Tần Ninh Phấn Đấu

Chương 48




*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Không giống thành Vũ, kiến trúc ở vương thành của vực Lam, chủ yếu lấy kim loại cùng đá tảng làm chủ.

Lấy đồng bằng rộng lớn làm trung tâm, kiến trúc cao lớn đứng sừng sững, rừng cây rậm rạp bao quanh, từ trên không nhìn xuống, giống như một con chim ưng lớn vỗ cánh muốn bay.

Thời thái cổ, nơi này là thành chính của tộc đàn phượng hoàng, ghi chép lịch sử huy hoàng của tộc đàn.

Hiện tại, kiến trúc thành thị cổ xưa hoặc chôn vùi dưới đất, hoặc bị phá hủy trong chiến tranh. Chỉ có một ngọn núi lửa hoạt động ở phía tây vương thành còn tồn tại di tích kiến trúc hoàn chỉnh.

Nhà đá tinh xảo, trực tiếp đào vào trong lòng núi.

Mảng lớn cột đá tường đá, đồ đằng tộc đàn phượng hoàng điêu khắc tinh vi khéo léo. Trải qua nghìn vạn năm tháng, sắc thái vẫn rực rỡ chói mắt như trước.

Từng có vũ hoàng sau khi lên ngôi muốn xóa bỏ tất cả di tích, phá hủy những kiến trúc mang tính dấu hiệu này.

Người được phái đi vừa mới bước vào miệng núi lửa, liền gặp phải núi lửa phun trào.

May mắn một chút còn có thể chạy trốn kịp thời, giữ lại cái mạng. Xui xẻo một chút, trực tiếp bị dung nham nuốt chửng, chôn dưới núi lửa, chết mất xác.

Từ đó về sau, núi lửa trở nên đặc biệt sống động, cứ cách vài năm lại phun trào một lần.

Nếu vượt qua thời gian dự kiến, núi lửa không có động tĩnh, cư dân trong thành còn sẽ cảm thấy kỳ lạ. Lén lút thảo luận, có phải có tình huống gì xảy ra hay không.

Bắt đầu từ đầu tháng, miệng núi lửa liền đứt quãng bốc lên khói đen, xen lẫn tia lửa đỏ rực.

Cư dân trong thành suy đoán, thời gian phun trào năm nay có thể đến sớm. Ở cách gần, đã dắt díu người nhà, thu xếp đến chỗ tộc nhân, đợi tai nạn kết thúc lại trở về.

Trong tiếng động cơ cực lớn, tinh hạm vẽ đồ đằng của các tộc lục tục lái vào cảng hàng không.

Bến tàu mở ra, tháp chỉ huy mặt đất gửi tín hiệu, tinh hạm từ từ hạ xuống.

Rất nhiều cư dân thành Vũ, lần đầu tiên nhìn thấy kỳ hạm thiên nga, không nhịn được phát ra những tiếng kêu ngạc nhiên.

“Đó chính là kỳ hạm thành Vũ?”

“Nghe nói kỳ hạm nhạc trạc lợi hại hơn.”

“Anh nghe nói từ đâu?”

“Ông cố nội của tôi…”

Là trung tâm chính trị của vực Lam, thương mại ở vương thành vẫn luôn không rất phát triển.

Sau chiến tranh tộc trùng, tinh thành vực Lam càng thêm phồn vinh, vương thành lại vẫn duy trì như cũ. Cho đến hiện tại, không chỉ bị thành Vũ đè một đầu, ngay cả thành Nham cùng thành Băng cũng không bằng.

Nói dễ nghe một chút thì là duy trì truyền thống, giữ gìn “nguyên dạng” thành thị. Nói khó nghe một chút, các nghị viên đều ôm tâm tư riêng, cả ngày vội vàng tranh quyền đoạt lợi, nào có rảnh quan tâm buôn bán.

Vũ hoàng ngược lại là muốn quản, đáng tiếc không được ủng hộ, có lòng mà không đủ lực.

