Tạo Hóa Tiên Đế

Chương 1156: Lừa gạt




Trong nội tâm Khương Vô Địch cũng sinh ra sầu lo nhàn nhạt, đến ba vị Chí Tôn đều là thế lực đối địch với Khương tộc, tuy dùng thân phận của bọn hắn còn không đến mức tự tay đối phó mình cùng đám người Khương Tư Nam, nhưng có Lôi Đế Tiên Kinh, bọn họ có nhịn được hay không là rất khó nói.

- Khương huynh nói lời ấy, chẳng lẽ là muốn để cho Khương tộc độc chiếm Lôi Đế Tiên Kinh sao?

Mộ Dung Thịnh nhìn Khương Vô Địch, cười nhạt một tiếng nói:

- Thiên Đế Sơn bát đại cổ tộc ta đồng khí liên chi, Lôi Đế Tiên Kinh này tự nhiên là cơ duyên của tất cả chúng ta, Khương Tư Nam tu vi yếu ớt, nếu đặt ở chỗ của hắn, khó tránh khỏi bị cường giả dị tộc áp chế, ta đề nghị nên giao cho ba vị Chí Tôn chưởng quản, đợi ly khai nơi đây, lại làm tiếp xử trí! Về phần dị tộc nha...

Mộ Dung Thịnh lạnh lùng nhìn thoáng qua Ma La Thiên nói:

- Có ba vị Chí Tôn ở đây, bọn hắn cũng trở mình không được!

- Không sai! Lôi Đế Tiên Kinh chính là vật của tất cả chúng ta, nếu không phải ta cùng Mộ Dung huynh mở ra Thiên Đế hành cung, chỉ bằng vào Khương Tư Nam hắn, há có thể đạt được Lôi Đế Tiên Kinh? Kính xin ba vị Chí Tôn nhanh chóng ra tay, để tránh dị tộc Chí Tôn đến!

Tổ Tú cũng tiến lên một bước, ánh mắt lạnh như băng nói.

- Ha ha ha...

Khương Vô Địch bỗng nhiên cười ha ha, sau đó nhìn Tổ Tú cùng Mộ Dung Thịnh nói:

- Ta chưa từng bái kiến người vô sỉ như các ngươi a! Lừa gạt còn có thể nói đường hoàng, hiên ngang lẫm liệt như thế, thật sự là bội phục bội phục! Nhưng Lôi Đế Tiên Kinh này chính là Khương Tư Nam lấy được, coi như Thiên Đế Sơn bát đại cổ tộc đồng khí liên chi, Khương Tư Nam lấy được cơ duyên cũng là vật của cá nhân hắn, dựa vào cái gì phải giao ra?

Ánh mắt của Khương Tư Nam kiên định, hào không lùi bước, thanh âm sục sôi.

- Khương đại ca nói không sai!

Cơ Hàn Nguyệt cũng đi tới nói:

- Hôm nay Tư Nam đang độ Lôi kiếp, về phần hắn lấy được Lôi Đế Tiên Kinh, nếu hắn không muốn giao ra, không ai có thể bắt buộc hắn! Chẳng lẽ các ngươi quên tổ huấn của Thiên Đế Sơn sao? Tám tộc là huynh đệ, không được cướp đoạt bảo vật cùng cơ duyên của người một nhà, đối mặt kẻ thù bên ngoài phải nhất trí đối ngoại, hôm nay cường giả dị tộc nói không chừng rất nhanh sẽ đến, chẳng lẽ các ngươi còn muốn nội chiến sao?

Mộ Dung Thịnh khẽ mĩm cười nói:

- Hàn Nguyệt tiên tử lời ấy sai rồi, phải biết rằng Lôi Đế Tiên Kinh này cũng không phải Khương Tư Nam hắn một mình lấy được, nếu không phải ta cùng Tổ Tú tương trợ, hắn căn bản không có khả năng đạt được! Cho nên Lôi Đế Tiên Kinh này nên tính toán là của chúng ta, cũng không phải cơ duyên một mình hắn!

- Ở trước khi độ Lôi kiếp, Khương Tư Nam hắn chỉ là Vương giả, các ngươi ai có thể nói cho ta biết, Vương giả có thể ở trong tay một đám Hoàng giả, cướp đi Lôi Đế Tiên Kinh? Nếu không có ta cùng Mộ Dung huynh trợ giúp, hắn sớm đã chết ở trong tay mọi người!

Tổ Tú cũng lạnh lùng cười nói.

Trong đám người, bọn người Khương Ngọc Khanh, Lý Kim Long sắp tức điên, bọn hắn cũng không nghĩ tới Tổ Tú cùng Mộ Dung Thịnh thân là thiếu niên Chí Tôn, vậy mà sẽ không biết xấu hổ như thế.

