Thái Tử Không Thích Biến Thái

Chương 5: Chương 5





Đi cả nửa tháng rốt cuộc thì Sử Hồng cũng đặt chân đến kinh thành.

Hắn phải cải trang mình già đi, giả làm người đánh xe chở rơm rạ mới có thể thuận lợi đi qua cổng thành.

Cảnh Điền không nghĩ là chủ nhân của mình lại dám làm xấu bản thân như thế, thậm chí mua lại bộ quần áo cũ của dân thường để giả cho giống.

Hắn nhìn không nỡ nhưng cản không được.

Nếu là trước kia chỉ riêng việc dính chút nước bẩn vào y phục là đã không chịu được bắt thay ngay bộ mới rồi.

Còn hình ảnh bây giờ đúng là không tin được.

Không ngờ chỉ một lần ngồi trong ngục suốt đêm đã thay đổi tâm tính của chủ nhân nhiều đến thế.
“Ngươi biết phủ thái tử ở đâu không?”
Cảnh Điền nhìn Sử Hồng một lúc.

Có vẻ như chủ nhân của hắn vẫn chưa khôi phục hoàn toàn ký ức.

Đường đến phủ thái tử, chủ nhân còn thuộc hơn cả đường về nhà, làm sao có thể không biết được chứ.
“Sao thế?”
“Không có gì.

Thuộc hạ nhớ.

Thuộc hạ sẽ đưa chủ nhân đến đó.”
Phủ của thái tử điện hạ ở sát ngay hoàng cung.

Tuy to lớn và bề thế nhưng Sử Hồng vẫn cảm thấy nó không hoàng tráng bằng Khang vương phủ.

Hắn biết võ nhưng không biết khinh công, muốn xâm nhập chỉ có thể nhờ Cảnh Điền giúp đỡ.

Đến lúc này hắn mới biết Cảnh Điền không chỉ võ công cao mà lá gan cũng rất lớn.

Lúc hắn đề nghị đột nhập vào phủ thái tử, y vâng lệnh ngay mà không một chút ngăn cản.

Hắn không khỏi ngạc nhiên mà quay qua hỏi y:
“Chúng ta cứ thế mà đột nhập vào ngươi không sợ lính canh của phủ thái tử phát hiện ra chúng ta sao? Nếu bị phát hiện là lớn chuyện đấy.”
“Cái đó là do chủ nhân không nhớ thôi.

Bọn họ đã sớm quen cảnh thuộc hạ đưa chủ nhân nhảy tường đột nhập vào phủ rồi.

Có nhìn thấy cũng xem như không biết gì thôi.”
Sử Hồng im bặt không dám hỏi thêm câu nào nữa.

Hắn sợ mình hỏi tiếp sẽ lại biết thêm mấy hành động biế.n thái của nguyên chủ khiến hắn không nhịn được lại ngửa đầu chửi thề.


Hắn bắt đầu hoang mang không biết có nên đi tìm Đường Tinh Húc tiếp không? Cảm giác nếu chạm mặt nhau hắn sẽ không còn mạng để mà về.
Vừa nói đến đó một nhóm lính canh đi tuần đã phát hiện ra sự xuất hiện của hai người họ.

Sử Hồng giật mình theo bản năng muốn trốn nhưng Cảnh Điền lại khá bình tĩnh.

Nhóm lính canh thấy người lạ đột nhập lập tức thủ thế nhưng ngay sau đó liền thu lại.

Sử Hồng đã cải trang khá kỹ nên bọn họ không nhận ra nhưng Cảnh Điền lại không khó để nhận biết.

Một người trong số đó lên tiếng:
“Cảnh Điền phải không? Người bên cạnh ngươi không lẽ…”
“Các ngươi đoán đúng rồi đấy.

Ta thì còn có thể đi cùng ai được chứ?”
“Bọn thuộc hạ bái kiến thế tử.

Thái tử điện hạ hiện không có trong phủ đâu.

