Thái Hậu Mười Lăm Tuổi

Quyển 3 - Chương 3: Đừng. Hắc Vô Thường




Edit: Lục Vân

Đêm dài yên tĩnh, trong NGự thư phòng đèn đuốc sáng trưng, các đại thần đều tập trung ở đại đường, cúi đầu không dám nói gì, không khí đặc quánh nghiêm trọng.

-Hoàng thượng, phía nam, DIệp quốc thừa dịp quân ta chưa chuẩn bị, dẫn binh bát ngờ đánh tới. đã công hãm bốn thành nơi biên cảnh. Quân ta lương thảo thiếu sẵn, sau đó lại thua trận, đã mất quân tâm! Mong Hoàng thượng nhanh chóng tìm đối sách, để trùng chấn uy danh Phượng Tường! Bộ binh thượng thư quỳ xuống gào thật to, kích động đến run rẩy cả người.

-Thiếu lương thảo? Tại sao lại có thể như thế? – Xuân yến lo sợ – Ba tháng trước không phải ai gia mới sai người đưa một trăm vạn lượng quân phí ra đó sao? Làm sao đã dùng hết rồi?

-Cái này… bộ binh thương thư chần ngần muốn nói lại thôi.

Xuân yến sầm mặt, lạnh lùng ra lệnh:

-Đã xảy ra chuyện gì? Nói!

-Thái hậu… – ông ta ngẩng dầu nhìn nàng, vẻ khó xử.

Xuân yến hiểu ngay lập tức:

-Không cần nói nữa, khẳng định là có người tự nuốt quân lương, ở giữa kiếm lời nhét tiền túi riêng đúng không?

Bộ binh thượng thư cam chịu, không nói câu nào.

Xuân yến nổi giận bừng bừng:

-Nói! Là ai lớn mật như thế? Hắn không biết quân lương là để cho quân đội bảo vệ đất  nước dùng sao? Tiền đó cũng dám tự nuốt. Chán sống rồi hả???

-Cái này… Hộ bộ thượng thư lần khân không dám nói.

Xuân yến bực mình hết cả kiên nhẫn, ép hỏi:

-Nói mau! Rốt cuộc là ai? Có ai gia ở đây, làm sao phải sợ ai ăn thịt ngươi!

-Là… là… là bào đệ (em giai ruột) của Hộ bộ thượng thư, giám quân Nam Cung Xa. – bộ binh thượng thư nơm nớp lo sọ.

Nam cung xa? Cùng họ với mình sao? Nghe cái tên quen quen, xuân yến hơi ngẩn ra, nghĩ lại một lúc. Nếu không phải vừa nghe được người ta nói đây là bào đệ của hộ bọ thượng thư, nàng thực còn quên luôn mình có một thân thúc thúc (ông chú ruột), có điều nàng chưa từng để hắn vào mắt.

-Thì ra là hắn! Xuân yến cười lạnh liên tục.

Hừ! ông chú này, nói chuyện cũng chưa từng nói với hắn mấy câu, mà hắn đã dám mwownjoai nàng tác quai tác quái!

-Thái hậu… bộ binh thượng thư bị cái cười lạnh của nàng dọa cho mất vía, lo lắng gọi khẽ.

Không thèm để ý tới ông ta, nàng quay sang Phượng Dật:

-Hoàng thượng, việc này, ngươi thấy thế nào?

Hắn liếc nhìn nàng một cái, quay đi chỗ khác:

-Mẫu hậu, vị này là người nhà Nam Cung, lại là bề trên của người, nhi thần không tiện quyết định. Trừng phạt thế nào xin tùy người định đoạt!

Ngẫm lại cũng thật là, bây giờ, ai cũng kiêng kị nàng, tự nhiên cũng không dám động vào người nhà Nam Cung. Trừ nàng!