- Ta chưa từng nhìn thấy hai tiện nhân này trợ giúp thiếu gia, trái lại, muốn mệnh của thiếu gia nhất, chính là hai người bọn họ!

Lý Kim Long nghiến răng nghiến lợi nói, nếu không phải Thỏ gia ôm chân của hắn, không thể nói trước hắn đã vọt ra chửi ầm lên.

- Người tiện đến trong xương, hai người này vì Lôi Đế Tiên Kinh, giờ phút này ngay cả mặt cũng không muốn!

Khương Yên Nhi cũng hít sâu một hơi, đè xuống lửa giận nói.

- Vô luận như thế nào, cũng không thể để cho bọn hắn khi dễ Tư Nam. Hai người này quả thực là không bằng dị tộc!

Trên mặt ôn hòa của Khương Ngọc Khanh, cũng hiện lên một cỗ hàn mang.

- Hắc hắc, cái này là Nhân tộc! Vĩnh viễn chỉ biết nội chiến, vĩnh viễn chỉ biết suy yếu lực lượng của mình, Thái Sơ Đại Thế Giới này sớm muộn gì cũng là của chúng ta!

Ma La Thiên đứng ở một bên, nhìn xm Tam Đại Chí Tôn hàng lâm, trong ánh mắt cũng không có e ngại gì, ngược lại nghe được Khương Vô Địch cùng đám người Tổ Tú nói chuyện, trên mặt lộ ra vẻ trào phúng nhàn nhạt, một bộ xem kịch vui.

Ầm ầm!

Vừa lúc đó, trên hư không Lôi Đình rừng rực chậm rãi tiêu tán, Thiên uy khủng bố bắt đầu tán đi, lộ ra một thân ảnh kim sắc ở trong thiên kiếp.

Toàn thân Khương Tư Nam bị kim hà sáng chói bao phủ, phảng phất như sa vào trong Đạo Cảnh, bảo tướng trang nghiêm, khóe miệng mỉm cười, không linh mà tự tại, quanh thân có phù văn thần bí lập loè.

Chỉ là, giờ phút này sau khi Lôi kiếp tiêu tán, sương mù màu đen trống rỗng xuất hiện, bao phủ thân hình của Khương Tư Nam.

Sương mù thần bí mà quỷ dị, phảng phất như có cảnh tượng Luân Hồi vô tận hiển hiện, khi thì hóa thành Thiên Ma, khi thì hóa thành thần thánh, khi thì để lộ ra các loại cảnh tượng trong cuộc sống, hồng trần cuồn cuộn, Tâm Ma diễn sinh.

Một đạo Lôi kiếp cuối cùng… Tâm Ma Kiếp!

Chỉ cần chờ đạo Tâm Ma Kiếp cuối cùng này đi qua, Khương Tư Nam mới xem như chính thức công thành viên mãn.

Nhưng giờ phút này, ánh mắt mọi người, đều bị cuốn kim thư trên đỉnh đầu Khương Tư Nam hấp dẫn.

Hiện ra hào quang hoa mỹ, có phù văn thần bí hiển hiện, phảng phất như giảng thuật thiên địa chí lý, có thần quang lập loè, cấu kết hư không không hiểu, tuyên cổ bất hủ mà vĩnh hằng.

Màu ngọc bích ngàn tia, Tiên quang vạn đạo, nói ngắn lại, đây là một quyển sách ẩn chứa cơ duyên vô thượng.

Lôi Đế Tiên Kinh!

Trong nội tâm tất cả mọi người đều hiện ra bốn chữ, hô hấp trở nên dồn dập, trong ánh mắt lộ ra nóng bỏng cùng thần sắc tham lam, coi như là ba vị Chí Tôn, ánh mắt cũng hơi biến ảo.

- Đều im miệng!

Ngay thời điểm Khương Vô Địch còn muốn tiếp tục phản bác, một thanh âm uy nghiêm ở trong hư không vang lên.

Mộ Dung Quán nhàn nhạt liếc qua Khương Tư Nam, chậm rãi nói:

- Khương Tư Nam đang độ kiếp, Lôi Đế Tiên Kinh rốt cuộc là ai lấy được, hiện tại còn không rõ ràng lắm! Nhưng nơi đây nguy hiểm, Lôi Đế Tiên Kinh trước đặt ở chỗ ba người chúng ta, đợi đến lúc trở lại Thái Dương Thánh Thành, lại thảo luận nó thuộc về ai, các ngươi có ý kiến gì không?

- Ba vị Chí Tôn anh minh, vãn bối không có ý kiến!

Tổ Tú cùng Mộ Dung Thịnh nhìn nhau, lộ ra dáng tươi cười, đồng thời khom người nói.

- Vãn bối có ý kiến!

Khương Vô Địch nhíu mày, nhìn thẳng Mộ Dung Quán cất cao giọng nói.