Nói cho cùng, đối với đa số người mà nói, vương thành duy trì nguyên dạng, tổng thể là lợi lớn hơn tệ.

“Bạch chủ thành.”

Thành Nham là tinh vực tộc điêu thống trị.

Kim điêu sinh sống ở thành chính của thiên nga có quan hệ huyết thống với chủ thành Nham. Dùng chuyện này làm cơ hội, thành Vũ cùng thành Nham vẫn duy trì quan hệ không tệ.

Chủ thành thành Nham là một con kim điêu bốn trăm tuổi.

Mái tóc màu vàng tối buộc ở sau đầu, ngũ quan anh tuấn, khí thế hơi có vẻ sắc bén. Dáng người thon dài, ẩn chứa lực lượng mạnh mẽ. Trải qua năm tháng mài dũa, tính cách rút đi xốc nổi, dần dần trở nên trầm ổn.

Ở trước mặt Bạch Hử, kim điêu chủ thành đặc biệt cung kính, không thua gặp mặt vũ hoàng chút nào.

Không nói tộc đàn và thân phận, vị trước mắt này, còn lớn tuổi hơn so với ông cố cố cố nội của hắn. Cho dù có xinh đẹp, nhìn cũng trẻ tuổi hơn hắn, lại là tồn tại “khủng bố” nhất vực Lam.

Ai dám đến chỗ y tự tìm phiền phức, tuyệt đối là chán sống, văn hoa tìm chết.

Trước mắt liền có hai đàn tìm chết.

Kim điêu chủ thành tỏ vẻ rất đồng tình với chỉ số thông minh của hai người kia.

“Chuyện bạch đầu hải điêu, thành Nham đứng về phía thành Vũ.” Lúc gặp mặt, hỏi han đơn giản mấy câu, kim điêu chủ thành vào thẳng chính đề, “Nói cho cùng, móng vuốt của hắc ưng thò quá dài.”

“Chuyện truyền nhanh như vậy?”

Kim điêu chủ thành gật gật đầu, trước khi ra khỏi lối đi trong biến tàu, dừng bước chân, hạ giọng nói: “Trước đây thành Hồ bị thành Đá công phá, Lật Diên bị giết hại, thành Rừng âm thầm che chở khủng điểu, đã là đi quá giới hạn. Không chỉ thành Nham, thành Băng cùng thành Hoang cũng rất bất mãn.”

Nói đến đây, kim điêu chủ thành dừng một chút, âm thanh ép xuống càng thấp.

“Sau đó, vũ hoàng đánh phá thành Đá, cũng là hắc ưng lén động chạm, mới có thể đầu voi đuôi chuột, cho khủng điểu tránh được một kiếp.”

Hắc ưng không biết sợ, gây nên công phẫn vẫn không biết thu liễm. Ngược lại ngày càng thậm tệ, liên hợp các nghị viên tộc ưng, loại trừ thiên nga khỏi nghị viện chủ thành.

Chuyện này rất bị người lên án, ngay cả diều ưng thành Xanh cũng không nhìn nổi, đương trường nổi giận với hắc ưng, hai thành gần như cắt đứt qua lại.

“Việc này có liên quan gì đến bạch đầu hải điêu?”

“Liên quan không ít.” Kim điêu chủ thành nói, “Sau khi thành Vũ truyền ra tin tức, các tinh thành đều đang âm thầm điều tra, phát hiện không ít vấn đề.”

Nói cách khác, hắc ưng gan to bằng trời, không chỉ đưa móng vuốt thò vào một tinh thành.

“Thành Rừng làm rất thông minh.” Kim điêu chủ thành nói, “Mọi tộc đàn bị điều tra ra đều không có liên hệ trực tiếp với tộc ưng. Muốn xử lý thành Rừng, tổ chức hội nghị chủ thành là biện pháp duy nhất.”

Bạch Hử nâng mi, đại khái đoán được tám phần mục đích của kim điêu chủ thành.

