Tang Thi Là Fan Mẹ Của Mị Mạt Thế

Chương 19: Chương 19





Nguyễn Ngải không biết nghĩ đến cái gì, vội vàng nghiêng đầu né tránh.

Tay Hoắc Ngôn Trăn hững lại, hơi sửng sốt một chút: "Đây là làm sao vậy?”Lúc trước không phải còn rất thích để cho anh sờ đầu sao?Nguyễn Ngải vuốt ve mái tóc mềm mại trên đỉnh đầu, nhẹ giọng nói: "Tóc ít, sẽ hói.

”Hoắc Ngôn Trăn trong nháy mắt bật cười.

Vẻ trẻ con bất thình lình này của cô thật đúng là! Rất đáng yêu.

"Yên tâm đi, tôi chính là sờ một chút, không có túm, một sợi tóc cũng sẽ không rụng.

"Nói xong đặt bàn tay to lê n đỉnh đầu cô dùng sức xoa xoa.

Nguyễn Ngải giãy dụa: "Không thể!”Hoắc Ngôn Trăn dường như không nghe thấy.

"Không được sờ! Mau bỏ ra!”Thanh âm của cô mềm mại, không có chút uy hiếp nào.

Hoắc Ngôn Trăn hiếm khi thấy biểu cảm của cô như vậy, nhất thời có chút mới lạ, nhưng anh cũng biết không thể chọc giận cô, vì thế cười khẽ hai tiếng liền buông ra, còn không quên lấy tay chải tóc cô.

"Được rồi, trời còn tối, trở về ngủ đi.

"Nguyễn Ngải phồng má, mặt không chút thay đổi trở lại bên đống lửa tiếp tục ngủ.


Sáng sớm hôm sau, Hoắc Ngôn Trăn vốn định tiếp tục đi về phía trước, Nguyễn Ngải lại đề nghị bảo anh trở về cửa hàng tiện lợi tối hôm qua.

"Mấy người kia hiện tại hẳn là đã chết rồi, xe cùng vật tư không thể lãng phí.

"Hoắc Ngôn Trăn suy nghĩ một chút, cảm thấy có lý.

Lúc hai người trở về chỗ cũ, cây lau nhà Nguyễn Ngải lưu lại vẫn chèn ở trước cửa, bên trong cửa hàng tiện lợi truyền ra một trận tang thi gầm nhẹ.

Rõ ràng, không còn người sống nào ở trong đó.

Hoắc Ngôn Trăn đi tới bên cạnh chiếc xe việt dã mà bọn họ để lại, thử kéo cửa xe, không ngờ lại mở ra.

"Bọn họ thế nhưng không khóa cửa xe.

"Không chỉ không khóa, mà còn ném chìa khóa vào ghế lái.

Hoắc Ngôn Trăn bắt đầu kiểm kê vật tư lưu lại trên xe.

Nguyễn Ngải tùy ý nhìn qua, đi tới cửa sổ kính cửa hàng tiện lợi.

Bên trong ánh sáng có chút mờ mịt, kệ hàng ngã trái ngã phải, lộn xộn.

Cô hơi đến gần một chút, đang muốn nhìn kỹ thì một khuôn mặt máu chảy đầm đìa bỗng nhiên xuất hiện sau thủy tinh, há mồm gào thét về phía cô.

Cảnh tượng này có thể dọa chết người, nhưng Nguyễn Ngải lại mặt không đổi sắc khoát tay áo: "Nhường một chút, mày đang ngăn cản tầm mắt của tao.

”Tang thi sửng sốt một chút, nghe lời ngồi xổm xuống.

Nguyễn Ngải nhìn lại tình hình bên trong.

Phía sau kệ hàng là hai tang thi đang lang thang đi lại, một nam một nữ, tính cả tên phía dưới cửa sổ là ba, còn một tên đàn ông khác! Ánh mắt của cô rơi trên cái đầu lâu bị gặm nhấm trong đống vật dụng.

Xem ra tình hình tối hôm qua ở đây có chút thê thảm.

Nguyễn Ngải thần sắc lạnh lùng nở nụ cười, "Gieo gió gặt bão.

Nóixong, cô đi tới bên cạnh xe địa hình, nhìn thấy Hoắc Ngôn Trăn đang ôm một đống ống thép, đao và súng ống trong cốp xe lắc đầu, "Nhìn mấy thứ này mà xem, mấy người bọn họ hẳn là cướp.

