Tang Thi Là Fan Mẹ Của Mị Mạt Thế

Chương 32: Chương 32





Đêm khuya, trăng sáng treo cao, đem một mảnh căn cứ yên tĩnh bao phủ trong ánh trăng như nước.Trước cửa phòng thí nghiệm, Trương Hòa ra về cuối cùng dùng dấu vân tay cùng thẻ nhân viên mở cửa, đang muốn đi ra ngoài.Bỗng nhiên, dưới chân anh ta xuất hiện một sợi dây leo dài nhỏ, lực đạo nhẹ nhàng đảo qua mắt cá chân.Trương Hòa thất thố không kịp đề phòng trực tiếp ngã xuống đất.Khi anh ta đầu óc choáng váng muốn đứng lên, một khối kim loại màu vàng rực rỡ từ trên trời giáng xuống, chính xác đập vào gáy.Trương Hòa hai mắt giật giật ngất đi, thân thể vừa vặn kẹt ở cửa lớn.Lúc này, Hoắc Ngôn Trăn từ trong bóng tối đi ra, quan sát người nằm trên mặt đất một lát: "Tôi đã giảm lực đạo, chỉ là ngất đi.

-"Thẩm Lê Xuyên tiến lên bổ sung một cước: "Lương tâm bị heo ăn, quá tiện nghi cho anh ta! -"Hoắc Ngôn Trăn liếc hắn một cái, sau đó nhặt thẻ quyền hạn đi vào trong, Thẩm Lê Xuyên vội vàng rón rén đuổi theo.Phòng thí nghiệm này xem như tương đối chính quy trong mạt thế, lối vào có rất nhiều thiết bị khử trùng.


Hoắc Ngôn Trăn và Thẩm Lê Xuyên trực tiếp đi tới cửa thang máy, dùng quyền hạn quẹt tầng.Thang máy chỉ có một tầng và một tầng dưới lòng đất, hai người chậm rãi tiến đi xuống, một gian phòng nghiên cứu được ánh đèn màu xanh chiếu sáng xuất hiện trước mắt.Diện tích phòng thí nghiệm rất lớn, ước chừng năm trăm mét vuông nhưng trang thiết bị lại không nhiều thưa thớt đặt ở bên trong nằm rải rác khắp phòng.Hoắc Ngôn Trăn quét qua một vòng, trực tiếp đi về phía một hàng bàn giải phẫu dựa vào tường, nơi đó nằm chỉnh tề bảy người đang mê man.Trong bọn họ có nam có nữ, bọn họ còn khá trẻ tuổi cơ thể bị bao phủ bởi lớp kính thủy tinh trong suốt, tay chân chằng chịt ống truyền dịch không biết bên trong chứa gì.Phó Dụ Lai quả nhiên đang làm thí nghiệm không thể để người khác thấy.Thẩm Lê Xuyên đi theo, cẩn thận phân biệt bộ dạng của những người này một phen."Có mấy người tôi có ấn tượng, đều là dị năng giả rời khỏi căn cứ cách đây không lâu, hoặc là dị năng giả vô cớ mất tích."Bởi vì căn cứ Ức Thành mỗi ngày đều ra vào rất nhiều người.

