Tân Ỷ Thiên Đồ Long Ký

Chương 34: Đàm Luận Với Kỷ Hiểu Phù




Trang chủTruyện Tiêu Hồn Ỷ Thiên Thần Điêu CHƯƠNG 036: ĐÀM LUẬN VỚI KỶ HIỂU PHÙ

TIÊU HỒN Ỷ THIÊN THẦN ĐIÊU

CHƯƠNG 036: ĐÀM LUẬN VỚI KỶ HIỂU PHÙ

Xem Ngay!!!

Đêm đó, Trương Siêu Quần ngủ thẳng đến nửa đêm mới dậy, thấy Trương Vô Kỵ nằm bên cạnh ngủ say nước dãi chảy ròng, không khỏi buồn cười, lặng lẽ đi ra ngoài, ánh trăng mông lung, hơi có cảm giác mát mẻ, Trương Siêu Quần đi tới căn nhà tranh nhỏ mà Kỷ Hiểu Phù cùng Bất Hối đang trú ngụ, hắn tìm một nơi kín đáo ẩn mình, đợi đã lâu cũng thấy có người từ gian nhà của Hồ Thanh Ngưu đi ra, lúc này hắn nghĩ đến Kỷ Hiểu Phù xinh đẹp mỹ lệ, cô nương này thật là vận mệnh đau khổ, sao lại không may mắn đụng phải Dương Tiêu đại ma đầu, bị y cưỡng hiếp, nếu như gả cho cho Ân Lê Đình, thì đâu có xảy ra chuyện gì, hai người ân ái hòa hợp, tương kính như tân, đâu như là Dương Tiêu đại ma đầu đê hèn vô liêm sỉ, lừa cô nương thanh bạch, xong rồi không xuất hiện nữa, tuy rằng về sau cố gắng bồi thường tình cảm một lòng chăm sóc cho Bất Hối, nhưng Kỷ Hiểu Phù lại là đã chết rồi, loại nam nhân này, làm xong liền trôn tránh, thực sự không phải là thứ tốt.

Hắn đang tự mình phỉ báng Dương Tiêu thì chợt thấy cửa nhà của Hồ Thanh Ngưu mở ra một cái khe hở, một bóng người mềm mại y phục màu xanh thoát ra, Trương Siêu Quần lên tinh thần, người này chính là lão bà của Hồ Thanh Ngưu, độc tiên Vương Nan Cô, giả thần giả quỷ, rơi vào trong tay của tiểu gia, không dạy cho ngươi ăn chút vị đắng thì không biết..

Vương Nan Cô cất bước mau lẹ, bước vào bên trong căn nhà tranh nhỏ, từ trong lồng ngực lấy ra một viên thuốc, bỏ vào vào chén thuốc của Kỷ Hiểu Phù, xongh rồi liền xoay thoát ra ngoài, Trương Siêu Quần trong tay cầm một cục đá, đang muốn xuất thủ phóng đến, bỗng nhiên lại nghĩ, việc gì mình lại đi ngăn cản Vương Nan Cô cho những kẻ tự xưng ” giang hồ chính phái ” kia chịu khổ đây? Lập tức ngưng lại mà không phát chiêu, mắt nhìn Vương Nan Cô đi đến khu vực của nhóm người kia, hiển nhiên cũng là đi đầu độc, đợi một hồi lâu chưa thấy Vương Nan Cô ra đến, có lẽ là hạ độc vật đến 14 người cũng phải tốn nhiều thời gian.

Đợi Vương Nan Cô ra quay trở về gian nhà của Hồ Thanh Ngưu, Trương Siêu Quần lúc này mới đi ra, hướng về phía Kỷ Hiểu Phù đi đến.

Khi đi vào, liền thấy Bất Hối dựa sát bên người Kỷ Hiểu Phù, mẹ con hai người ngủ say sưa, ánh trăng len vào khe hở mái tranh bắn vào, bình thường mỹ lệ, hắn không khỏi ngẩn người ra.