Nói nhiều như vậy, đơn giản là muốn làm khó dễ ở nghị viện, trục xuất hắc ưng khỏi vương thành.

“Hoàng Diễm, cậu có từng nghĩ đến, lấy tài nguyên của thành Rừng, có thể hoàn thành toàn bộ bố cục mà không bị bất cứ kẻ nào phát hiện hay không.”

Kim điêu nhíu mày, vấn đề này hắn cũng từng nghĩ đến.

“Tôi hoài nghi, thành Rừng cùng thành Đá đã sớm hợp tác.”

“Có lẽ.” Bạch Hử cong cong khóe môi, “Nhưng không hoàn toàn như vậy.”

So sánh tài nguyên, thực lực giữa các tộc đàn, thành Rừng có thể xếp vào trước ba. Nhưng chỉ dựa vào một tinh thành, không có sức mạnh lớn như vậy. Cho dù có thêm thành Đá, độ khó cũng tương đối lớn.

Truy cứu đến cùng, chỉ có một khả năng.

Vũ hoàng.

Kim điêu trầm mặc.

Sau khi nội chiến kết thúc, ngai vàng của vực Lam đã thay đổi nhiều lần, kim điêu cũng từng lên ngôi. Nếu hành động của hắc ưng là được gợi ý, chẳng phải là nói, tổ tiên hắn cũng có hiềm nghi?

“Chuyện này có chút phức tạp, không phải như cậu nghĩ.” Bạch Hử lắc đầu.

Hắc ưng đúng là được giúp đỡ, nhưng từ suy đoán trước mắt, cũng không phải mỗi đời vũ hoàng đều biết.

Để tránh quyền lực quá mức tập trung, vũ hoàng không thể bổ nhiệm đồng tộc làm nghị trưởng(1). Hắc ưng không muốn bỏ qua quyền lợi của nghị viện, mấy nghìn năm qua, trước sau đều không chạm đến ngai vàng.

Theo thời gian trôi qua, dã tâm càng ngày càng bành trướng, thứ càng không chiếm được, lại càng hướng tới.

Vạn năm trước, vì sao bọn họ phản bội nhạc trạc, đã không thể truy tìm.

Hiện tại, Bạch Hử biết rõ hơn bất cứ ai, tộc đàn này ôm loại dã tâm gì.

Tộc trưởng hắc ưng đời này quá mức vội vàng nôn nóng, thích làm ra vẻ khôn ngoan. Chuyện ngu như thả thuốc dụ cá mập, chỉ có hắn mới làm ra được.

Suy tính cho sau này, thiên nga cần đồng mình, thành Nham là một lựa chọn không tệ.

Chẳng qua, đã có bài học lúc trước, Bạch Hử sẽ không dễ dàng trả giá tín nhiệm. Tất cả sẽ như thế nào, còn phải chờ thời gian thử thách.

Việc quan trọng trước mắt là phải gặp mặt vũ hoàng, xác nhận vương thành rốt cuộc xảy ra chuyện gì.

Đoàn người ra khỏi bến tàu, kim điêu chủ thành vẫn luôn tự hỏi lời Bạch Hử nói. Nghĩ đến khả năng nào đó, lập tức sợ run lên, thiếu chút nữa bị chính bản thân mình dọa chết.

Quay đầu nhìn về phía Bạch Hử, quan sát gương mặt nghìn năm không thay đổi kia, trong lòng nặng nề.

Hoàng Diễm có loại dự cảm, chuyến đi đến vương thành lần này, có khả năng rất lớn, sẽ quyết định vận mệnh của toàn bộ tộc đàn kim điêu.

Bến tàu của vương thành xây ở mặt đất, ra vào không cần cầu thang lên xuống. Ngại băng chuyền tốc độ chậm, rất nhiều người đều mở cánh ánh sáng, trực tiếp bay ra khỏi tòa kiến trúc màu sắc hơi tối.

Trước bến tàu là một quảng trường.

Suối phun cực lớn đứng sừng sững ở giữa quảng trường. Trung tâm suối phun, tạo hình giác điêu nguyên thủy từ một tảng đá lớn, đặc biệt làm người chú ý.