Nghĩ một lúc, nàng dõng dạc hạ lệnh:

–Tuyền lệnh ai gia, sai người lập tức bắt giam Nam Cung Xa, phế chức vụ, bỏ lĩnh hầu. Khi khai chiến, hắn là kẻ lâm trận bỏ chạy, giết không tha! Ngầm chiếm quân phí, phải hoàn trả gấp đôi! Nếu không bắt được, xử ngay tại chỗ! Người nhà của hắn, phế làm thứ dân! Nam tử trong mười năm không được vào triều làm quan, nữ tử không được gả vào nhà quan!

Ngoan! Quá ngoan! Người nào nghe cũng hít một hơi khí lạnh, đã có thể đoán được tương lai mờ mịt của một nhà Nam Cung Xa, không khỏi thầm kêu may nmắn khi  mình chưa đụng vào Nam Cung Xuân yến, lại càng may khi không phải là đối thủ của nàng.

Thực vừa lòng với hiệu quả của câu nói của mình, Xuân Yến lại tươi cười, nhìn về phía Phượng Dật:

-Hoàng thượng, trừng phạt này, người vừa lòng chứ?

Phượng dật cũng kinh ngạc vô cung với quyết đoán của nàng, sau một lúc mới trấn tĩnh được:

-Mẫu hậu, … dường như hơi quá nghiêm khắc!

-Có lẽ! Xuân Yến nói thản nhiên vẻ chẳng quan tâm, dù sao người bị phạt cũng không phải nàng! – Đây gọi là giết một người răn trăm người, cũng là cảnh cáo hậu nhân không thể noi theo hắn, ỷ vào quyền lực sau lưng mà làm bậy làm xằng, neus không kết cục của ngươi chỉ có thảm hại!

Phượng Dật rốt cuộc cũng gỡ được ánh mắt khỏi xuân yến, mặt đầy khiếp sợ. Lại mất một lúc sau mới chậm chậm há miệng nói được:

-Mẫu  hậu anh minh quyết đoán, quân pháp bất vị thân, đúng là nhi thần nên học theo. – Giọng nói tràn đầy bội phục.

-Hoàng thượng – Xuân yến vuốt cằm – còn lại là nhiệm vụ của người!

-Nhiệm vụ gì? – Phượng Dật ngẩn người.

-Từ khi tiên hoàng băng hà, nước láng giềng đều biết tân đế Phượng Tường ta cơ thể suy yếu, ai gia buông rèm chấp chính, vẫn mơ mộng công thành đoạt đất, đã nhiều lần phái quân xâm lấn lãnh thổ nước ta. Thật  may là quân đội của ta anh dũng chống lại, song phương đều có nhữn thắng bại nho nhỏ, nếu tính tổng quát, thì ba năm qua chưa  từng bị mất một ngọn cỏ một cái cây. Nhưng lúc này, thế cân bằng này đã bị đánh vỡ, bên ta tát nhiên cũng nên dùng thế công mới đap trả. – Xuân Yến nói mất câu, tả qua tình thế một lượt, nhìn hắn – Hoàng thượng đã nghĩ ra cách gì đối phó chưa?

Phượng Dật không thèm nghĩ, thản nhiên trả lời:

-Nhii thần ngu dốt…

Xuân yến vừa nghe được bốn tiếng này, nhíu mày ngắt lời hắn:

-Ngươi nghĩ gì thì cứ nói hết đi! Hoàng thượng người là vua một nước, sau này quốc gia đại sự phải do người quyết định, không thể buông bỏ trách nhiệm như thế!

Nghe những lời này, bao gồm cả phượng Dật, tát cả văn võ đại thần đều không che giấu được ánh mắt kinh ngạc nhìn nàng: — Thái hậu… thật sự là trao trả quyền lực sao?