Tướng mạo Kỷ Hiểu Phù rất đẹp, khuôn mặt kiều diễm, do bị thương nên sắc mặt hơi xanh xao, dáng người đã có hài tử mà còn có thể duy trì vóc thon thả, nhìn qua Bất Hối cũng chỉ còn nhỏ tuổi mà đã hiển lộ ra mô hình của mỹ nhân làm chết người, đỏ bừng bừng béo khuôn mặt bầu trỉnh, khiến người ta liếc nhìn không nhịn được muốn cắn lên một cái, không hổ là huyết mạch của Quang Minh tả sứ Dương Tiêu của Minh giáo.

Nhìn này một đôi kiều diễm mẹ con như hoa, Trương Siêu Quần bỗng nhiên tim đập tăng nhanh, nhìn thấy ánh chiếu lên trên lộ ra một đôi bầu vú óng ánh xinh đẹp tuyệt trần vô song của Kỷ Hiểu Phù, hắn càng đỏ cả mặt, tay chân luống cuống lên, đôi mắt không dời nhìn không chớp mắt rồi!

Mỹ!

Rất đẹp!

Phi thường mỹ!

Xiêm y không chỉnh tề trong cơn say ngủ, vạt áo trước ngực lệch qua làm cho trước ngực của Kỷ Hiểu Phù lộ ra cái mà làm cho thiên hạ nam nhân đều điên cuồng, non nửa bầu vú đội lên trên cái yếm, một góc thật sâu của cái rảnh khe vú làm cho người mãnh liệt kích thích…

Trương Siêu Quần tự trách không ngớt, nhưng đôi mắt thì nhìn chân ngọc bầu vú không rút ra được, hai chân không kìm lòng được, nhẹ nhàng bước tới, trong lòng phù phù nhảy loạn, rồi ngồi xổm xuống bên cạnh.

Kỷ Hiểu Phù đêm nay mặc một cái yếm màu hồng phấn, trước ngực đối với đôi bầu vú no đủ vú tựa hồ sắp sửa lột áo mà chui ra…

Trương Siêu Quần nhìn xem thân gợi cảm với cái yếm rất là thùy mị trong nội tâm một hồi hào tình vạn trượng, quỷ thần xui khiến hắn lấy hai bàn tay để trên đỉnh đôi đầu bầu vú của Kỷ Hiểu Phù, hắn cảm giác mình sắp hít thở không thông, hai tòa tuyết phong hai bên bị đôi tay hắn đè xuống, khe núi thật sâu giữa hai bâu vú tràn ngập sự co dãn vú đã mang cảm giác áp bách, nơi tay chạm vào, mềm mại cực kỳ.

Này nắm chặt đôi bầu vú, Trương Siêu Quần trong lòng dấy lên ngọn lửa hừng hực, yết hầu lập tức phát khô.

Đột nhiên, Kỷ Hiểu Phù thân thể nhúc nhích một chút, Trương Siêu Quần sợ hết hồn, vội vàng thu tay về, đứng lên, tim đập cấp tốc đến muốn nhảy ra khỏi lồng ngực

Đứng lặng im một chút cưỡng chế trong lòng tà hỏa, hắn đi lên trước, nhẹ giọng kêu lên︰

– Kỷ sư tỷ!

Hiểu Phù là người học võ, đáng lẽ tai mắt phải rất tinh, tuy ngủ say đến đâu, chỉ một tiếng động rất nhỏ là nàng cũng phải thức dậy liền, nhưng không hiểu tại sao Trương Siêu Quần gọi luôn mấy tiếng mà nàng vẫn không tỉnh lại.

Trương Siêu Quần đành phải để tay lên vai nàng khẽ lay nhẹ mấy cái.

Hiểu Phù thức tỉnh, kinh hãi hỏi:

– Ai thế?

Trương Siêu Quần khẽ đáp:

– Tiểu đệ đây mà! Xin Kỷ sư tỷ đi ra ngoài này, tiểu đệ có chút chuyện muốn nói!

