Tân Hôn Không Tình Yêu, Thế Tội Vợ Trước

Chương 145: Còn không có đủ sao?




"Tôi không muốn chết, cho nên tôi muốn sống: " Cô ngẩng đầu của mình, mà Sở Luật lại phát hiện, trong cặp mắt của cô, đã tìm không thấy bất kỳ bóng dáng yêu nào.

Cái Hạ Nhược Tâm yêu anh đi nơi nào. Cái Hạ Nhược Tâm có thể làm tất cả vì anh đi nơi nào. Mà anh phát hiện, anh hận người phụ nữ trước kia luôn luôn nói yêu anh, nhưng càng thêm hận người phụ nữ không thích.

"Cô cũng chỉ có thể làm ăn mày mà thôi, tôi đã nói rồi, tôi để cô sống không bằng chết, nhìn xem, bây giờ cô vẫn còn sống rất tốt? Anh đánh giá trên dưới Hạ Nhược Tâm một chút, hận ý trong mắt vẫn còn.

"Ông chủ: " anh trầm giọng nói qua, mà thân thể Hạ Nhược Tâm lại hơi rung động một cái, anh thật sự không cách nào buông tha cô sao? Thật sự không để cho cô sống sót sao? Anh biết không? Cô có con của bọn họ, một đứa con mà bọn họ đều cho rằng không có khả năng có.

Ông chủ tiệm này cũng là người phụ nữ lúc trước chứa chấp Hạ Nhược Tâm, nhìn thấy Sở Luật cũng sửng sốt một chút, lần đầu tiên đã nhìn ra được thân phận của Sở Luật, người này gần như mỗi ngày ở trên tạp chí thương nghiệp.

Mà sao anh lại tới, cô chỉ cẩn thận nhìn thoáng qua Hạ Nhược Tâm, sao bọn họ lại đụng nhau, cái này căn bản là xe lửa đụng Địa Cầu, thịt nát xương tan.

"Bà chủ, người phụ nữ này, khai trừ." Giọng của anh lãnh khốc truyền ra, lại để bà chủ trẻ sững sờ, ánh mắt phức tạp dừng trên người Hạ Nhược Tâm, là cô đáng thương, nhưng người đàn ông này, cô càng biết, cô không thể đắc tội, mà cô chỉ trầm mặc lâm vào lưỡng nan.

"Thật xin lỗi, rước lấy phiền phức cho cô: " Hạ Nhược Tâm nhẹ nhàng nhắm hai mắt lại, đã có quyết định, khi cô mở hai mắt ra, trong lòng đã bắt đầu lan tràn một loại bi thương cực hạn.

Cô khom người thật sâu với bà chủ, sau đó không tiếp tục nhìn Sở Luật và Lý Mạn Ni một chút, quay người đi ra ngoài, bọn họ không phải muốn cô rời đi sao?

Vậy cô đi, bọn họ sẽ không nhìn thấy cô nữa, tốt, về sau cô sẽ không lại xuất hiện trước mặt của bọn họ.

Mắt lạnh Sở Luật nhìn thân thể dường như bị gió thổi sắp ngã xuống, tay để ở bên người dùng sức nắm chặt, quay đầu, quay đầu, cầu xin anh, chỉ cầu xin anh, có lẽ anh tha thứ.

Chỉ là không như anh mong muốn, cửa đã không có bóng dáng người phụ nữ kia rồi.

Lý Mạn Ni nắm chặt tay Sở Luật, trong lòng như là bị giội cho một thùng nước lạnh, toàn thân đều lạnh muốn chết.

"Luật, chúng ta trở về đi, em có chút lạnh." Cô ngẩng đầu nhìn vào con ngươi không thấy đáy của Sở Luật, miễn cưỡng lộ ra một nụ cười.

Thân thể Sở Luật hơi cứng đờ một chút, ân, đi thôi, tay của anh có chút cứng ngắc vòng qua eo Lý Mạn Ni, hai người đi ra ngoài, thậm chí, đồ ăn vừa rồi bọn họ gọi còn không động qua một chút.

Bà chủ dựa vào một bên, mắt lạnh nhìn bọn họ rời đi, sau cùng thở dài một hơi.

Hạ Nhược Tâm, bảo trọng, mà cô có thể cho cũng chỉ có câu bảo trọng này.

Hạ Nhược Tâm vô thần đi tới nhà kho, nơi này chính là chỗ ở của cô, cũng là nhà của cô, cô đi qua, cầm quần áo không nhiều của mình, rời đi là tốt nhất, tốt nhất về sau không cần gặp lại nữa, mà cô cũng không muốn biết bất cứ tin tức gì của họ.

Tất cả đều kết thúc, thật sự kết thúc.