Thái Hậu, Chuyện Này Không Hợp Phép Tắc

Chương 3: Tờ thánh chỉ kỳ lạ




Tin thắng trận từ biên giới Tây Bắc liên tiếp báo về, nghe nói Hạng Tuế Thiêm đã giành lại được thành Tuy Huyền, Khuyển Nhung mới nghe tin đồn đã sợ mất mật, bắt đầu rút quân, đến khi ba nghìn binh mã của Hạng Tuế Thiêm vào thành Tuy Dương, Khuyển Nhung đã rút lui về nước.

Khi tất cả mọi người đều nghĩ trận chiến này không đánh mà thắng thì Hạng Tuế Thiêm tập hợp một vạn chiến sĩ canh giữ biên giới Tây Bắc, dẫn theo binh mã vượt qua biên giới, xâm lược Khuyển Nhung.

Mấy đời Hạng gia đều là võ tướng, nhưng nguyên nhân các quan văn lên án Hạng gia chính là Hạng gia quá tàn bạo, giết tù binh thì không nói, đằng này còn giết người dân vô tội.

Hạng Tuế Thiêm kế thừa truyền thống vẻ vang của Hạng gia, dùng binh như thần, nơi vó ngựa đi qua dân chúng lầm than, binh lính Đại Càn giống như chó hoang thoát cương, thấy gà liền nướng, thấy heo liền giết, chứ đừng nói gì đến nhìn thấy con gái Khuyển Nhung, liền vội vã muốn nếm thử mùi vị.

"Quá tàn bạo!" Một cụ già Khuyển Nhung chỉ biết ôm mặt khóc ròng nhìn đàn heo nhỏ chăn nuôi cực khổ bị bọn lính bắt đi, nhóm lửa trại làm món heo sữa quay.

Ở phương xa, mặt trời đã ngả về Tây, ánh chiều tà nhuộm đỏ cả thảo nguyên. Từng cơn gió lớn quét qua, những bông cỏ lau dại đung đưa thành từng đợt sóng lớn.

Phó tướng Hạng Thanh Phong đứng bên cạnh lau vết máu trên mũ sắt, vừa nói với Hạng Tuế Thiêm: "Tướng quân, chúng ta tấn công vài trăm dặm là kết thúc sao?"

"Tới khi nào tộc trưởng Khuyển Nhung chủ động cầu hòa thì lúc ấy dừng lại." Hạng Tuế Thiêm ngồi trên tảng đá lớn trên đỉnh núi, hai tay chống đầu gối: "Từ khi Đại Càn dựng nước tới nay, luôn cố gắng hết sức né tránh xung đột với dân tộc khác. Lần này ta mang binh mã và lương thực có hạn, nếu không có viện binh và quân lương tiếp tế thì nhiều nhất cũng chỉ chống đỡ khoảng bốn mươi ngày. Bốn mươi ngày sau, bắt buộc phải rút quân về nước, nhưng lần này nhất định phải cho Khuyển Nhung một bài học, dĩ kỳ nhân chi đạo, hoàn trị kỳ nhân chi thân (1), vì thanh danh của Đại Càn chúng ta."

(1) Thành ngữ dùng đạo người để trị lại người, gần nghĩa với câu “Gậy ông đập lưng ông”

"Ngài không sợ mấy lão già trong triều ngay cả khiên cũng không vác nổi, viết tấu chương công kích ngài sao? Cái gì mà lòng lang dạ thú, chia bè kết phái…"

"Nếu ta thật sự lòng lang dạ thú, thì đã dẫn theo bốn mươi vạn binh mã, đầu tiên là giết giặc ngoại xâm, sau đó quay về kinh thành, bao vây hoàng cung diệt trừ tiểu Hoàng đế." Hạng Tuế Thiêm đứng lên: "Nhưng ta chỉ dẫn theo ba nghìn tướng sĩ, mà bộ tộc Khuyển Nhung có gần năm vạn người, sao bọn họ không chịu suy nghĩ, ta dẫn quân chinh chiến không ngại hiểm nguy, bất cứ lúc nào cũng có thể bỏ mạng, vậy mà bọn họ lại nghĩ ta thèm thuồng ngôi vị Hoàng đế. Hạng gia chúng ta từ thời Xuân Thu, nước Sở thành lập, gia tộc hiển hách cũng phải dùng máu tươi để đổi lấy, mướn cướp đoạt ngôi vị Hoàng đế cần gì phải đợi đến hôm nay? Thật sự bái phục suy diễn của mấy lão già đó. Thanh Phong, ngươi nhìn xem.” Hạng Tuế Thiêm chỉ về phương xa.

