Tận Cùng Thống Hận

Chương 3: Chương 3





"Dạ dày bị tổn thương dẫn đến xuất huyết" Bác sĩ Hứa lấy từ trong cặp tài liệu ra giấy điều trị, không quên liếc nhìn Cố Vãn Thâm "Em ấy vốn có bệnh dạ dày, cậu chê em ấy bệnh chưa đủ nặng sao?".
Cố Vãn Thâm trầm mặc ngồi bên bệ cửa sổ hút thuốc.

Trước sau đều một bộ thản nhiên làm Hứa Du không khỏi tức giận.
"5 năm rồi.

Cậu rốt cuộc định đày đoạ em ấy bao lâu nữa? Tôi nói, em ấy sớm muộn gì cũng sẽ chết" Hứa Du nâng cao giọng, tiếp đến lại buông tiếng thở dài, lại nhìn đến thân thể gầy gò nằm lọt thỏm giữa giường.

Hắn nhớ đến cách đây hơn 7 năm, mọi chuyện cũng không rơi vào bế tắc bây giờ.

Thời ấy, còn rất vui vẻ mà.

Haizzz, đứa ngốc, cậu cũng chỉ muốn cho bản thân có một chút hạnh phúc thôi mà.

Thật tiếc rằng Cố Vãn Thâm sẽ chẳng bao giờ tìm hiểu về điều đó.

Với Cố Vãn Thâm, hình ảnh cậu tay cầm dao, dưới chân là thi thể phụ thân anh là thứ rõ ràng không cần hoài nghi.

Mà chính anh, cũng chưa từng điều tra rõ ràng sự việc.

Cố Vãn Thâm xoay đầu nhìn Hứa Du một chút, cười lạnh "Xót?".
"Cậu nhìn xem, tiểu Bạch có còn như trước nữa không? Gầy như vậy, khắp nơi, trong ngoài đều kín vết thương.

Ngay cả...!Ngay cả bộ phận sinh dục c....cũng...!Haizzz, cậu bị hận thù làm mờ mắt rồi".
"Hừ.

Y xứng đáng" Cố Vãn Thâm hướng đến giường bệnh bước đến sau đó nhẹ ngồi bên cạnh Bạch Hàn Vĩ, đưa tay xốc chăn lên "Có h@m muốn không? Tôi cho cậu dùng".
"Cố Vãn Thâm! Cậu thôi đi, em ấy đang bệnh.

Để em ấy nghỉ ngơi vài ngày đi" Hứa Du trở nên nóng nảy.

Mắt nhìm chăm chăm Bạch Hàn Vĩ vì lạnh mà run khẽ.


"Hôm nay có tuyết đầu mùa" Cố Vãn Thâm đột nhiên nói một vấn đề không liên quan làm cho Hứa Du có chút ngơ ngẩn.

Hơi nhướng mi nhìn ra cửa sổ, Cố Vãn Thâm đứng thẳng người dậy "Hay là cho cậu ta rèn luyện thân thể?".
Mặt Hứa Du bỗng chốc biến sắc "Cậu tính làm gì?"
"Cậu quản nhiều chuyện từ khi nào vậy?" Cố Vãn Thâm lấy tay đánh khẽ vào má Bạch Hàn Vĩ.

Sau khi lặp lại vài lần, Bạch Hàn Vĩ hơi động người rồi tỉnh dậy.

Đầu tiên là mờ mịt nhìn trần nhà, sau đó quay sang nhìn tới Cố Vãn Thâm.

Đồng tử có hơi co rút, Bạch Hàn Vĩ vội vàng nhích người ra xa khỏi anh.

Đem người từ trong chăn xốc dậy, kéo đến bên cửa sổ không quản người bị lôi có ý muốn té xuống đất.

"Cậu định làm gì.

Em ấy chưa nghỉ ngơi đủ" Hứa Du tiến lên định ngăn Cố Vãn Thâm lại.

Nhưng một bác sĩ nho nhã so với lão đại hắc bang thì chút sức lực ấy có bao nhiêu.