Ngài ấy vào cung từ sớm rồi.”
“Bọn ta biết rồi.

Các ngươi làm việc tiếp đi.”
Lúc nghe Cảnh Điền nói đã thấy đủ xấu hổ rồi, đến khi tận mắt nhìn thấy lính canh của phủ thái tử thấy hắn đột nhập phủ người ta như chuyện hiển nhiên càng khiến hắn xấu hổ đến muốn độn thổ ngay tại chỗ, chưa kể đến ánh mắt khinh thường của đám người đó dành cho mình.
“Chủ nhân, vào phòng của thái tử đợi chứ?”
Sử Hồng hoảng hồn.

“Vào phòng đợi luôn hả?”
“Vâng.

Đó vốn là sở thích của chủ nhân, nấp trong phòng ngủ của thái tử rồi đột ngột nhảy ra để có thể ôm ngài ấy.

Dần dần thái tử biết được trò này nên thường trước khi vào phòng sẽ gọi Kim Yến vào đó thám thính trước.”
“Cái… cái chuyện biế.n thái đó mà mấy người các ngươi cũng để cho ta làm được à? Thị vệ của phủ thái tử không ai ngăn cản sao?”
“Bọn họ có muốn cũng không ai dám.

Thân phận của chủ nhân lớn quá mà.

Bọn chúng làm phật lòng ngài thì sợ bị ngài ghét rồi giết luôn lúc nào không hay.

Thái tử cũng mặc kệ luôn thì chúng có thể nói gì được.”
Sử Hồng ôm trán.

“Thôi được rồi.

Đừng kể nữa.


Nếu đã không trốn được thì trực tiếp ra sảnh đợi y luôn đi, nhưng bảo bọn chúng đợi đến khi thái tử vào phủ hẵng báo.”
“Vâng.

Xin theo ý chủ nhân.”
...***...
Đến chiều Đường Tinh Húc trở về phủ, khi biết Sử Hồng đang ngồi chờ trong sảnh thì rất ngạc nhiên.

Hắn không ngạc nhiên vì Sử Hồng lẽ ra đang ở Hàng Châu mà lại xuất hiện ở đây vì hắn sớm đã đoán được rồi.

Một kẻ bám dính lấy hắn suốt ba năm dễ gì mà chịu buông tha cho hắn chứ, kiểu gì cũng tìm cách trốn về.

Hắn ngạc nhiên là vì tên kia vậy mà lại không nấp trong phòng mà ngồi đợi ở sảnh một cách quang minh chính đại.

Hay đây là một trò gì mới y bày ra.
“Chủ tử, để thuộc hạ vào cung báo với hoàng thượng.

Thế tử Khang vương đã được lệnh rời khỏi kinh thành vậy mà lại xuất hiện ở đây.

Rõ ràng là hắn ta kháng chỉ.”
“Không được.

Khang vương gia có trong tay kim bài miễn tử có thể dùng được hai lần.

Cho dù lần này Sử Hồng có phạm tội chết thì hắn cũng không chết được.”
“Vậy ý của chủ tử là…”
“Hắn đã trốn đến đây tức là không muốn cho người khác biết.

Vậy thì chúng ta có giết hắn ở đây thì cũng không có ai biết cả.”
“Đây đúng là một ý hay thưa chủ tử.”
“Cho người phong tỏa toàn bộ phủ, không để cho hắn cơ hội thoát ra.

Lát nữa đi vào, ngươi khống chế Cảnh Điền, kéo y ra càng xa càng tốt.”
“Vâng, thưa chủ tử.”
...***...
Ngồi trong sảnh rảnh rỗi, Sử Hồng tháo bỏ lớp hóa trang trên mặt, trở về với nguyên dạng vốn có.

Hắn đi lượn xung quanh xem xét toàn bộ những đồ vật đang bày biện.

Gần như những thứ mà phủ thái tử có thì trong Khang vương phủ cũng đều có, thậm chí còn làm bằng chất liệu trân quý hơn.

