Tê Giác Đang Yêu

Chương 5: Hoàn




24.

Tôi liếc nhìn đồng hồ, đã tám giờ rưỡi tối.

Tôi không khỏi hưng phấn, ngay cả con chó hoang bẩn thỉu ở tầng dưới trông cũng dễ nhìn hơn rất nhiều.

Tôi nhanh chóng mặc một chiếc váy trắng và trang điểm nhẹ nhàng.

Thời gian trôi qua từng phút, tôi chỉ có thể chạy từng bước nhỏ tới đó.

Khi tôi đi ngang qua chốt bảo vệ, người bảo vệ luôn bất cẩu ngôn tiếu hỏi tôi:

"Ăn mặc đẹp mà còn vội vàng thế này thì chắc là đi hẹn hò đúng không?"

"Như giới trẻ các con thường nói, gặp được người mình thích là phải chạy. Tốt thật!"

Tôi vẫy tay chào chú rồi chạy đi.

Khi tôi chạy dọc ven đường, cơn gió mùa thu nhẹ nhàng tốc váy tôi lên.

Hơn một năm qua, mỗi khoảnh khắc ở bên Tiểu Cố đều vụt qua tâm trí tôi như một chiếc đèn lồ ng xoay tròn.

Lần đầu tiên, chúng tôi thêm WeChat và bạn bè trong trò chơi với nhau, bảo đối phương phải chú ý đến mình, mặc định coi nhau là bạn game và bạn tâm sự.

Lần đầu tiên anh ấy đứng ra bảo vệ tôi trong một trò chơi và chúng tôi đã cùng mắng chửi đối thủ suốt hai tiếng đồng hồ.

Lần đầu tiên chúng tôi tổ chức sinh nhật trực tuyến và anh ấy đã hát chúc mừng sinh nhật tôi, tôi nói giọng anh ấy có phần giống với giọng thần tượng của tôi.

Chúng tôi chia sẻ tâm tư với nhau, giúp nhau giải quyết những khó khăn trong cuộc sống nhưng phần lớn thời gian, anh ấy lại là người soi sáng cho tôi.

Anh ấy chưa bao giờ vượt quá giới hạn, ngay cả trong game, tôi cũng thường xuyên lợi dụng nhân vật của mình để lợi dụng anh ấy, hôn và ôm anh ấy.

Lần đầu tiên anh gọi tôi là đồ ngốc, tôi cũng không hề tức giận, tôi thiếu đòn nói mình muốn bị đánh, điều này khiến anh ấy tức chớt.

………

Thời gian dừng lại ở tám giờ năm mươi chín.

Các quán thịt nướng ven đường lần lượt đón tiếp rất nhiều khách hàng, mọi người cùng trò chuyện, cười đùa và chia sẻ tâm tư với nhau.

Khi đồng hồ điểm chín giờ, tôi tình cờ xuất hiện trước cửa quán cà phê.

Tôi thở phào nhẹ nhõm, may mắn là tôi đã không đến muộn.

Khoảnh khắc tôi ngẩng đầu lên thở hổn hển, tôi nhìn anh ấy bên trong.

Anh mặc chiếc áo sơ mi màu xanh trái cây, đứng cạnh mèo con, nhếch mép cười với tôi, để lộ hai lúm đồng tiền nông hình quả lê.

Anh ấy có một nụ cười đẹp.

“Anh tưởng là em sẽ không tới.”

Một nụ cười thực sự có tính lây truyền. Tôi mỉm cười lại với anh ấy.

"Em tới."

"Là vì...em cũng muốn gặp anh."

25

Tôi bước chậm rãi và vuốt v e con mèo giống anh ấy.

Anh ngồi xổm xuống cạnh tôi, giọng đầy vẻ trẻ con:

“Anh vẫn nhớ khi mới bắt đầu chơi game với em, em nói rằng em thích mèo.”

“Rồi anh cứ nghĩ sẽ tuyệt biết bao nếu chúng ta có thể cùng nhau nuôi mèo.”

Tôi ngây người, đây là điều tôi đã nói vào ngày thứ hai sau khi chúng tôi biết nhau.

Con mèo con nép dưới chân tôi, rúc vào và ngủ thiếp đi.

……….

Đêm nay quả thực rất tuyệt.

Tôi đã hơn một lần mơ ước được đi dạo phố cùng người mình thích, ánh sáng mờ ảo chiếu vào hai người họ.

Vô cùng nhẹ nhàng, vô cùng lãng mạn.

Tiểu Cố thích ứng với tốc độ đi bộ của tôi, chậm rãi đi cùng tôi bên lề đường. Vai của hai người thỉnh thoảng chạm vào nhau rồi bật ra một cách có ý thức.

Tim tôi đập càng lúc càng nhanh, hơi thở dần mất đi nhịp điệu ban đầu. Trong bầu không khí này, luôn có cảm giác như sắp có chuyện gì đó xảy ra.

Tiểu Cố dừng lại, dùng tay nhẹ nhàng vuốt v e những chiếc lá rơi trên vai tôi.

Khoảnh khắc những chiếc lá rơi xuống đất, một giọng nói trong trẻo và chân thành của anh vang lên bên tai tôi:

"Dư Hủy, anh thích em."

"Em làm bạn gái anh nhé?"

Mặc dù tôi đã tưởng tượng ra vô số viễn cảnh anh ấy tỏ tình với tôi trước khi tôi đến đây, nhưng khi tôi thực sự ở đó, nhịp tim tôi vẫn lỡ nhịp.

Không cần phải suy nghĩ, cũng không cần phải do dự quá nhiều.

Khi anh ấy nói điều này, tôi đáp lại bằng một nụ cười:

"Vâng."