Nơi chiến sĩ dựng trại nấu cơm, làn khói trắng lan tỏa vào không trung, trong mây khói mênh mang, mặt trời lúc ẩn lúc hiện.

"Đại mạc cô yên trực, trường hà lạc nhật viên.” (2)

(2) Dịch nghĩa: Tại Phong hoả đài đốt một cột khói, bốc thẳng lên trời cao trên sa mạc rộng lớn. Con sông Hoàng Hà uốn khúc quanh co, càng làm nổi bật ánh chiều tà đỏ như máu

Dịch thơ: Một làn khói thẳng mong manh

Chiều buông, trời vẫn tròn vành trên sông.

Cả đời các quan văn chẳng mấy khi được tới biên cương nên không cơ hội nhìn thấy cảnh tượng hùng vĩ này, đương nhiên tâm tư sẽ nhỏ mọn." Hạng Tuế Thiêm híp mắt lại, bão cát quét qua táp vào gò má bỏng rát, vạt áo tung bay.

Do Hạng Tuế Thiêm dẫn quân tiếp tục tiến công về hướng Tây Bắc, tổn thất hai trăm hai mươi chiến sĩ, nhân dân Khuyển Nhung oán thán. Hạng Tuế Thiêm chiếm được thảo nguyên màu mỡ nhất của Khuyển Nhung, chuyển lời tới tộc trưởng Khuyển Nhung, năm ngày sau không thấy hồi đáp, liền bắt đầu tấn công, đóng quân trong thành.

Trong kinh thành, các quan văn nghe nói tình hình chiến sự căng thẳng liền dâng tấu chương rối rít, lên án Hạng gia tàn ác, làm tổn hại tới chủ chương “Vì một thế giới hòa bình”, cũng như bôi nhọ thanh danh của Đại Càn. Trong thư phòng, tấu chương ngày một nhiều, chất đống như núi.

Kính Hiên ngồi giữa đống tấu chương, bút lông gác trên lỗ mũi, ngủ gật. Tề Đan Yên nhìn mười mấy bản tấu chương vạch tội Hạng Tuế Thiêm, cảm thấy hắn sống cũng chẳng dễ dàng gì. Có câu, đắc tội một người không khó, khó nhất là đắc tội mọi người, vậy mà chuyện khó nhất hắn cũng làm được.

Chỉ lướt sơ qua nội dung bên trong, nếu trước đây nàng chưa từng gặp Hạng Tuế Thiêm, nhất định sẽ nghĩ hắn là phần tử khủng bố, cả ngày chỉ biết cầm dao mổ heo đi chém giết lung tung.

Thị nữ mới vào cung gần đây, bởi vì hầu hạ chu đáo nay trở thành cung nữ thân cận bên Thái hậu, lúc Tử Ngư bưng trà rót nước đã lặng lẽ ghi nhớ tất cả tên tuổi quan viên tố cáo Hạng Tuế Thiêm.

"Ngày nào mấy lão già ấy cũng ra rả bên tai nói Trẫm tầm thường, sủng ái gian thần." Kính Hiên tỉnh ngủ, nghiến răng nghiến lợi tố cáo với Tề Đan Yên: "Bọn họ đều nhận mình là trung thần, Trẫm chưa từng thấy loại Trung thần nào mà ngày nào cũng dùng lời lẽ thô tục đi mắng Hoàng Thượng."

"Sự thật mất lòng mà." Mấy ngày nay Tề Đan Yên bị đống tấu chương làm mờ cả mắt, nói vài câu qua loa muốn đuổi Kính Hiên đi.

"Chẳng lẽ tấu chương nói Hạng Tướng quân làm phản là sự thật?"

Sắc mặt Tử Ngư tối lại, liếc qua Tề Đan Yên, nghĩ thầm, cuối cùng Tề Thái hậu cũng bắt đầu công kích chia rẽ.

"Không thể nói như vậy." Tề Đan Yên vứt bỏ bút lông, gom hết tấu chương tố cáo Hạng Tuế Thiêm thành một đống, nhét vào bao tải: "Con muốn mắng người khác, mắng không chính xác thì càng tức mình thêm. Chẳng có ai thích ngày nào cũng bị người khác chỉ thẳng vào mặt chửi đần độn cả. Như vậy đi, chúng ta không cần phê duyệt từng tấu chương một, cùng nghĩ một cái thánh chỉ."

"Nghĩ cái gì?" Kính Hiên mong đợi.