Anh nghiêng đầu nhìn lướt qua tang thi trong cửa hàng tiện lợi, bổ sung: "Thân thủ không tốt lắm.

”Nguyễn Ngải đối với những thứ kia không có hứng thú, cô lấy ra một chai nước trái cây từ trong thùng vật tư, mở nắp chai uống một ngụm, ngay sau đó lông mày nhướng lên.

Cái này ngon quá.

Hoắc Ngôn Trăn nhìn cô nhịn không được nở nụ cười một chút: "Tham ăn.

”Sau đó, anh để lại tất cả các vũ khí và thực phẩm lấy được vào trong cốp xe, chỉ lấy một khẩu súng và một con dao có thể sử dụng mang theo bên mình.

Thực phẩm trên xe ít nhất đủ cho hai người ăn hơn một tuần, ngoài ra còn có một ít thuốc chống viêm cùng quần áo dày, các loại đồ dùng sinh hoạt coi như đầy đủ.

Trên ghế sau xe trải một tấm chăn, phía trên có một tấm bản đồ tương đối rõ ràng, Hoắc Ngôn Trăn nghiên cứu trong chốc lát, tìm một tuyến đường có thể đi thẳng đến Miên Thành.

Chẳng qua con đường này nhất định phải đi qua một chỗ —— Ức Thành.

Đây là một thành thị cấp ba, mức độ bị tang thi xâm nhập còn chưa biết, Hoắc Ngôn Trăn tính toán đi vào thử vận khí, xem có thể bổ sung một ít vật tư cùng xăng dầu hay không.

Sau khi chỉnh đốn xong, hai người tiếp tục đi.

Dọc theo đường đi cơ hồ không dừng lại, cơm trưa cũng là ở trên xe giải quyết qua loa, đến gần chạng vạng, hai người liền đến cửa vào phía nam của Ức Thành.

Thật bất ngờ, trên con đường này có một đoàn xe đang chen chúc nhau chắn ngang đường, khắp nơi đều là tiếng nói chuyện ồn ào cùng tiếng còi xe inh ỏi.

Cảm nhận được hơi thở của con người, Nguyễn Ngải theo bản năng căng thẳng.

Hoắc Ngôn Trăn nhạy cảm nhận ra phản ứng của cô, tuy rằng có chút không rõ nguyên nhân, nhưng vẫn an ủi xoa xoa đầu cô, "Đừng sợ, có tôi ở đây, không cần sợ.

”Nguyễn Ngải rụt cổ xuống, sau đó không tự chủ được thả lỏng.


Cô dời tầm mắt khỏi đoàn xe phía trước, từ trong cặp sách lấy ra một quả mận khô ném vào miệng, khi cảm nhận được vị chua ngọt tràn ngập miệng lưỡi, lực chú ý của cô thành công dời đi.

Hoắc Ngôn Trăn thò ra cửa sổ xe hỏi chủ xe phía trước một chút, mới biết được ở đầu đường vào thành có mấy chiếc xe va chạm nhau, chặn đường, trong thời gian ngắn đường không thể thông đường.

Anh lấy bản đồ ra nhìn một chút, sau đó nhíu mày, "Một lối vào khác ở phía bắc, từ nơi này đi vào quả thực là đi một vòng lớn, hơn nữa xe sắp hết xăng, chạy không được bao xa, xem ra chỉ có thể chờ ở chỗ này.

-Nguyễn Ngải tập trung tinh thần ăn mận khô trong túi giấy, không nói gì.

Hoắc Ngôn Trăn khẽ thở dài, có chút mệt mỏi dựa vào lưng ghế xe, nghiêng đầu nói: "Tiểu Ngải, cho tôi một quả.

”Nguyễn Ngải nghe lời cúi đầu đưa mận khô vào miệng.

Hoắc Ngôn Trăn, môi mỏng ngậm quả khô, sau đó dùng đầu lưỡi cuốn vào miệng.

Tóc anh xõa xuống che mất ánh sáng chiếu vào mặt anh, hơi thở nóng ấm phả vào mu bàn tay Nguyễn Ngải, có chút ngứa ngáy.

Nguyễn Ngải thu tay lại, ở chỗ ngồi ngẩn người một hồi, mới móc thêm một quả mận khô đưa vào miệng.

Thật ngọt ngào.

.