, cho dù có học chút thông minh, nghĩ đến cũng là do kết quả đại bá mẫu dạy dỗ mà thôi, nhưng bản chất thì vẫn là một người ngu xuẩn như cũ."

Lời Trang Như Ngọc nói khiến Lư thị rơi vào suy tư, tai mắt nằm vùng của nàng ở đại phòng, vào khoảng thời gian trước đã bị vị đại tẩu này, tìm lý do đuổi đi. Nàng muốn đi tìm hiểu một hai, thế nhưng đột nhiên đại phòng lại trở thành tường đồng vách sắt khiến nàng muốn ra tay cũng vô dụng. Đến bây giờ, nàng vẫn sợ, chuyện bỏ thuốc lần đó đã bị đại tẩu biết được. Cộng thêm quyền quản chưởng bị mất, thế mà thay đổi hôm nay của Trang Như Mộng, khiến nàng có thể khẳng định rằng, đại tẩu không tranh đấu hậu trạch trước sau như một kia, sau khi biết được nàng tác oai tác oái liền bắt đầu phản kích. Chuyện này khiến cho Lư thị vốn định lợi dụng chuyện xảy thai, khiến cho vị đại tẩu này hoàn toàn bị vô sinh, vô cùng hối hận đến ruột gan trong bụng xanh lè. Hôm nay nghe nữ nhi nói những lời này, Lư thị càng thêm tin tưởng, là thủ đoạn của vị đại tẩu này cao, chứ không phải là tiểu nữ đồng đột nhiên trở nên khó đối phó.

Nghĩ tới chuyện Diệu Trúc quay lại bẩm báo, trên mặt Lư thị vô cùng quỷ dị. Nàng nhìn Trang Như Ngọc nói:"Ngọc nhi, đại tỷ tỷ ngươi đã thông minh hơn rồi, chúng ta cũng không thể để cho nàng, có cơ hội càng ngày càng khó đối phó."

Trang Như Ngọc nghe thấy lời này, trong mắt loé lên một ánh sáng quỷ dị, "Tiện nhân kia hại dung nhan ta bị hủy, nhất định ta phải khiến cho nàng muốn sống cũng không sống được muốn chết cũng không thể chết!"

Lư thị sờ sờ gương mặt nhỏ nhắn của Trang Như Ngọc, "Tiểu nha đầu, muốn đấu với ta. Như thế thì thẩm nương ta, làm sao cũng phải tặng nàng một món lễ lớn."

Những thay đổi gần đây của Trang Như Mộng, tất cả đều quy về hai mẫu tử này, sau khi bày mưu tính kế một hồi, Lư thị mới nở nụ cười rời đi.