Hơn nữa cũng có một số người vì tìm kiếm vật tư ra ngoài không trở về cho nên sau khi bọn họ thần không quỷ bất giác mất tích, cũng không khiến cho người khác hoài nghi.Bên cạnh bàn giải phẫu, là một gian phòng khép kín đặt trong phòng thí nghiệm trống trải này có vẻ có vài phần quái dị nói không nên lời.Thẩm Lê Xuyên từ cửa sổ nhỏ trên vách tường nhìn vào trong, bất thình lình đối diện với đôi mắt đỏ tươi sắp thối rữa.Anh bị dọa đến run rẩy, liên tục lui về phía sau vài bước nói: "Tôi thao! Bên trong cư nhiên là một con tang thi, tròng mắt vẫn còn đỏ!"Hoắc Ngôn Trăn liếc hắn một cái: "Lần đầu tiên cậu gặp tang thi sao?"Nói xong, anh nhìn vào trong qua cửa sổ.Trên trần treo đèn led lạnh lẽo, chiếu sáng không gian chật hẹp bên trong.Bên trong một con tang thi thân hình gầy gò, mặc quần áo bệnh nhân dính đầy máu, đôi mắt đầy tơ máu phát ra ánh sáng đỏ rực khát máu, âm trầm cùng Hoắc Ngôn Trăn nhìn nhau."Yo..."Hoắc Ngôn Trăn ở trong đôi mắt kia nhìn thấy sự khôn khéo và cơ trí thuộc về con người, cùng với thăm dò chứa đựng cảm xúc phức tạp.Ánh mắt như vậy tuyệt đối không có khả năng xuất hiện trên người một con tang thi.Hoắc Ngôn Trăn không tự chủ được lùi về phía sau vài bước, mi tâm nhíu chặt lại: "Bọn họ không chỉ dùng tính mạng dị năng giả để nghiên cứu, còn bồi dưỡng ra một con quái vật như vậy..."Thẩm Lê Xuyên hỏi: "Tang thi này có vấn đề gì sao? -""Cụ thể ông ta làm như thế nào thì tôi cũng không rõ lắm, nhưng tang thi này cho tôi cảm giác.

Đặc biệt giống một con người khoác trên mình bộ da tang thi.


-"Thẩm Lê Xuyên sửng sốt."Đây chỉ là suy đoán của tôi.

Tạm thời để đó.


Nhanh chóng cứu những dị năng giả kia trước."Lồng thủy tinh trên bàn giải phẫu được đặt rất chắc chắn, Hoắc Ngôn Trăn nhìn chằm chằm các nút phức tạp bên cạnh nghiên cứu nửa ngày cũng không làm cách nào tháo được.Thẩm Lê Xuyên bám vào thủy tinh quan sát người bên trong nói: "Trăn ca, năng lượng trong cơ thể bọn họ đặc biệt hỗn loạn, hơn nữa tất cả đều rất suy yếu, cũng không biết còn có thể chống đỡ được bao lâu."Hoắc Ngôn Trăn đối với những cái nút kia thử rất nhiều lần cũng không thành công, dứt khoát đứng lên đi nơi khác: "Tôi xem có công tắc ở nơi khác có khả năng mở được hay không."Anh cẩn thận tìm kiếm công tắc có khả năng mở lồng kính, khi đi qua thang máy, anh bỗng nhiên nhìn thấy mũi tên trên màn hình điện tử đang không ngừng nhảy lên."- Không tốt, có người tới!"Sắc mặt Thẩm Lê Xuyên hoảng sợ, vội vàng lắc mình trốn sau một bàn dụng cụ.Hoắc Ngôn Trăn thì đem thân thể kề sát vào vách tường, cảnh giác nhìn chằm chằm phương hướng của thang máy.Vài giây sau, theo tiếng "Đinh" vang lên, cửa thang máy nặng chậm rãi mở ra.Một người đàn ông mặc quần áo bình thường hoảng loạn chạy vào, nói với vào phòng thí nghiệm trống trải: "Ai ở đây?" -Hắn vừa hô xong, liền cảm giác động mạch lớn của cổ có một lưỡi dao lạnh lẽo dán vào da thịt."Đừng lộn xộn." Thanh âm Hoắc Ngôn Trăn thâm trầm, mang theo cảnh cáo nồng đậm.Hô hấp của Phó Dụ Lai trong nháy mắt đình trệ, thân thể của ông ta cứng đờ đóng đinh tại chỗ, tay chân lạnh như băng bắt đầu hơi run rẩy."Cậu, cậu là ai..."Hoắc Ngôn Trăn đi tới trước người ông ta, ánh mắt chạm đến khuôn mặt già nua và trắng bệch, mi tâm hơi nhíu lại: "Ông là Phó Dụ Lai?"Phó Dụ Lai thật cẩn thận nuốt nước miếng, sau đó đáp một tiếng: "Đúng"..