26

Anh ấy tỏ tình rất đúng lúc.

Dưới ánh trăng dịu nhẹ, vẻ mặt anh trông cực kỳ trìu mến.

"Thật ra thì lúc đầu anh không hiểu vì sao người ta lại thích chơi game, mãi đến khi anh và em bắt đầu chơi game, anh mới hiểu được một phần ý nghĩa."

"Tương tác với em trong trò chơi trông giống như em đang bên cạnh anh vậy."

"Trước kia anh không nói cho em biết anh là Jassp, bởi vì trong khoảng thời gian này anh mới phát hiện ra em thích anh."

"Nhưng anh hi vọng em thích con người thật của anh chứ không phải Tiểu Cốt chỉ chơi game với em, cũng không phải vì anh là Jassp."

"Anh yêu từng khoảnh khắc bên em, từng giây và mọi thứ em cho anh thấy."

"Em ngủ đến trưa, em trì hoãn, em bật khóc khi chúng ta cãi nhau, và em là người dễ bị sạm da khi ăn đồ cay. Em chấp nhận mọi khía cạnh của em."

Hóa ra đây là tỏ tình.

Đây là lần đầu tiên trong đời có người tỏ tình với tôi, cũng là lần đầu tiên có người chỉ ra nhiều khuyết điểm của tôi như vậy, cũng là lần đầu tiên có người sẵn sàng chủ động chịu đựng mọi thứ về tôi.

Được rồi, tôi sẽ không dè dặt nữa.

Điều tôi muốn nói là:

"Em thích anh, không chỉ vì anh là bạn game Tiểu Cố của em, cũng không chỉ vì anh là thần tượng Jassp của em."

27

Tôi hào hứng vòng tay ôm cổ và nhìn anh ấy.

"Lần trước em nói em nợ anh một nụ hôn, hiện tại em có thể trả lại cho anh."

Tôi kiễng chân hôn lên môi anh, đôi môi ấm áp.

Hơi thở của hai người hòa quyện vào nhau, động tác của tôi càng ngày càng nhẹ nhàng hơn.

Nhớ lại lần trước tôi hôn anh ấy ngượng ngùng như thế nào, tôi hơi nhướng mày.

Ban đầu tôi nghĩ lần này anh ấy cũng sẽ ngại ngùng.

Nhưng anh quay lại ép tôi vào tường, một tay nắm chặt tay tôi, cúi đầu nói nhỏ vào tai tôi:

“Em hôn anh chậm quá.”

"Để anh dạy em."

Lời còn chưa dứt, tay anh đã ôm lấy eo tôi và hôn tôi.

Ấm áp và nóng bỏng, không còn e dè như trước nữa.

Hôn nhau mười phút, tôi dùng tay đẩy anh, nhưng anh vẫn không buông tôi ra mà ôm tôi chặt hơn.

Cứu tui, chú cún con của tui đâu rồi?

Chẳng lẽ là giả heo ăn thịt hổ sao?

Trong lúc suy nghĩ, anh nhẹ nhàng c ắn môi dưới của tôi.

“Hôn anh mà còn phân tâm thế à.”

"Em đang nghĩ gì đó?"

Khi tay anh buông lỏng, tôi hít một hơi thật sâu:

"Em tự hỏi sao anh rành quá vậy."

Tiểu Cố suy nghĩ một chút rồi trả lời tôi:

"Trời sinh đã thế."

“Hơn nữa anh còn có thể hôn ai được chứ.”

"Em là người đầu tiên."

Cứu tui, sao anh ấy giỏi tán tỉnh quá vậy?

Hai má tôi lại bắt đầu nóng bừng, tuy không còn dè dặt nữa nhưng tôi vẫn cảm thấy có chút ngại ngùng.

"Chúng ta còn chưa hôn đủ mà, tiếp tục nhé."

"Gọi chồng anh nghe xem nào."

Ah???

28

Lần này sau khi trở về, anh lập tức đăng thông báo chính thức trên weibo.

[Cuối cùng tôi cũng theo đuổi được cô gái mà tôi hằng mong ước.]

Bức ảnh đính kèm là hình ảnh chúng tôi nắm tay nhau dưới ánh đèn đường.

Chỉ trong nửa giờ, nó đã được tweet lại hơn 100.000 lần.

Dưới đây là những lời chúc:

[Tiểu Cố của chúng ta đã tu thành chánh quả với Tê Giác U Sầu rồi!]

[Khi nào thì kết hôn để tôi biết mà mang quà cưới đến!]

[Ngọt ngào quá, khi nào tôi mới có được một tình yêu ngọt ngào như vậy đây?]

[Cuối cùng anh tôi cũng có tình yêu rồi, độc thân nhiều năm như vậy cũng không dễ dàng gì!]

[Mặc dù tôi cảm thấy như mình đang thất tình, nhưng tôi khá vui khi thấy anh tôi hạnh phúc.]

[Chắc chắn phải hạnh phúc!]

[Chắc chắn phải hạnh phúc!]

Tôi nhìn chằm chằm vào những lời này một lúc lâu. Đột nhiên tôi cảm thấy hạnh phúc đến mức muốn khóc.

Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng một ngày nào đó mình sẽ xuất hiện trên weibo của anh ấy và theo cách này.

Mọi thứ dần dần trở nên rõ ràng trong sự hư ảo. Tôi nhấp vào trang trò chơi và đổi tên trò chơi mà tôi đã sử dụng trong ba năm.

Bây giờ là "Tê Giác Đang Yêu".

Tôi muốn nói với mọi người rằng Tê Giác U Sầu cuối cùng đã không còn u sầu nữa rồi!

(Hết toàn văn)