Phượng dật ngẫm nghĩ một lúc mới trả lời:

-Theo ý nhi thần, lúc này ở biên cảnh cần nhất là ôn định dân chạy loạn, sau đó triệu tập quân đội ở các châu huyện phụ cần thành đại quan tiếp viện, ngay tại chỗ thu mua lương thực, tạm thay cho lương thảo cấp thiếu. Mà bị người ta đánh úp, có nghĩa tướng thủ thành đã lơ là nhiệm vụ, phải chịu trách nhiệm.Nhi thần đề nghị, phải thay võ tướng phụ trách thủ thành.

-Ngô hoàng anh minh! Đám đại thần vừa nghe lời này, đều vui mừng mà nước mắt vòng quanh, quỳ rạp xuống ào ào hô vang.

Hắn vừa nghe, lòng mở cờ vui sướng, quay đầu nhìn sang Xuân Yến, mong được nghe nàng khen.

Không phụ kỳ vọng của hắn, Xuân Yến vừa lòng gật đầu:

-Cách này của Hoàng thượng rất tốt, lo lắng chu toàn.

-Bất quá – lời vừa chuyển, nàng nghiêm mặt – Người có nghĩ tới không, mấy năm chinh chiến liên tục, hàng hăm đều có quân phí khổng lồ cần chi, quốc khố thì vẫn trống rỗng,  mà trong dân gian đang vì thuế tô nặng nề, dân chúng từ lâu đã khổ không thể nói,  tăng thuế không phải là việc một minh quân nên làm. Còn nữa, muốn Nam Cung Xa nhả ra chỗ quân phí đã ngầm chiếm, nhất thời việc này không thê làm xong ngay được. Chúng ta gom góp số ngân lượng khổng lồ ấy từ đâu đây?

-Cái này… Phượng Dật bí rồi. Thực sự hắn chưa từng nghĩ đến việc này.

Sắc mặt vui mừng của các đại thần bên dưới cũng bị sự lo lắng thay thế, khe khẽ thầm thì.

-Thái hâu, Hoàng thượng, Lại bộ nguyện quyên mười vạn lượng cho quân ta mua thêm lương thảo. – đột nhiên lại bộ thượng thư bước ra lơn tiếng.

Ngay sau đó, hộ bộ thượng thư cũng đứng ra, nói to không kém:

-Hộ bộ cũng quyên mười vạn lượng.

Lễ bộ, binh bộ, hình bộ, công bộ thượng thư cũng theo sau, đứng ra oai phong lẫm liệt nguyện cống hiến mười vạn lượng.

-Tốt lắm, xem ra mọi người thực sự đã đoàn kết một lòng! Xuân yên vừa lòng gật đầu – nhưng bấy nhiêu đó cũng chỉ thêm được sáu mươi vạn lượng, như muối bỏ biển, không đủ để giải quyết tình thế khẩn cấp trước mắt.

Lại quay sang Phượng Dật:

-Hoàng thượng, chỗ tiền còn lại nên làm sao bây giờ?

Phượng Dật nhíu mày suy nghĩ, vẫn bất lực lắc đầu:

-Nhi thần ngu dốt, xin mẫu hậu chỉ giáo.

Nghe cách nói của nàng, dường như có biện pháp, quần thần cũng vội quỳ xuống, cao giọng hô:

-Xin Thái hậu chỉ giáo!

Xuân yến quệt quệt miệng, cười nhạt:

-Ở  Phượng Tường ta có bao nhiêu người cơ trí, các ngươi đều chờ ta tìm cách. AI gia chỉ là một tiểu nữ tử, có thể có biện pháp gì hay!

-Thái hậu trí tuệ hơn người, ngay cả Tiên đế cũng ban khen không ngớt miệng, ngay cả nam tử chúng ta cũng không thể bằng được! – Tả tướng nhanh mồn nhanh miệng (ta thấy tụi đàn ông này thật mất mặt)

-Đúng vậy, thái hậu là tấm gương của nữ tử Phượng Tường, tất nhiên thông minh cơ trí không kém bậc tu mi – đến lượt hữu tướng vỗ mông ngựa (thế mà cứ gọi nàng là yêu nữ đi. Hừ!)