Mỗi đời vũ hoàng lên ngôi, bức tượng đều phải đổi mới.

Số lần nhiều, nền cùng tượng rất khó phối hợp, hơi có chút không ra gì.

Hai bên quảng trường là từng mảng lớn cây cỏ mới mọc lên.

Vương thành bốn mùa rõ ràng, ngày đông đặc biệt rét lạnh, đa số thực vật đều bị lạnh chết. Cố tình núi lửa ngoài thành lại bốc hơi cả ngày, có vẻ đặc biệt mỉa mai.

Theo ghi chép, thời thái cổ, phượng hoàng lợi dùng nhiệt năng của núi lửa, biến nơi này thành tinh cầu nguyên thủy màu mỡ nhất.

Sau đó, tộc đàn phượng hoàng suy sụp, tộc khác chiếm lấy tinh cầu, hận không thể loại bỏ tất cả dấu vết của người trước. Kiến trúc còn không bỏ qua, nói gì đến công trình địa nhiệt.

Có cư dân trong thành khai quật di tích, âm thầm thử mô phỏng, ngược lại cũng có được thành quả nhất định. Nhưng dù có thế nào, cũng không thể phá dịch bộ phận chính nhất.

Bởi vậy có thể thấy được, trí tuệ của tộc đàn phượng hoàng, thật làm người thán phục.

Tộc đàn mạnh mẽ như vậy, chỉ còn sót lại một chi thiên nga, làm sao không làm người thương tiếc.

Biết kỳ hạm thành Vũ đến, không nói người khác, hắc ưng đầu tiên là hoảng sợ.

Lúc trùng triều xảy ra, vì sự an toàn của biên giới, lái kỳ hạm ngược lại nói thông được. Hôm nay không có nguy hiểm từ bên ngoài, chỉ là đến vương thành “thăm bệnh”, cần khoa trương như vậy?

Phô trương sức mạnh? Hay căn bản chính là uy hiếp?

Con thiên nga sống mấy nghìn năm kia, rốt cuộc đang tính toán gì?

Càng nghĩ càng không chắc chắn, hắc ưng chủ thành thậm chí suy nghĩ, nhân lúc Bạch Hử chưa phát hiện, bỏ kế hoạch lúc trước đi.

Khi hắn hạ quyết tâm, thử liên lạc với thành Đá, lại bị đối phương thông báo, chiến hạm vận tải đã lái vào thành Vũ.

“Để tránh bị thành Vũ nhận ra, ba tiếng trước đã tắt thông tin.”

Nghe được tin này, trước mắt hắc ưng chủ thành tối sầm, sinh ra dự cảm không lành.

Xuôi gió xuôi nước lâu lắm, đã làm hắn quên mất, thiên nga tức giận rốt cuộc có bao nhiêu đáng sợ.

Chuyện đến nước này, hối hận cũng vô dụng.

Vì giữ chặt thành Đá, cũng vì kéo ra bạch đầu hải điêu, chỉ có thể kiên trì mạo hiểm.

Trên quảng trường, các nghị viên chờ hồi lâu. Nhìn thấy Bạch Hử ra khỏi bến tàu, lập tức tiến lên chào hỏi.

Mộc Lâm đứng ở trong đội ngũ, đột nhiên hơi nhíu mày.

“Lật Nhan.”

Nghe hắn gọi, cuồng điêu nghiêng người hỏi: “Chuyện gì?”

“Trên người những người kia mang theo đồ.”

“Thứ gì?”

“Thứ có hại cho Bạch chủ.” Mộc Lâm kéo ống tay áo, lộ ra thiết bị chiếu sáng trên cổ tay, thấp giọng nói, “Tôi không dám xác định trăm phần trăm, nhưng loại phóng xạ này rất giống mảnh gỗ kia.”

Lật Nhan híp mắt lại, tầm mắt quét qua mọi người, cuối cùng dừng lại trên người một con khôi ưng.