Tề Đan Yên vuốt cằm, từ trước đến nay nàng không hiểu trị quốc là thế nào, lờ mờ nhớ lại cách phụ nhân xử lý, chợt nghĩ ra một cách: "Để mấy lão già tố cáo Hạng Tuế Thiêm lập thành một đội, tới biên giới Tây Bắc so tài với Hạng Tuế Thiêm, nếu như thắng được Hạng Tướng quân, thì chúng ta liền nghe theo đề nghị của bọn họ."

Rõ ràng là muốn thiên hạ thêm loạn mà. Tử Ngư vô cùng ngạc nhiên, nàng mồ côi cha mẹ từ nhỏ, lúc sắp bệnh chết thì được Hạng Tuế Thiêm cứu về, đi theo Tướng quân học võ cho tới hôm nay, tuy những chuyện trong cung nàng không hiểu được thấu đáo, nhưng cũng biết sơ sơ. Quả thật Thái hậu rất đơn thuần, không hiểu tại sao người này có thể sống sót được trong hậu cung ngần ấy năm.

Kinh hãi nhất chính là, hai mắt Kính Hiên sáng bừng lên, hét to: “Ý kiến hay!”

Làm ơn đi, đây là cuộc chiến chính trị, không phải trò đùa… Tử Ngư không thể bàn luận chính sự, chỉ có thể trợn to mắt nhìn Kính Hiên sai Sử quan viết chỉ, giao cho Trung Thư Lệnh chuyển đi.

Khẩu dụ: Các khanh kiến thức sâu rộng, nhanh chóng thu xếp lên đường tới biên giới Tây Bắc, cùng Hạng gia chiến đấu, người thắng có quyền quyết định. Khâm thử.

Ngọc tỷ đóng xuống thánh chỉ, vua không nói đùa, triều đình chết lặng.

Hạng Tuế Thiêm đang đóng quân trên thảo nguyên ở còn chưa nhận được phản hồi từ Khuyển Nhung, đã nhận được mật báo của Tử Ngư dùng bồ câu gửi tới, bên trong nói, bởi vì các Quan văn liên tục dâng tấu vạch tội Tướng quân, cho nên Thái hậu và Hoàng Thượng đã ra lệnh tập hợp ba trăm Quan văn dâng tấu nhiều nhất thành một tiểu đội, lên đường tới biên giới Tây Bắc, so tài với Tướng quân, người thua phải nghe lời kẻ thắng.

Hạng Thanh Phong trợn mắt hốc mồm, đây là tờ thánh chỉ kỳ quái nhất mà hắn biết từ lúc chào đời cho tới nay.

"Báo, sứ giả của Khuyển Nhung đang tới cách đây ba mươi dặm, khoảng nửa ngày thì tiến đến đây!"

"Kỳ hạn năm ngày sẽ phải đến, sứ giả Khuyển Nhung tới trễ một khắc, thì chém thành ba khúc đưa về cho tộc trưởng." Rõ ràng Hạng Tuế Thiêm bị tờ thánh chỉ kỳ quái kia làm mất hết kiên nhẫn, lạnh lùng nói.

Thuộc hạ suy nghĩ một chút, bối rối nói: "Chém thành ba đoạn e là hơi khó, chém thành sáu đoạn có được không?

Hạng Tuế Thiêm vuốt cằm: "Được."

Thuộc hạ vui mừng chạy ra khỏi lều trại, bắt đầu mài đao.

Thanh Phong tiến lên một bước hỏi: "Mấy quan văn . . ."

"Chờ mấy lão ấy còn sống sót đi tới được đây rồi hãy nói." Hạng Tuế Thiêm phất phất tay.

Sứ giả Khuyển Nhung tới tổng cộng có ba người, trước khi trời tối đã tới nơi Đại Càn đóng quân, bọn họ không biết tại sao binh lính Đại Càn đều mài đao, tốc độ sắc bén, âm thanh mạnh mẽ, hùng hồn mà có lực, giống như đang diễn tấu.

"Báo, sứ giả Khuyển Nhung cầu kiến!"

Tây Bắc không thể so với Trung Nguyên, sau khi mặt trời xuống núi rất lạnh. Trong lều trại đốt lò sưởi, rất ấm áp. Sứ giả Khuyển Nhung vào trong doanh trại nhìn người nam nhân tuấn tú ngồi trên ghế bọc da hổ trắng, trên dưới ba mươi tuổi, vẫn mặc áo giáp, áo choàng đen lông chồn, gương mặt nghiêm nghị, ánh mắt sắc bén như lưỡi dao mang theo sát khí lạnh lẽo, làm cho người khác không dám đến gần.