Hiểu Phù thấy đêm khuya mà Trương Siêu Quần tới gọi mình với giọng nói có vẻ khẩn cấp thì biết là có việc quan trọng nên nàng khẽ đặt Bất Hối xuống rồi đi ra bên ngoài.

Trương Siêu Quần liền nói:

– Chén thuốc của Kỷ sư tỷ đã có người bỏ thuốc độc, vậy Kỷ sư tỷ hãy đem ra ngoài bờ suối đổ đi, nhưng Kỷ sư tỷ đừng để cho ai thấy, còn nguyên nhân thì để đến ngày mai tiểu đệ sẽ nói sau.

Kỷ Hiểu Phù cả kinh nói︰

– Là ai muốn hại ta? Trương sư đệ, ngươi có biết?

Trương Siêu Quần hơi chần chờ, nói ︰

– Kỳ thực tiểu đệ biết một ít, nhưng lời nói ra, có chút không thể tin nổi, vì lẽ đó nên đệ tạm thời không nói cho thỏa đáng được, chỉ cần Kỷ sư tỷ biết tiểu đệ không hại sư tỷ là được rồi.

Hắn lại nói tiếp︰

– Tiểu đệ có nghe Vô Kỵ nói, thương tích của Kỷ sư tỷ chỉ còn hai ngày uống thuốc nữa thì có thể khỏi hẳn, bởi vì lẽ đó, từ giờ trở đi, nếu như không phải là tiểu sư đệ hoặc là Vô Kỵ tự tay đưa thuốc cho sư tỷ, thì sư tỷ nhất định không thể uống, Kỷ sư tỷ….Kỷ sư tỷ…

Trương Siêu Quần còn nói, thấy nàng ngây ngốc mà nhìn mình như đờ ra, hắn phát hiện trong đôi mắt nàng biểu hiện hình như ẩn chứa đưa tình, không khỏi kinh ngạc….

Kỷ Hiểu Phù trên khuôn mặt thật nhanh lóe qua một chút đỏ ửng, nói︰

– Ừ…ta biết rồi, ngươi nói sau này ta chỉ uống thuốc khi chính ngươi hoặc là Vô Kỵ đưa cho phải không?

Vừa rồi nàng nhìn Trương Siêu Quần cao to, nhưng lại hiện ra bóng dáng của Dương Tiêu, cho nên thần trí mờ mịt, gìơ đang âm thầm tự trách mình thất thố.

Trương Siêu Quần thì thấy trên mặt nàng có nét xấu hổ, hắn nghi ngờ, nhưng làm sao nghĩ ra là nàng là nhìn mình lại nhớ đến Dương Tiêu? Trái lại trong lòng hắn có chút dương dương tự đắc, thầm nghĩ︰

“ Lẽ nào ta có tiềm chất sát thủ ni cô?”

Chần chờ một chút, hắn nói︰

– Kỷ sư tỷ, sau khi trị khỏi vết thường thì có dự định gì không vậy?

Kỷ Hiểu Phù thở dài thăm thẳm than thở︰

-Ta là một nữ nhân không tốt, Nga Mi sơn thì không mặt mũi quay về, chỉ có thể tìm đến một sơn thôn nào đó, đem Bất Hối nuôi nấng lớn lên, rồi sẽ trở về trên núi Nga Mi chịu tội với sư phụ lão nhân gia.

Trương Siêu Quần thấy nàng biểu hiện đau khổ, cũng biết, một nữ nhân chưa lập gia đình nữ tử muốn một mình nuôi dưỡng hài tử, thực là gian khổ cực kỳ, đừng nói là ở thời phong kiến cổ xưa, cho là đi tới thời hiện đại đi thì cũng vậy thôi, nàng mặc dù là có võ công, nhưng cũng không thể đem hết những người nói lời dèm pha giết chết tất cả được.

Thấy dưới ánh trăng, thân hình nàng hiện ra mỏng manh, điềm đạm đáng yêu, hắn chợt nhớ tới, không lâu Diệt Tuyệt sư thái sẽ đến đây, dùng một chưởng đánh gục nàng, trong lòng hắn đã có tâm ý hộ hoa.