Ánh mắt của cuồng điêu quá mức sắc bén, khôi ưng bị nhìn đến rất không tự nhiên. Hắn không để ý hắc ưng ngăn cản, đích thân đến đây nghênh đón, thật là mười phần thành ý. Nhìn chằm chằm hắn như vậy, rốt cuộc là làm sao?

Lật Nhan thu hồi ánh mắt, trên khuôn mặt yêu diễm hiện lên một tia cười lạnh.

Vẻ mặt khôi ưng không giống làm giả.

Một bên lừa cả thân tộc, một bên làm vật hi sinh còn không tự biết.

Đám ưng này thật sự là thú vị.

Rời khỏi quảng trường, đoàn thành Vũ và thành Nham tách ra, ở lại hành quán phía tây vương cung.

Đợi bảo vệ rời đi, Mộc Lâm lập tức lấy thiết bị chiếu sáng ra, cùng hai sĩ quan quân y khác chia ra, cẩn thận kiểm tra trong phòng, không bỏ qua bất cứ một góc nhỏ.

Ánh đỏ chớp liên tục, tiếng ong kêu liên tiếp vang, sắc mặt mấy người Lật Nhan càng ngày càng khó coi.

Bạch Hử dựa vào cạnh bàn gỗ lớn, sợi tóc bạch kim khoác sau vai. Nghe tiếng ong kêu liên tiếp không ngừng, nhìn ánh đỏ thỉnh thoảng sáng lên, không thấy nửa điểm tức giận, ngược lại lộ ra nụ cười.

“Bạch chủ, đây thật sự là khinh người quá đáng!” Lật Nhan hung hăng nghiến răng, hai mắt gần như phun ra lửa.

Hắc Toàn không nói gì, sắc mặt âm trầm.

Yến Lam tính tình tốt nhất cũng không khống chế được trong lòng tràn đầy lửa giận, tay trái đặt trên lưng ghế, để lại năm vết rách sâu.

“Không phải tức giận.”

Bạch Hử thẳng lưng, ra hiệu Mộc Lâm dừng động tác, nói: “Thăm vũ hoàng xong, chúng ta liền quay về kỳ hạm.”

Trước đó, y cần gặp mặt hắc ưng, “tán gẫu” ngắn gọn vài câu.

“Bạch chủ, loại phóng xạ này rất nguy hại, nhất là với ngài.” Với quyết định của Bạch Hử, Mộc Lâm rất không đồng ý, “Thần đề nghị, hiện tại lập tức quay về kỳ hạm.”

Nếu hắc ưng bất chấp tất cả, giấu gỗ ở khắp nơi, bọn họ thật sự không có cách rất tốt.

Dù sao cũng không thể đi đến đâu lại lấy thiết bị chiếu sáng kiểm tra đến đó trước đúng không?

Bạch Hử lắc đầu, nói: “Trước khi nhìn thấy vũ hoàng, tạm thời không thể rời đi.”

Phóng xạ nguy hại, y vô cùng rõ ràng. Nhưng để cho đối phương “yên tâm”, y không ngại ở lâu một lúc.

“Nhưng…”

“Không cần nói nữa.” Bạch Hử cắt đứt lời Mộc Lâm, nói: “Tất cả dựa theo kế hoạch ban đầu.”

“Rõ!”

Bạch Hử đã quyết định, Mộc Lâm không có cách nào khuyên nữa, chỉ có thể âm thầm cắn răng.

Tốt nhất đừng cho hắn cơ hội. Nếu không, hắn nhất định sẽ mổ mù mắt con hắc ưng kia, ném xuống đất coi là bóng mà đá!

Biết được Bạch Hử vào ở hành quán, hắc ưng thở phào nhẹ nhõm một chút. Như vậy, kế hoạch coi như đã thành công một nửa.

“Còn lại, chỉ có thể mặc cho số phận.”

Chạng vạng ngày hôm đó, các chủ thành nghỉ ngơi xong, cùng nhau đến vương cung, thăm bệnh vũ hoàng.