-Nói thật dễ nghe! – xuân yến cười khẽ, khen nhiều thế? Không phải muốn lợi dụng nàng sao!

-Ai gia không có biện pháp tốt gì, chỉ có một suy  nghĩ. Nàng cười thần bí.

-Xin Thái hậu chỉ giáo! Tả hữu cứ như một con rô bốt, tiếp tục gào lên.

Là các ngươi muốn ta nói đó nha!

Xuân yến đảo tròng mắt, tầm mắt dừng trên Thái thiếu tự Phùng Tranh:

- Phùng đại nhân, ai gia còn nhớ, nhiều năm trước lệnh lang nhâm mệnh mua hàng hóa cho phủ nội vụ đúng không? – nàng vẫn nhẹ nhàng thản nhiên, như thể đang nói chuyện nhà vậy.

Nhìn nụ cười xấu xa của nàng, PHùng Trang bất giác đổ mồ hôi lạnh, đáy lòng cũng dâng lên một sự cảm xấu…

-Thưa thái hậu. Dạ… đúng…

Kém tắm! Mới thế đã bị dọa cho toát mồ hôi? Xuân Yến cười lại càng đến là ôn nhu, cứ như chồn thấy gà con, nhẹ nhàng và dịu dàng:

-Ai cũng biết, lệnh lang chăm lo cho cái ăn của cả Hoàng cung, củi gạo mắm muối, dấm trà cơm canh, thịt bò rau dưa, hoa quả điểm tâm, không một cái gì là không lo tới.  Cõ lẽ mỗi tháng tiền bỏ vào túi riêng cũng đến mấy vạn lượng. So với hắn, nhà các ngươi cứ cố đi!

Mồ hôi lạnh càng toát ra nhiều hơn, thông minh như lão, làm sao không hiểu được ý tứ của nàng. Phùng Tranh quỳ sụp xuống:

-Vi thần nguyện cống hiến cho đại quân PHượng Tường … một vạn lượng.

-Hử? Xuân Yến hơi liếc mắt qua – Chỉ một vạn lượng thôi sao?

Toàn thân lão ta ướt đẫm mồ hôi lạnh:

-Mười… mười vạn lượng.

Xuân yến không thèm nhìn, chỉ nhẹ nhàng:

-Xem ra ai gia nên cắt chức con trai ngươi, cho hắn một chức vị khác xứng đáng hơn!

-Năm mươi vạn lượng! – Phùng tranh tuyệt vọng kêu to. Thằng con trai không nên thân của lão, khó khăn lắm mới được Hoàng thượng nể mặt cha mà ban cho một chức quan, mới vừa ngoan ngoan một tí, làm sao có thể buông bỏ được.

Giờ mới chịu nói! Nói sớm một chút phải hơn không? Lãng phí nước bọt của nàng! Xuân Yến hài lòng, lại chuyển ánh mắt dịu dàng tới một đại thần khác đang sợ phát run:

-Tống đại nhân, thân là tổng quản phủ nội vụ, ngươi…

-Thần nguyện quyên góp năm mươi vạn lượng! – Người vừa được nàng ưu ái gọi chức vụ không nói hai lời không nửa giây đắn đo, hùng dũng dâng tiền!

-Tốt lắm! Xuân yến cười đến là đắc ý. Nếu ai cũng biết điều như ông ta thì thật tốt.

Kế tiếp!

-Vương đại nhân…

-Thần cũng xin quyên năm mươi vạn lượng!

Lần này, chỉ cần nhắc tên thôi, không cần nàng phí nước bọt nói thên nửa lời, Vương đại nhân liền ngoan ngoãn tiếp lời.

Ngoan ngoãn? Còn có thủ đoạn bức người ta quyên tiền như thế sao? Một đám người trợn mắt há mồm đứng xem.