Hắn biết, Diệt Tuyệt sư thái đúng ra là phi thường yêu thương Kỷ Hiểu Phù, thậm chí đã có ý định sau này truyền lại y bát cho nàng, nếu như không có việc Kỷ Hiểu Phù một lòng che chở cho Dương Tiêu, thà chết cũng không chịu hãm hại, Diệt Tuyệt sư thái cũng không đến nỗi dưới cơn nóng giận một chưởng đánh chết đệ tử yêu mến nhất của mình, nếu bây giờ mình đã xuất hiện, quyết không để cho chuyện này có thể phát sinh, huống chi phái Nga Mi nếu có Kỷ Hiểu Phù tâm địa thiện lương khi làm chưởng môn nhân, thì so với những người khác sẽ tốt hơn rất nhiều.

Nghĩ tới đây, Trương Siêu Quần hỏi︰

– Kỷ sư tỷ, phụ thân của Bất Hối là ai vậy? Có thể nói cho tiểu đệ biết không?

Kỷ Hiểu Phù thân thể run lên, cuối cùng hắn vẫn hỏi, chính mình đã phụ tình lục hiệp Ân Lê Đình, trước sau đều có lỗi với phái Võ Đang, nên nàng cúi đầu nói ︰

– Trương sư đệ, ngươi đừng hỏi, ta sẽ không nói được đâu, tóm lại là ta có lỗi với Ân lục hiệp! À...Bất hối đang một mình ở trong nhà, sợ một lúc tỉnh lại không gặp ta, thì lại cuống lên.

Trương Siêu Quần thấy nàng muốn đi trở vào nhà, hắn cũng không để ý tới, tự mình lẩm bẩm nói︰

– Tiểu đệ đoán người này chắc là rất anh tuấn tiêu sái, ngọc thụ lâm phong, nhất định so với với Ân lục ca có khí khái nam tử hơn nhiều, với thân phận người này thì chỉ có thể là người của Minh giáo.

Kỷ Hiểu Phù bỗng nhiên dừng bước, ngơ ngác nhìn Trương Siêu Quần, trong hai mắt lộ vẻ khó mà tin nổi.

– Ngươi… ngươi dựa vào gì mà lại nói là người của Minh giáo?

Kỷ Hiểu Phù run giọng hỏi.

Trương Siêu Quần mỉm cười nói︰

– Tiểu đệ đoán người này tướng mạo anh tuấn, là bởi vì thông qua diện mạo xinh đẹp của Bất Hối, tại vì Ân lục ca cũng xem như là mi thanh mục tú, thượng thừa phong thái, nếu như người kia tướng mạo bình thường, làm sao lọt nổi vào mắt xanh của Kỷ sư tỷ? Còn việc tiểu đệ đoán y là người của Minh giáo cũng là phân tích mà thôi.

Nói xong hắn liếc nhìn Kỷ Hiểu Phù đang hồn bay phách lạc, ung dung thong thả nói tiếp︰

– Một, nếu như y là người chính phái, hoặc cho người bình thường, thì Kỷ sư tỷ việc gì phải trốn đằng đông, nấp đằng tây mà không dám về Nga mi? Cứ việc gặp lại sư phụ bẩm báo, gả cho y là xong chuyện. Thứ hai, Kỷ sư tỷ võ công cao cường, tiểu mao tặc tầm thường, làm sao để ở trong mắt? Kỷ sư tỷ dâng mình cho y chỉ có khả năng, hắn dùng thủ đoạn thấp hèn, mê dược làm Kỷ sư tỷ mê đảo, muốn chống cự cũng không lại là bởi vì võ công của y quá cao cường, như vậy chính là người này võ công quá cao, dáng dấp lại anh tuấn, kỳ thực vẫn còn chưa đủ, mà phải là võ công phi thường cao, phi thường anh tuấn, nữ nhân vừa thấy, liền yêu thương không bỏ đi được, bằng không, Kỷ sư tỷ cũng sẽ không lấy danh tự này đặt cho Bất Hối, chính là không hối hận! Ai da Kỷ sư tỷ nhận hết thế nhân khinh thường cũng không hối, còn muốn một mình nuôi lớn hài tử, có thể thấy được không, có thể thấy được người này… Kỷ sư tỷ, tiểu đệ đã nói rất rỏ rồi, sư tỷ có còn muốn tiểu đệ tiếp tục nói nữa không?