Cho dù sớm có chuẩn bị, biết vũ hoàng bệnh nặng, nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, mấy người cũng vẫn giật mình không nhỏ.

Dáng người cao gầy khỏe đẹp, trong khoảng thời gian ngắn, lại gầy thành một bộ xương.

Hốc mắt lõm vào, tóc mất độ bóng.

Làn da khô héo, răng rụng một nửa, nói là dạng như cây khô cũng không quá đáng.

“Bệ hạ, ngài đây là làm sao?”

Bồ câu thành Tro tính cách ôn hòa, quan hệ rất tốt với tộc đàn giác điêu. Nhìn thấy vũ hoàng như vậy, vành mắt không nhịn được đỏ lên.

“Ta cũng không rõ lắm, nói bệnh liền bệnh.”

Cố gắng ngồi dậy, trên trán vũ hoàng toát ra một tầng mồ hôi mỏng. Lúc nói chuyện, giọng nói khàn khàn, không thấy nửa điểm phong thái năm xưa.

“Nhân viên chữa bệnh trong vương thành không có cách nào?”

“Đã thử rất nhiều cách, đều vô dụng.”

Vài câu nói rõ tình huống, vũ hoàng chật vật cười cười. Tầm mắt quét qua mọi người, tháo chiếc nhẫn tượng trưng cho quyền lực của hoàng đế xuống, trực tiếp đưa ra.

“Bạch chủ thành, cho ngài.”

“Bệ hạ?”

“Ta tám phần là không sống được mấy ngày, không định tiếp tục tiêu hao ở đây. Thoái vị rồi quay về trong tộc, có lẽ có thể dễ chịu một chút.”

Nói được một nửa, vũ hoàng nặng nề ho khan mấy tiếng, nhìn Bạch Hử, vẻ mặt tràn đầy tiếc nuối.

“Trước đây ta còn từng nghĩ muốn đẻ trứng với ngài. Nguyện vọng tốt như vậy, đáng tiếc không thể thực hiện. Sớm biết như vậy, năm đó tấn công thành Đá, thật nên nhổ nhiều chút lông chim. Ta chỉ là tùy tiện nói mấy câu, mọi người đừng để ý.”

Bạch Hử: “…”

Các chủ thành: “…”

Tùy tiện nói?

Trường hợp nghiêm túc bi thương như vậy, nói mấy chuyện này thật sự thích hợp à?

Không chỉ giác điêu không có duyên đẻ trứng với thiên nga.

Nhìn chung khắp vực Lam, trừ bốn tộc phượng hoàng đã tuyệt diệt, loài chim nào may mắn trúng y thiên nga?

Lại nói, nguyện vọng không thể thực hiện, liền muốn nhổ lông khủng điểu, đây là logic gì. Chủ thành không ưa Ô Đàn nhất, cũng không thể trái lương tâm nói, đám chim chạy kia nằm cũng trúng đạn không oan.

Bất kể vũ hoàng nói cái gì, Bạch Hử kiên trì lắc đầu, không nhận nhẫn tượng trưng cho ngôi vua.

“Bạch chủ thành, ngài thật không muốn?” Vũ hoàng nhìn y, lại ho khan hai tiếng, “Chẳng lẽ là cảm thấy ở vương thành không thoải mái? Nói thật, ta cũng cảm thấy như vậy.”

“Bệ hạ.” Bạch Hử ôn hòa nói, “Hiện tại nói những điều này còn quá sớm.”

Sớm sao?

Vũ hoàng không khỏi cười khổ.

Đột nhiên bệnh đến như vậy hoàn toàn không tìm ra nguyên nhân, chỉ có thể yếu đi từng ngày, nằm ở trong vương cung chờ chết.

Thoái vị sớm, nhanh chóng quay về trong tộc, chết ở nơi sinh ra, tốt xấu coi như một loại an ủi.

Nắm chặt quyền lợi không buông, ở lại vương thành đến cuối cùng, cô có thể nhận được cái gì?