Nhưng, cũng rất nhiều người đang sợ hãi than thầm, bọn họ cũng không thể không bội phục thủ đoạn cao minh của Xuân Yến một vạn lần. Ít nhất bọn họ cũng không nghĩ ra!

Xuân Yến hưởng thụ ánh mắt của mọi người, đắc ý nói:

-tốt lắm, xem ra vì giang sơn Phượng tường ta, các vị đại nhân đều tận tâm tận lực. AI gia cũng không thể không ngó đến, sẽ quyên ra tất cả trang sức, cùng với mấy chục vạn lượng trong quốc khố tròn thành một trăm vạn lượng thêm tiền mua lương thảo. Tổng cộng là ba trăm vạn lượng, hơn nữa, còn có của Nam Cung Xa nhả ra, cũng đủ để trường kỳ kháng chiến.

Lai quay sang nhìn Phượng Dật,:

-Hoàng thượng, người xem đủ chưa?

-hử? Cái gì? Phượng dật không hiểu ý, xấu hổ thu lại ánh mắt.

-Nãy giờ ai gia nói nhiều thế, ngươi không nghe cái gì sao? – nụ cười tươi tắn trên môi nàng biến mất, nàng trách cứ.

-Ách… bị người ta bắt được dạ xấu hắn chỉ có thể cười trừ- Mẫu hậu quyết định tát nhiên là tốt nhát, nhi thần không có ý gì khác!

Hắn không thể nói với nàng, lúc nãy hắn bận ngắm bộ dáng khôn khéo quyết đoán của nàng, không ngờ mê mẩn chẳng biết gì nữa!

Ai! Đám tả hữu thừa tướng đều lắc đầu. Xem ra hoàng thượng vẫn không xong! Cũng may nhờ Thái hậu chủ trì đại cục, nếu không không biết vương triều Phượng Tường đã rớt tới tận xó nào rôi!

Xuân yến cũng bó tay gục đầu xuống:

-Mới giải quyets được một chuyện mà thôi. Còn chuyện của tướng lãnh, xin hoàng thượng chú tâm.

-Nhi thần đã biết – Hắn cúi đầu.

-Ừ.- xuân yến gật gật đầu, hỏi lại:

-Như vậy, hoàng thượng người cho rằng nên cắt cử vị đại thần đáng tín nhiệm nào đảm nhiệm chức đại kiến quân?

Không dám trì hoãn thêm, hắn trầm ngâm, thầm liệt một danh sách võ tướng trong triều.

Còn đang suy nghĩ, một lão tướng khôi ngô râu tóc đã bạc một nửa bước ra, đan tất điểm, tiếng nói như chuông vang:

-Hoàng thượng, lão thần nguyện xin đi giết giặc!

-Tiết đại nhân? Phượng dật nhìn xuống, cả kinh.

Tiết đai nhân? Cái tên này khiến xuân yến kinh ngạc một chút, nhìn về phía trung niên nam tử đang quỳ gối,, đây chính là thống lĩnh đề đốc cửu môn quân tuần bổ ngũ doanh  Tiết Phòng? Cha của Hắc Vô Thường?

Nhìn kỹ lại, khuôn mặt cái mũi ánh mắt cũng thật giống. hơn nữa phụ tử hai người cũng  tráng kiện, cương nghị như nhau.

Đây mới thực sự là nam nhân chân chính! Làng lẩm bẩm, nước miếng vô thức suýt rớt ra ngoài!

Tiết đại nhân quan năm chinh chiến sa trường, lập vô số kỳ công, là thần  võ đại tướng quân số một của Phượng Tường ta, uy danh vang xa khắp trong ngoài đất nước. Lúc trước đóng ở biên quan, thậm chí không cần giao chiến, địch nhân vừa nghe danh hào của ngài liền bỏ chiến mà chạy. Lần này có thể được Tiết tướng quân xuất binh, nhất định có thể thu hồi lại thành trì đã mất. Hữu thừa tướng công tâm bình luận.