Kỷ Hiểu Phù sắc mặt tái xanh, ngồi bệt xuống đất, không nói một lời.

– Sư tỷ không phản đối, thì tiểu đệ sẽ nói tiếp, người này bỏ vợ bỏ con, đối với Kỷ sư tỷ mặc kệ không nghe không thấy, mặc cho một mình dư tỷ gánh chịu, y là đồ bạc tình, tại vì y ngồi ở vị trí rất cao, bận bịu đến không để ý tới, một người nam nhân bạc tình bạc nghĩa như thế mà Kỷ sư tỷ nhất định không hối hận, hiện tại cũng chỉ còn sót lại cuối cùng một sự lựa chọn, đó là người không phải thuộc phe chính phái, mỹ nam tử, ngồi ở vị trí cao… nghe giang hồ đồn rằng, nói đến mỹ nam tử trong thiên hạ thì chỉ có “Tiêu Dao nhị tiên” Quang minh tả sứ Phạm Dao và Quang Minh hữu sứ Dương Tiêu, ngoại trừ giáo chủ Minh giáo Dương Đính Thiên, thì dưới một người trên vạn người, Dương giáo chủ thì đã chết từ lâu rồi, từ đó Minh giáo mới hỗn loạn, y đương nhiên là bận bịu chuyện của Minh giáo nên không để ý tới mẹ con của Kỷ sư tỷ, tiểu đệ đoán trúng chứ?

Hắn vốn định nói thẳng là Dương Tiêu, nhưng vẫn không muốn quá lộ liễu, biết điều một chút thì tốt hơn, nên nói lập lờ︰

– Người kia nếu không là Phạm Dao, thì sẽ chính là Dương Tiêu!

Kỷ Hiểu Phù như bị sét đánh, đôi mắt đẹp óng ánh nhìn Trương Siêu Quần, không ngừng rơi lệ, Trương Siêu Quần thở dài một tiếng, nói︰

– Xem ra là tiểu đệ đã đoán đúng, vậy Bất Hối là họ Dương hay là họ Phạm?

Kỷ Hiểu Phù lệ như suối trào, khóc ra thành tiếng, nức nở nói︰

– Ngươi…ngươi không nên ép ta, ta không muốn nói…

Trương Siêu Quần tức giận︰

– Kỷ sư tỷ cho rằng tiểu đệ sẽ gây bất lợi cho y sao? Nếu tiểu đệ muốn tìm y để gây sự, thì không đến nói với sư tỷ những lời này, tiểu đệ cứ đi tìm gặp Diệt Tuyệt sư thái mà nói ra, hoặc là muốn vì Ân lục ca lấy lại công đạo, Võ Đang thất hiệp đồng loạt đi kiếm Dương Tiêu, Phạm Diêu, khi đó hai người kia chỉ sợ e rằng không phải là đối thủ chứ?

Kỷ Hiểu Phù khóc ròng︰

– Không… ta không phải ý này, để ta nói… chính là… chính là Dương Tiêu, ngươi đoán đúng.

Đã sớm biết, Trương Siêu Quần khẽ mỉm cười, thấy nàng khóc nước mắt như mưa, thấy mà yêu, tâm địa mềm nhũn, nói︰

– Có câu nói, tiểu đệ muốn nói với sư tỷ.

Kỷ Hiểu Phù ngửa mặt lên nhìn hắn, ánh mắt lấp loé.