Cái gì cũng không có!

Vũ hoàng trước đây nói cho cô, không thể tin thiên nga, có thể trọng dụng hắc ưng.

Cô vẫn luôn ôm chặt hoài nghi.

Trên thực tế, biết được những việc hắc ưng làm, cô nhiều lần sinh lòng chán ghét, càng muốn trục xuất tất cả bọn họ.

“Nếu hiện tại ngài không muốn nhận, ta đây lại sống thêm mấy ngày.”

Vũ hoàng dựa vào lưng ghế, khàn khàn nói: “Ta không thể cam đoan có thể sống mấy ngày, vạn nhất ngày mai đã chết, phỏng chừng sẽ có phiền phức. Hay là thế này, ngài cầm nó trước rồi hãy đi. Chờ ta chết rồi, thật sự không muốn lại cho người khác.”

“Bệ hạ, ngài không lo lắng người kế nhiệm ngai vàng?”

“Ta cũng chết rồi còn lo lắng những chuyện này làm gì. Còn có thể từ trong mộ bay ra?”

Các chủ thành lần thứ hai không nói gì.

Không nên thân đến như vậy, ngay cả bồ câu cũng không chảy nổi nước mắt.

Vũ hoàng triệu kiến mấy người Bạch Hử, cố ý bỏ sót hắc ưng. Người sau sẽ nghĩ như thế nào, hoàn toàn không nằm trong phạm vi suy xét của cô.

Xuất phát từ trực giác, cô vẫn đề phòng hắc ưng chủ thành. Thậm chí cho rằng, bản thân đột nhiên bệnh nặng, chắc chắn có liên quan đến đối phương.

Bất hạnh không có chứng cứ, lại một ngày suy yếu hơn một ngày, thời gian tỉnh táo càng ngày càng ngắn, căn bản không thể làm gì.

Đổi thành năm mươi năm trước, không cần biết có chứng cứ hay không, trực tiếp giơ móng vuốt, đánh không chết hắn nha!

Sau khi các chủ thành rời đi, vũ hoàng trở lại phòng ngủ, nặng nề ngủ.

Trên tường xây từ đá tảng, khảm vào ba chụp đèn bằng gỗ. Dưới ánh sáng chiếu rọi, mơ hồ lấp lóe ánh đỏ.

Vương thành cuộn trào sóng ngầm, các chủ thành nghị viên ôm tâm tư riêng.

Tin vũ hoàng sắp thoái vị truyền ra, nhất định sẽ dẫn đến một hồi biến cố mới.

Trong thành Vũ, nguy hiểm đã lặng yên đến gần.

Hai chiếc chiến hạm vận tải có dấu hiệu thành Đá, lấy danh nghĩa buôn bán, lái vào bến tàu trong thành chính, không lâu sau liền phát nổ.

Nhân viên của bến tàu cùng trên hạm không có thương vong, bến tàu số mười bảy lại hư hại nghiêm trọng. Tính cả hai bên tàu gần đó, đều cần tạm thời đóng kín.

“Trước khi chưa điều tra rõ sự việc, nhân viên liên quan không được rời đi.”

Bạch Nham chạy đến hiện trường, hạ lệnh.

Tháp chỉ huy mặt đất phát tín hiệu, đóng kín tất cả lối đi trong bến tàu.

Quan hạc lớn tiếng kháng nghị, nói là chiến hạm trục trặc, cũng cung cấp chứng cứ tương quan, thành Vũ không thể vô cớ giam giữ nhân viên trên hạm.

Bất luận bọn họ nói cái gì, Bạch Nham chỉ hai chữ: “Giam người.”

Đêm đó, trong bến tàu lại truyền ra tiếng nổ vang, bến tàu số mười bảy đóng kín, lại một lần nữa dấy lên ánh lửa khủng bố.

Bị nhốt ở tháp chỉ huy, quan hạc hoàn toàn mờ mịt.

Vụ nổ trước đó đúng là bọn họ gây ra. Vụ nổ hiện tại này lại là tại sao?

