Tần Triều Mỹ Mãn Sinh Hoạt

Chương 38: 38: Chương 37





- Các ngươi nói rất đúng!
Lý Quý Dương cơ hồ cần khóc rống lưu nước mắt, Tần Thủy Hoàng thống nhất văn tự đúng, thống nhất đo lường cũng đúng!
Bằng không một văn tự lại có vài loại thậm chí mấy chục loại phương pháp sáng tác, đối với người đã quen với một loại phương pháp sáng tác như Lý Quý Dương mà nói thật sự là không tin nổi!
Cuối cùng vẫn là Thuần Nhã đề nghị, một cửa treo một mảnh vải, đó là WC cấp cho nữ nhân sử dụng, một cửa đâm cành cây to, đó là cấp cho nam nhân sử dụng, lúc này mới đem sự tình giải quyết.

Đương nhiên đến trưa Lý Quý Dương đói bụng, nhưng những người này không có một người nào kêu đói, giống như đều đã quen rồi.

- Người đâu!
Lý Quý Dương cảm giác mình có chút giống Chu lột da.

- Thiếu gia!
Thuần Nhã luôn đi theo hắn không xa.

- Đi nhà bếp nhìn xem, làm một chút canh thịt, ngâm chút đôn bính, bên trong canh thịt phải có cục xương thịt, nhiều một chút, cho người trong nhà bếp mang tới cấp cho mọi người ăn, làm việc tới giờ này bụng của ta đều quắt!
Hắn vẫn là người chỉ huy đâu, người hạ khí lực chỉ sợ không còn sức lực gì nữa chứ?
- Dạ!
Tuy Thuần Nhã kinh ngạc với quyết định của thiếu gia, nhưng năng lực chấp hành rất tốt.

- Làm cho tất cả mọi người đều được ăn, kể cả lão nhân cùng nhi đồng, hiểu không?
Lý Quý Dương sợ người trong nhà bếp làm kỳ thị, chỉ cung cấp đồ vật cho tráng lao động, lão nhân nhi đồng cùng nữ nhân không có ra sức thì không cho ăn!
Không được!
Nếu làm như vậy chính hắn cũng không được ăn a!
Bởi vì hắn cũng không có làm gì, chỉ đứng nơi đó chỉ tay năm ngón mà thôi đâu.


Kỳ thật cho dù hắn muốn tự làm những người này cũng không thể để cho hắn tự đi làm đó thôi.

Nếu thật sự để cho thiếu gia đi đào hố phân, quản gia trở về còn không mắng chết bọn hắn sao!
- Dạ!
Thuần Nhã thoáng do dự một chút, vẫn đáp ứng rồi.

Lý Quý Dương cười híp mắt, quả nhiên!
Nếu chính mình không phân phó, nhất định là không có phần của lão nhân nhi đồng cùng nữ nhân!
Nhà bếp có ba mươi người, đều là nữ tử phụ trách nấu cơm, mỗi ngày đều có không ít đồ vật được đưa vào nhà bếp, làm ra cái ăn cung cấp toàn bộ thôn trang điền bụng.

Ngày hôm qua làm thịt hai con trâu, xương cốt không thiếu, toàn bộ đều đưa tới, dùng thật nhiều đào chậu thô kệch chứa đựng, một người được phát một đào chậu chứa cục xương thịt, mang theo nửa chậu nước canh, còn có một khối đôn bính.

Niên đại này phương thức nấu nướng vẫn thật sơ sài, Lý gia trang càng là như vậy, Lý Quý Dương ăn đồ vật không phải là nướng thì là nấu cùng đôn, không còn phương thức nấu nướng nào khác.

Đồ gia vị cũng ít hơn nhiều lám, nhưng nguyên liệu nấu ăn thiên nhiên phong phú đủ bù đắp thiếu thốn đồ gia vị, bởi vì trâu Tần Xuyên tuyệt đối không từng nếm qua thức ăn gia súc hiện đại!
Thực đỉnh của Lý Quý Dương cũng bị Thuần Nhã gọi một kiện phụ ôm qua, trong thực đỉnh có cục xương thịt, đều băm thành khối nhỏ, Thuần Nhã cầm theo cái hũ nhỏ bên trong là canh thịt, còn có một khối đôn bính.

Rõ ràng là vì chuẩn bị cho hắn, đồ vật bên trong đều là tốt nhất!
Lý Quý Dương liền ôm thực đỉnh ngồi trong lều dựng sẵn ăn cơm, những người khác thì tùy tiện tìm một chỗ ngồi ăn.

Lý Quý Dương xem như đặc biệt chiếu cố, chẳng những có lều còn có người "đặc biệt" hầu hạ hắn dùng cơm.

.

Thuần Nhã.