Trương Siêu Quần đi tới hai bước, ngồi xuống bên cạnh nàng, ngửa đầu nhìn tinh không︰

– Kỷ sư tỷ cùng với Ân lục ca có hôn ước, nhưng tiểu đệ biết, sư tỷ một lòng chung thủy với họ Dương, quyết không vật đổi sao dời, đó cũng là thiên ý, nếu là thiên ý, tại sao sư tỷ không mang Bất Hối đi tìm y?

Thân thể mềm mại Kỷ Hiểu Phù chấn động, thầm nghĩ︰

“ Thiếu niên này tâm tư cẩn mật, thông minh tuyệt đỉnh, nhưng ý nghĩ vẫn còn là ấu trĩ, dù sao tuổi đời vẫn còn quá trẻ”

Nên nói︰

– Người có ý tốt, Hiểu Phù khắc cốt ghi tâm, nhưng… nhưng y là người của Ma giáo, ta là đệ tử Nga Mi, xưa nay chính tà bất lưỡng lập, nếu ta đi tìm hắn, sư phụ chẳng phải là bị đệ tử chẳng ra gì này làm cho tức chết? Sư phụ ta ơn trọng như núi, ta há có thể cam tâm làm ra chuyện đại nghịch bất đạo sư môn?

Trương Siêu Quần không phản đối, nói︰

– Hạnh phúc là phải dựa vào chính mình đi tìm, Kỷ sư tỷ quá để ý đến suy nghĩ của người khác, nếu sư tỷ đã yêu y, thì những chuyện thế tục thông thường kia không cần để ý tới, dũng cảm lên, cuộc sống tương lai đều nắm giữ ở trong tay mình.

Kỷ Hiểu Phù ngạc nhiên nhìn hắn, trong lòng do dự bất định hồi lâu, nàng làm sao mà không muốn như vậy? Nhưng chính mình đã làm hỏng việc, có lỗi với sư phụ, nếu như mình cứ thế mà làm, chính là phản bội sư môn, nghĩ đến lúc nhìn thấy sự phụ tức giận đùng đùng, hận đến thổ huyết, trong lòng đau xót, nên lắc đầu︰

– Ta không thể, ta không thể chỉ biết đến chính mình, mà để cho sư phụ phải hận ta suốt kiếp này.

Trương Siêu Quần than thở︰

– Coi như là sư tỷ không vì mình, thì cũng nên là vì Bất Hối chứ, nàng hiện nay tuổi còn nhỏ thì không sao, đến khi lớn lên chút nữa, sư tỷ sẽ nói sao với nàng?

Kỷ Hiểu Phù đột nhiên nhích lại gần, nắm chặt tay hắn, trên nét mặt tràn đầy cảm kích, nói︰

– Trương sư đệ, Hiểu Phù rất cảm kích ngươi nói với ta những lời này, từ khi có Bất Hối, có người thường nói với ta lời lẽ vô tình, có người bề ngoài hoà hợp êm thấm, nhưng sau lưng thì mắng nhiếc là loại nữ nhân không biết xấu hổ, không có trượng phu mà lại có hài tử, có người thì tuy rằng không nói, nhưng ánh mắt nhìn ta cũng là một mặt tiếc hận thương hại… Chưa có ai giống như ngươi vậy, là chân chính vì Hiểu Phù mà nghĩ tới, xin cảm tạ ngươi.

Trương Siêu Quần mỉm cười ︰

– Kỷ sư tỷ không cần cám ơn, tiểu đệ chẳng qua là cảm thấy sư tỷ không đáng phải chịu như vậy, sư tỷ lẽ nào phải chờ tới khi già cả không thỡ nỗi nữa, mới lên đường đi tìm y sao?

Kỷ Hiểu Phù con ngươi chuyển động, hiển nhiên là băn khoăn do dự, Trương Siêu Quần thở dài, hắn đang muốn đứng lên, Kỷ Hiểu Phù vội nói︰

– Ngươi… ngươi định đi sao?

Trương Siêu Quần nói︰

– Nếu không đi, chẳng lẽ sư tỷ mời tiểu đệ ở lại đây suốt đêm sao?