Nhưng có một thứ mà Sử Hồng rất chú ý.

Đó là một bức vẽ một con nhạn bằng bút lông.


Nét vẽ nguệch ngoạc, hồn nhiên nhìn giống như của một đứa trẻ năm, sáu tuổi.

Tờ giấy vẽ hơi nhăn có lẽ đã được giở ra gấp lại nhiều lần.

Thậm chí hắn còn cảm nhận được có những giọt nước mắt thấm trên tờ giấy.
“Bỏ cái đó xuống! Đó không phải là thứ mà hạng người như ngươi có thể chạm vào.”
Sử Hồng ngẩng đầu nhìn về phía cửa.

Hắn nhìn thấy một nam nhân mặc hoàng bào, hoa văn trên y phục là con rồng đỏ nhưng thân người khá nhỏ nhắn.

Đi phía sau là một nam nhân cao lớn mặc hắc phục, nhìn có vẻ là ảnh vệ.

Sử Hồng còn đang nghi hoặc thì Cảnh Điền đã quỳ xuống hô:
“Thái tử điện hạ.”
Thế ra đây chính là vị thái tử mà nguyên chủ yêu đến điên cuồng, làm đủ mọi chuyện biế.n thái để mong lấy lòng y.

Sử Hồng sờ cằm nghiêm túc quan sát.

Người này diện mạo cũng khá tuấn tú, cao tầm mét tám, cơ thể cũng khá săn chắc, nhìn chung có thể so được với tài tử điện ảnh ở hiện đại.

Người có dáng dấp hoàn mỹ như tên này đến nữ nhân còn say như điếu đổ nói gì đến một đoạn tụ như nguyên chủ.

Nhưng hắn vốn là trai thẳng nên dù biết là vậy hắn vẫn không thể hiểu tại sao nguyên chủ lại có thể làm ra những hành động như thế mà không một chút xấu hổ.
“Ngươi đang nhìn cái gì?”
Mãi nhìn đánh giá Sử Hồng không nhận ra là Tinh Húc đến gần sát mình từ lúc nào.

Ban nãy nhìn thấy tên này còn thấy đẹp trai, bây giờ lại thấy đáng ghét.

Y đang nhìn hắn bằng ánh mắt vừa ghê tởm, vừa căm ghét, vừa khinh thường như đang nhìn một con gián, con chuột vậy.

Ánh mắt đó khiến Sử Hồng không nhịn được, hai bàn tay hắn siết chặt muốn đấm cho tên đó một phát.

Tuy rằng hắn biết nguyên chủ đã làm những việc quá đáng với y đi chăng nữa nhưng cũng chỉ vì nguyên chủ quá yêu y mà thôi, hắn không đáng phải nhận ánh mắt như thế.
“Kim Yến, ngươi định làm cái gì?”
Sử Hồng nhìn thấy người ảnh vệ đi cùng Tinh Húc lúc nãy đang phóng dây thừng buộc ngang người Cảnh Điền quăng y ra ngoài cửa, rồi hắn ta cũng xông ra đánh nhau với Cảnh Điền ở ngoài đó.

Lúc này trong phòng chỉ còn lại một mình Sử Hồng đối mặt với Tinh Húc.

Sử Hồng bỗng có linh cảm không hay.
“Ngươi…”
“Nếu ngươi ngoan ngoãn ở lại Hàng Châu thì vẫn còn hi vọng sống sót thêm được mấy ngày, nhưng ngươi đã dám kháng chỉ đột nhập vào phủ của ta thì cũng nên chuẩn bị tinh thần chịu trừng phạt đúng không?”
“Ngươi dám giết thế tử của Khang vương?” Sử Hồng bước lùi lại.

Trên người tên kia đang tỏa sát khí dày đặc.
“Ngươi nghĩ ta không dám sao? Ta đã cho người điều tra rồi.