Kỳ thật chỉ là lấy đôi đũa, chuyển cái bát, Lý Quý Dương cũng không muốn người ta xem hắn thành nhân sĩ tàn chướng, ăn cơm cũng phải có người đút, còn sống nổi hay không?
Hắn luôn không hiểu có chút người, ngay cả ăn một bữa cơm cũng cần đợi thị nữ hầu hạu, nếu bụng không phải là của mình, chỉ sợ ngay cả ăn cơm đều để người thay thế làm phiền.

- Ngươi cũng ăn một chút!
Lý Quý Dương dùng một đào bát sạch sẽ đổ chút canh thịt, còn gắp vài cục xương thịt bỏ vào, đưa cho Thuần Nhã:
- Trong chốc lát còn phải làm việc đâu!
- Dạ!
Thuần Nhã tự nhiên nghe lời ăn xong cơm canh, nhưng vẫn tiếp tục hầu hạ thiếu gia.

Buổi chiều tiếp tục làm việc, lần này khí lực của mọi người càng nhiều, bởi vì giữa trưa được ăn thêm một bữa cơm, cảm giác như là nhặt tiện nghị, mọi người làm việc càng thêm cố gắng!
Lý Quý Dương gọi Thuần Nhã:
- Đi nhà bếp làm cho người ta giết năm con dê béo, buổi tối thêm đồ ăn cho mọi người!
- Dạ!
Thuần Nhã vui vẻ chạy tới nhà bếp truyền lệnh của thiếu gia.

Bởi vì quản gia đi vắng, mọi người nghe được mệnh lệnh đều là trực tiếp từ chỗ thiếu gia nhắn ra tới, cũng không ai phản đối, đành phải bắt đầu giết dê.


Trước khi mặt trời lặn, nhà vệ sinh công cộng xây xong rồi.

Dùng hàng rào ngăn cách nam nữ, mỗi một bên có hai mươi chỗ ngồi, mỗi ngày có một nam một nữ quét tước nhà vệ sinh.

Lý gia trang tổng cộng có ba mươi gia đình, tính cả gia chủ là ba mươi mốt hộ, ngoài gia chủ mỗi ngày một nhà quét tước vệ sinh, một tháng vừa đủ ba mươi ngày, nhiều ra ngày nào do gia chủ phái hai người hầu đi tới quét tước.

Mà tháng hai thì thiếu hai ngày, hai ngày cuối tháng thì để nhà Lý Bình Lý An đi làm.

Lý Quý Dương cảm thấy như vậy thật tốt.

Lại có thêm quầ.n lót quần cộc áo ba lỗ thiếu gia cho người phân phát xuống, mọi người đều cảm thấy được kể từ khi thiếu gia trở về, cuộc sống của bọn họ ngày càng tốt hơn rất nhiều!
Buổi tối Lý Quý Dương ăn vào thịt dê nướng, còn có một số rau dại tươi xanh.

- Ngày mai làm cho người ta làm một con gà, ân, đôn một con gà, phân cho Lan nãi mẫu nửa con.

Nghe nói canh gà có thể xuống sữa, nhưng làm thế nào Lý Quý Dương lại không biết.

Nếu có cái nấm.

.

thời đại này cũng đã ăn cái nấm đi?
- Gà?
Thuần Nhã ngây thơ:
- Thiếu gia, cái gì là gà?
- Ách?
Lý Quý Dương:
- Chính là trĩ!
Ba năm một đời rãnh, mà một đời rãnh của bọn họ còn cách hơn hai ngàn năm, sự khác nhau chỉ sợ còn sâu hơn cả rãnh biển Mariana!

- Dạ!
Thuần Nhã cung kính lĩnh mệnh.

Lý Quý Dương ăn còn lại hơn phân nửa liền nói:
- Bưng xuống đi, ta ăn no!
- Dạ.

Thuần Nhã thật thói quen bế thực đỉnh đi xuống, toàn bộ đồ vật bên trong nàng san sẻ qua đào bát, còn lại phân cho Lý Bình cùng Lý An:
- Ăn đi, thiếu gia ăn xong rồi.

- Ai!
Hai người vui sướng phân ra đồ ăn trong thực đỉnh.

Bữa cơm chiều cũng làm mọi người thật cao hứng, đã liên tiếp vài ngày đều được ăn thịt!
Canh thịt tùy tiện uống!
Lý Quý Dương cũng không biết ở thời đại này là cải thiện trọng yếu bao nhiêu!
Thế cho nên lúc quản gia trở về thiếu chút nữa bão nổi với hắn!
Ăn xong cơm chiều, Lý Quý Dương nằm xuống, còn căn dặn:
- Ngươi cũng đi ngủ sớm một chút đi, a!
- Dạ!
Thuần Nhã đi ra cửa, đóng cửa lại, lại đi nhìn nhìn tiểu thiếu gia, nói vài câu với Lan nãi mẫu, còn đi tới nhà bếp căn dặn ngày mai giết một con trĩ, lúc này mới quay về phòng nhỏ của mình nghỉ ngơi.

.