-Đúng vậy đúng vậy! những người khác cũng gật đầu theo.

Phượng dật cũng xoa xoa cằm:

-Một khi đã như vậy, trẫm phong ngươi làm Trấn Nam đại nguyên soái, dẫn  mười vạn binh, tiếp viện đại quân ta. Thế nào?

Tiếp Phóng kích động dập đầu:

-Tạ ơn hoàng thượng, vi thần lĩnh chỉ!

-Mẫu hậu… vừa mới chuyển hướng nhìn xuân yến xin ý kiến của nàng, Phượng Dật thấy nàng hai mắt sáng ngời nhìn Tiết Phòng, lại còn không ngừng nuốt nước miếng.

Tức rồi! Làm sao hắn quên được hắc y nam tử từ đó tới giờ vẫn đầu mày cuối mắt với nàng lại là con trai của người này chứ!!! Hắn nhỡ rõ lắm, hôm câu cá đó, gã đã nẽm cho hắn một ánh mắt khiêu khích!

Tuyệt đối, tuyệt đối không thể đẻ cho họ có cơ hội ở cạnh nhau! Lòng hắn đã hạ quyết tâm!

-Tiết đại nhân, trầm nghe nói lần trước hội thi võ ven hồ lần trước, lệnh công tử đã đạt hạng nhất? bày ra một bộ mặt tươi cười ôn hòa, phượng dât nhẹ nhàng hỏi.

-Chỉ là mấy tiểu hài tử chơi đùa với nhau mà thôi, không đáng nhắc tới!

Tiết phóng cười ha ha, lơ đễnh trả lời, nhưng vẻ mặt ấy đã vẽ rõ sự tự phụ và kiêu ngạo của một người cha.

-Không. Hắn từ tốn lăc đầu, đỉnh đỉnh nói – tục ngữ có câu hổ phụ vô khuyển tử, trẫm tin tưởng lệnh công tử cũng là nhân trung chi long. Trẫm muốn phong lệnh công tử làm tướng quân tiên phong, cùng ngươi lĩnh quân ra biên giới giết giặc, không biết có được không?

Không nghờ hoàng thượng lại nói ra cái yêu cầu này, tiết phóng nhất thời ngây ngẩn cả người, ngu ngơ nói:

-Nhưng tiểu nhi tử còn chưa lấy được công danh…

-Thì sao? Ra chiến trường có được công huân, có thể sánh với công danh trên tràng thí võ sao? – Phượng dật vẫn rát thản nhiên.

Thật không? Tiết Phóng vui sướng lắm, không chối nữa, dập đầu tạ ơi:

-Đa tạ thánh thượng ân điển, lão thần thay mặt tiểu nhi tử tạ ơn!

-Phụ tử tiết đại nhân vì bảo vệ giang sơn Phượng tường ta đã rất tận tâm tận lực. là trẫm nên cảm ơn mới đúng. Phượng dật vẫn cười nhàn nhạt.

Tốt! đã xong! Thở ra một hơi, coi như đã vứt được tảng đá to tướng kia.

Quay lại nhìn xuân yến vẫn còn đang bận nuốt nước miếng, da đầu hắn nổi đầy gân xanh.

Hít sâu một hơi, cố nén phẫn nộ, hắn lễ phép hỏi:

-Mãu hậu, nhi thần an bài như vậy, người có vừa lòng không?

-A? Vừa. vừa lòng! Cứ như thế đi!

Xuân yến vẫn chưa hoàn hồn, cuống quít nói, rất sợ bị người khác phát hiện ra mình luống cuống.

Sau một nén nhang, nàng mới biết được, chính vì một câu này của nàng mà nàng và Hắc Vô Thường vĩnh viễn không có cơ hội.