Động tĩnh lớn như vậy, bọn họ rất khó tìm được cớ thoát thân.

Một lần là bất ngờ, hai lần cũng là? Không có chuyện trùng hợp như vậy!

Nếu thành Vũ mượn việc này trả thù, ngay cả Ô chủ cũng sẽ bị kéo vào.

Bất chợt, hai con quan hạc lạnh cả người. Mơ hồ cảm thấy, bắt đầu từ khi đi vào thành Vũ, bản thân đã rơi vào một tấm lưới lớn, đừng hòng giãy giụa ra ngoài.

Cùng lúc đó, hành tinh khai thác quặng ở biên giới thành Vũ bị tập kích.

Năm chiếc tinh hạm không biết tên, dùng lửa đạn dày đặc bao trùm không gian, truyền tống tàu bay xuống mặt đất.

Bạch đầu hải điêu trên tinh cầu đột phá canh phòng, liều mạng chạy về phía tàu bay, trốn ra tầng khí quyển.

Trong trạm không gian, Hắc Loan đứng chắp tay, nhìn ánh lửa bùng lên trong màn hình, khóe môi ngậm một nụ cười lạnh.

“Mở thiết bị theo dõi chưa?”

“Đã mở ra.”

“Rất tốt.” Hắc Loan tiến lên hai bước, hai tay chống trước đài khống chế, “Quả thật bị Bạch chủ đoán đúng rồi.”

“Quan chỉ huy, thật sự để cho đám bạch đầu hải điêu này chạy thoát?”

“Không để bọn họ chạy, làm sao câu được cá lớn?”

“Cá lớn?”

“Bất luận cứu bọn họ là ai.” Hắc Loan trào phúng, “Chỉ cần định vị tọa độ, một cũng đừng hòng chạy!”

Xác nhận một nửa tàu bay trốn thoát, Hắc Loan hạ lệnh, phá hủy ba chiếc tinh hạm.

Tuy nói muốn câu cá, mồi cũng không thể thả quá ngon, nếu không sẽ làm đối phương nghi ngờ.

“Gửi tin cho đài quan sát, lập tức nã pháo.”

“Rõ!”

Hắc ưng tự cho là thông minh, ở sau lưng giở thủ đoạn, cho rằng thành Vũ không tìm được chứng cứ.

Hôm nay, tập kích trạm không gian, phá hủy phòng ngự của hành tinh khai thác quặng, cố ý truyền tống tàu bay, bất cứ việc nào, đều đủ hắn uống một bình.

Bình lớn hay bình nhỏ, vậy phải xem tâm tình của Bạch chủ.

Trong thành chính, Tần Ninh bị tiếng nổ mạnh đánh thức.

Nhảy xuống giường, bước nhanh lao ra ngoài cửa, phát hiện bầu trời xa xa bị ánh lửa nhuộm đỏ.

“Tần Ninh?”

“A?”

“Sau lưng cậu…”

Bạch Lam muốn nói lại thôi, Tần Ninh quay đầu, phát hiện không nhìn đến. Trực tiếp đưa tay sờ, túm được một cọng lông vũ màu bạch kim.

Hai con chim phượng đứng đối diện, im lặng thật lâu.

Bạch Lam xoa xoa mũi, cuối cùng cũng biết, mùi trên người Tần Ninh từ đâu mà đến.

Cất lông vũ đi, Tần Ninh đang định mở miệng, lại bị Bạch Lam cắt ngang.

“Yên tâm, mình hiểu.”

Hiểu?

Hiểu cái gì?

Hiểu cậu ngủ lông vũ?

Nhìn biểu tình trên mặt Bạch Lam, lời nói đến bên miệng lại bị Tần Ninh nuốt trở vào.

Trực giác nói cho cậu, vẫn là đừng hỏi thì tốt hơn.

.

(1) Nghị trưởng: người đứng đầu nghị viện


Diều ưng:



Khôi ưng:



Quan hạc: