Tay Ôm Con Tay Ôm Vợ

Chương 73




Nàng đi vào một tiệm café nhỏ. Vừa bước vào cửa, nàng hơi sững người lại, thất thần nhìn bảng hiệu của tiệm, “Tơ duyên”

Nàng xoa xoa đôi bàn tay đang lạnh cóng, hơi thở tưởng chừng như cũng đóng băng lại rất nhanh bị không khí làm cho tan loãng. “Tơ duyên”, vừa nhìn thấy cái tên này, đã khiến cho nàng có một cảm giác rất lạ.

Một cái tên thật êm tai,nhưng đôi khi ở bên nhau thôi cũng chưa hẳn đã là vì yêu; giống như nàng vậy, dù cho anh không yêu nhưng số phận lại bắt anh phải giữ nàng bên cạnh, chỉ một mình nàng yêu đơn phương một cách si ngốc mà thôi.

Nàng nhẹ lắc đầu, vài mảnh tuyết mỏng đọng trên lông mi, tạo thành một làn sương trắng mông lung trước mắt. Nàng khẽ chớp mắt, bông tuyết cuối cùng hóa thành giọt nước đọng lại nơi khóe mi.

Đi vào bên trong, mọi người đang ngồi tụm năm, tụm ba bên những bàn café nghi ngút khói. Có cô gái ngồi một mình trên chiếc bàn gần cửa sổ, ánh mắt hướng ra ngoài, thật không hiểu cô đang suy nghĩ chuyện gì?

Diệp An An bước lại gần, trực tiếp ngồi đối diện với cô. Vừa vặn đúng lúc cô gái quay đầu lại, nhận ra nàng.

“ Diệp An An, cậu lại đến muộn rồi đó” Cô nhìn đồng hồ nói, thanh âm hơi lơ đễnh.

“ Đâu phải, là cậu đến sớm quá thôi” Diệp An An bối rối cười cười. Giản Tiểu Phương lúc nào cũng vậy. Rõ ràng là đã hẹn 3h gặp mặt, nhưng hiện tại mới có 2h40’ không thể tính là nàng đi muộn được, rõ ràng là do cô đã đến quá sớm.

“ Ồ, hình như mình nhớ nhầm giờ hẹn” Giản Tiểu Phương nhẹ nhàng đưa một tách đồ uống còn nóng cho nàng. Diệp An An đón lấy ly nước, cảm nhận hơi ấm của nó, khiến lòng bàn tay cũng trở nên ấm áp hơn rất nhiều.

“ An An, gần đây cũng không còn xuất hiện những tin tức ong bướm về chồng cậu nữa. Các cậu dạo này ra sao rồi” Giản Tiểu Phương buông chiếc chén trong tay xuống, một tay chống cằm, nhìn sắc mặt của cô bạn thân đã tốt lên không ít, tựa hồ như nàng đang rất vui vẻ.

Sự thay đổi này của nàng, ngoài Mục Nham ra, chắc không thể có người thứ hai. Người đàn ông này, dường như đã chiếm lĩnh toàn bộ tâm tư của Diệp An An.

Hơn nữa, gần đây, bên cạnh anh ta đã không còn những scandan tình ái nữa.Những cô gái thường ngày hay bám theo anh cũng không thấy xuất hiện, đương nhiên, ngoại trừ hồ li tinh Lăng Huyên kia.

“ A, anh ấy…” Diệp An An nhợt nhạt cười, trong đôi mắt thanh thuần như xuất hiện một tia hạnh phúc. “ Gần dây, anh ấy thường về nhà rất sớm, chúng mình có thể cùng nhau ngồi ăn cơm” Tuy rằng, anh vẫn giữ thái độ như trước, chẳng hề quan tâm đến nàng. Nhưng chỉ cần như thế này đã có thể khiến nàng rất thỏa mãn rồi.

Có thể mỗi ngày đều nhìn thấy anh, nàng cảm thấy thực vui mừng.

“ Cậu thật đúng là đã trúng độc rồi” Giản Tiểu Phương đặt tay lên trán Diệp An An xác định thực sự nàng không phát sốt. Nàng thực sự đã quá yêu người đàn ông kia. Cô thực sự rất lo rằng với tính cách đơn thuần, rối sẽ có một ngày nàng phải chịu nhiều tổn thương. Vì thế, trong tình yêu, trăm ngàn lần đừng quá thật tâm, nếu không người đau khổ cuối cùng chính là bản thân mình, giống cô của ngày xưa ấy.

Đã mấy năm trôi qua, nhưng vết thương trong lòng cô vẫn không thôi nhức nhối. Thậm chí, từ ngày gặp lại con người ấy, vết thương cứ ngày càng sâu hơn, đau hơn.

“ Tiều Phương, Tiểu Phương, cậu suy nghĩ chuyện gì vậy?” Diệp An An nhìn nét mặt trầm mặc của cô lo lắng hỏi, trước đây, rất ít khi nàng nhìn thấy cô như vậy.

“ Không có gì đâu” Tiểu Phương khoát tay, ý bảo nàng không cần lo lắng. Diệp An An đã có rất nhiều chuyện đau lòng rồi, cô không muốn nàng biết chuyện. Nếu không , với tính cách của nàng, nhất định sẽ rất lo cho cô.

Diệp An An khẽ nhấp một ngụm café, rồi nhẹ nhàng đặt tách xuống, trong mắt thoáng hiện ra nét lo lắng. Mặ dù,Tiểu Phương không kể chuyện gì cho nàng biết. Nhưng nàng có thể đoán được, trước đây, giữa cô và Thượng Quan Thuyên nhất định đã xảy ra chuyện gì đó.

Mà cô không nói, nàng cũng không dám hỏi nhiều, chỉ sợ sẽ chạm vào nỗi khổ tâm của cô. Vết thương do ái tình gây ra thật không dễ gì lành lại. Cô nói không có chuyện gì nhưng nhất định tâm trạng cô lúc này cũng không hề dễ chịu.