Ngay cả cha ngươi cũng không biết ngươi trở về đây.

Ngươi nghĩ xem nếu ngươi chết ở đây thì cha ngươi có biết không?”
Sử Hồng nhận ra mình đã vô tình bước vào cái bẫy được giăng sẵn bởi vị thái tử ranh ma này.

Hắn đã quá xem thường y.


Hắn ban đầu gặp chỉ muốn xin lỗi y, cố gắng thuyết phục vị thái tử này rằng hắn sau khi bị giam đã tỉnh mộng rồi, không dám mơ tưởng đến vị trí thái tử phi nữa.

Nhưng giờ hắn thấy rằng dù mình có nói gì Đường Tinh Húc cũng sẽ không tin.

Thậm chí y còn lên cả kế hoạch để giết hắn.

Ý nghĩ duy nhất của Sử Hồng lúc này chính là… chạy.

Không chạy thì người chết sẽ là hắn.
Sử Hồng hơi cúi người, vung chân đạp vào cái chân trái của Tinh Húc để buộc y phải nhảy tránh qua một bên, mở đường cho hắn chạy.
Tinh Húc bị bất ngờ.

Hắn chưa từng nghe nói là Sử Hồng biết võ.

Hắn nhấc chân lên tránh bị Sử Hồng đạp phải.

Sử Hồng lách qua người hắn vụt chạy.

Hắn nhanh như cắt giơ chân trái đá vào cẳng chân Sử Hồng khiến y mất đà té ngã.

Sử Hồng lăn liền một vòng tạo thêm khoảng cách với Tinh Húc rồi lại vùng chạy.
Tinh Húc cảm giác người trước mặt này không giống với Sử Hồng mà hắn biết.

Không lẽ trong thời gian ngắn như vậy tên này đã kịp học võ rồi? Tinh Húc túm cái bình hoa gần đấy ném về phía Sử Hồng chặn đường đi của y rồi lao đến vung cú đấm về phía y.

Sử Hồng cũng vung tay lên chặn lại.

Hai người tay đấm chân đá liên tục không ai nhượng ai.

Thân thể này của Sử Hồng vốn không được luyện tập thường xuyên nên khá yếu, hắn vừa ra sức một chút đã thấy mệt rồi.

Cho nên cuối cùng Tinh Húc vẫn chiếm lợi thế hơn, túm lấy Sử Hồng đè xuống đất.

Hắn nắm lấy cổ áo của Sử Hồng vạch ra.
“Ngươi… ngươi làm cái gì đấy hả? Tên biế.n thái!”
Tinh Húc thấy rõ vết bớt đỏ trên vai y chứng tỏ y đúng là Sử Hồng nhưng tại sao lại có thể đánh võ giỏi như thế.

Không lẽ lâu nay tên đó giả vờ?
“Ngươi gọi ta là biế.n thái mà không tự nhìn lại bản thân đi? Ta chỉ muốn xác nhận vết bớt trên vai ngươi.”
Sử Hồng hiểu ra Tinh Húc là đang nghi ngờ hắn.

Chuyện này cũng rất dễ hiểu vì nguyên chủ Sử Hồng vốn không biết võ công.

Nhưng tại sao y lại biết những điểm nhận diện của thân thể này ở những nơi có thể gọi là… nhạy cảm như vậy.
“Làm sao ngươi biết trên vai ta có vết bớt? Ngươi không lẽ… ”
“Còn không phải ngươi trước kia thường xuyên tự lột đồ câu dẫn ta sao? Ta không muốn nhìn cũng bị ngươi bắt nhìn hết rồi.”
Sử Hồng úp mặt chửi thề.

Nguyên chủ đúng là đồ vô liêm sỉ, không những vô liêm sỉ còn mặt dày, không biết xấu hổ khiến hắn bây giờ không biết giấu mặt vào đâu.
T/g: Giấu gì được mà giấu.

Cái gì cũng bị thấy hết trơn rồi..