Hắn tay còn chưa kịp đụng đến người Bạch Hàn Vĩ đã bị Cố Vãn Thâm hất tay ra, một đường xoay người mang Bạch Hàn Vĩ còn ngơ ngác ấn lên mặt kính cửa sổ lạnh băng.

Cả người vốn trần trụi, nay tiếp xúc trực tiếp với cửa kính có chút không thích nghi được, lại vì lực ép quá mạnh gây ra khó chịu.

Khi Bạch Hàn Vĩ muốn chống cự, Cố Vãn Thâm một tay bóp chặt lấy cằm, ép nhìn ra ngoài, một tay dùng sức siết cổ cậu.
"Nhìn đi, ngoài kia có tuyết kìa.

Em vốn thích tuyết phải không, em yêu?" Cố Vãn Thâm thì thầm vào tai Bạch Hàn Vĩ, dùng chút ái muội như nói chuyện với tình nhân khẽ thủ thỉ với cậu.
Bạch Hàn Vĩ cắn chặt răng không nói, bàn tay to lớn đang bao trùm lấy cổ cậu lại siết thêm một chút.

Cố Vãn Thâm hơi gằn giọng "Trả lời tôi!"
Bạch Hàn Vĩ gian nan lắc đầu, nước mắt lại tràn ra khoé mi.


Anh không nên như vậy.

Không nên ép em làm những điều em không làm được.

Cố Vãn Thâm, còn nhớ trước đây anh đã thế nào bảo em dù em không thể nói, nhưng anh sẽ cố hết sức lắng nghe ý nguyện của em từ đôi mắt và trái tim em.

Còn bây giờ, anh lại ép buộc em mở miệng, dùng bạo lực đối với em như vậy.

Anh có vui không?
"Vô dụng! Phế vật!" Cố Vãn Thâm lại dùng sức lôi Bạch Hàn Vĩ cả người tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ từ trong phòng xuống đại sảnh.

"Cố Vãn Thâm, cậu..." Hứa Du kinh hãi la lên.

"Câm mồm!" Không ngừng lại hành động, anh tiếp tục thô bạo nắm lấy đầu xích lôi kéo Bạch Hàn Vĩ xuống nhà.

Mở cửa chính đại sảnh, gió lạnh bất chợt ùa vào trong phòng làm Bạch Hàn Vĩ run rẩy.

Cố gắng vừa cầm lấy sợi xích, vừa giữ lấy chân ghế salon trong phòng khách, Bạch Hàn Vĩ hoảng loạn mà lắc đầu không ngừng.

"Ô...a....a...."
Bốp Cố Vãn Thâm xoay người tức giận cho Bạch Hàn Vĩ một tát "Tiện nhân!"
Tiếp đến liền dùng chân đạp lên bàn tay trắng nhỏ đang cố bám víu lấy chân ghế.
"AAAAA....ô..."
Sau khi thấy cậu đã buông tay ra, Cố Vãn Thâm tiếp tục lôi cậu ra ngoài.

"Vãn Thâm.

Cậu dừng lại.

Lôi em ấy ra ngoài trong thời tiếp này là cậu đang gϊếŧ em ấy đó.

Tỉnh táo lại.

Đừng nổi điên vô cớ" Hứa Du chạy đến, gấp đến độ đầu đầy mồ hôi cố cản Cố Vãn Thâm.

Cố Vãn Thâm dừng lại, hơi cúi đầu, tay siết chặt lấy sợi dây xích "Hết việc của cậu rồi, về đi.

Người tôi, tôi quản.

Không phiền cậu".
"Không! Vãn Thâm, nghe tôi nói.

Hệ hô hấp của em ấy không được tốt, em ấy từng điều trị suyễn.

Nếu phát tác lại sẽ rất nguy hiểm.

Hơn nữa ngoài trời đang có tuyết, em ấy không mặc đồ, nếu cứ thế lôi em ấy ra ngoài, chênh lệch nhiệt độ sẽ làm em ấy sốc nhiệt.