Chắc hẳn đây chính là Đại tướng quân Hạng Tuế Thiêm.

Sứ giả ôm quyền trước ngực: "Tham kiến Hạng Tướng quân. Sứ giả Khuyển Nhung đặc biệt tới đây muốn cầu hòa, hi vọng Đại tướng quân thu quân về nước. Tộc Khuyển Nhung nguyện dâng lên 250 cân lương thực, 250 con dê bò các loại cùng 250 bảo vật khác nhau, bốn con chó Ngao để Tướng quân thưởng thức."

"Chó Ngao thì Bản tướng quân giữ lại, còn những thứ khác thì đem về." Các ngươi thật sự nghĩ rằng Hạng Tuế Thiêm ta không có văn hóa? Còn chơi chữ mắng chửi người khác. (3)

(3) số 250 (er bai wu), đó là tiếng lóng miền bắc Trung Hoa gọi ai đó là một kẻ ngu đần


"Ngoài ra, ta muốn một bản hiệp ước."

"Hiệp ước gì?"

"Thứ nhất, người Khuyển Nhung không được vượt qua biên giới cướp bóc giết người; Thứ hai, Khuyển Nhung và Đại Càn mua bán không được sử dụng vàng bạc, dùng trâu bò, dê ngựa để trao đổi; Thứ ba. . ." Hạng Tuế Thiêm khoát tay lên tay ghế, hất cằm im lặng một chút: "Cùng quân ta chiến đấu một trận, nhưng không được làm ai bị thương."

Sứ giả hoang mang: "Điều cuối cùng. . ."

Thanh Phong đột nhiên hiểu được thâm ý của Hạng Tuế Thiêm, Tướng quân muốn dọa đám Quan văn một chút. Vì vậy giải thích: "Mọi người cùng nhau so tài, kết giao bằng hữu."

Sứ giả đảo mắt: "Điều cuối cùng thì dễ làm, hai cái còn lại. . . Tại hạ phải hỏi lại tộc trưởng."

Chuyện kể rằng, khi các Quan văn ra khỏi Trung Nguyên, sau nhiều ngày bôn ba trên sa mạc, cuộc sống thiếu thốn lương thực và nước uống nay chỉ còn giữ được một nửa cái mạng. Bọn họ không còn hơi sức để cảm nhận vẻ đẹp hùng vĩ như trong thi ca: “Trước núi Hồi Nhạc cát tựa tuyết, Ngoài thành Thụ Hàng trăng như sương”, mà chỉ thấy một tấn bi thương: "Ngẩng đầu nhìn trăng sáng, cúi đầu nhớ cố hương".

Trên đường đi gian nan vất vả, bọn họ đã quên mất những lời nói lúc trước vạch tội Hạng Tuế Thiêm, những lời châm chọc đương kim Thánh thượng ngu ngốc, những lời nói tự tâng bốc bản thân là Trung thần, chỉ nghĩ bao giờ con đường dài này mới kết thúc.

Nhìn thấy một con rắn màu xám trườn qua một bộ xương khô trắng toát, bọn họ đột nhiên có cảm giác Tề Thái hậu rất đáng sợ, thủ đoạn giống như Lữ Trĩ thời Tây Hán và Tiêu Thái hậu của Liêu quốc. Cả ngày bọn họ chỉ biết khua môi múa mép trong triều đình, châm chọc võ tướng thô bỉ nông cạn, mới thắng trận đã nói người ta muốn cầm quân đảo chính, lần này để đích thân bọn họ tới biên cương, còn chưa bắt đầu đánh giặc đã cảm thấy hoa mắt chóng mặt, mới biết cầm quân không phải chuyện dễ dàng.

Các Quan văn chỉ biết khua môi múa mép đương nhiên sẽ thấy đi đánh trận không phải chuyện dễ dàng, bởi vì bọn họ còn chưa gặp chuyện nào kinh khủng hơn. Chờ tới khi bọn hắn rã rời tay chân mới tới được chỗ Hạng Tuế Thiêm đóng quân, thì nhận được tin dữ …

Quân đội Đại Càn thiếu thốn lương thực, nay sức quân đã yếu, toàn quân noi theo cuộc chiến Sở bá vương, đem toàn bộ lương thực, nồi niêu, bát đũa đốt sạch, rạng sáng ngày mai quyết chiến một trận với Khuyển Nhung.

Trận này đánh hay là không?