Kỷ Hiểu Phù khẽ mỉm cười mệt mỏi, hai mắt chợt lóe sáng, nhìn Trương Siêu Quần rồi thấp giọng nói︰

– Ta rất mệt, có thể mượn bờ vai của ngươi dựa vào một thoáng được không?

Trên mặt có chút đỏ ửng, trong đôi mắt lộ uể oải biểu hiện ra một sự chờ mong, Trương Siêu Quần hơi chần chờ, nhìn trong hai mắt nàng, thấy ra một dạng nữ tử yếu đuối cơ khổ không chỗ nương tựa, một loại mờ mịt, phảng phất như một chiếc thuyền nhỏ tan tát sắp chìm nghỉm dưới lòng biển cả, đang vô vọng tìm kiếm một nơi an toàn trú ngụ, Trương Siêu Quần trong lòng mềm nhũn, gật gật đầu……………………………

Mùi thơm ngát hoa rừng theo gió đêm bay đến, mùi thơm cơ thể nữ nhân thành thục, khác nào là rượu nguyên chất, khiến cho người túy huân say say, mái tóc như tơ, bị gió thổi dập dờn lay động trong bóng đêm.

Trước ngực bình thường đôi bầu vú đã vun cao thẳng, lúc này lộ ra càng thêm no đủ, đem y phục của nàng chống phình lên, nhất cử nhất động của nàng phảng phất giống như cảnh đẹp nghệ thuật, chiếu rọi dưới ánh trăng càng hiện ra dáng vẻ thướt tha mềm mại, xinh đẹp chiếu người, tựa như tiên nữ hạ phàm cao quý đoan trang!

Trương Siêu Quần nhắm mắt lại thật sâu hít một hơi không khí mới mẻ, hắn cố bình phục tâm trí của mình đang rục rịch, nhưng là trong không khí lại ẩn chứa nhàn nhạt mùi thơm thiếu phụ nhàn nhạt, nhưng lại làm cho Trương Siêu Quần phi thường thoải mái, giống như là ngửi lấy thuốc phiện vậy.

Trương Siêu Quần khẽ lắc đầu, này nữ tử đáng thương, một đời cũng không có được quá chân chính hạnh phúc, Dương Tiêu kia ban tặng hượng thụ ngọt ngào ngắn ngủi, cũng đã làm cho nàng đồng ý đánh đổi mạng sống để giữ gìn, nếu là mình không xuất hiện tại nơi đây, mấy ngày sau, tại Hồ Điệp Cốc, chính là vị trí nơi nàng chôn xương!

Thân thể mềm mại hơi rung động, Trương Siêu Quần biết nàng trong lòng lặng lẽ khóc thầm, trong lòng thương cảm, thân cánh tay ôm nàng vỗ nhẹ lên bờ vai, nhẹ nhàng nói︰

– Kỷ sư tỷ, đừng khổ sở nữa, sư tỷ yên tâm, tiểu đệ sẽ bảo vệ cho sư tỷ, nếu sau này gặp lại sư phụ của sư tỷ, tiểu đệ sẽ giúp cho sư tỷ nói rỏ, đừng quên, tiểu đệ là là đệ tử phái Võ Đang, Vũ Đang Nga Mi, cùng ngọn nguồn thâm hậu, Diệt Tuyệt sư thái tuy tính tình cứng rắn, nhưng cũng phải ít nhiều gì nể mặt sư phụ của tiểu đệ, với lại khẩu tài của tiểu đệ cũng xem như là khá giỏi, hy vọng có thể giúp sư tỷ trở về Nga Mi, đồng thời sẽ tương lai sẽ cố trợ giúp cho sư tỷ cùng Dương Tiêu kết thành phu phụ như mộng ước bấy lâu nay.

Kỷ Hiểu Phù lại không nhịn được, mái đầu gục vào trong lồng ngực của hắn, khóc ra thành tiếng, Trương Siêu Quần ôm mỹ nhân trong ngực, trong đầu lúc này không có một tia tà niệm, nhẹ nhàng vuốt ve tấm lưng mượt mà trơn nhẵn của nàng, tâm tư tung bay…