Cậu cứ đợi mà làm đám tang cho em ấy" Hứa Du hổn hển nói
Cố Vãn Thâm cười lạnh, buông dây xích ra, ngồi xổm xuống đối diện Bạch Hàn Vĩ "5 năm hầu hạ đàn ông, em ngày càng có tiến bộ! Ngay cả bác sĩ Hứa nho nhã, thư văn cũng có thể bị em quyết rũ.

Em yêu, có phải hay không anh đã đánh giá em thấp quá rồi?".
Bạch Hàn Vĩ hoảng sợ lắc đầu, cả khuôn mặt nhỏ nhắn lem đầy nước mắt "ô ô..."
Cố Vãn Thâm lại nở nụ cười ôn nhu, dùng tay lau đi nước mắt trên mặt Bạch Hàn Vĩ "Ngoan, sao lại khóc.

Tôi cũng đâu có bắt em ra ngoài trời tuyết nữa! Sao em lại dễ khóc như vậy hả em yêu"
Cố Vãn Thâm đứng dậy tiến lại salon ngồi xuống, ngoắc tay ý bảo Bạch Hàn Vĩ tiến lại.

Run rẩy đem thân người đứng lên, lại vì rét lạnh mà ngã xuống đất được Hứa Du dìu đứng lên.

"Cậu về đi.

Tôi sẽ lưu ý!" Cố Vãn Thâm liếc nhìn Hứa Du nói.

Sau khi dìu Bạch Hàn Vĩ đến gần salon, lại hướng về phía Cố Vãn Thâm hơi ngần ngại gật đầu.

Sau khi đợi Hứa Du đi khỏi,  Cố Vãn Thâm gác chéo chân, hai tay gác lên thành ghế, một bộ dạng tùy tiện nói "Bạch Hàn Vĩ, em như thế nào hai hôm nay lại hư như vậy?"
Bạch Hàn Vĩ lắc lắc đầu.


"Có phải đã lâu rồi không để cho em một lúc hầu hạ nhiều người em đã quên mất rồi?"
Lại lắc đầu.

Đột ngột Cố Vãn Thâm đứng dậy, nắm lất tóc của Bạch Hàn Vĩ kéo lên, hét lớn "Cậu nghĩ cậu là ai trong nhà này? Tôi có phải quá nương tay không?"
Cố Vãn Thâm cầm lấy cây roi được đặt trên bàn nước lên đánh tới tấp lên người cậu.

Thương mới chồng thương cũ, những vết thương còn chưa kịp liền đã bị nối tiếp đau đớn mà rách toạt.

Đúng đã đủ, Cố Vãn Thâm buông roi ngồi trên ghế salon dài, ngửa đầu ra sau nhắm mắt lại.

Bạch Hàn Vĩ, cậu vẫn ti tiện, vô dụng như vậy.

Cậu luôn làm tôi cảm thấy tức giận dù là hành động nhỏ nhất.

Sau đó hành hạ cậu, tôi lại cảm thấy tim tôi đau nhói.

Tôi hận bản thân mình vẫn còn có chúy tình cảm với cậu! Nhưng không lâu nữa, tôi sẽ hết, tôi sẽ không còn tình cảm với cậu nữa.

Lúc đó, cho dù cậu khóc, dù cậu đau khổ, tôi cũng không còn cảm giác gì nữa.

Còn bây giờ, tốt nhất cậu nên làm tròn bổn phận của một nô ɭệ tìиɦ ɖu͙ƈ đi!
Cố Vãn Thâm tư thế không đổi, chỉ dùng chất giọng trầm trầm đối với Bạch Hàn Vĩ lên tiếng
"Dùng miệng!"
--------------------------------
Havi: moá, thằng quể, con nhỏ có làm gì đâu.

Nó chỉ sợ hãi ngươi thôi mà, ngươi cũng hành nó nữa à
Mọi người thấy thằng công sao?? Chứ mị thấy nó giống như bị tâm thần phân liệt á.

Lúc trước còn cười, lúc sao lại nổi điên???
Mọi người nhớ ủng hộ vs cmt góp ý nha.

Có sai sót gì cứ cmt nha, Havi sẽ sửa :)).

moahhhh